tổng giám đốc anh thật là hư

Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư. Due to a planned power outage on Friday, 1/14, between 8am-1pm PST, some services may be impacted. Truyện Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư Chương 381: Lẳng lơ dưới váy /563Go Chương SauChương Tiếp Màu Nền:-Chọn-Mặc địnhXám nhạtXanh nhạtXanh đậmVàng nhạtMàu sepiaVàng đậmVàng ốMàu tối Font chữ:-Chọn-Palatino LinotypeBookerlySegoe UIPatrick HandTimes New RomanVerdanaTahomaArial Chiều cao dòng:-Chọn-100%120%140%160%180%200% Truyện Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư Chương 388: Tình yêu vĩnh cữu! /563 Chương Sau Chương Tiếp Tư Vũ vẫn suy nghĩ, cô thật sự không ngủ được rồi. Mà giữa đêm, tiếng hít thở đều đều của anh cứ rõ ràng như thế, để cho cô có cảm giác khắc sâu hô hấp của anh, điều này càng làm cho trong lòng cô cô cảm thấy khổ sở, rối bời! Đọc online Câu chuyện tình yêu trong truyện ngôn tình "Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư" kể về mối tình cay đắng của cô gái Vũ Nghê và tổng giám đốc Lạc Ngạo Thực. Cuộc hôn nhân của họ đến với nhau khi không có tình yêu sẽ đi đâu về đâu? Bị mẹ kế hãm hại, ép gả cho một người đàn ông, Vũ Nghê đã phải chấp nhận vì người người cha của mình. Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư Được 7.22/10 từ 364 phiếu bầu. Diễn biến của một câu chuyện tình bất đắc dĩ sẽ là điểm hay nhất của truyện Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư khi mà nhân vật chính của chúng ta là một cô gái bị mẹ kế ép gả cho một anh tổng giám đốc mà đôi bên chỉ có lợi về tài chính nhưng họ không hề có một chút tình cảm nào.. Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư audio, Mới Cập Nhật: Chương 0563 dai ket cuc, Nội Dung Truyện: - Vì sinh mạng của cha, cô phải khuất phục trước âm mưu người mẹ kế. Với kế hoạch 'chứng cớ xử nữ' cô thuận lợi gả cho tổng giám đốc trẻ tuổi của Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Cùng đọc truyện Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư của tác giả Cơ Thủy Linh tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Dung Truyện - Vì sinh mạng của cha, cô phải khuất phục trước âm mưu người mẹ kế. Với kế hoạch chứng cớ xử nữ’ cô thuận lợi gả cho tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Lạc Thị. Hôn nhân bất chấp, yêu thương chồng chất bởi vì ký ức năm xưa. Đến với nhau chỉ vì đôi bên có lợi, liệu mối tình này có được bền lâu?! - Đáng ra cô không nên cảm thấy đau lòng mới đúng. Hay do cô quá ngu ngốc. Vẫn biết kết cục là thế , nhưng cứ trơ mắt nhảy vào vòng xoáy. Mặc cho cơn đau tiếp tục tàn phá cơ thể của mình, lại không biết làm cách nào để thoát khỏi nó. “Tình đầu như nước trà đầu tiên , chỉ để ngửi , để tận hưởng tất cả mùi thơm của nó và nhớ mãi. Nên ít ai thích thưởng thức nước trà đầu , vì nó đắng , chát , lại lẫn tạp chất”. Cô cần chọn bến đỗ kế tiếp, để đi đến con đường hạnh phúc, hay vẫn cố sức hàn gắn đau khổ , giày vò khi