tặng anh một tình yêu nhỏ

Chương 68. Chương trước Chương tiếp. Cuối tháng ba, tới gần đầu tháng tư, đại hội đầu tư ngân hàng quốc tế bị trì hoãn cuối cùng cũng sắp tổ chức.Thời tiết ấm áp lên thì Tô An nôn nghén càng ngày càng nghiêm trọng, nghiêm trọng tới nỗi uống một miếng nước Tô An trầm ngâm vài ba giây, lại bồi thêm 1 câu: "Sau này anh chắc chắn là đã gặp mặt được cô bạn nữ yêu thương anh hơn."Chủ nhà: "…""Lúc nào thì ký đúng theo đồng?""Bây giờ! Bây giờ đồng hồ ký!". Chủ công ty kích động, các giọng nói ko từ công ty mà 39. Anh chỉ có một tình yêu duy nhất dành tặng em bây giờ và mãi mãi. Dẫu anh đi đến tận cùng trái đất, vẫn hướng về em bằng trọn con tim. 40. Tôi không muốn một mối quan hệ…khi mà mọi người nhìn vào rồi nói: "Họ thật đẹp khi bên nhau." Tặng Anh Một Tình Yêu Nhỏ. Tác giả: Khanh Bạch Y. Chuyên mục: Truyện Ngôn Tình. Chương: 73 | Full. Thể loại: Ngôn Tình HE , Ngôn Tình Hiện Đại , Ngôn Tình Ngược , Ngôn Tình Sủng , Đọc Truyện. GIỚI THIỆU. DANH SÁCH CHƯƠNG. BÌNH LUẬN. Một trong những điều giúp bạn chữa cháy những tình huống khó giải quyết đấy với đối phương là nam giới thì một món quà nho nhỏ thể hiện mức độ quan tâm của chính bản thân bạn, hay quà sinh nhật cho nam ý nghĩa anh ấy thấy mình là người không thể nào bỏ lỡ. Ái tình sét đánh của anh Tặng em một đóa vì anh yêu rồi. Màu hoa đại diện lòng tôi Tình yêu sâu sắc thay lời trái tim Anh đây đã phải lòng em Tặng em một đóa hồng tim tím buồn. Ánh nhìn cuốn hút anh luôn Em là một đóa hoa hồng tim anh. Truyền Thuyết Hoa Hồng Tím Tác giả Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Hẳn là anh không nghĩ tới vấn đề vất vả hay không này, đối với anh mà nói công việc của ngân hàng đầu tư không thể thiếu giống như ăn cơm ngủ nghỉ của Tô An rõ mồn một bên tạo độ ẩm trong thư phòng phun ra tầng tầng sương mù, cây giọt nước Quan Âm* xanh um tươi tốt.* Đây là một loại cây, các bạn search cụm từ 滴水观音 sẽ có hình ảnh của cây này nhé.Tô Diễn buông bút máy xuống, cong ngón tay xoa xoa thái dương, hình như có chút mệt bàn gỗ tử đàn đặt một vòng máy tính, màn hình khác nhau tương ứng với chỉ số chứng khoán ở khu vực khác ngày không có giờ làm việc và giờ tan làm cố định, mỗi ngày cần phải xem tài liệu số lượng lớn, mỗi ngày đều bề bộn nhiều việc, thời gian cá nhân thuộc về bản thân ít càng thêm kia anh không cảm thấy vất vả, lịch trình hàng ngày do trợ lý sắp xếp, giống như lời Tô An nói, giống như ăn cơm ngủ nghỉ, lúc Tô An đi ngủ hay ăn cơm, anh có thể đang họp, có thể đang tham gia buổi xã giao cần thiết không thể từ chối, thật ra vẫn luôn không ở bên cạnh Tô An nhiều dậy, kéo rèm cửa thư phòng ra, ngoài cửa sổ là bầu trời mênh mông vô bờ, chân trời cao xa, tầng mây núi non trùng thời tiết mà Tô An thích, trời trong lại sảng Sâm gõ gõ cửa thư phòng, mang theo gói thuốc đi vào, hỏi “Bây giờ nấu luôn sao?”“Có đường không?” Tô Diễn nhận lấy.“Uống thuốc Đông y tốt nhất là đừng thêm đường, ảnh hưởng đến công hiệu của thuốc. Đường trắng tính lạnh, đường đỏ tính nóng, dược tính của mỗi một loại thảo dược Trung Quốc cũng khác nhau, thêm đường vào có thể sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy của các vị thuốc, đồng thời cũng bất lợi cho sự hấp thu.” Nói tới kiến thức chuyên ngành, Hứa Sâm nghiêm túc không ít, nói “Những chuyện này phu nhân hẳn là đều biết.”“Làm phiền rồi.” Tô Diễn hơi gật đầu, nghĩ đến Tô An có đôi khi không quá ngoan ngoãn, cái kiểu không ngoan đã biết mà còn làm sai, cong cong Sâm có chút bất ngờ “Tô tiên sinh nấu thuốc sao?”“Ừm.”“Hả?” Hứa Sâm đẩy mắt kính trên sống mũi, che giấu sự xấu Bảo nằm trên chiếc giường nhỏ hình mặt trăng nắm chặt quả đấm ngủ an ổn, tiếng hít thở nho Diễn hơi ngồi xuống, dịch dịch góc chăn cho Tô Bảo. Tô Bảo trở mình, gương mặt cọ lấy gối đầu lệch xuống dưới, thịt trên má bị đè ép, miệng bĩu Diễn nhéo nhéo thịt mềm bên miệng của Tô Bảo, làm cho Tô Bảo cọ gối đầu né tránh, miệng màu hồng chẹp chẹp một Diễn thu tay về, nhìn đồng hồ trên cổ tay một chút rồi đến phòng ngủ của Tô dịch sắp xong rồi, nước thuốc thuận theo dây truyền dịch từng giọt từng giọt chảy xuống. Cây trầu bà trên bệ cửa sổ đón gió mà xòe ra, tới gần trưa, ánh sáng trong phòng từng tấc từng tấc nghiêng tay đâm kim của Tô An để bên ngoài chăn, tay rất trắng, khớp xương mảnh nhỏ lại dài, gân xanh nhỏ bé nhàn nhạt trên mu bàn tay, lòng bàn tay mềm mại, móng tay sạch sẽ, chỉ sơn một lớp sơn bảo vệ móng thật Diễn nắm chặt bàn tay lạnh biết của Tô An, ngồi bên nhỏ đang ngủ, người lớn cũng đang ngủ. Tô An lúc ngủ mất đi cảm giác vừa nhìn thấy anh là luôn luôn phòng bị, yên lặng, khí chất nhu hòa. Môi nhợt nhạt rõ ràng, lông mi đen như mực vừa dài vừa cong, cái mũi nho nhỏ, giống như khi còn bé, thật sự ngoan ngoãn đến tận trong tim, vừa ngọt ngào vừa nghe ngọc trơn nhẵn ở bên ngoài áo, treo lủng lẳng ở cổ, làm nổi bật lên da thịt nhẵn tay lạnh buốt ở trong lòng bàn tay Tô Diễn từng chút từng chút trở nên ấm áp. Tô Diễn lại nắm chặt lại, bàn tay trong lòng bàn tay dường như chỉ còn khớp xương, gầy đến mức làm cho người ta đau kia dường như không gầy như vậy, chỗ eo còn có thịt, nắm tay cũng thấy có thịt mềm mềm. Nước thuốc trong chai thuốc chảy xong, Tô Diễn cẩn thận xé mở băng dính y tế dán trên mu bàn tay Tô An, động tác dịu dàng, đợi sau khi xé xong một nửa băng dính y tế mới nhấn phần băng dính y tế còn dính lại trên mu bàn tay rút kim tiêm sát trùng mà Hứa Sâm để lại ở bên tay, Tô Diễn dùng cái nhíp kẹp một cái, nhấn trên lỗ kim. Tô An còn đang ngủ, Tô Diễn nhìn nhan sắc lúc ngủ của Tô An, đáy lòng sinh ra một cỗ cảm xúc thỏa An ngủ một giấc đến hơn hai giờ chiều, lúc tỉnh lại ánh nắng trong phòng mang theo màu sắc mờ nhạt, chiếu đến trên người vô cùng thoải mái. Kim trên mu bàn tay không biết được lấy ra từ lúc nào, không để lại một chút dấu vết băng dính do băng keo y tế và vết máu do kim tiêm để lại, mu bàn tay ấm lấy điện thoại dưới gối đầu, Tô An nhìn thoáng qua thời gian, trầm mặc. Vén chăn lên, ngón chân Tô An móc lấy dép lê dưới đất, ra khỏi phòng ngủ bắt đầu tìm kiếm Tô vậy mà ngủ lâu như vậy, đã qua giờ cơm, cũng không biết Tô Bảo ăn chưa, từ sau khi Tô Diễn trở về, cô càng ngày càng không có tâm toàn không phải là một người mẹ đủ tư cách.“Tô Bảo?” Tô An đến trước phòng ngủ của Tô Bảo, chăn mền trong phòng ngủ xếp chỉnh tề.“Tô Bảo?”“An An!” Trong phòng khách truyền đến giọng nói non nớt của Tô tình căng thẳng của Tô An dịu đi một chút, xõa tóc dài đi đến phòng phòng khách mở điều hòa và máy tăng độ ẩm, màn cửa được kéo ra, dưới một vùng ánh nắng nhu hòa, Tô Bảo dựa vào bên chân Tô Diễn đang tháo gỡ ô tô đồ Diễn cởi áo khoác âu phục và áo gi lê bên trong, chỉ mặc áo sơ mi, cà vạt không có sự ràng buộc của áo gi lê, tùy tiện rủ xuống, có một chút cảm giác không bị trói tay anh chống cằm, tùy ý ngồi xếp bằng trên thảm, giữa hai chân bày một quyển sách tranh của Tô Bảo, còn là kiểu có pinyin, xương cổ tay gầy khỏe tinh hồ đeo tay biểu hiện thời gian quan trọng nhất đối với nhà tư bản bị cởi ra, giữa xương cổ tay không đeo bất cứ vật Diễn rủ mí mắt xuống thu lại cảm giác lạnh lùng xa cách thường ngày, đang đọc truyện trong sách tranh cho Tô Bảo, giọng điệu vững vàng, giọng nói lành lạnh, nghe vào rất có năng lực mê hoặc lòng người.