tường thành không cô độc
Tường Thành Không Cô Độc - Đang tiến hành - Tuyên Trúc Giới thiệu truyện ngôn tình đặc sắc này: Sau khi kết thúc ca phẫu thuật, thời gian đã vào khoảng mười giờ tối rồi, cô lười phải đi lại nhiều nên định ở lại phòng nghỉ của bệnh viện một đêm. Khoảng một giờ sáng hôm sau, ở nhà ga phía Nam Bắc
Cô nàng biên kịch trẻ quyết định cải tạo lại căn hộ cũ để có được một không gian sống thoải mái hơn. Để có được không gian sống không gò bó, tường ngăn được phá bỏ và các phòng thông với nhau.
Hồ Hữu Tường Trầm tư của một tên tội tử hình. 8.7.2008 Tôi không còn cô độc. Hợp xướng. Chúng tôi cúi chào Em thành người yêu không cô độc cho em nắm tay đo âu yếm còn bao giờ còn bao giờ xa cách nữa không
Mỗi tác phẩm báo tường hoàn thành không chỉ mang ý nghĩa mà còn độc đáo, ấn tượng. Với học sinh thời trước, chỉ cần có bút màu, bút viết, giấy khổ lớn kết hợp với những đoạn văn, thơ là họ đã có thể tạo ra được tờ báo tường. Nhưng giờ đây, theo công nghệ phát triển, ngày càng có nhiều những tờ báo tường kiểu hình nổi, 3D xuất hiện.
Lịch Tết 2023 (Độc Quyền - Theo Yêu Cầu) tại Hà Nội - Tp.HCM. In lịch tết hiện nay là một nhu cầu không thể thiếu đối với các doanh nghiệp và thương hiệu. Những cuốn lịch đẹp, ấn tượng trở thành món quà đặc biệt vào dịp cuối năm, không chỉ là món quà tri ân
Chủ tịch Thành phố Quy Nhơn hôm 26/9, cho rằng nguyên nhân khiến cô giáo P. tự tử có thể do trầm cảm vì sống xa gia đình, chồng con. Cũng theo ông Nam, cô giáo P. dạy toán-tin là người hiền
Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Bỏ qua nội dung La Stella L’amore è … il passaporto della felicità “Tường thành không cô độc” Tên gốc Không cô thành Tác giả Tuyên Trúc Thể loại hiện đại, gương vỡ lại lành, quân nhân x bác sĩ, đô thị tình duyên, một chút thanh xuân vườn trường Tình trạng Hoàn Tình trạng edit Hoàn Edit+Beta La Stella Bìa Cải Xanh Giới thiệu “Trong mỗi người đều có một tường thành cô độc, nhưng chưa chắc tường thành đó chỉ có một người.” Nhân vật chính Cố Hiểu Thần Liễu Duệ MỤC LỤC ❖ Chương 1 ❖ Chương 2 ❖ Chương 3 ❖ Chương 4 ❖ Chương 5 ❖ ❖ Chương 6 ❖ Chương 7 ❖ Chương 8 ❖ Chương 9 ❖ Chương 10 ❖ ❖ Chương 11 ❖ Chương 12 ❖ Chương 13 ❖ Chương 14 ❖ Chương 15 ❖ ❖ Chương 16 ❖ Chương 17 ❖ Chương 18 ❖ Chương 19 ❖ Chương 20 ❖ ❖ Chương 21 ❖ Chương 22 ❖ Chương 23 ❖ Chương 24 ❖ Chương 25 ❖ ❖ Chương 26 ❖ Chương 27 ❖ Chương 28 ❖ Chương 29 ❖ Chương 30 ❖ ❖ Chương 31 ❖ Chương 32 ❖ Chương 33 ❖ Chương 34 ❖ Chương 35 ❖ ❖ Chương 36 ❖ Chương 37 ❖ HOÀN Ngày mở hố 06/11/2018 Ngày lấp hố 11/05/2019 Điều hướng bài viết
Ở mỗi chiến trường luôn có tướng quân dẫn dắt, tướng quân như một tường thành vững chắc để giữ vững tinh thần của binh lính. Có người bảo vị tướng luôn cô độc trên chiến mã của mình, cũng có người bảo tướng quân phải là người sắc thép và có trái tim lạnh như băng mới không thể lung lay trước mọi thứ. Nhưng cho dù vị tướng ấy có tài giỏi đến đâu, cho dù tường thành ấy có cứng cáp cỡ nào cũng chỉ vì một người, một quốc gia ở đằng sau lưng. Vị tướng ấy không cô độc, chưa bao giờ gọi là cô độc trên con chiến mã của mình và cô quen biết nhau từ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường, tình yêu của họ vốn dĩ đẹp như thơ tả, thế nhưng ở một thời điểm họ không thể thuộc về nhau. Cho dù tình yêu non dại ấy có nồng cháy đến đâu. Thật lâu sau đó một người là quân nhân, một người là bác sĩ họ lại gặp nhau giữa sóng gió cuộc đời. Va vào nhau rồi dây dưa không dứt, gương vỡ lại lành, còn nợ thì còn gặp lại nhau. Chỉ là tình yêu này liệu có kết thúc tốt đẹp?
ReviewTƯỜNG THÀNH KHÔNG CÔ ĐỘCTác giả Tuyên TrúcThể loại Hiện đại, quân nhân và nữ bác sĩ, một chút thanh xuân, nữ truy, gương vỡ lại lành, sạch sủng ngọt, dài 37 chươngTình trạng Hoàn ra, tên mà ông nội đặt cho cô lúc đầu không phải là Cố Hiểu Thần, mà là Cố Thần. Nhưng bà nội cô nói, cái tên này đọc lên hơi giống Cô Thành tòa thành cô độc, thế nên mới đổi lại là Cố Hiểu đổi rồi, nhưng vẫn cô độc. Ít ra thì những đồng nghiệp tại bệnh viện mà Cố Hiểu Thần đang công tác đều nghĩ như vậy. Người ta chỉ biết, cô là một bác sĩ ngoại khoa rất giỏi, xinh đẹp nhưng lạnh lùng. Ngoài những lúc nghiêm túc làm việc ra, cô cũng không mấy khi nở nụ cười vui vẻ. Cố Hiểu Thần không muốn giải thích, họ nghĩ thế nào thì cứ như thế đi. Dù sao Cố Hiểu Thần hoạt bát đáng yêu của ngày xưa, cũng đã không còn từng có khoảng thời gian vui vẻ, nụ cười trên môi chưa bao giờ tắt. Đó là lúc, sau khi ông ngoại Ôn và ông nội Cố đạt được thỏa thuận chung, đồng ý để cô thoát khỏi kìm kẹp của nhà nội, trở về quê ngoại để tiếp tục học tập. Đó là lúc, cô mới thực sự cảm thấy mình có tự do chứ không phải là những giờ ngồi lì trên bàn học. Đó là lúc, cô tự cho phép bản thân tùy hứng một chút. Đó là lúc, cô quyết định theo đuổi Liễu cắp sách mộng mơ, Cố Hiểu Thần rất nhanh chìm ngập trong cảm giác ngưỡng mộ thầm lặng đối với bạn học Liễu Duệ học giỏi, đẹp trai và lạnh lùng. Từ một học sinh mới đến, cô dần dần quen được nhiều bạn bè, cũng dần dần bạo dạn hơn, dần dần chuyển từ trạng thái thầm mến sang công khai theo đuổi.