xưa?! Mời các bạn cùng đón đọc truyện! Câu chuyện tình yêu trong truyện ngôn tình “Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư” kể về mối tình cay đắng của cô gái Vũ Nghê và tổng giám đốc Lạc Ngạo Thực. Cuộc hôn nhân của họ đến với nhau khi không có tình yêu sẽ đi đâu về đâu? Bị mẹ kế hãm hại, ép gả cho một người đàn ông, Vũ Nghê đã phải chấp nhận vì người người cha của mình. Cũng vì vật chất, tiền bạc và những lợi ích cá nhân của mỗi bên, hai người đã đồng ý thỏa thuận kết hôn với nhau. Vì muốn tạo được lòng tin, cô đã làm giả chứng cớ xử nữ đối với anh. Tuy nhiên, với một con người đã từng trải như anh, cô căn bản không thể lừa được anh. Sau khi cưới anh, cuộc sống hôn nhân của cô chưa bao giờ là tốt đẹp. Anh chỉ cư xử với cô như một người tình hay một món đồ chơi không hơn không kém. Ở bên nhà chồng, cô cũng không nhận được sự yêu thương, trân trọng từ mọi người. Một người mẹ chồng cay nghiệt, một người chồng lạnh nhạt, một lũ tiểu tam đáng ghét. Tất cả đều là những con người đáng sợ đối với cô. Nhưng dù mọi chuyện có tồi tệ đến mức nào, cô vẫn cắn răng chịu đựng. Có lẽ, cô đã yêu anh, muốn ở bên anh không phải vì mục đích cá nhân nào khác mà chỉ đơn giản là yêu. Và con người của anh, liệu đã bao giờ từng rung động vì cô? Truyện 18+ Truyện sắc hiệp Truyện Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư Tác giả Cơ Thuỷ Linh Tình trạng Hoàn thành Mới nhất Chương 571 Đại kết cục 08/07/2021 33586 Vì sinh mạng của cha , cô phải khuất phục trước âm mưu người mẹ kế . Với kế hoạch chứng cớ xử nữ’ cô thuận lợi gả cho tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Lạc Thị . Hôn nhân bất chấp , yêu thương chồng chất bởi vì ký ức năm xưa . Đến với nhau chỉ vì đôi bên có lợi , liệu mối tình này có được bền lâu ?! Đáng ra cô không nên cảm thấy đau lòng mới đúng . Hay do cô quá ngu ngốc . Vẫn biết kết cục là thế , nhưng cứ trơ mắt nhảy vào vòng xoáy . Mặc cho cơn đau tiếp tục tàn phá cơ thể của mình , lại không biết làm cách nào để thoát khỏi nó “Tình đầu như nước trà đầu tiên , chỉ để ngửi , để tận hưởng tất cả mùi thơm của nó và nhớ mãi . Nên ít ai thích thưởng thức nước trà đầu , vì nó đắng , chát , lại lẫn tạp chất” . Cô cần chọn bến đỗ kế tiếp , để đi đến con đường hạnh phúc , hay vẫn cố sức hàn gắn đau khổ , giày vò khi xưa ?! Cám ơn mọi người đã luôn ủng hộ Cỏ trong suốt thời gian qua dù rằng tiến độ hơi chậm . Hiện tại trang web đang có chế độ Thích hoặc Share dưới mỗi phần cuối trang . Thay vì một lời cảm ơn đến editor đó , bạn hãy click vào . Thanks Thanks ^ ^ Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư! Vì sinh mạng của cha , cô phải khuất phục trước âm mưu người mẹ kế . Với kế hoạch chứng cớ xử nữ’ cô thuận lợi gả cho tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Lạc Thị . Hôn nhân bất chấp , yêu thương chồng chất bởi vì ký ức năm xưa . Đến với nhau chỉ vì đôi bên có lợi , liệu mối tình này có được bền lâu ?! Đáng ra cô không nên cảm thấy đau lòng