“… Từ đó thỏ mẹ và thỏ ba sống hạnh phúc cùng nhau, không còn rời xa nữa.” Tô Diễn đọc xong một chữ cuối cùng, khép lại sách tranh, nhìn về phía người bệnh mỹ nhân cách đó không thúc tiêu chuẩn của truyện cổ tích dành cho trẻ một đôi yêu nhau kiểu gì cũng sẽ vượt qua tất cả khó khăn, sau tất cả những trắc trở cuối cùng sống hạnh phúc cùng mãi về sau.“An An, mẹ tỉnh rồi?” Tô Bảo còn ghé vào trên đùi Tô Diễn “Diễn Diễn nói An An rất mệt, không thể làm ồn ào đến An An.”Tô Bảo rất ít khi nói câu dài như vậy, được Tô Diễn dạy mà lần đầu tiên nói dài không vấp như An ừ một tiếng, ngồi xuống một bên tấm thảm, vẫy vẫy tay với Tô Bảo buông đầu gối Tô Diễn ra, tự động lăng đến trong ngực Tô An. Tô An vuốt lưng Tô Bảo, khẽ nói một câu “Mẹ xin lỗi.”Tô Diễn bỏ qua sách tranh, chống cằm nhìn Tô An tự trách, vết rách nơi đáy lòng giống như bị người ra dùng dao một lần nữa vạch ra, vết thương đẫm máu chưa khép lại một lần nữa bị tiếng xin lỗi nỉ non đó giống như nặng ngàn cân, nếu như lúc trước anh sớm phát hiện ra tình trạng của Tô an thì cũng sẽ không dẫn đến cục diện như ngày hôm nay.“Buổi trưa con ăn cơm với Diễn Diễn sao?”Tô Bảo gật gật đầu “Với Diễn Diễn.”Hai người một lớn một nhỏ gọi anh là Diễn Diễn, vết rách đẫm máu nơi đáy lòng giống như nở ra một đóa hoa hướng dương. Tô Diễn cụp mí mắt xuống, che đi thần sắc trong mắt.“Vậy Diễn Diễn không bận sao? Sao Tô Bảo lại để Diễn Diễn đọc sách tranh cho con?” Tô An đổi tư thế, ngồi xếp bằng, đúng lúc ngồi đối diện Tô Bảo ghé vào trên bờ vai của Tô An quay đầu, một đôi mắt trắng đen rõ ràng cực kỳ giống Tô Diễn nhìn về phía Tô An, sau đó lại nhìn về phía Tô Diễn mở miệng dưới ánh mắt của Tô Bảo “Không bận.”Tô An “…”Tô An dứt khoát không hỏi nữa, quay đầu híp mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ. Sợi tóc mềm mại được ánh nắng phủ lên một lớp màu vàng kim nhạt, thuận theo bả vai mảnh mai trượt Bảo ở trong ngực Tô An đứng lên đi mấy bước lại cọ bên chân Tô Diễn, lật quyển sách tranh màu sắc phong phú, nét bút ngây thơ, ngón tay trắng nõn mềm mại chỉ vào một bức tranh cuối cùng hỏi “Thỏ mẹ?”Bức tranh cuối cùng trong sách tranh vẽ hình ảnh thỏ mẹ và thỏ ba tay trong tay, giữa thỏ mẹ và thỏ ba còn có một con thỏ con đang đứng.“Ừm?” Tô Diễn cúi đầu nhìn về phía bức tranh kia.“Thỏ ba?” Ngón tay Tô Bảo chuyển qua trên người con thỏ ba, chỉ vào con thỏ ba hỏi “Tại sao phải rời đi?”Tô Diễn hiểu rõ ý của Tô Bảo, giúp cậu bé bổ sung hoàn chỉnh vấn đề “Tại sao thỏ mẹ phải rời khỏi thỏ ba sao?”“Ừm!”Tô Diễn nhất thời không trả lời, ngước mắt nhìn Tô An. Đầu ngón tay đặt trên thảm của Tô An lo lắng mà bắt đầu co Diễn ôm Tô Bảo lên trên đùi, nói “Bởi vì thỏ mẹ có công việc của riêng mình, rời đi chỉ là tạm thời. Giống như Tô Bảo và An An, An An có công việc sẽ mang Tô Bảo theo bên cạnh sao?”Tô Diễn lén thay đổi khái niệm, giảm sự ảnh hưởng mà việc rời đi mang tới đến mức thấp nhất, giảm đến mức độ mà Tô Bảo có thể tiếp nhận. Tô An nghe, thở phào nhẹ Bảo lắc đầu, giọng nói non nớt run rẩy, mang theo sự nghẹn ngào “Vậy thỏ ba của con đâu?”“An An là thỏ mẹ, con là thỏ con, thỏ ba đâu?”Trái tim Tô An treo lên, giống như đứng bên vách núi, hai bên dưới chân đều là vực sâu vạn trượng, nhúc nhích một cái đều sẽ thịt nát xương tan. Ánh mắt bị nhòe đi, cổ họng khô ngứa khó tay xuôi bên người của Tô Diễn ôm chặt cục thịt trong ngực, chặt chẽ, không nhìn Tô An, cúi đầu nói chậm rãi bên tai Tô Bảo “Ba là thỏ ba, thỏ ba biết sai rồi, đến tìm thỏ mẹ đây.”Giọng nói trầm thấp, lộ ra tiếng khàn do đè nén, giống như chiều tà treo cao bên ngoài, nóng bỏng như muốn hòa tan Tô ngón tay đặt trên đùi Tô Diễn của Tô Bảo nắm chặt “Thỏ ba?”“Ửm.”Tô An nghiêng đầu qua, hơi nghiêng người một chút, khịt khịt mũi một cái rất nhỏ, nước mắt thuận theo đó mà lăn xuống, từ mũi rủ xuống nện vào mu bàn tay, nước mắt trào dâng.“An An, Diễn Diễn là thỏ ba sao?” Giọng nói non nớt của Tô Bảo mang theo sự chờ An luống cuống tay chân lau khô nước mắt, hít cái mũi đỏ bừng, nhìn về phía Tô Bảo, đưa ra câu trả lời khẳng định “Phải, Diễn Diễn là thỏ ba của con.”Cuối cùng, còn nở nụ nhân rưng rưng, nước mắt như mưa.“Mẹ là thỏ mẹ, Tô Bảo là thỏ Tô, Diễn Diễn là thỏ ba.” Hàng lông mi dài mảnh của Tô An khẽ run rẩy, bàn tay đang bị Tô Diễn nắm lấy vô thức siết chặt một cái rồi nhanh chóng buông tên là Tô An, Tô An không nổi tiếng mà chỉ là một nhà thiết kế nội thất không chút tiếng tăm trong giới, không liên quan gì đến những bức hoạ giá trên trời, giống như nhiều nhà thiết kế bình thường khác, tiếp nhận các đơn đặt hàng, dựa trên nhu cầu của khách hàng để vẽ thiết kế, cuối cùng là gửi bản không có tin tức kia, có lẽ cô đã quên mất bản thân mình từng là An.“Có chuyện gì vậy?’’ Tô Diễn tinh ý nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của Tô An lắc đầu nói “Không sao, chỉ là chuyện công tác thôi, ông chủ bảo em lát nữa đến công ty một chuyến.’’Trong lúc nói chuyện, ngón tay đang siết chặt điện thoại di động của Tô An khẽ run rẩy, động tác rất nhỏ nhưng cũng không thể qua được mắt Tô Diễn chống hai tay bên người Tô An, nhất thời không động đậy, trong mắt tụ hội gió nổi mây phun một màu đen u An “…..”Người chồng người yêu không đủ này, anh có thể cút xuống từ trên người em được không? Anh không biết vào sáng sớm làm ra tư thế này rất dễ bị hiểu lầm sao?Vứt di động sang một bên, một tay Tô An vòng qua cổ Tô Diễn đè xuống dưới, một tay khác lướt qua cơ bắp rắn chắc nơi lồng ngực anh, hỏi “Lén lút rèn luyện à?’’Trong lúc nói chuyện, đầu ngón tay cô đặt trên eo anh khẽ xoa nhẹ một chút khiến cánh tay Tô Diễn suýt nữa đã không thể chống đỡ được, anh híp mắt nhìn Tô An thực hiện được quỷ kế, lập tức chui ra từ dưới cánh tay anh, đi vào nhà phòng tắm vang lên tiếng nước chảy tí tách tí Diễn lật người ngã nằm trên giường, cầm điện thoại di động của mình nhìn đồng hồ, bấm số của trợ đến Nhuế Như Thị thích ăn canh bánh bao nóng vào buổi sáng, Tô An nấu một nồi cháo đậu đỏ dưỡng nhan xong lại gọi thêm bốn phần canh bánh bao bao nhanh chóng được đưa đến, Tô An cầm một cái cặp lồng nhỏ, số còn lại đặt trên bàn Diễn vừa mới tắm rửa xong, nửa người trên vẫn trần truồng như cũ, những đường cong cơ bắp rõ ràng như không hề khoa trương, mái tóc đen trên trán ướt đẫm nước, lúc này có vẻ hơi biếng một miếng bánh bao thơm ngọt đậm đà, Tô An nhìn Tô Diễn liếm liếm khoé Diễn liếc mắt nhìn cô một cái, đưa tay cài nút áo sơ mi.“Đi ngay bây giờ sao?’’“Vâng.’’ Tô An ăn xong một miếng bánh bao cuối cùng, nói “Có lẽ hôm nay Tô Bảo sẽ không dậy sớm đâu, tối qua còn ngủ muộn. Đợi lát nữa mẹ thức dậy, nếu canh bánh bao nguội rồi thì có thể gọi thêm mấy cái nữa.’’“Đúng rồi, còn tiểu tuỳ tùng* của con, tạm thời chỉ cần cho nó ăn thức ăn cho chó là tốt rồi.