“Tớ thích cậu, thích tất cả những gì của cậu và những gì thuộc về cậu.”Lời tỏ tình giản đơn, trong sáng ngày ấy đã từng là tất cả đối với Liễu Duệ. Cũng có chút trắc trở, cũng có chút phân vân do dự, nhưng cuối cùng cũng có thể ở bên là những năm tháng đẹp nhất đối với cả hai người, bởi vì hiện tại, nó đã không còn nữa. Một cái hẹn không rõ nguyên nhân, một lời chia tay mơ hồ, cứ như vậy đem hai người chia ra làm hai nửa, ngập tràn đau Hiểu Thần không đợi được anh, ôm tất cả những nỗi đau đớn nhất của một người con gái, từng chút một bao bọc vết thương lại, trở thành một bác sĩ trầm lặng và cô độc. Hôm ấy tại sao anh không đến? Đã không còn là câu hỏi mà mỗi đêm cô tự mình tìm câu trả lời trong mỗi giấc mơ nữa lòng mình lại, Cố Hiểu Thần thực sự chất chứa một tường thành trong tim. Cô tưởng rằng mình đã không còn có thể bị ai tác động được nữa, thế nên cô mới trở về, trở về nơi thành phố có lại, thì sớm muộn sẽ có ngày gặp mặt thôi, bởi vì trái đất tròn mà. Chỉ có điều Cố Hiểu Thần không ngờ tới chính là, cho dù đã 5 năm trôi qua, tường thành trong tim cô tưởng chừng đã vững chắc đến vô cùng, vậy mà chỉ vừa nhìn thấy anh, đã ầm ầm sụp ra, yêu một người khắc cốt ghi tâm chính là như vậy, đến hận cũng chẳng thể nào hận vết thương lòng vẫn còn đó, cho dù Cố Hiểu Thần không có cách nào ghét bỏ Liễu Duệ, thì cô vẫn không thể xem như chưa từng xảy ra chuyện gì, bởi vì bây giờ và cả sau này, cô vẫn tiếp tục sống cùng với hậu quả của ngày đó để trước một Cố Hiểu Thần lạnh lùng xa cách, Liễu Duệ chẳng còn cách nào khác, đành phải theo đuổi cô lại từ đầu. Ngày chia tay cách đây 5 năm, anh kháng lại mệnh lệnh chạy đi tìm cô, cuối cùng thì sao chứ? Một nhà ga trống không và một trái tim bị khoét rỗng. Thế nên lần này gặp lại, anh muốn cô phải từng chút từng chút một, lấp đầy khoảng trống đó, chữa lành vết thương đó cho cùng, ngày đó đã xảy ra chuyện gì? Tại sao họ lại có kết cục như vậy? Tất cả đã không còn quan trọng nữa. Liễu Duệ sẽ không hỏi, bởi vì người đó là Cố Hiểu Thần. Còn Cố Hiểu Thần? Không có khởi đầu hay kết thúc, chỉ có một câu“Tôi muốn anh ấy. Dù sống hay chết, tôi cũng chỉ muốn một mình anh ấy mà thôi.”Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy và sau này cũng vậy, chỉ có thể là người đó, nhất định phải là người thân Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ đều thừa nhận, trong chuyện tình cảm này, họ rất ích kỷ. Cô ích kỷ không kể cho anh chuyện năm đó, để anh mãi nợ cô. Anh ích kỷ phải kết hôn với cô cho bằng được cho dù mỗi ngày đều sống trên đầu họng súng. Họ xác định, cả cuộc đời này sẽ mãi ích kỷ như vậy, bất chấp mọi thứ chỉ cần giữ được người đó ở bên thể nói rõ quan điểm như vậy có đáng được đồng tình hay không, nhưng chuyện tình cảm là của hai người, người ngoài vốn không có tư cách để bàn luận. Hơn nữa, nghề nghiệp mà họ đang cống hiến, chính là bác sĩ và quân nhân. Giống như Liễu Duệ từng nói, cô cứu chữa cơ thể, còn anh cứu lấy những gửi gắm. Họ đã lựa chọn con đường không có điểm kết thúc này, cũng không biết còn có thể cố gắng đến khi tưởng và thân thể này, đều đã trao cho Tổ quốc rồi, chỉ mong được giữ lại trái tim để dành cho người mà mình yêu thương. ...Câu chuyện không quá xa lạ với những tình tiết xung quanh công việc của bác sĩ và quân nhân, những tình huống và cách xử lý. Tuy nhiên, tuyến nhân vật khá rối với mối quan hệ gia phả phức tạp, cách kể chuyện hiện tại xem lẫn quá khứ có đôi lúc khiến người đọc không thể phân biệt được các mốc thời gian. Câu chuyện chỉ có 37 chương, nhưng song hành cùng Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ, còn có thêm vài cặp đôi nữa, điều này khiến cho mạch truyện không mang lại cảm giác tập trung, nhưng bù lại, các cặp đôi đều vô cùng thú vị và dễ thương. Cho nên, bầu không khí của câu chuyện khá nhẹ nhàng và hài hước, chuyện sống chết này đó, cũng xem như gió thoảng mây bay mà nói thêm một chút về quãng đời thanh xuân của Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ. Tôi vô tình nghe được một cô gái nói thế này đối với người chủ động theo đuổi người khác, cần có dũng khí rất lớn. Dũng khí để bày tỏ, dũng khí để vượt qua sự từ chối, dũng khí để tiếp tục con đường không có lối thoát. Bạn ấy nói, chỉ cần một chút hy vọng thôi, người yêu thầm cũng sẽ không bỏ cuộc. Trong câu chuyện này, Cố Hiểu Thần đã dùng hết dũng khí để theo đuổi Liễu Duệ, cuối cùng đợi được sự hồi đáp của anh. Nhưng cuộc sống, không phải sự dũng cảm nào cũng được đền đáp xứng đáng. Mượn câu chuyện này, để nói với cô gái đó rằng, nếu không phải là dành cho mình, hãy dùng tất cả dũng khí còn lại, buông xuống tường thành, nhất định phải chừa một cánh " Trích từ truyệnReview by Lâm PhiBìa Hy Tần*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban
Edit Cải Trắng Chương 20 Nói lời tạm biệt Chiến tranh và hòa bình’ … Hai người đều im lặng ăn phần cháo của mình. Liễu Khê là người hay hấp tấp, đương nhiên không chịu được bầu không khí nặng nề này, cô nàng đành kiếm chủ đề phá vỡ cục diện bế tắc “ Gần đây chị bận lắm hả? Mỗi lần tới tìm chị đều thấy chị đang ở phòng phẫu thuật. ” Cố Hiểu Thần ừm một tiếng, nói “ Tham gia vào tổ Lục Hằng, giờ có hơi bận. ” “ Haizz!! ” Liễu Khê thở dài “ Đúng là giống hệt như Hoằng Dịch, ngâm mình ở trong phòng phẫu thuật, tránh xa ánh mặt trời. ” Nhắc tới Mục Hoằng Dịch, Cố Hiểu Thần lại cảm thấy mình không bằng người ta, đành cười tự giễu “ Làm sao chị so được với cậu ấy. ” Liễu Khê gật đầu đồng tình “ Đương nhiên là không so được rồi, anh ấy đang liều mạng, ai muốn so với anh ấy chứ. ” Ai cũng biết, kể từ ngày Lận Yên trốn sang Pháp, Lận Thần đã uy hiếp không được ai đi tìm nó, từ đấy Lận Yên mai danh ẩn tích. Và cũng từ đó trở đi, Mục Hoằng Dịch luôn đắm mình trong phòng phẫu thuật, dùng công việc để khiến bản thân mình trở nên tê liệt. Vừa học vừa nhảy lớp, nghiên cứu sinh cùng khóa với hắn vừa tốt nghiệp thì hắn đã được đi dạy rồi. Cố Hiểu Thần buông thìa, cô nhìn một mảnh trời nhỏ dưới mái hiên. Ăn xong bát cháo nhìn ra ngoài đã thấy mây đen giăng đầy, u ám vô cùng. Liễu Khê nhìn theo hướng mà Cố Hiểu Thần đang nhìn. Cô nàng lười biếng đưa tay chống cầm, nhỏ giọng lẩm bẩm “ Xem ra, thành phố Bắc Kinh chuẩn bị nghênh đón một trận bão táp rồi. ” Cố Hiểu Thần ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đã bị che kín không một kẽ hở, khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo ở trong ánh sáng mờ mờ cũng trở nên mơ hồ. Chợt, cơn mưa to tầm tã ập tới, hàng ngàn hạt mưa rơi xuống, trong ánh mắt cô như muốn gọt rửa sạch sẽ tất cả. Liễu Duệ vừa ngẩng đầu thì thấy quang cảnh này. Bầu trời xám xịt, mưa xối xả, sự im lặng khiến lòng người nặng nề, khuôn mặt lạnh nhạt, ánh mắt chứa nhiều tâm tư. Con ngươi của cô, cất giấu một màn mưa, giấu đi những câu nói. Giống như là năm đó, che đi tất cả những việc liên quan tới anh. Một trận mưa lớn giữ bọn họ ở lại quán cháo nhà họ Tửu. Trời mưa lớn khiến cho người đang đi trên đường vội vàng tìm chỗ trú mưa, cũng có những người đi tới quán cháo để tránh mưa, Lục Hằng cũng thế. Anh ta vỗ vỗ áo khoác đã bị ướt nhẹp của mình, vừa quay người thì thấy Cố Hiểu Thần. Bắt gặp đôi mắt trong trẻo lạnh lùng kia, đột nhiên cảm thấy rung động. Đợi tới khi khôi phục tinh thần, Lục Hằng kéo tay áo khoác lên, anh ta vẫn duy trì vẻ lịch sự tao nhã thường ngày, gật đầu với cô một cái. Cố Hiểu Thần thu hồi ánh mắt của mình, lịch sự đáp lại “ Giáo sư Lục. ” Lục Hằng cười nhạt, dáng vẻ vô cùng nho nhã “ Cựu Mạch hay nói nếu không thấy cô ở bệnh viện thì chắc là đang ở quán cháo nhà họ Tửu, xem ra lời này khá đúng. ” “ Cháo ở đây khá ngon. ” Cố Hiểu Thần nói. Nghe ra được sự khách sáo trong lời nói của cô, Lục Hằng đành rút ngắn câu nói lại “ Ngày khác tôi sẽ nếm thử. ” Liễu Khê cảm thấy có cái gì đó không bình thường ở đây, đôi mắt cô nàng sáng quắc nhìn về phía Lục Hằng, sau đó hỏi Cố Hiểu Thần với giọng nói mập mờ “ Đây là… ” Ánh mắt Cố Hiểu Thần di chuyển, cô liếc nhìn Liễu Khê đang không an phận chút nào. Liễu Khê nhe răng cười, giả ngây giả ngô “ Chị không giới thiệu chút sao? ” Quan sát Liễu Khê một lúc, sau đó Cố Hiểu Thần mới giới thiệu Lục Hằng “ Trưởng khoa ngoại, giáo sư Lục – Lục Hằng. ” “ À… ” Liễu Khê cố ý kéo dài chữ, nhìn anh ta với ánh mắt dò xét “ Hóa ra đây là giáo sư Lục, Lục Hằng!! ” Lục Hằng cười cười “ Cô quen tôi à? ” Liễu Khê cười đáp lại “ Hay nghe Hiểu Thần nhắc tới, hôm nay tôi mới được gặp anh, quả nhiên là danh bất hư truyền. ” Lục Hằng cởi áo khoác ra. Trong nháy mắt, dưới ánh đèn mờ mờ, anh ta thấy được một người đang đội mũ quân nhân, thần kinh vừa mới được thả lỏng lại trở nên căng thẳng. Liễu Khê tự giác nghiêng người sang rót cho Lục Hằng một cốc nước. Ngay trong giây phút này, Lục Hằng cảm nhận được có đôi mắt đang cố nhìn thấu mình. Bốn mắt nhìn nhau, giông bão nổi lên. Bên ngoài mưa gió điên cuồng, trời tối sẩm lại. Gió thổi khiến lá cây bay tứ tung loạn xạ, càng lúc càng nhiều, giống như là vũ trụ đang mở lớn miệng, liên tục hút lấy, không ngừng nghỉ cũng chẳng báo trước. Giao chiến bằng ánh mắt biến đổi khôn lường, nhưng bề ngoài không tỏ vẻ gì. Liễu Khê đưa nước cho Lục Hằng “ Giáo sư Lục, anh uống nước đi. ” Lục Hằng không nhận, tiếp tục giao đấu với Liễu Duệ bằng ánh mắt, nhìn không chớp mắt. Thấy thế, Liễu Khê để cốc nước lên mặt bàn, đưa mắt nhìn người đang tỏa ra khí thế mạnh mẽ là Liễu Duệ, cẩn thận gọi một tiếng “ Anh!! ” Liễu Duệ di chuyển ánh mắt, liếc nhìn Liễu Khê. Đóng băng không khí. Liễu Khê sợ tới nỗi dịch người về phía Cố Hiểu Thần để né tránh. Trong nháy mắt, bầu không khí trở nên cực kỳ quỷ dị. Vốn anh đang định tìm lí do để đi trước nhưng anh không thể nán lại quá lâu. Thu hồi tầm mắt, anh cầm lấy mũ của mình, bước một bước lại dừng ở phía bên trái Cố Hiểu Thần, cố ý đè thấp âm thanh xuống để nói “ Anh đi trước. ” Chỉ thế thôi đã đi rồi? Trái tim cô như bị ai nhấc lên, cô xúc động tới nỗi đứng bật dậy, mắt cứ nhìn chằm chằm vào anh, dường như còn có cảm giác đang hờn dỗi với anh. Muốn mở miệng nhưng lại không biết nói cái gì, nhìn anh, muốn nói lại thôi. Không đợi cô mở miệng, Liễu Duệ đã nói, đồng thời anh cũng đội lại mũ “ Tự chăm sóc tốt bản thân mình. ” Dừng một lúc, anh lại nói “ Cố Hiểu Thần, chờ anh trở về. ” Đối với tình huống này, quá quen thuộc rồi. Mắt cô như bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc, cô không kiềm chế được, nước mắt như muốn trào ra bên ngoài. Trong đôi mắt anh hiện lên vẻ kiên định, anh đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt cô, nhẹ nhàng