mới đúng . Hay do cô quá ngu ngốc . Vẫn biết kết cục là thế , nhưng cứ trơ mắt nhảy vào vòng xoáy . Mặc cho cơn đau tiếp tục tàn phá cơ thể của mình , lại không biết làm cách nào để thoát khỏi nó “Tình đầu như nước trà đầu tiên , chỉ để ngửi , để tận hưởng tất cả mùi thơm của nó và nhớ mãi . Nên ít ai thích thưởng thức nước trà đầu , vì nó đắng , chát , lại lẫn tạp chất” . Cô cần chọn bến đỗ kế tiếp , để đi đến con đường hạnh phúc , hay vẫn cố sức hàn gắn đau khổ , giày vò khi xưa ?! Cám ơn mọi người đã luôn ủng hộ Cỏ trong suốt thời gian qua dù rằng tiến độ hơi chậm . Hiện tại trang web đang có chế độ Thích hoặc Share dưới mỗi phần cuối trang . Thay vì một lời cảm ơn đến editor đó , bạn hãy click vào . Thanks Thanks ^ ^ Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư! Dưới ánh trăng , Lạc Ngạo Thực nửa cưỡng bách nửa dụ dỗ mang Vũ Nghê đi vào vườn hoa ——Bóng tối mờ ảo khiến cho tâm hồn người ta cảm thấy hoang mang . Vũ Nghê níu chặt quần áo của Lạc Ngạo Thực , dè dặt giảm bớt lo sợ . Khu vườn này xem ra rất rộng lớn , ước chừng cách biệt thự 500 mét , ở đây không chừng có thể tổ chức hoạt động thể thao .Lòng bàn chân giẫm trên bụi cỏ , phát ra thanh âm xào xạc . Khi cô cảm nhận được thân thể bị anh xoay lại , cũng là lúc sống lưng cô chống đỡ trên cây đại thụ . Nhất thời , đầu óc có chút mê muội , gương mặt dạt dào nóng bỏng ——Lạc Ngạo Thực lách người , dùng thân thể rắn chắc khẽ chạm cơ thể mềm mại . "Đêm hôm đó , sau khi uống một ly rượu , thân thể anh cảm giác nóng rực . . . . . . Nếu như anh nhớ không nhầm , ly rượu đó bị bỏ thuốc . Là em đưa rượu cho anh , đúng không ?!"Sinh nhật lần thứ mười bảy của Chu Lạc San được tổ chức ở biệt thự này , chủ yếu là mượn cơ hội công bố quan hệ thâm giao giữa hai nhà , ngoài ra còn thêm thắt giới thiệu mối tình giữa Chu Lạc San và Lạc Ngạo Thực .Khi ấy anh mới lên nhậm chức tổng giám đốc của tập đoàn Lạc thị , hưởng quyền thừa kế từ ông nội . Thời điểm đó Chu gia cũng là một phần cổ đông ở trong công ty , vả lại nhà họ Chu cũng ra sức ủng hộ anh , vì vậy không tiện ~ để họ mất mặt . Dù họ mưu mô tính kế gài bẫy ở buổi tiệc này , e chừng là điều dễ hiểu . Tiệc chúc mừng sinh nhật của Chu Lạc San , Vũ Nghê cũng được xuất hiện "Em không hề bỏ thuốc cho anh , ly rượu đó là do mẹ con họ nhờ em đưa tới . . . . . . Vả lại em cũng mơ hồ với kế hoạch này . . . . . ." Vũ Nghê vội vàng giải thích . "Bây giờ nhớ tới , bản thân em cũng thấy chột dạ , ai ngờ bị anh phát hiện !"Trong đầu anh chợt xuất hiện hình ảnh của một cô gái mặc chiếc đầm voan vàng nhạt , nhìn sơ qua y hệt như nàng công chúa . Phong cách dịu dàng cùng với ánh mắt trong sáng đã cuốn hút anh . Suốt cả buổi tiệc , cô luôn ngượng ngùng , gương mặt ửng hồng tựa hồ tiên nữ .Quả thật , lúc ấy anh chỉ coi cô như một đứa em gái . Mặc dù Chu Lạc San nhỏ hơn Vũ Nghê 6 tháng tuổi , nhưng mà bộ dạng trông rất thành thục , rất giống cô gái từng trải . Gương mặt kia rõ ràng lộ ra lối sống trưởng