*Người hầuTrước khi đi Tô An có nhắc đến con trai và mẹ của anh, ngay cả con chó cũng nhắc đến, nhưng lại không hề đả động đến người bị cô xem là gối đầu suốt cả một đêm là anh, nghe tiếng đóng cửa, Tô Diễn tựa lưng vào bàn ăn, không vui mím chặt dậy quá sớm, còn chưa đến giờ cao điểm của ca làm việc buổi sáng, trên đường đi gần như không gặp tắc đường, Tô An đi thẳng đến Thượng thu, bầu trời buổi sáng sương mù mênh mông, xa xa tựa như màu mực nhạt, ánh nắng ban mai phủ lên đám mây dày từng chút từng chút một, giống như làn nước trong veo trong bức tranh thuỷ mặc, làm nhoè đi vết mực nhạt ở phía xa Thừa Càn ngồi trước màn hình máy tính trong văn phòng làm việc xem các bài post trên các diễn đàn nghệ thuật nước ngoài, tách cà phê trên tay dần dần trở nên nguội của Tô An bị vạch trần, bây giờ đã truyền ra nước ngoài, ngay cả diễn đàn trường học của bọn họ cũng đang sôi sục…Nữ vương An đã từng mai danh ẩn tích bây giờ đã kết hôn và cam tâm tình nguyện trở thành một nhà thiết kế nhỏ vô danh tiểu này nói ra ai tin chứ?Nhưng Tô An thực sự đã làm như thế, tuỳ tiện vẽ một bức tranh cũng đủ để cô sống đủ ăn đủ uống lại không làm, mà lại trở thành một nhà thiết kế nội thất nhỏ bé ngày ngày cãi nhau với khách không phải là bị bệnh thần kinh sao?An là Tô An, Tô An là biết chuyện, anh cũng cảm thấy Tô An đúng là điên An nổi lên trong giới hội hoạ truyền thống Trung Quốc khi chỉ mới mười mấy tuổi, những nét bút vẽ tranh phong cảnh thuỷ mặc tuy còn khá non nớt nhưng lại cực kỳ nắm chắc về những đường nữa vì tuổi cô còn nhỏ nên được các bậc thầy tiền bối đặt nhiều kỳ vọng, một người vốn dĩ sẽ có tương lai đầy hứa hẹn trong làng tranh phong cảnh, nhưng sau đó lại không có bất cứ tác phẩm nào xuất hiện nữa, những bức tranh thuỷ mặc đầu tiên của cô đều được ký tên là Tô thế hệ xuất sắc nhất trong ngành hội hoạ Trung Quốc hiện hay chính là Tiếu Nhiễm- Hoạ sĩ có sở trường về lối vẽ tỉ mỉ, nhắc đến Tô An, ngoại trừ thổn thức thì cũng chỉ có thổn thức mà phẩm thực sự khiến cho An được mệnh danh là “Nữ Vương” chính là bức tranh “Hoa cẩm tú cầu héo rũ” được cô vẽ trong lúc còn đi là một bức tranh sơn dầu với tông màu tối, sử dụng một lượng lớn màu đen và xám, cây cẩm tú cầu héo rũ kia không chỉ héo rũ cành mà đến cả bộ rễ cũng bắt đầu thối rữa, khả năng đánh vào thị giác vô cùng mãnh chính bức tranh kia đã trực tiếp giúp cô giành được các giải thưởng lớn hàng năm, sau đó trong một lần tham dự bữa tiệc tối, cô được đông đảo nghệ sĩ trong giới nghệ thuật hâm mộ cuồng nhiệt bởi dung mạo quá mức lộng lẫy xinh đẹp và khí chất vô cùng đặc biệt, danh hiệu nữ vương cũng từ đó mà đó nữ vương mai danh ẩn tích, không có bất cứ tác phẩm nào xuất hiện trong giới còn một đám người cuồng nhiệt vẫn ở Thừa Càn đưa tác cà phê trong tay lên miệng khẽ nhấp một ngụm, hương vị cà phê đã nguội lạnh thực sự không ngon chút nào, cực kỳ những bình luận khó nghe trên diễn đàn nghệ thuật, Cố Thừa Càn không khỏi cảm thấy hơi đau chuột vào bức ảnh chụp của Tô An được đăng trên diễn đàn, Cố Thừa Càn bật cười một tiếng, bây giờ Tô An là một người sống tạm bợ không có chí tiến thủ, mặc dù hơi mơ hồ nhưng tốt xấu gì cũng có biểu cảm sinh động, thỉnh thoảng còn giận dỗi người An- Người được một đám người mất trí ca tụng là nữ hoàng lại suốt ngày bày ra vẻ mặt chán đời, dáng vẻ lạnh lùng u ám tựa như ai nợ cô ấy mấy ngàn vạn vậy.“Cốc, cốc, cốc.’’ Tô An nửa dựa vào cánh cửa văn phòng của Cố Thừa Càn, đưa tay gõ cửa.“Vào.’’ Cố Thừa Càn chỉ nói một chữ, giống như chỉ cần nói thêm một chữ nữa thì sẽ lấy mạng anh không An đẩy cửa ra, giày cao gót dẫm lên sàn nhà đi vào, khi còn cách Cố Thừa Càn không xa thì dừng lại nói “Ông chủ, hôm nay anh đi làm sớm nhỉ, có một người lãnh đạo mẫu mực vừa trẻ tuổi lại vừa có năng lực như ông chủ ngài đây, sau này Thượng Phẩm chắc chắn sẽ không ngừng phát triển, thịnh vượng phát đạt.’’Cố Thừa Càn đảo mắt liếc nhìn cô một cái, ý bảo Tô An câm miệng lại.“Ông chủ à, vị kia nhà tôi mới sáng sớm hứng thú đang dào dạt thì lại bị một cuộc điện thoại của anh phá hỏng.’’“Ngài xem, phải làm sao bây giờ?’’ Tô An một tay chống eo.“….” Nếu không phải có chuyện còn chưa giải quyết xong, suýt nữa Cố Thừa Càn đã yêu cầu Tô An cút đi.“Tự mình lại đây xem đi.’’ Cố Thừa Càn xoay laptop lại, hất cằm với Tô An đặt tay lên con chuột bên cạnh, tuỳ ý trượt vài cái, sau đó lập tức tắt giao diện.“Những thứ này thật vô nghĩ.’’ Tô An lắc đầu nói “Không phải anh vẫn luôn muốn biết tại sao tôi không vẽ tranh sao?’’Cố Thừa Càn gật gật đầu, anh thực sự vẫn luôn muốn biết tại sao Tô An lại ngưng cầm bút An nhất thời không mở miệng nói nắng mặt trời xuyên qua khẽ hở giữa các song cửa chớp chiếu rọi một thứ ánh sáng ấm áp lên chậu cây xương rồng đặt trên bàn làm nửa người Tô An đắm chìm trong ánh mặt trời, một nửa khuất trong bóng sáng và bóng tối từng chút từng chút dịch chuyển lên cao, thẳng cho đến khi cả người Tô An đều bao phủ trong ánh mặt trời.“Anh không cảm thấy những bức ảnh trước kia của tôi rất đáng ghét sao?’’ Câu hỏi của Tô An quá thẳng thắn khiến Cố Thừa Càn đang nghĩ đến vô số lý do cũng bị mắc kẹt trong đó.“Nói thật lòng đi, ông chủ.’’ Tô An cười một tiếng, nói “Nếu anh không nói thật thì hiệu suất công việc của quý sau sẽ bị giảm sút.’’Cố Thừa Càn gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nói ba chữ “Rất đáng ghét.’’Dáng vẻ chán đời của cô thực sự khiến người khác cảm thấy chán phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có ánh sáng không ngừng chuyển như cuộc đời con người, sớm nở tối tàn, từ chuông sớm đến trông chiều, chẳng bằng một đám phù du cô độc trong hoàng hôn, thế gian sớm tối trôi qua, thế gian đã đánh mất An đột nhiên mở mắt ra, ánh sáng màu vàng tràn vào trong đồng tử đen nhánh, đôi mắt xinh đẹp vô cùng, cô nói “Tôi cũng cảm thấy chán ghét, cực kỳ chán ghét bản thân mình như thế.’’Cũng giống như khi vấn đề giữa cô và Tô Diễn vẫn còn chưa được giải quyết thì cô đã rơi vào trong ngõ cụt của việc Tô Diễn không yêu cô, không dứt ra thì đẹp đó, nhưng vẫn không hoàn hảo, dường như bản thân cô trời sinh đã khuyết thiếu tình cảm, không ai dạy cô cách yêu một người như thế nào, cách thích thế giới này như thế nào, bởi vì không có cảm xúc nên đến cả những bức tranh dưới ngòi bút của cô cũng vậy, chỉ có hình không có thần, và bức tranh kia đã biến cô trở thành một nữ vương tràn đầy tuyệt biết rõ khuyết điểm của mình ở đâu, nhưng lại bất lực và bất tài, không có cảm xúc chính là không có cảm xúc, nhưng những bức tranh kia còn được người ta chào đón như như đang cười ghét thế giới này, căm ghét đến cực điểm, nghĩ đến việc tự mình bỏ cuộc, tự mình vứt bỏ, sống trong chán nản và áp cô lại không có cách nào loại bỏ tất cả những thứ này, cô không thể bày ra dáng vẻ chán đời trước mặt Tô Diễn, cô sợ Tô Diễn không thích bản thân mình như thế.“Anh biết Nietzsche không?’’Cố Thừa Càn mở to mắt.