lau đi nước mắt ở khóe mắt, không nỡ buông tay nhưng không thể cứ chần chừ như này, anh nói bằng giọng dứt khoát “ Anh đi đây. ” Cũng là từ biệt, nhưng khoảng cách năm năm đã khiến tâm tình cô bình ổn lại không ít. Cô không còn dây dưa một cách vô vị nữa, cô làm ra vẻ kiên cường gật gật đầu, để cho anh có thể an tâm rời đi. Từ tận sâu trong đáy lòng, cô vẫn luôn tự nhắc nhở bản thân mình rằng chỉ một tháng thôi, chỉ một tháng thôi. Hiếm lắm mới thấy cô nghe lời như vậy, khóe môi Liễu Duệ hơi cong lên, tay chạm vào mái tóc cô, xoa xoa đầu. Sau đó anh xoay người, từng bước một tiến vào màn mưa, rảo bước về nơi xa xăm. Trơ mắt nhìn anh đi khỏi đó, mặc cho nước mưa đang xối lên người, bóng dáng anh vẫn vững vàng như núi Thái Sơn, không hề ngã xuống. Thân ảnh màu xanh đó nhanh chóng bị nước mưa bao phủ, cuối cùng biến mất ở cuối ngõ nhỏ. Cố Hiểu Thần đưa mắt nhìn xuống nền đất, nhìn về nơi anh vừa mới đứng, ở nơi đó chỉ còn lưu lại dấu chân. In trên nền đất, hẳn là trước khi tới đây anh đã đi qua chỗ nào đó có bùn. Đường có bùn ở Bắc Kinh, đúng là rất khó tìm. Cô đoán rằng, nơi anh đã tới trước khi tới đây là sân huấn luyện có bùn… chiến tranh và hòa bình. Im lặng nhìn hai dấu chân in trên nền đất, trong lòng có ngàn nỗi lo. Có phải, những nơi mà anh đi qua đều rất yên bình, im lặng và… Sự bận tâm của cô, cô không hề che giấu, nó hiện lên rất rõ qua ánh mắt của cô, kiên định không thể phá vỡ được. Lục Hằng nhíu mày nhìn người trước mặt, giống như là người này không phải Cố Hiểu Thần. ** “ Giáo sư Lục, đây là giường MRI. ” Lục Hằng đang đứng xoay lưng về phía cửa bỗng quay sang ngồi vào ghế dựa, anh ta chống tay lên trán, không hề che giấu sự mệt mỏi, thanh âm nghe có hơi mất tinh thần “ Được rồi. ” Y tá nhìn về phía Lục Hằng bằng ánh mắt kỳ quái, sau đó cô ấy đặt tư liệu ở trên mặt bàn rồi rời khỏi văn phòng. “ Mấy người có phát hiện ra không, cả ngày hôm nay giáo sư Lục cứ thất thần. ” “ Chắc là do Bắc Kinh đang mưa to đấy. ” “ Giáo sư Lục đúng là, chẳng qua chỉ là một cơn mưa thôi mà, làm như thất tình không bằng. ” Trang tài liệu vẫn còn đang dừng ở trang thứ nhất, Lục Hằng đưa tay nhéo ấn đường mình, hơi đau. Cúi đầu thì thấy phần nhận xét, là của Cố Hiểu Thần. Trên bìa còn có cả chữ viết của cô nữa, nét chữ cô không mềm mại giống như là những cô gái khác, nó mạnh mẽ, phóng khoảng, đúng là chữ cũng như người. Bàn tay Lục Hằng không tự chủ được mà vuốt ve nét chữ Cố Hiểu Thần, tâm trạng có chút hoảng hốt không tên. Diệp Cựu Mạch nghe thấy lời đồn thì tới tìm Lục Hằng, gõ gõ vào cửa văn phòng đang mở. Lục Hằng nhanh chóng khôi phục tinh thần, liếc mắt nhìn người đang đứng ở cửa một cái. Sau đó, anh ta yên lặng dùng một phần bệnh án khác che đi tờ nhận xét của Cố Hiểu Thần. Diệp Cựu Mạch không phát hiện ra, hắn đi vào, ngữ khí có phần lười nhác “ Nghe nói cậu thất tình? ” Lục Hằng cười khổ, khí chất nho nhã thường ngày đã sớm biến mất không còn tăm hơi. Diệp Cựu Mạch nhìn Lục Hằng như đang mất hồn, nhíu mày “ Rung động thật đấy à? ” Lục Hằng lắc đầu, không giải thích. Nếu hỏi anh ta có rung động thật hay không, thì chính bản thân anh ta cũng không rõ nữa. Chỉ là, lần đầu tiên nhìn thấy Cố Hiểu Thần đứng lên thuyết trình phương pháp của mình, phong thái bình tĩnh, trầm ổn, phán đoán và sách lược của cô đã khiến anh ta nhìn bằng con mắt khác. Những người phụ nữ mà Lục Hằng từng gặp, chưa có ai có dáng vẻ bình tĩnh thong dong như cô. Trong phòng họp, đôi mắt cô hiện lên vẻ bình tĩnh, nhẹ nhàng, ung dung sắp xếp mọi thứ. Giống như là có ma lực nào đó, hấp dẫn anh ta. Một Lục Hằng với dáng vẻ như bây giờ, trước đây Diệp Cựu Mạch chưa bao giờ nhìn thấy. … Trong quán bar, Lục Hằng rót một ly tequila1, đó là ly thứ hai. 1Rượu Tequila Là rượu chưng cất có độ cồn cao truyền thống của Mexico. Tên gọi của loại rượu này được đặt theo tên địa phương chủ yếu sản xuất ra nó, vùng Tequila, bang Jalisco, trên cao nguyên phía Tây của Mexico. Dưới ánh đèn mờ mờ, Diệp Cựu Mạch nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng màu xanh nhạt trong ly thủy tinh. Lúc Lục Hằng định rót ly thứ tư thì Diệp Cựu Mạch lên tiếng ngăn anh ta lại “ Muốn biết không? Chuyện trước kia liên quan tới Cố Hiểu Thần. ” Lục Hằng ngà ngà say, anh ta híp mắt lại, đầu óc có chút không rõ ràng. Nhìn Diệp Cựu Mạch một lúc, sau đó anh ta cong môi lên, tựa như một nụ cười nhạo. “ Nói thật, trong trận chiến lần này, ngay cả chút cơ hội thắng cuộc mỏng manh cậu cũng không có. ” Diệp Cựu Mạch thẳng tay rắc muối vào miệng vết thương của Lục Hằng. Lục Hằng hừ lạnh một tiếng “ Anh em?! Khá đấy!! ” Diệp Cựu Mạch vỗ vỗ vào vai Lục Hằng, cong môi tiếp tục nói “ Cố Hiểu Thần yêu sớm quá. ” Lục Hằng híp mắt, có chút kinh ngạc “ Yêu sớm?! ” Thoạt nhìn cô không hề giống một cô gái yêu sớm. Cô lạnh lùng, cô kiên định, tất cả đều toát lên sự trưởng thành của cô. Thành tích của cô hẳn là đứng đầu lớp, cũng không biết một cô gái như thế thì chung sống hòa đồng như thế nào với các bạn cùng lớp đây. Cho nên khi đối mặt với các đồng nghiệp, hình như cô cũng không nhiệt tình lắm. “ Với Liễu Duệ. ” Diệp Cựu Mạch tiếp tục nói cho Lục Hằng nghe “ Là Cố Hiểu Thần theo đuổi cậu ấy. ” Hoàn toàn đập nát hình tượng của