“Tôi sợ nếu tiếp tục vẽ, tôi cũng sẽ giống như Nietzsche, lựa chọn cái chết theo cùng một cách, cho nên tôi không vẽ nữa.’’Nietzsche là một thiên tài, nhưng cũng là một kẻ điên, bởi vì không có bất cứ người nào hiểu rõ mình mà nổi điên đến hết những người theo đuổi con đường nghệ thuật đều tìm kiếm linh hồn của mình, và dòng cảm xúc không ngừng trào dưng trong lòng chính là nguồn cảm lần này đến lần khác trong nút thắt cổ chai, nếu không sống lại, nếu không huỷ diệt, nếu không có giải thoát mà chỉ có cái chết, thì cho dù người nghệ sĩ có điên cuồng đến nhường nào đi chăng nữa thì họ cũng có điểm mấu chốt của riêng điểm mấu chốt cuối cùng của Tô An có lẽ chính là cuộc sống đơn giản nhất, yên ổn sống qua Thừa Càn yên lặng trong chốc lát, sau đó thở phải nhẹ nhõm một hơi, hỏi “Cô có muốn xoá những bài viết trên diễn đàn nước ngoài không, tôi có thể nhờ người giúp.’’“Không cần, chẳng có ý nghĩa gì cả.’’ Tô An nói ra những lời này, trong lòng nhẹ nhõm hơn không ít, chỉ vào tách cà phê trên bàn Cố Thừa Càn nói “Ông chủ, cà phê của anh nguội rồi.’’Cố Thừa Càn bưng lên uống một ngụm, ý thức được một vấn đề “Vị kia nhà cô là ai?’’“Ba của Tô Bảo?’’“Ừ.’’ Tô An suy nghĩ một chút rồi lại cười nói “Sau này muốn gọi điện cho tôi thì nhớ để ý thời gian nhé, dù sao tôi cũng là phụ nữ nhà lành, anh có quá nhiều tiền án không tốt, ngộ nhỡ vị kia nhà tôi cho răng giữa tôi và anh có gì đó thì phải làm sao bây giờ?’’“Khụ khụ…’’ Cố Thừa Càn bị sặc cà phê nguội, đưa tay gõ gõ mặt bàn, không chút khách khí nói “Cút.’’Tô An trợ lý gửi những thông tin mình tra được cho Tô Diễn, con trai Tô Bảo và mẹ Nhuế Như Thị của anh vẫn còn chưa thức cánh cửa kéo ban công ra, Tô Diễn dựa lưng vào lan can, lấy một điếu thuốc từ trong hộp thuốc ra, sau đó ném hộp thuốc lên chiếc bàn nhỏ trên ban công.“Pặc” một tiếng, ngọn lửa trên chiếc bật lửa nhanh chóng liếm trọn đầu điếu thuốc, Tô Diễn rũ mắt, hút một Lâm vẫn còn đang lần lượt gửi tài liệu đến đây, anh bấm vào một trong số đó mở ra xem rồi không thèm bấm vào những thông tin được gửi bên dưới bài đăng Weibo kia của Mộc Mộc Tử, rồi có người tìm được ảnh chụp các nhà thiết kế trên trang web chính thức của Thượng Phẩm, bức ảnh của Tô An được đăng bên dưới bình luận nhanh chóng được đẩy lên top, kết quả có bạn cùng trường của cô nhận ra đó chính là nữ vương đến nguyên nhân dẫn chuyện này, Tô Diễn cảm thấy hơi mất kiên nhẫn, trực tiếp dụi tắt điếu An vẫn không nỡ từ chối người khác giống như trước Cao Lâm sắp xếp lại thông tin, vừa cảm thán phu nhân của ông chủ quả nhiên không phải là người bình thường vừa do dự không biết có nên gửi những tin tức nước ngoài đó cho ông chủ hay không, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng vẫn quyết định gửi cho Tô Diễn khẽ nhúc nhích ngón tay, click mở vào tin tin tức dưới cùng, bản tin nhanh chóng nhảy ra, tiêu đề cực kỳ chói mắt.[ Thiên tài sa ngã, đã từng là một nữ vương bây giờ cam tâm tình nguyện làm người bình thường.]Phía dưới có không ít những lời nói khó nghe, khăng khăng chỉ trích Tô An từ bỏ nghệ thuật, cho rằng chính cuộc sống hiện tại đã huỷ hoại cô, một con người sinh ra vì nghệ thuật phải cống hiến cả đời cho nghệ Diễn khẽ nhếch môi, nhưng người đó không biết là thần thánh phương nào mà lại đánh rắm không giống người bình thường như thế. Sở dĩ một người nghệ sĩ rởm không thể trở thành nghệ sĩ chân chính là bởi vì họ cho rằng nghệ thuật là phải đưa đi xếp xó mà không nhận ra rằng bản thân nghệ thuật phải xuất phát từ cuộc sống, và cao hơn cuộc sống chính là dương xuân bạch tuyết, cũng là cây nhà lá lại vạn bước, bọn họ hoàn toàn không có tư cách khoa tay múa chân bàn luận về sự lựa chọn của vợ được âm thanh lạch bạch, Tô Diễn dụi tắt điếu thuốc, cất điện Bảo đã tỉnh nhưng khi đôi chân ngắn ngủn lộc cộc chạy ra, hai mắt vẫn còn chưa Corgi Cư Cư thức dậy sớm hơn Tô Bảo đã đi theo sau Tô Diễn từ lâu, sau khi được anh cho ăn thức ăn cho chó thì nằm dài trên ban công phơi Diễn mở cánh cửa ban công ra, nhưng không ôm Tô Bảo ngay lập vừa mới hút thuốc xong, mùi khói thuốc trên người vẫn chưa Bảo chạy vòng quanh con Corgi một vòng nói “Cư Cư dậy sớm quá.’’Corgi lăn một vòng, giơ bốn chân ngắn ngủi nhìn Tô Bảo, như muốn đáp lại lời Tô Bảo còn rên rỉ một Như Thị mở cửa tiến vào, liếc mắt nhìn Tô Diễn và Tô Bảo đang đứng ngoài ban công rồi vẫy vẫy tay với Tô Bảo, nói “Bảo Bảo đến đây với bà nội nào.’’Tô Bảo lại lộc cộc đôi chân ngắn nhỏ chạy về phía Nhuế Như Thị, con Corgi vẫn còn vừa nằm vừa lăn trên sàn nhà ban công cũng lộc cộc bò dậy đi theo sau Tô Bảo đi vào Diễn không đi vào mà trực tiếp gọi điện cho biên tập viên của Tân Hoa khi kết thúc cuộc điện thoại, mùi khói trên người anh đã tản đi không Bảo được Nhuế Như Thị bế đi ăn con được đặt vào ghế dành cho trẻ em, trên vách ngăn là cái chén nhỏ của cậu nhóc, trong bát là một cái bánh bao nước canh mà Nhuế Như Thị gắp bỏ vào cho Bảo cầm chiếc thìa nhỏ chọc vào bánh bao, vỏ bánh vừa mỏng lại mềm, vừa chọc một cái đã lập tức vỡ nát, nhân thịt chia thành hai nửa, nước canh bên trong lập tức chảy ra, nhóc con lại chọc chọc nhưng không hề ăn được một miếng.“A?’’ Tô Bảo không ăn được, ngửa mắt trông mong nhìn Tô Diễn nhìn con trai, sau đó lấy một đôi đũa sạch gắp một cái bánh bao còn nguyên đưa lên miệng thổi thổi rồi đặt bánh bao nước canh lên một cái muỗng khác, bắt đầu đút cho Tô Bảo nghiêm túc căn chiếc bánh bao mềm ngọt nhiều nước, sau khi cắn một nửa bánh bao trong miệng, nhóc con phồng má chậm rãi nhai nuốt, đôi môi nhỏ nhạt hồng hào nhanh chóng dính đầy dầu Diễn rút một tờ giấy ăn, ngồi xổm xuống trước mặt Tô Bảo, vừa đút cho con trai ăn vừa lau miệng cho cậu nhóc, không hề tỏ vẻ mất kiên nhẫn chút Như Thị nhìn đến quên mất cả ăn cơm.. *Đây là truyện dự thi. Đọc xong bạn hãy click vào phần nút điểm số dưới chữ "ĐÁNH GIÁ ĐỘC GIẢ" để vote ủng hộ nhóm dịch nhé. Kết hôn được hai năm, ấn tượng mà Tô An cho Tô Diễn vẫn luôn là xinh đẹp, có tri thức hiểu lễ nghĩa, ngoan ngoãn, cho dù là lúc thân mật với nhau trong đêm khuya vắng là kiểu ngoan ngoãn nghe đến một ngày nào đó, sau khi Tô đại mỹ nhân để lại tờ giấy thì biến mất bặt vô âm mới biết được Tô An vẫn luôn gan to bằng năm sau, Tô Diễn yêu cầu từ chức quản lý cấp cao ở ngân hàng đầu tư Chase New York của Mỹ, chuyển công tác làm Tổng giám đốc ở khu vực Châu Á - Thái Bình thành phố N, Tô Diễn thành công bắt được Tô An cùng với cậu con trai bảo bối Tô Bảo của muốn Tô Bảo, nhưng anh càng muốn em, An tình tặng ngườiEm từng lãng phí thời gian, thậm chí là liều lĩnh đến mức xem thường cái chết, đã từng nghĩ đến việc buông bút vẽ rồi cứ như vậy mà ngã vào vũng bùn không trông đợi gì nữa, sau này, bởi vì gặp được anh mà em bắt đầu khát vọng trời yên biển lặng, năm tháng bình an - Tô từng cùng em ngày ngày chung đụng, không rõ tình yêu, ba năm sau đó, nhớ em đến tận xương cốt, mới biết rằng mình yêu em thật nhiều nhưng anh lại chẳng biết điều đó - Tô gia ngân hàng biểu cảm lãnh đạm cấm dục không sợ trời không sợ đất x Nhà thiết kế không gian yêu diễm hận trời hận đất.*Chủ yếu lên quan đến nghiệp vụ ngân hàng đầu tư, điển tích về lâm viên tư nhân.