Cố Hiểu Thần’ trong lòng Lục Hằng. Lục Hằng cúi đầu, bỗng nhiên trong đầu anh ta hiện lên tình cảnh lúc ở trong quán cháo nhà họ Tửu, có hơi mất tự nhiên di chuyển ly rượu “ Vì sao lại nói với tôi những chuyện này? ” “ Coi như là vì dân mưu lợi đi. ” Diệp Cựu Mạch nói bằng giọng nửa đùa nửa thật. Lục Hằng cười một cách cứng ngắc, sau đó rót thêm ly rượu nữa. Nửa tiếng sau, hai người đã uống được khá nhiều, bọn họ tính tới việc trở về nhà. Ra khỏi quán bar, bên ngoài bậc thang mưa vẫn rơi không ngừng, Diệp Cựu Mạch đưa mắt nhìn bầu trời đêm, nhíu mày “ Còn muốn mưa tới khi nào không biết? ” Tiếng mưa rơi ào ào, Lục Hằng nghe không rõ hắn đang nói cái gì. Anh ta chỉ vào chiếc xe cách đó không xa, đang bị ngăn lại bởi màn mưa “ Còn lái xe về được không? ” Diệp Cựu Mạch cười “ Cậu dám lái xe đi về sao? ” Lục Hằng lắc đầu, đưa tay day day huyệt thái dương của mình “ Gọi xe thôi. ” Diệp Cựu Mạch lại cười, nụ cười còn mang theo sự trào phúng “ Hôm nay, trong trận mưa như thế này, rơi như trút nước, nếu như cậu có thể gọi được xe thì ca đêm sau này của cậu tôi bao tất. ” Vì thế, hai người tiếp tục đứng ở cửa quán bar, lang thang ở gần đó không có mục tiêu. Có rất nhiều người cũng rơi vào tình huống giống như bọn họ, đứng ở đầu cầu thang, ánh mắt lo ngại nhìn về phía bầu trời, nhìn những hạt mưa, nhìn dòng xe đang di chuyển, lắc đầu, rồi thở dài. … Tu Diệp tạm thời được phái tới giải quyết những hậu quả do trận mưa to này gây nên, cô mặc trang phục của bên phòng cháy chữa cháy, giữa những người dân thường thì trông vô cùng nổi bật. Tu Diệp nói với người đội trưởng ở đó “ Trong hai mươi phút nữa sẽ có một đội nữa tới đây. ” Đội trưởng đội phòng cháy chữa cháy gật đầu “ Cảm ơn bên cô đã chi viện. Những khu vực ngập nước ở trong thành phố còn rất nhiều, thực sự không có đủ người, cũng không còn cách nào khác… ” Mưa xối xả, nước mưa chảy xuống dọc theo khuôn mặt Tu Diệp, cô ngẩng đầu lên, thanh âm lạnh nhạt “ Ừm. ” Đứng cách đó một khoảng khá xa, Diệp Cựu Mạch nhíu mày. Do có khoảng cách nên hắn nhìn không rõ khuôn mặt người đó, nhưng bóng dáng, cách ăn mặc, đều mang lại cho hắn cảm giác quen thuộc. Ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại đi xuống cầu thang. Lục Hằng gọi hắn mấy tiếng nhưng hắn hoàn toàn không nghe thấy, chỉ lo đi về phía bóng dáng kia. Nước, chậm rãi thấm ướt giày da của hắn, sau đó là ống quần. Hắn mặc kệ nước mưa đang xối vào người mình mà đi thẳng về phía trước. Đêm tối, dưới cơn mưa này, người kia xoay người lại, bốn mắt nhìn nhau, bỗng nhiên ngẩn ra. Cách một màn mưa, đối mặt. Đôi lời nhắc nhở Từ ngày 10/01/2019 trở đi, tất cả các chương set pass sẽ chỉ được đăng lên wordpress. Chương 21 Tường thành không cô độc sẽ được set pass và chỉ đăng wordpress. Khi nào có chương 21 bọn mình sẽ thông báo trên facebook. Gợi ý pass mình sẽ cập nhập cả trên wordpress lẫn wattpad. Trong trường hợp các bạn đọc bị chặn wordpress thì hãy lên facebook “LaStella” của bọn mình, vào phần ghi chú để xem hướng dẫn cách bỏ chặn nhé ^^ ← Chương trước Chương sau →
Edit Cải TrắngMùa thu là mùa trùng muộn, mặt trời đã khuất hẳn sau rặng núi phía xa, chỉ còn để lại mấy vạt nắng màu vàng cam nơi đường chân trời, dường như nó đang dùng mấy tia nắng yếu ớt níu giữ ngày dài khi cô nhận được cuộc gọi tới của Diệp Cựu Mạch, cô sửng sốt trong nửa giây, cảm thấy mình chưa hoàn toàn tỉnh táo “ Bây giờ? ”Ở đầu dây bên kia điện thoại, thanh âm của Diệp Cựu Mạch có chút mệt mỏi “ Tuần sau, tôi sẽ giúp em trực đêm một tuần. ”Cô nhíu nhíu mày, đang muốn từ chối thì Diệp Cựu Mạch lại nói thêm câu nữa “ Tôi nhớ là em vẫn luôn muốn vào tổ của Lục Hằng. ”Tổ của Lục Hằng có lực hấp dẫn rất lớn với cô, đặc biệt là về phương diện giải phẫu u sọ hầu1. Dừng một chút, sau đó cô đưa ra điều kiện cuối cùng “ Lần phẫu thuật cắt bỏ u sọ hầu sau, tôi muốn tham gia. ”1U sọ hầu U sọ hầu là một loại u hình thành trên phần tế bào da thừa, đây là một loại u não bẩm sinh thường thấy. Loại u não này rất dễ gặp ở trẻ nhỏ và người già, ở người trưởng thành thì ít gặp. Loại u này phát triển ở phần tuyến yên và gần sát xương sọ, nó được biểu hiện qua một số tính trạng như thị lực giảm mạnh, tâm trạng thay đổi thất thường, thường xuyên đi tiểu, đầu to bất thường…. Khi thấy các biểu hiện này cần phải đi chụp CT não để chẩn đoán bệnh.“ Không thành vấn đề. ” Diệp Cựu Mạch đồng điện thoại, cô lại cầm lấy chìa khóa xe mà cô mới thả xuống, giờ cô phải quay lại bệnh viện để giúp Diệp Cựu Mạch thực hiện một ca phẫu khi kết thúc ca phẫu thuật, thời gian đã vào khoảng mười giờ tối rồi, cô lười phải đi lại nhiều nên định ở lại phòng nghỉ của bệnh viện một một giờ sáng hôm sau, ở nhà ga phía Nam Bắc Kinh đã xảy ra một vụ tập kích của thành phần khủng bố, nó khiến cho rất nhiều người chết, người bị thương, lúc họ được đưa tới bệnh viện thì tầm một rưỡi sáng. Bệnh viện nhanh chóng nhận lấy bệnh nhân, thay nhau tới đó tiếp viện. Cô mới chợp mắt được khoảng ba tiếng đã bị dựng dậy kéo vào phòng phẫu thuật, bận tới tối tăm mặt năm giờ sáng, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi một Tịnh Di đưa mắt nhìn bóng người mới bước ra khỏi phòng phẫu thuật, trông vô cùng mệt mỏi “ Bác sĩ Cố, hình như chị rất mệt rồi, chị có cần đi nghỉ một lúc không? ”Cô lấy hai ngón tay nhéo nhéo ấn đường của mình, bắt ép cho bản thân mình phải tỉnh táo, cô lắc đầu nhưng trong thanh âm đã nghe ra sự mệt mỏi “ Không cần. ”“ Nhưng mà chị còn một ca trực buổi sáng nữa, mới nãy vừa trải qua một đêm giải phẫu không ngừng nghỉ, chị chịu nổi không? ”Cô uống một ngụm café để lấy lại tinh thần “ Không sao cả. ” Ngược lại, cô còn hỏi thêm “ Những quân nhân ở nhà ga được đưa tới bệnh viện để phẫu thuật sao rồi? ”“ Quá trình giải phẫu vô cùng thuận lợi. ”Sau khi nghe xong, cô nhắm mắt lại nghỉ ngơi một Tịnh Di cảm thấy khó hiểu, sao có bao nhiêu bệnh nhân như vậy, bác sĩ Cố chỉ hỏi có mình tình trạng của quân nhân thôi?“ Bác sĩ Cố có người quen là quân nhân sao? ”“ Không quen. ” Đáp xong, cô đưa tay day day huyệt thái dương của mình, thả lỏng bản thân để thoải mái hơn chút. Dường như Thái Tịnh Di còn muốn hỏi gì đó nhưng cô nhanh chóng cướp lời “ Có muốn đi ăn cháo nhà ông Tửu không? ”Nghe đi ăn cháo ông Tửu, trong nháy mắt, hai mắt của Thái Tịnh Di như được mở to ra hết cỡ, cô ấy gật đầu liên cửa sau của bệnh viện đi ra ngoài, đi tiếp xuyên qua hai hẻm nhỏ thì tới quán cháo lâu năm ông Tửu. Quán cháo này tuy ở trong hẻm sâu nhưng buôn bán rất phát đạt. Món ăn yêu thích của cô ở đây là cháo cá, thịt cá tươi ngon, nhiệt độ nấu vừa phải, dư vị đọng lại tuyệt vời vô sang đầu thu, thời tiết trở nên se se lạnh, áo khoác đang mặc trên người được cô ôm chặt lại thêm một chút để giữ ấm. Bước chân cô có chút nặng nề, dẫm lên con đường đầy đá qua cái hẻm nhỏ đầu tiên, Thái Tịnh Di mở miệng cảm thán, trong lòng cô ấy vẫn cảm thấy hơi sợ hãi “ Bây giờ đúng là có rất nhiều người bị bệnh thần kinh, không tự mình sống cho tốt đi lại còn đi hại dân mình, đúng là hết thuốc chữa…”Cô rất mệt, nghe chữ được chữ mất, càng không muốn mở miệng tiếp lời. Có mỗi Thái Tịnh Di là vẫn đang nói rất hăng say, cô ấy thực sự rất giống vị Nhạc Phi2 hay lo nghĩ việc quốc dân đại sự, coi cái ác như kẻ thù của mình, chính là đang nói đến phần tử khủng bố.2Nhạc Phi Là quân sư nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, danh tướng chống quân Kim thời Nam tối tăm xung quanh quán cháo dần biến mất, từng tầng mây trên trời bắt đầu lộ ra, mây trắng trôi lững đưa tay vuốt lại phần tóc trên trán đã bị gió thổi tung, hơi những tia sáng yếu ớt chiếu xuống hẻm sâu, cô mới thấy rõ ràng ở bên trong con hẻm sâu đang có một hàng quân nhân đi ra, nhịp chân đều đều, trên tay người đi đầu cầm lá vừa hẹp vừa dài, cô và Thái Tịnh Di đều bước lên phần gạch xanh để đi, nhường đường cho đoàn người thổi, lá rụng trên mái hiên giờ đang tung bay trong gió, từng chiếc lá rơi xuống tựa như một cuốn phim nhựa mang theo ký ức, từng cái một ùa bình tĩnh đưa mắt nhìn hàng quân nhân đang đi tới, trên người họ mang theo một sắc lục mê người. Mãi cho đến khi, một người nào đó mặc quân phục màu lục xuất hiện trong tầm mắt cô, ký ức đang tua trong đầu cô chợt dừng ngừng, mây lặng, lá ngừng lá vàng chao nghiêng ở trên không trung hai vòng, sau đó nó xẹt qua bờ vai người nào đó, cuối cùng nó rơi trên nền gạch màu than chớp mắt, người đó hơi nhướn mày, ánh mắt liếc về phía bên này. Và cũng cùng lúc đó, ánh mắt cô nhìn tới, một tia sáng xẹt qua trong mắt cô rồi nhanh chóng biến mất, không để lộ chút dấu vết nào. Tầm mắt cô thôi không nhìn vào đôi mắt thâm thúy kia nữa, môi khẽ mím chặt. Cho đến khi những bước chân trang nghiêm kia bước mỗi lúc một xa, cô mới hơi di chuyển tầm mắt, cô nhéo ấn đường một cái, bỗng dưng cảm thấy hơi mất tự thế giới này, luôn có một người sẽ trở thành cái gai trong lòng bạn. Mà anh, chính là cái gai nhổ mãi không đi trong lòng quân nhân ở nhà ga được đưa tới bệnh viện cấp cứu cô chẳng quen ai cả, chỉ là khi đi ngang qua phòng cấp cứu, không cẩn thận liếc thấy máu tươi trên lớp quân sao cô hỏi?Chắc là do tiềm loại tiềm thức này giống như là…sinh ra đã có.“ Bác sĩ Cố, chị thấy anh quân nhân đi cuối hàng kia không? Đẹp trai thật đấy. ” Thái Tịnh Di bày ra vẻ mặt si mê, ánh mắt cô ấy nhìn mãi theo bóng dáng cao ngất của anh, tới tận khi khuất hẳn, cô ấy lưu luyến nói một câu “ Lớn lên đẹp trai như thế sao lại gia nhập quân đội nhỉ, sao anh ấy không đi làm diễn viên. ”Cuối cùng, cô cũng lấy lại được bình tĩnh, nhịp tim không theo quy luật kia cũng dần bình thường trở lại. Cô đưa mắt nhìn lên, trong đôi mắt đã khôi phục lại sự lạnh lùng, cô cứ thế cất bước đi về phía Tịnh Di ở phía sau đuổi theo, ban đầu cô ấy tưởng rằng cô sẽ không tiếp lời. Nhưng không ngờ là cô lại dừng lại, sau đó, thanh âm lạnh nhạt của cô truyền tới “ Diễn viên không phải là thứ thuộc về anh ấy, nơi thuộc về anh ấy là chiến trường, nơi anh ấy sẽ ở lại tới cuối cùng cũng là chiến trường, ở trên chiến trường nhận lấy một viên đạn, sau đó anh ấy sẽ… ”Nói tới đây, cô dừng lại. Đứng dưới mái hiên, cô ngẩng đầu lên, tầm mắt trong veo nhìn một khoảng trời nhỏ ở bên trên. Lúc này, mặt trời vẫn còn chưa lên cao, trên bầu trời là một màu xám trắng xen lẫn nhau. Cuối cùng, cô cất giọng nói trầm trầm lên, từ tiếp theo tựa như bay tới mang theo cơn gió lạnh “ Chết. ”Dường như đây là chấp niệm duy nhất của anh, còn quan trọng hơn cả phải dường như…Thái Tịnh Di đứng nguyên tại chỗ, có chút giật mình hoảng sợ. Lá thu từ trên mái ngói đen rơi xuống, ở giữa không trung lượn quanh vài vòng, rồi đáp xuống ở trước mắt hai người. Thanh âm lạnh lẽo kia dường như là giọng nói vọng lại từ trong một giấc mơ chập chờn, và người trong giấc mơ là người cô độc. Đợi tới lúc Thái Tịnh Di hoàn hồn thì bóng dáng cô đã sớm biến mất trong hẻm đơn, tịch mịch, lại thanh khiến cho người nghe có cảm giác đau lòng, nhưng không dễ phát hiện ra.