*1v1, tình yêu và hôn nhân, Mary Sue, sủng sủng sủng, ngọt ngào tới mức làm chân bạn mềm nhũn, HE-Lời editor Các thông tin trong truyện được đặt ra theo trí tưởng tượng và vốn kiến thức của tác giả, hy vọng mọi người đọc truyện vui vẻ, không nên nhầm lẫn bối cảnh trong truyện vào thực tế. Văn ÁnKết hôn được hai năm, ấn tượng mà Tô An cho Tô Diễn vẫn luôn là xinh đẹp, có tri thức hiểu lễ nghĩa, ngoan ngoãn, cho dù là lúc thân mật với nhau trong đêm khuya vắng là kiểu ngoan ngoãn nghe đến một ngày nào đó, sau Tô đại mỹ nhân để lại tờ giấy thì biến mất bặt vô âm mới biết được Tô An vẫn luôn gan to bằng năm sau, Tô Diễn yêu cầu từ chức quản lý cấp cao ở ngân hàng đầu tư Chase New York của Mỹ, chuyển công tác làm Tổng giám đốc ở khu vực Châu Á - Thái Bình thành phố N, Tô Diễn thành công bắt được Tô An cùng với cậu con trai bảo bối Tô Bảo của muốn Tô Bảo, nhưng anh càng muốn em, An tình tặng ngườiEm từng lãng phí thời gian, thậm chí là liều lĩnh đến mức xem thường cái chết, đã từng nghĩ đến việc buông bút vẽ rồi cứ như vậy mà ngã vào vũng bùn không trông đợi gì nữa, sau này, bởi vì gặp được anh mà em bắt đầu khát vọng trời yên biển lặng, năm tháng bình an - Tô từng cùng em ngày ngày chung đụng, không rõ tình yêu, ba năm sau đó, nhớ em đến tận xương cốt, mới biết rằng mình yêu em thật nhiều nhưng anh lại chẳng biết điều đó - Tô -*Chuyên gia ngân hàng biểu cảm lãnh đạm cấm dục không sợ trời không sợ đất x Nhà thiết kế không gian yêu diễm hận trời hận đất.*Chủ yếu lên quan đến nghiệp vụ ngân hàng đầu tư, điển tích về lâm viên tư nhân.*1v1, tình yêu và hôn nhân, Mary Sue, sủng sủng sủng, ngọt ngào tới mức làm chân bạn mềm nhũn, HE Tô An vùi đầu vào cổ Tô Diễn “Nhưng chỉ cần em nhắm mắt lại, thì tất cả những gì xuất hiện trong đầu em đều là hình ảnh anh ôm em trước đây, còn có hình ảnh anh muốn em hết lần này tới lần khác.’’“Em không có gia đình, người thân, em chỉ có anh.’’“Em đã cố gắng nhớ lại những lần anh đối xử không tốt với em, nhưng em lại không thể nhớ nổi.’’ Tô An khóc, chôn đầu trong cổ khóc dữ dội.“Em nói sẽ quên anh đi, cố gắng nỗ lực trong một thời gian dài, đọc rất nhiều kinh Phật sách Thiền cầu mong lòng thanh thản, bình yên, không bao giờ muốn nghĩ đến những điều không tốt mà anh đã làm với em, sau đó em thật sự đã rất đau khổ, không muốn lại tiếp tục đau khổ như thế nữa, anh lại đột nhiên trở về và nói chúng ta chưa ly hôn.’’Tô An nghẹn ngào nức nở một tiếng, tiếp tục nói “Lúc đó em chỉ muốn nhớ lại những chuyện không tốt anh đối xử với em, nhưng sau đó lại phát hiện em thực sự không nhớ gì phải em thật sự không có chí khí không, Tô Diễn?’’“Trước kia anh đối xử không tốt với em sao?’’ Cánh tay Tô Diễn vòng qua sau lưng ôm lấy eo Tô An khẽ chuyển động, cuối cùng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, nhẹ nhàng vuốt ve từng chút từng chút một.“Không tốt.’’ Tô An khóc lóc cắn yết hầu Tô mất hơn nửa năm mới có thể khiến bản thân mình thoát khỏi ám ảnh cuộc hôn nhân đó, đi theo Chú Đại Bi được lưu truyền bằng tiếng Tạng lâu như vậy, đọc không biết bao nhiêu kinh Phật cuốn Thiền cầu mong lòng thanh thản, bình yên, quên đi nhiều chuyện, luôn cho rằng bản thân mình sẽ không bao giờ rung động trái tim, cũng sẽ không đau lòng như thế trong khoảnh khắc gặp lại Tô Diễn một lần nữa ấy, Tô An đã biết mình xong ta thường nói, đạo Phật biến chứng và quảng đại, vậy cái gọi là đạo Phật kia ở đâu? Tô Diễn không phải là Phật của cô, mà là ma quỷ của cô rơi vào ngọn lửa chói mắt, như con thiêu thân lao vào trong lửa đỏ, cùng nhau sa đọa trong dục vọng tình Diễn nhắm mắt lại, im lặng một lúc áo sơ mi của anh bị nước mắt Tô An thấm ướt đẫm, ướt lạnh đến tận đáy lòng bàn tay lau sạch cằm ướt đẫm của Tô An, Tô Diễn nhéo nhéo đỉnh cằm cô, áp trán vào trán Tô An, khàn khàn giọng hỏi “An An, bây giờ anh đối xử tốt với em không?’’Đôi mắt Tô Diễn rất đẹp, đen nhánh lấp lánh tựa như sao trời, nhưng rất hiếm khi có thể nhìn thấy rõ cảm xúc từ trong đôi mắt ấy, từ trước đến nay lúc nào cũng bày ra dáng vẻ trấn tĩnh, lạnh nhạt, nhưng không hiểu tại sao lại khiến người khác cảm thấy vô cùng yên An trực tiếp nhìn thẳng vào ánh mắt Tô Diễn, gật đầu.“Vậy từ nay về sau anh sẽ càng đối xử với em tốt hơn, được không?’’ Giọng nói Tô Diễn càng trầm thấp, giống như một khúc ca làm yên lòng người giữa đêm khuya, dụ hoặc Tô An từng bước từng bước đắm chìm vào trong chiếc lá trên đỉnh đầu không ngừng xào xạc, đèn sáng đối diện với mặt trắng, ánh trăng chuyển động theo ánh trăng đêm nay vừa An vô thức khẽ ừ một Diễn hôn lên đôi mắt cô, những nụ hôn nhẹ nhàng tựa lông tơ lần lượt rơi xuống, từ đuôi mắt Tô An thẳng đến chóp mũi. Tô An nắm chặt vạt áo âu phục Tô Diễn, cả người bị anh đặt lên thành cửa môi mỏng mang theo hơi ấm trượt đến khoé môi cô, Tô Diễn nhẹ nhàng gặm cắn khoé môi sau đó mới đưa tay che hai mắt Tô An, ngậm lấy đôi môi mềm mại nhẫn, tinh tế nhấm nháp, vô cùng ôn mắt Tô An hoàn toàn bị che kín, lập tức chìm vào trong bóng tối, cô chớp chớp mắt, lông mi ẩm ướt lướt qua lòng bàn tay khô ráo của Tô Diễn.“Diễn Diễn?’’ Đôi môi Tô An bị Tô Diễn ngậm lấy, hàm hồ tác Tô Diễn nhẹ nhàng tựa như muốn nhéo ra nước, đôi môi cực kỳ kiên nhẫn phác hoạ hình dáng đôi môi cô, một lát sau mới rơi khỏi nơi mềm mại ấy.“Diễn Diễn?”Tô Diễn vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi môi cô thì Tô An đã sốt sắng rướn người về phía trước, bàn tay đang nắm chặt lấy vạt áo âu phục của Tô Diễn vội vàng đặt lên cà vạt, thuần thục tháo ra, chiếc cà vạt lỏng lẽo treo trên cổ Tô Diễn, cúc áo sơ mi cũng bị xé toạc hai cái, lộ ra yết hầu đang không ngừng chuyển động lên Diễn hít một hơi thật sâu, nắm lấy tay Tô An ấn xuống dưới yết hầu của mình, nói “Hôn ở đây.’’Động tác Tô An không nhẹ không nặng, đầu răng cắn lên trên yết bỗng nhiên bất động, ngửa đầu nhìn Tô Diễn, trong mắt tràn ngập tủi Diễn cúi đầu nhìn xuống, nhéo nhéo cằm Tô An rồi hôn lên đôi môi cô một lần thở của hai người càng lúc càng trở nên nặng nề, mà Tô An đáp lại còn mãnh liệt hơn cả Tô Diễn, đầu ngón tay thon dài mảnh khảnh theo cúc áo sơ mi trượt xuống, trượt đến trên thắt mở khoá dây lưng mờ ám như rõ ràng trong đêm đen yên Diễn ngừng gặm cắn đôi môi Tô An, tay trái đè chặt lên tay Tô An ngăn cản động tác của cô, khàn khàn giọng “Anh ôm em lên nhé?’’“Hay là em muốn ở trong xe?’’Âm thanh câu nói phía sau tựa như bị nuốt vào trong cổ họng, cợt nhã nhưng không kém phần gợi đầu vào trong lồng ngực Tô Diễn, Tô An không ngừng cọ Diễn bế Tô An đang không an phận vào thang máy, cà vạt trên cổ bị Tô An rút ra, nắm trong An vòng tay ôm chặt lấy cổ Tô Diễn, ngả đầu tựa trên vai anh, có lẽ đêm nay do đã nhớ lại quá nhiều chuyện, hoặc là cảm xúc đè nén trong lòng toàn bộ trút bỏ ra ngoài, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ dưới lầu đi lên lầu, cô đã ngủ thiếp Diễn ôm Tô An vào phòng tắm, cởi giày rồi đặt cô vào trong bồn tắm, xoay người nhìn bản thân mình trong cà vạt bị Tô An tháo mở rồi rút ra, cúc áo sơ mi cũng bị cô bứt đứt mấy cái, chỗ yết hầu còn bị đầu răng cô cắn thành mấy vết đỏ ngón tay lau qua khoé môi, lau sạch chút son kem còn sót lại trên đó, Tô Diễn đưa tay lên thong thả cởi từng chiếc cúc áo còn áo sơ mi bị vứt trên sàn nhà phòng tắm, lộ ra vòng eo rắn chắc của người đàn ông, tấm lưng trơn bóng thẳng An đã ngủ say, đầu gối lên cánh tay, cánh tay gác trên thành bồn tắm, ngủ ngon tóc dài xoăn nhẹ màu hạt dẻ ôm lấy nửa khuôn mặt, nửa còn lại bày ra vẻ tủi thân uất ức, mỹ nhân- ngay cả khi tủi thân cũng vô cùng xinh người con gái đang say sưa chìm vào giấc ngủ, lại cúi đầu nhìn xuống cả người mình bị cô đốt lên dục hoả, Tô Diễn buộc chính mình phải thoát ra khỏi những xúc cảm nóng bỏng trước đó, mở vòi hoa sen rồi chỉnh sang nước dưới dòng nước lạnh băng khiến hắn bình tĩnh hơn không nước ấm tràn ngập toàn bộ phòng tắm, mùi rượu nhàn nhạt bị nước ấm từ từ tản đi, Tô An thoải mái thả lỏng hàng lông mày vẫn luôn chíu khô nước trên người Tô An, Tô Diễn đặt mu bàn tay lên trán, ngẩng đầu nặng nề thở dốc rồi xoay người đi vào phòng để quần áo lấy một chiếc áo sơ mi nam sạch sẽ cho Tô An mặc Tô An về phòng ngủ, Tô Diễn lại quay lại tắm nước lạnh một nước chảy tí tách tí tách, mãi đến hơn nửa giờ sau mới dừng khi đi ngủ, Tô Diễn đi xem Tô Bảo trước, Tô Bảo đang nằm úp sấp người ngủ ngon lành, lòng bàn chân lộ ra bên ngoài chăn con được Tô An nuôi nấng rất chu đáo, ngay cả bàn chân cũng đều là thịt mềm mại úc Diễn gãi gãi lòng bàn chân con trai, Tô Bảo đang chìm trong giấc ngủ say vô thức đá đá vài đêm này, Tô Diễn gần như không thể nào nhắm mắt lại đi ngủ, sau khi xa cách hơn một nghìn ngày đêm, cuối cùng tiếng hít thở nho nhỏ của Tô An cũng lại rơi vào tai anh một lần phải trong khi rời đi, Tô An đã đến Zurich, Thuỵ Sĩ, lúc ấy bởi vì một dự án mà anh đã ở đó trong một thời gian là mùa đông, bầu trời Zurich đổ tuyết, nhưng liên tiếp trong mấy ngày cũng chỉ có một lớp An ở đó với anh hơn một tuần, trong một tuần kia Tô An bỗng nhiên trở nên nhiệt tình đến lạ thường, tựa như một lời từ biệt cuối ngày lúc anh mở hội nghị, Tô An sẽ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cửa sổ cầm một tờ giấy phác thảo tuỳ tiện vẽ graffiti, anh nhìn thấy góc trên tờ giấy phác thảo kia, người đàn ông đó rất giống đêm, dưới sự cố ý trêu chọc của Tô An, anh vẫn luôn trầm luân chìm đắm trong dục vọng với cô hết lần này, trong cuộc chơi đó, chủ động trêu chọc là cô, không biết thoả mãn là anh, luôn giữ chặt eo cô khiến cô đầu hàng rút đến Zurich, Tô An không mang theo bất cứ thứ gì, chỉ cầm theo một tập phác hoạ, anh cũng không thể chuẩn bị cái này cái nọ trong lúc đi công tác đêm đầu tiên cô đến, tình dục đến quá mãnh liệt, hai người không hề thực hiện bất cứ biện pháp bảo hộ đêm sau cũng như ngày trước khi cô trở về, Zurich cuối cùng cũng đổ một trận tuyết sáng sớm những bông tuyết đã bắt đầu rơi lả tả và tiếp tục rơi cho đến nửa phòng mà anh đang ở chỉ có ba bức tường, một mặt khác là cửa kính trong sáng, Tô An đang tựa vào bên cửa sổ vẽ tranh để giết thời gian, sợ lạnh nên cô đã trải một lớp chăn bông thật dày ở nửa đêm, tuyết mới ngừng rơi, bên ngoại đọng lại một lớp tuyết thật dày, phản chiếu một thứ ánh sáng màu trắng, anh và Tô An vẫn chưa ngủ, khi hi người bọn họ dừng lại, chiếc chăn bông đã ướt một mảng lớn, từ đầu đến chân Tô An đều như bị rửa qua một chính vào đêm ấy, Tô An mới có Tô chuyện kia, Tô An đã mất đi người thân, cô sợ cô độc, sợ người khác sẽ rời bỏ mình, thật ra từ tận sâu trong đáy lòng Tô An rất yếu đuối, mềm mại, lại không nóng nảy, cáu bẳn, là do từ trước tới nay anh đã phớt lờ cảm xúc của cô, sau khi gả cho anh, cô đều phải đối mặt với cô đơn một Diễn nhẹ nhàng vỗ về lưng Tô An, nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra lúc trước, yết hầu khẽ chuyển động một giờ sáng hôm sau, lúc Tô An tỉnh lại, Tô Diễn đang đọc cuốn tạp chí The Bankers Magazine số mới An khẽ động đậy, mở mắt ra, đập vào tầm mắt cô đầu tiên là… Một mảnh vải mềm mại, dưới lớp vải kia là bộ ngực no đủ, nhấc mí mắt nhìn lên chính là khuôn mặt lạnh lùng thường ngày của Tô đối mặt với khuôn mặt kia, Tô An lập tức nhớ đến hình ảnh tối qua chính mình lôi kéo Tô Diễn nói thích anh, hôn anh, thậm chí còn mãnh liệt hơn cả Tô Diễn.“Dậy rồi?’’“Ừ.’’ Lúc này Tô An đang nghiêng người nằm trên người Tô Diễn, cô cảm thấy tư thế này không được cho lắm, vì thế mới cẩn thận dời xuống, kết quả giữa hai chân lại chạm vào một vật nóng An sững người lại, bất có phản Diễn khẽ hừ một mặt trời chậm rãi chiếu rọi, bầu trời lại hửng sáng sau cơn mưa, ngay cả làn gió ban mai cũng thoang thoảng dễ chịu đến thế. Bên trong căn phòng ngủ mang phong cách hoài cổ, ánh sáng trở nên mơ hồ hơn bao giờ hết.“Còn nhớ tối qua anh đã nói những gì không?’’“Không nhớ.’’ Tô An giả vờ mất trí không nhớ đó, anh đánh được em chắc?Tô Diễn thả cuốn tạp chí sang một bên, đưa tay bóp cằm Tô An, trầm ngâm một chút rồi nói “Anh giúp em nhớ lại nhé.’’Tô An liếm liếm khoé môi hơi khô khốc, duỗi tay chống đỡ trên người Tô người cô còn mặc chiếc áo sơ mi của anh, màu trắng, áo sơ mi của anh mặc lên người cô có vẻ rộng quá mức, ngay cả ống tay áo cũng bị sập An đưa tay lên, lần lượt cởi bỏ từng chiếc cúc áo từ trên xuống dưới, áo sơ mi khẽ tuột xuống, lộ ra bờ vai trắng Diễn nhìn theo, ánh mắt dừng lại trên ngón tay Tô An, cánh tay vẫn luôn đặt trên trán khẽ chuyển động, một tay giữ chặt tay Tô An, lần lượt cài lại từng cúc áo đã bị cởi ra.“An An?’’ Tô Diễn cài hết cúc áo xong, bàn tay đang đặt trên eo Tô An khẽ dùng sức, để cô lại nằm nhoài trên người anh một lần nữa.“Có phải trước đây anh đã đối xử không tốt với em không?”Tô Diễn vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng ngủ lập tức rơi vào trầm mặc trong chốc An nằm sấp tên người anh khẽ gật gật đầu, ngón tay vẽ một vòng tròn trên ga trải giường màu đen.“Là anh luôn quên ở bên cạnh em, để em một mình chờ anh, chờ đến tận khuya, để em phải ăn cơm một mình, để em phải xem triển lãm tranh một mình, là anh không quan tâm đến cảm nhận của em.’’ Tô Diễn nói rõ ràng từng chữ từng chữ một, bàn tay đang đặt trên eo Tô An dần dần siết chặt, tiếp tục nói “Em kết hôn với anh, một mình đi đến một đất nước xa lạ, đối mặt với cuộc sống sinh hoạt xạ lạ trong một môi trường xa lạ, không ai ở bên cạnh, không ai hỏi em có thích hay không, em gặp phải chuyện buồn cũng không thể nói với bất cứ ai.’’“Là anh đối xử không tốt với em, thậm chí những lúc gọi cho anh đều bị thư ký…’’“Anh cũng biết sao?’’ Tô An vùi đầu vào trong cổ Tô Diễn hỏi.“Ừ.’’ Tô Diễn vuốt ve sống lưng Tô An, nói “Anh đã đổi thư ký và trợ lý rồi.’’“Bây giờ anh không muốn quan tâm đến chuyện của công ty nữa, anh chỉ muốn em.’’ Tô Diễn lật người lại, đè Tô An nằm dưới người mình “Chúng ta yêu đương đi.’’Tô An siết chặt bàn tay đang nắm lấy cúc áo sơ chưa từng yêu đương hẹn hò, ngay cả cái nắm tay cũng chỉ mới được vài cô còn ngây ngô thích Tô Diễn thì đã bỏ qua bước hẹn hò mà trực tiếp kết khi kết hôn, cô và Tô Diễn đã làm tất cả mọi ta yêu đương đi, hãy nói về mối tình đầu đơn giản nhất thế An- Người đã làm tất cả mọi chuyện với Tô Diễn lúc này lại cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, nửa khuôn mặt vùi vào trong gối đầu giống hệt như lúc Tô Bảo ngượng ngùng, chiếc áo sơ mi màu trắng to rộng bị cô nắm chặt đến mức tạo thành vô số nếp Diễn chống tay, đôi môi mím chặt, cúi đầu nhìn Tô An nằm dưới người mình, chỉ chạm nhẹ vào đôi môi Tô An một chút rồi lập tức rời đi.