…“ Tiểu đội trưởng đã qua khỏi cơn nguy hiểm rồi, phẫu thuật rất thành công, đã được chuyển sang phòng bệnh thường rồi. ”Trên hành lang bệnh viện, một quân nhân mặc quân phục màu xanh lục Triệu Tiền Tiến đang báo cáo tình huống của tiểu đội trưởng với Liễu Duệ gật đầu, anh đưa tay xoa xoa mí mắt để đánh tan sự mệt mỏi. Sau đó, như nhớ ra cái gì đấy, anh lại hỏi Triệu Tiền Tiến “ Bác sĩ mổ chính là ai? ”“ Bác sĩ Diệp của khoa ngoại. ” Triệu Tiền Tiến đáp.“ Bác sĩ Diệp? ” Liễu Duệ để tay lên bệ cửa sổ, gõ nhẹ lên bệ. Đúng lúc đó, dựa vào đôi mắt sắc bén của mình, anh đã thấy một bóng dáng xinh đẹp quen thuộc trong tầm lùng, trầm chút xa không giống khi xưa nữa, hoạt bát, tràn đầy sức sống thanh là một buổi chiều muộn của ngày đầu tiên khi anh đặt chân lên cấp ba, cô đã ngồi bên cạnh anh, cô quay mặt nhìn anh, nở một nụ cười tiêu chuẩn, duỗi tay về phía anh “ Chào cậu, tôi là Cố Hiểu Thần. ”Vừa mới đi vào bệnh viện không được bao lâu thì Thẩm Sổ, một nghiên cứu sinh do Diệp Cựu Mạch hướng dẫn vội vàng ngăn Cố Hiểu Thần lại “ Bác sĩ Cố, giáo sư Diệp tìm chị. ”“ Có nói là vì việc gì không? ” Cố Hiểu Thần hỏi.“ Về việc phẫu thuật ngày hôm qua. ” Thẩm Sổ trả nhíu mày một cái, cô nghĩ tới hiện tượng xuất huyết sau phẫu thuật “ Lập tức đi tới phòng bệnh. ”Dứt lời, ba người đã vội vàng đi về phía phòng bệnh, chờ thang máy thì quá lâu nên ba người quyết định đi thang bộ cho vừa mới bước lên, cô đã hối vừa mới ngẩng đầu lên đã nhìn thấy hai người đàn ông mặc quân phục màu lục đang đứng ở đầu bên trên cầu thang, sự trùng hợp này đúng là trùng hợp một cách quá này, Triệu Tiền Tiến đang báo cáo lại tình huống ba gã khủng bố bị bắt tại nhà ga với Liễu Duệ. Hắn chưa phát hiện ra, từ lúc bước tới chỗ cầu thang, tầm mắt anh đã dừng lại một chỗ chớp mắt khi hai ánh mắt giao nhau, giống như khi nãy ở hẻm nhỏ, cô đưa mắt nhìn xuống dưới, hoàn toàn không để lộ ra chút dấu vết nào là đang lẩn tránh ánh mắt của mắt đen nhánh của anh để lộ ra sự lạnh lùng, lông mày rậm, đôi môi hơi khô mím chặt lại. Anh nhìn chằm chằm vào cô, không buồn chớp mắt lấy một hai người đi lướt qua nhau, cô cố ý nghiêng đầu nói chuyện với Thẩm Số, chỉ để cho anh nhìn thấy một bên sườn mặt, thể hiện rõ thái độ lạnh lùng của mình. Lạnh nhạt nhưng không để mất đi sự cao cô, anh không tự chủ được mà nhăn này, Triệu Tiền Tiến mới phát hiện ra có sự khác thường. Hắn dừng việc báo cáo công tác lại, nghiêng đầu, nhìn theo tầm mắt của Liễu Duệ, hắn nhìn thấy bóng dáng của một nữ bác sĩ, hắn hỏi “ Liễu đội, anh quen à? ”Anh ổn định tâm trạng trong hai giây, sau đó không biết suy nghĩ cái gì mà con ngươi đen nhánh hơi di chuyển, phân phó cho Triệu Tiền Tiến “ Cậu tới bãi đỗ xe đợi đi. ”Nói xong, anh nhanh chóng xoay người lại, anh bước mấy bước đã đuổi kịp được nhóm người Cố Hiểu Thần, hoàn toàn không tốn chút sức lực trận gió mạnh thổi qua, một thân ảnh màu xanh lục đang chắn trước người cô, Cố Hiểu Thần dừng bước chân lại. Cô ngước mắt, dùng dáng vẻ bình tĩnh nhất của mình mà nhìn người trước không khí này dường như đang bao trùm nơi đây, ngay cả hai người Thái Tịnh Di và Thẩm Sổ cũng dừng chân lại. Khí thế của Liễu Duệ quá áp bách người khác, làm cho ngay cả hô hấp của hai người cũng cứng Hiểu Thần đối mặt với anh, suốt mười giây, không ai mở miệng nói với ai câu tượng này rất quen thuộc, tựa như cảnh tượng nộp bài thi năm tượng lúc đó, giữa bọn họ cũng là bốn mắt nhìn nhau. Nhưng khi đó cô tươi cười rực rỡ, còn anh là sự lạnh nhạt lạnh tay ra mãi không thấy đối phương tự giới thiệu, cô tự hỏi luôn “ Cậu thì sao? Cậu tên là gì? ”Anh cầm sách vở lên, chỉnh lại kính sát vào mắt, sau đó không thèm quan tâm tới năm về sau, vẫn trong cảnh tượng đó, nhưng cô lại bước chân lên, trong chớp mắt như muốn bước qua anh. Khi đó, khuỷu tay cô bị một lực lớn phía sau giữ lại, ngăn không cho dừng bước, trong đôi mắt đen nhánh thấy được sự run rẩy. Cô hết vặn lại xoay cánh tay để trốn thoát khỏi bàn tay anh, nhưng dù cô có giãy dụa thế nào cũng không thoát ra được, ngược lại, anh còn nắm chặt Tịnh Di và Thẩm Sổ đi phía sau thấy thế, trong lòng có hơi dao động, họ đưa mắt nhìn lúc sau, Cố Hiểu Thần thôi không giãy dụa nữa, cô lấy lại sự lạnh nhạt thường ngày, bình tĩnh đưa mắt nhìn bàn tay vẫn nắm chặt tay cô không buông. Xương khớp rõ ràng, làn da màu đồng, ngay cả gân tay cũng lộ im lặng kéo dài. Bỗng, điện thoại mà Thẩm Sổ đang đeo trên cổ đổ chuông, là Diệp Cựu Mạch gọi. Vừa nghe chưa được mấy câu, sắc mặt Thẩm Sổ đã trầm xuống, bất chấp cái không khí gượng gạo này, nói một cách nôn nóng “ Giáo sư Diệp nói đã có bệnh nhân xuất hiện hiện tượng xuất huyết sau phẫu thuật, muốn chị tới phòng phẫu thuật ngay. ”Cố Hiểu Thần nghiêng đầu, nhìn Thẩm Sổ đang nhăn mày lại. Lúc mà Thẩm Sổ tới tìm cô, cô đã đoán ra được là hậu quả chần chừ thêm được nữa, cô đưa mắt nhìn bàn tay như gông xiềng đang nắm chặt tay mình, mở lời nói câu đầu tiên “ Buông tôi ra trước đã, có một cuộc phẫu thuật. ”Anh do dự một lát rồi buông tay ra, hỏi cô “ Khi nào kết thúc? ”“ Không biết. ” Nói đoạn, đôi mắt lạnh lùng của cô nhìn sâu vào con ngươi đen như mực của anh, cuối cùng cô cũng không né tránh tránh người qua một bên, nhường đường, thanh âm trầm thấp “ Mau đi phẫu thuật trước đi. ”**Lúc đi ra khỏi phòng phẫu thuật, Cố Hiểu Thần xoay xoay phần cổ cứng đờ của mình. Diệp Cựu Mạch đi ra ở phía sau gọi cô lại, cô xoay người nhìn Diệp Cựu Mạch một cái, hỏi “ Có việc gì sao? ”Diệp Cựu Mạch cười khẽ, hắn xoay xoay cổ tay rồi nói với cô “ Lục Hằng đồng ý để cho em vào tổ, hơn nữa cũng đồng ý cho tham gia phẫu thuật. ”Dựa vào quan hệ của Lục Hằng và Diệp Cựu Mạch, cô cũng không thấy chuyện này có gì đáng kinh ngạc, cô cười nhẹ rồi nói một câu khách sáo “ Cảm ơn sư huynh. ”Diệp Cựu Mạch nở nụ cười ôn hòa, cong cong môi “ Khách sáo rồi. ” Sau đó, hắn chỉ chỉ vào điện thoại cô đang đeo trên cổ, nhắc cô một câu “ Tắt máy. ”Cố Hiểu Thần cúi đầu nhìn điện thoại mình, rồi cười khổ một tiếng “ Xin lỗi. ” Chả trách, Thẩm Sổ lại phải chạy tới tìm cô.“ Đi về nghỉ ngơi chút đi, nhìn sắc mặt em không tốt lắm. ”Cô hơi gật đầu, xem như là đồng cô đi ra khỏi bệnh viện, anh đã lái xe một chiếc xe Jeep tới, dừng trước mặt cô, đây là xe quân dụng. Anh hạ cửa sổ xe xuống, để lộ ra khuôn mặt lạnh lùng “ Lên xe. ”Cô đưa mắt nhìn anh trong khoảng một giây, cũng chẳng ra vẻ xấu hổ, cứ thế mà lên đường yên lặng, anh không hỏi địa chỉ, chỉ lo lái tới chỗ rẽ, cô sợ anh đi nhầm đường nên nhắc một câu “ Rẽ phải. ”Rẽ phải xong, anh gia tăng tốc độ, rất nhanh hai người đã đi tới một ngã tư đường, cô lại nhắc nhở thêm “ Rẽ trái đi, sau tới chỗ đèn giao thông bên trên thì rẽ phải. ”Anh vẫn yên lặng lái xe, không nói lấy nửa lời. Sau khi rẽ ở chỗ đèn giao thông xong, cô đang muốn nhắc anh tiếp thì anh đã mở miệng, nói chính xác địa chỉ nhà của cô “ Lục Cảnh Hồng Loan3. ”3Lục Cảnh Hồng Loan Là một khu nhà ở cao cấp tại Thâm Quyến, được xây dựng bởi tập đoàn Lục Cảnh. Đây là khu nhà ở cao cấp được xây dựng bởi 20 năm kinh nghiệm của tập đoàn Lục Cảnh. Lục Cảnh Hồng Loan trở thành một khu trung tâm cao cấp mới phía Bắc. Muốn tìm hiểu thêm các bạn có thể search Baidu với từ khóa “绿景虹湾”Trong mắt cô như có gợn sóng lăn tăn, theo bản năng cô quay lại nhìn anh một xe quân dụng Jeep dừng lại ở dưới tòa nhà Lục Cảnh Hồng Loan. Bởi vì chiếc xe này khác hẳn so với những chiếc xe khác đỗ quanh đây nên nó nhanh chóng hấp dẫn sự chú ý của mấy cụ ông đang ngồi đánh cờ, nói chuyện phiếm ở dưới gốc cây. Mấy ánh mắt khác thường liếc tới đây, tiện thể thảo luận xem người ngồi trong xe là xuống xe, dẫm lên đám lá thu rụng dưới đất. Lúc này, cửa sổ xe bên ghế lái hạ xuống, cô gật đầu với anh, nói một câu khách sáo với anh “ Cảm ơn. ”Anh gật gật đầu, ngón trỏ không tự chủ được mà gõ gõ lên tay lái, thanh âm có chút nặng nề “ Ngủ một giấc đi. ” Nói xong, anh dẫm chân ga, nhanh nhẹn bẻ lái, cứ thế mà rời lá rụng dưới chân bị bánh xe nghiền lên, lại bay thêm mấy vòng rồi không cam lòng mà dừng tác gõ gõ ngón trỏ lên tay lái lúc nãy của anh vẫn còn hiện rõ trong đầu cô, hành động của anh giống như năm đó, khi hai người còn yêu nhau. Biểu tình, giọng nói cũng không thay đổi, câu dặn dò nhàn nhạt khi nãy cũng vô cùng quen như, bọn họ chưa bao giờ rời xa chằm chằm theo chiếc xe Jeep vừa mới rời đi, cô nhíu mày cuộc anh có biết không, có biết là bọn họ đã chia tay rồi, vào năm năm trước.
Câu chuyện không quá xa lạ với những tình tiết xung quanh công việc của bác sĩ và quân nhân, những tình huống và cách xử lý. Tuy nhiên, tuyến nhân vật khá rối với mối quan hệ gia phả phức tạp, cách kể chuyện hiện tại xem lẫn quá khứ có đôi lúc khiến người đọc không thể phân biệt được các mốc thời gian. Câu chuyện chỉ có 37 chương, nhưng song hành cùng Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ, còn có thêm vài cặp đôi nữa, điều này khiến cho mạch truyện không mang lại cảm giác tập trung, nhưng bù lại, các cặp đôi đều vô cùng thú vị và dễ thương. Cho nên, bầu không khí của câu chuyện khá nhẹ nhàng và hài hước, chuyện sống chết này đó, cũng xem như gió thoảng mây bay mà nói thêm một chút về quãng đời thanh xuân của Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ. Tôi vô tình nghe được một cô gái nói thế này đối với người chủ động theo đuổi người khác, cần có dũng khí rất lớn. Dũng khí để bày tỏ, dũng khí để vượt qua sự từ chối, dũng khí để tiếp tục con đường không có lối thoát. Bạn ấy nói, chỉ cần một chút hy vọng thôi, người yêu thầm cũng sẽ không bỏ cuộc. Trong câu chuyện này, Cố Hiểu Thần đã dùng hết dũng khí để theo đuổi Liễu Duệ, cuối cùng đợi được sự hồi đáp của anh. Nhưng cuộc sống, không phải sự dũng cảm nào cũng được đền đáp xứng đáng. Mượn câu chuyện này, để nói với cô gái đó rằng, nếu không phải là dành cho mình, hãy dùng tất cả dũng khí còn lại, buông xuống tường thành, nhất định phải chừa một cánh cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
tường thành không cô độc