“Anh nghiện sạch sẽ.’’“Không phải.’’ Tô Diễn phủ nhận.“Vậy sao?’’ Tô An ồ lên một tiếng đầy ẩn ý, sau đó bị Tô Diễn giữ chặt cằm rồi ngậm lấy đôi An đỡ lấy bả vai Tô Diễn, chậm rãi quỳ gối trên thở dốc của Tô Diễn càng lúc càng trở nên nặng nề, giọng nói khàn khàn “An An, vừa mới xác định quan hệ yêu đương thì không thể làm ngay đúng không?’’“Không thể.’’Tô Diễn mút cánh môi Tô An, động tác càng ngày càng chậm, càng ngày càng trong căn phòng yên tĩnh thỉnh thoảng vang lên tiếng mút môi, cùng với đó là tiếng thở dốc càng lúc càng trở nên nặng biết hai người đã hôn nhau bao lâu, bên ngoài cánh cửa yên tĩnh bỗng nhiên vang lên tiếng cào cửa, sột soạt sột soạt.“An An?’’“Diễn Diễn?’’Cách cánh cửa, giọng nói non nớt của Tô Bảo vang Diễn cắn cắn cánh môi Tô An, buông Tô An ra, chóp mũi chống lên chóp mũi cô, thở hổn hển nói “Ngày nào Tô Bảo cũng dậy sớm như thế này sao?’’“Vâng, buổi tối con đi ngủ sớm, buổi sáng hôm sau và giữa trưa cũng sẽ ngủ một lúc, cho nên.’’ Lúc nói chuyện, lồng ngực Tô An phập phồng rõ ràng “Buổi sáng sẽ dậy sớm.’’“An An?’’ Tô Bảo lại gọi một tiếng, âm thanh non nớt khẽ run đã bị đóng chặt, Tô Bảo không thể mở ra Diên bình phục lại một chút, buông Tô An ra, đứng dậy đi mở cửa cho Tô Bảo, Tô Bảo ngã xuống nằm trên giường một lần nữa, nghiêng mặt nhìn Tô rồi Tô Diễn cài cúc áo lại cho cô là đã quyết định không làm điều đó, anh còn hỏi cô vừa mới xác định quan hệ yêu đương thì không thể làm ngay đúng không, thời gian thực sự có thể làm thay đổi một cửa phòng ngủ được mở ra, Tô Bảo lướt qua Tô Diễn, dụi dụi hai mặt lạch bạch chạy tới bên mép trong phòng ngủ Tô Diễn hơi cao, nhóc con không leo lên được, được Tô Diễn đứng ở phía sau nhấc lên trên giường.“Ôm một cái.’’Tô Bảo quỳ gối bên méo giường rồi lăn vào trong lòng ngực Tô An.. [Trong cuốn ký hoạ của Tô An Người ta thường nói, tâm nằm dưới ngòi bút, tình cảm trong bức tranh là do người vẽ truyền vào, nhưng dường như tôi không có cảm xúc để truyền vào trong những bức tranh của mình… Vậy rốt cuộc tình cảm là gì? Tôi đã suy nghĩ rất lâu những vẫn không thể tìm ra được câu trả lời, tôi thích Tô Diễn, đó có được xem là tình cảm hay không? Nhưng ngòi bút của tôi lại không thể diễn đạt được, thứ tình cảm đó không đủ để tôi hoàn thành một bức tranh hoàn chỉnh.]Tô Diễn ôm Tô An rồi nghĩ đến những lời trong cuốn ký hoạ đó, nhất thời không nói An vừa mới tắm xong, trên người mang theo hương chanh tươi mát, hương chanh giấu trong mái tóc xõa tung, đuôi tóc cô lướt qua mu bàn tay của anh, trượt đến gan bàn tay, hơi An ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt không một vì làn gió đêm thoảng qua.“An An?’’ Tô Diễn vùi đầu vào cổ Tô An.“Vâng?’’“Sau này nếu còn xảy ra những chuyện như thế này, em nhất định phải nói cho anh biết đầu tiên, biết không?’’Tô An đang định trả lời thì một ngón tay đã đặt lên môi cô, đầu ngón tay khô khốc, phảng phất mùi hương của kẹo bạc hà thông cổ họng, còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt.“Nghe anh nói hết đã.’’ Tô Diễn vén mái tóc dài lượn sóng màu nâu của Tô An sang một bên, lộ ra gò má mịn màng trơn bóng và vành tai xinh xắn tròn trịa.“An An, trước kia anh đã từng bỏ bê em, không quan tâm đến mọi chuyện cũng như cảm nhận của cho dù là trước đây hay bây giờ, anh vẫn là chồng của em, vợ chồng với nhau nếu người kia xảy ra chuyện gì thì đều có thể cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết, cho nên em có thể dựa vào anh, lựa chọn tin tưởng anh.’’“An An, em phải học được cách từ chối.’’ Tô Diễn khẽ híp mắt, giọng nói khàn An chưa bao giờ từ chối người khác, đặc biệt là với anh, điều đó có lẽ có liên quan đến môi trường trưởng thành, cô vẫn muốn bản thân mình lùi một bước nhỏ và đồng ý giúp đỡ người khác, nhưng cũng chính vì tính cách này của cô nên anh mới nhanh chóng giữ chân cô ở bên cạnh mình như cơn gió đêm dễ chịu thổi phải Tô Diễn xuyên qua mái tóc dài buông xoã trên người Tô An, bàn tay đặt sau gáy cô, nói “An An, em có anh, em có chỗ dựa để từ chối, cho dù không có anh đi chăng nữa, em cũng là An nữ phải học được cách từ chối, học cách từ chối và bắt đầu dựa dẫm vào anh.’’Đầu ngón tay Tô An khẽ run rẩy, Tô Diễn vùi đầu vào cổ cô, từng câu từng chữ nói với anh trầm tĩnh, khàn khàn.“Anh muốn trở thành chỗ dựa của em.’’ Tô Diễn nói xong một câu cuối cùng, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, yết hầu không ngừng chuyển động lên lúc lâu đến mức khiến Tô Diễn gần như cho rằng mình không thể đợi được câu trả lời của Tô An thì đúng lúc này lại nghe được một tiếng khịt mũi nhẹ tay Tô An vẫn còn đang run rẩy, giống như lúc cô cầm bút vẽ lần cuối cùng, trong khoảnh khắc cầm được bút vẽ ấy, tay cô không ngừng run rẩy, cũng chính vì chút run rẩy nhỏ nhỏ này mà màu vẽ đã được pha sẵn nhỏ xuống giấy vẽ trắng như giọt từng giọt, không ngừng lớn dần, giống như một lỗ đen muốn nuốt chửng cô vào trong gió đêm thổi qua cuốn theo lá khô rơi xuống xào nghiêng đầu sang một bên, Tô An đưa tay về phía cổ Tô Diễn, nâng mặt anh lên, đầu ngón tay vẫn không ngừng run Diễn khẽ mở đôi mắt nhắm nghiềm, nhìn về phía Tô An nhích lại gần, đôi môi màu hồng nhạt hơi hé mở, rồi phủ lên môi Tô Diễn, ngậm lấy môi tác rất nhẹ, nhẹ tựa lông mũi ngào ngạt hương chanh thơm Diễn hiếm khi sửng sốt trong chốc lát. Đây là lần đầu tiên Tô An chủ động hôn hôn hai năm, cuộc sống vợ chồng của anh và Tô An cực kỳ bình thường, anh đi làm, cô đi học, nuôi cá, vẽ tranh, lúc ân ái cô cũng là người bị động, mỗi khi đau đớn đến tột cùng đều cắn vào bả vai anh, gần như chưa từng mở miệng nói đừng làm như thế, những lúc ấy anh luôn là người dừng giờ nghĩ lại, Tô An cũng giống như Tô Bảo, tựa như một con thú nhỏ thích lặng lẽ quan sát anh, chờ đến khi anh nhận ra thì lại dùng tốc độ nhanh nhất chạy trốn vào trong góc nhỏ của mình, đôi khi Tô Diễn sẽ cảm thấy vô cùng dễ giữa Tô Bảo và Tô An cũng có những điểm không giống nhau, Tô Bảo rất giỏi trong việc biểu đạt cảm xúc của mình, mặc dù đôi lúc giống như một cái túi mười vạn câu hỏi vì sao, nhưng Tô An thì không như kề môi khoảng chừng vài giây, Tô An buông tay ra, đầu còn chưa kịp ngả về sau thì đã bị Tô Diễn một tay ôm chặt eo, một tay giữ sau gáy cô kéo về phía mình.….Tay phải Tô Diễn chậm rãi trượt đến sau cổ, chống ở sau cổ cô, nụ hôn dần dần trở nên sâu An đặt tay lên vai nơi được đầu lưỡi lướt qua càng thêm ướt át, cánh môi bị anh cắn, lực đạo cắn mút dao động từ nhẹ đến nặng, giống như bị điện giật, đầu ngón chân Tô An không ngừng cuộn lưỡi anh cạy mở hàm răng đang đóng chặt, dò xét đi ngón chân Tô An cong lên, khẽ chạm trên mặt đất, tứ thế ngồi nghiêng trên đùi Tô Diễn vừa đủ để cho nụ hôn của anh càng thêm sâu thanh nuốt nước bọt rơi vào tai rõ ràng hơn bao giờ váy ngủ bị vén lên cao, lòng bàn tay Tô Diễn từ đầu gối chậm rãi dịch chuyển lên đến da đùi trắng nõn lộ rõ trong không khí, cơn gió đêm thổi qua, Tô An rùng mình một Diễn dừng cắn đôi môi Tô An, làn váy lại được kéo xuống một lần lưng bỗng nhiên vang lên tiếng cào cửa, chẳng biết con Corgi Cư Cư đã chạy ra từ lúc nào, lúc này đang cúi đầu đẩy đẩy cánh cửa kính, đôi mắt to tròn tựa như hai bóng đèn lớn, hơn nữa còn là loại có công suất An vẫn chưa cắt móng cho nó, lần trước cô vừa mới cầm bấm móng tay để cắt móng cho chó , con Cư Cư vừa nhìn thấy cô đã lập tức quay đầu bỏ chạy, thậm chí cả ngày cũng không cho cô chạm vào thanh phát ra từ móng vuốt cào trên cửa kính hơi chói tai, con Corgi Cư Cư thấy hai người không để ý đến nó, dứt khoát giơ hai chi trước lên cào Diễn “………”Tô Cư Cư không đến, nhưng tiểu tuỳ tùng Cư Cư của nhóc lại An đi mở cửa cho nó, giống chó Corgi này vô cùng kỳ lạ, khi bạn bảo nó cử động thì rất có thể nó sẽ không cử động, mà là nằm bò ra đó chờ bạn đến ôm, nhưng nếu nó muốn động thì bạn căn bản không thể ngăn cản được bốn chân ngắn nhỏ Corgi đang trong trạng thái hưng phấn không ngừng chạy quanh chân Tô An, hai lỗ tai to cụp Diễn dựa lưng vào ghế xích đu nhìn con chó Corgi có lẽ đã ăn phải thuốc kích thích kia, suy nghĩ xem tại sao lúc trước mình lại cho nó lên xe về nhà, ban ngày Tô Bảo muốn Tô An, ban đêm thì tiểu tùy tùng của nhóc con lại chạy vòng quanh Tô bản không còn một chút thời gian dành cho mắt nhìn con Corgi được Tô An nuôi dưỡng càng ngày càng béo mập kia một cái, lửa dục rực cháy trong mắt Tô Diễn dần dần bị dập tắt, trở nên hơi lạnh lẽ con Corgi cảm nhận được ánh mắt của Tô Diễn, chậm rãi đi đến bên chân Tô An, ngoan ngoãn dựa đầu vào mu bàn chân An thuận tay ôm nó lên, vuốt ve, vỗ vỗ vào cái mông nhỏ của nó, chân nhỏ con Corgi Cư Cư kia trực tiếp chạm vào ngực Tô Diễn khẽ giật giật khoé miệng, trong đầu không ngừng suy xem có nên để cho con Corgi này làm một hành trình xuyên quốc gia, nhân tiện chuyển sang nhà mới, trực tiếp đưa nó cho lão gia tử.“Anh đã ăn cơm chưa?’’ Tô An đột nhiên hỏi Tô Diễn nhìn Tô An, nhanh chóng đổi câu ăn rồi đã ra đến tận miệng thành chưa ăn.“Trong nhà chỉ có sủi cảo đông lạnh và mì udon thôi, anh muốn ăn gì?’’“Sủi cảo.’’ Tô Diễn rũ mắt An đi nấu sủi cảo, con Corgi Cư Cư được thả xuống đất, nó nhìn rồi lại nhìn Tô Diễn đang ngồi trên ghế xích đu, sau đó lại đi loanh quanh một vòng.“Lại đây.’’ Tô Diễn nói hai Cư đi loanh quanh một vòng, cuối cùng nhảy qua khẽ cửa trượt bằng kính của ban công rồi quanh quẩn cọ cọ bên chân Tô Diễn cúi người xuống, đưa tay ra với con Cư Cư Cư rên rỉ một tiếng, đôi mắt to tròn nhìn Tô Diễn rồi chậm rãi đặt chân của mình vào lòng bàn tay Diễn nắm lấy bàn chân đầy lông xù của Cư Cư, nhẹ giọng nói “Không ngủ được là vì muốn để tao cắt móng cho mày sao?’’Con Cư Cư cụp hai lỗ tai to xuống, cố gắng rút chân ra khỏi lòng bàn tay Tô Diễn buông tay ra, con Cư Cư lập tức nhảy vào ổ của mình, đầu hướng vào trong, mông đối diện với Tô Diễn, giấu kỹ bốn chân của mấy chốc đã nấu xong sủi cảo đông lạnh, Tô An vớt sủi cảo ra đĩa, tiếp tục cầm ra một cái đĩa nhỏ để pha nước lúc Tô Diễn ăn sủi cảo, Tô An tắt đèn trong phòng khách rồi đi đến phòng ngủ của Tô Bảo xem một Bảo đạp chiếc chăn nhỏ của mình ra ngoài, cả người nằm ngang trên gối đầu ngủ, Tô An bế nhóc con lên khỏi gối, điều chỉnh tư thế ngủ xong, đắp chăn ngay ngắn cho thịt mũm mĩm trên má nhóc con bị đè ép, miệng khẽ hé An bật cười một tiếng, đưa tay ra bóp bóp khiến miệng nhóc càng mở to ta nói con trai thường giống mẹ, nhưng những đường nét trên khuôn mặt Tô Bảo giống cô rất ít, nhiều chỗ cực kỳ giống Tô Diễn, nhưng cũng tốt, giống cô lỡ sau này con trở thành một tiểu yêu nghiệt thì phải làm sao bây giờ….Còn… Là loại yêu nghiệt yếu đuối này nữa An cũng bị chính suy nghĩ của mình làm cho bối Diễn ngồi ăn sủi cảo một mình, lúc anh sắp ăn xong mới thấy Tô An đi từ trong phòng ngủ Tô Bảo ra ngoài.“……..” Lần đầu tiên Tô Diễn cảm thấy hình như có con sớm cũng không phải là chuyện tốt gì cho An đi thu dọn bát đĩa, Tô Diễn đi tắm, sau khi rửa xong, Tô An quên không tắt nước mà dựa vào bàn đá cẩm thạch ngẩn Diễn tắm rửa xong, khoác áo choàng tắm dài đi ra nhưng lại không thấy Tô An ở trên Diễn đưa tay tắt vòi nước, từ sau lưng ôm lấy Tô An, bao vây cô giữa mình và bàn đá cẩm thạch, tư thế này khiến Tô An nhanh chóng hồi phục lại tinh vừa mới tắm rửa xong, trên người còn mang theo hơi nước, sau đó nụ hôn rơi xuống, bắt đầu từ vành tai rồi từng chút từng rút nở rộ đến cổ. Tô An bị Tô Diễn giữ chặt xoay người lại, đối diện với mắt Tô An phủ đầy hơi nước, cô ngẩng đầu nhìn mái tóc nửa ướt nửa khô của Tô Diễn, dây áo choàng tắm buông lỏng lẻo, áo choàng tắm cũng khẽ hé mở, lộ ra lồng ngực dính đầy những giọt nước, tràn đầy khí sắc.“Tiếp tục?’’Tiếp tục làm chuyện đã bị Cư Cư cắt ngang lúc An lắc đầu.“Hử?’’ Tô Diễn hử một tiếng, giọng điệu nghi vấn, mang theo mấy phần gợi cảm.“Lúc nãy anh nói em phải học cách từ chối, cho nên lần này em chọn cách từ chối.’’Tô Diễn “……..”“Anh nói có vấn đề gì thì có thể nói với anh, vấn đề của em, thật không may, cái kia tới.’’Tô Diễn “…….”“Anh thấy em có ngoan không?’’“…… Ngoan.’’Tô Diễn buông Tô An ra, mím chặt rất tuyệt, ngoan ngoãn nghe lời, hơn nữa luôn học hỏi và sử dụng một cách triệt An nhìn dáng vẻ nhắm mắt cố gắng kìm nén đến cực hạn của Tô Diễn, liếm liếm khóe người bọn họ xa cách nhau ba năm, cô có Tô Bảo, nhưng Tô Diễn lại không có bất cứ thứ gì cả, nghe Nhuế Như Thị nói hình như anh còn bị ông nội dạy dỗ rất nhiều lần, thậm chí còn bị bắt chép lại gia quy không ít lần, xem ra cuộc sống của anh hình như cũng không dễ dàng gì cho lắm.“Diễn Diễn?’’Tô An vòng tay qua cổ Tô Diễn, cởi dép , hai chân trần dẫm lên mu bàn chân Tô Diễn, ghé sát bên tai anh nói mấy mắt đang nhắm nghiền của Tô Diễn đột nhiên mở to ra, anh nhìn về phía Tô An cong môi, mang theo mấy phần yêu mị, sau đó buông tay mắt Tô Diễn rơi xuống trên tay cô, ngón tay thon dài trắng nõn, bàn tay xinh xắn tinh tế, trời sinh thích hợp để cầm bút vẽ, mu bàn tay nhìn như không có thịt, tất cả da thịt đều đổ dồn vào lòng bàn giây tiếp theo, Tô An đã bị Tô Diễn ôm ngang lên.“Dép của em!’’Tô Diễn không quan tâm, ôm Tô An ra khỏi phòng bếp, đôi chân dài đẩy cánh cửa phòng ngủ An được thả xuống, nhưng chân vẫn không chạm đất mà dẫm lên mu bàn chân Tô Diễn như áo choàng tắm của Tô Diễn bị rút ra, áo tắm trên người theo đó trượt xuống hơn nửa, lộ ra nửa bờ vai, dáng vẻ nửa kín nửa hở vô cùng quyến rũ, đôi môi mím chặt đến gắt lưng Tô An bị cánh tay Tô Diễn áp sát vào cánh cửa lạnh lẽo, cánh môi bị ăn gặm nửa An bị vây hãm trong vòng tay anh nhắm mắt lại, một tay Tô Diễn đặt trên đỉnh đầu cô, từng giọt từng giọt mồ hôi không ngừng rơi xuống, tiếng thở dốc rơi vào trong lỗ ngoài cửa sổ là màn đêm dày đặc đến không thể hoà tan được, không hề có lấy một vì sao.“Anh đã xong chưa?’’ Tô An thúc giục, tay cô đã mỏi lắm rồi.“Chưa…’’ Tô Diễn nhắm mắt, keo kiệt nhả một chữ, đầu lưỡi liếm láp mồ hôi rơi trên môi, cầm tay cô tiếp tục..

tặng anh một tình yêu nhỏ