thành , ánh mắt quyến rũ lẳng lơ đưa tình , ám hiệu như thể mời gọi đàn ông ——Cho nên khi đó anh có tư tưởng tùy tiện chơi bời với Chu Lạc San , còn với Vũ Nghê căn bản anh không nghĩ tới —— Phó Vũ Nghê khi ấy , thuần khiết như một đứa trẻ .Một đứa trẻ mời rượu , tất nhiên anh không đề phòng ."Vũ Nghê , anh bị em lừa , uống xong ly rượu đó , toàn thân anh nóng bừng . . . . . . Chu Lạc San bắt đầu cởi quần áo anh . . . . . .""Rồi anh đẩy cô ấy , kế tiếp chạy ra ngoài . . . . . ." Lúc đó cô đang ở trong phòng , khẩn trương núp ở góc kẹt , tay chân sợ đến run rẩy ."Ha ha , thật ra anh cũng không muốn chạm vào cô ấy , vì anh dị ứng với mùi nước hoa nồng nặc . . . . . . Suy nghĩ trong đầu là chạy ra ngoài để cho dễ thở . . . . . . Tuy nhiên , độc dược quá mạnh , rõ ràng không thể kiềm chế , chỉ muốn tìm người nào đó phát tiết . . . . . . Sau đó có người đỡ anh , thân thể cô ấy rất mềm mại , ôm vào lòng thật sự thoải mái . . . . . ." Trong đầu chỉ nghĩ thật tốt , vừa vặn để mình trút đi gánh nặng . "Cô ấy tự xưng là Chu Lạc San —— Lý trí kêu gào anh phải đẩy ra , chỉ là cơ thể không thể khống chế , cuối cùng anh phải đầu hàng . . . . . ." Môi mỏng của Lạ̣c Ngạo Thực áp gần lỗ tai Vũ Nghê , từ từ cọ sát . "Ừ ~ nói cho anh biết , lúc ấy người đó chính là em , có đúng hay không . . . . . ."". . . . . . Là , là Chu Lạc San đẩy em vào lòng anh . . . . . ." Cô cố sức giải thích’ , gật đầu thừa nhận ."Sau đó anh vội vàng kéo em vào bụi cỏ gần ở vườn hoa , giải quyết ngay tại chỗ . . . . . . Ha ha . . . . . ." Lạc Ngạo Thực ngông cuồng hả hê cười , bắt đầu khẽ cắn lỗ tai Vũ Nghê . "Em thật ngốc , vì sao không nói cho anh biết sớm , không thì làm gì có màn đính hôn giữa anh và Chu Lạc San ~!""Em sợ , sợ anh hận em , hơn nữa. . . . . ." Khi đó công ty của cha cô cần nguồn trợ giúp từ nhà họ Chu , có rất nhiều chuyện cô không thể nói . . . . . . "Tại sao lại sợ ?! Chẳng lẽ em đã ~ sớm yêu anh ?!" Nghĩ đến điểm này , Lạc Ngạo Thực khác thường hưng phấn . "Vũ Nghê , em thật không ngoan , còn nhỏ như thế mà đã biết yêu . . . . . .""Ha ha. . . . . ." Cô ngượng ngùng cười to , coi như là cam chịu . Muốn nói cho anh biết , cô đã thích anh từ lâu ."E hèm , bề ngoài giả vờ non nớt , bộ mặt đáng yêu thế kia , vậy mà trong lòng đã biết bắt đầu ~ lộn xộn , tâm hồn không còn trong sáng . . . . . ." Nhịn không được liền trêu Vũ Nghê , môi mỏng hạ thấp , động tác kế tiếp là cắn mút cánh môi đỏ mọng . "Nói cho anh biết , phải chăng lúc ấy em không thích anh chạm vào , hay là , trong lòng vốn đã nguyện ý . . . . . .?!""Em . . . khi ấy em rất lo lắng , vả lại vô cùng sợ hãi . . . . . ." Ngẩng đầu lên , tránh né nụ hôn kế tiếp , run rẩy nói ra cảm nhận"Ha ha . . . . . . Xem ra anh phải bồi thường khoảng khắc của lần đầu tiên ?!" Nói chuyện , đồng thời bắt đầu động tác hôn sâu , đầu lưỡi linh hoạt ướt át ~ chui vào trong miệng Vũ Nghê , tìm kiếm hương vị ngọt ngào , một mực dây dưa mút lấy , hai người bọn họ triền miên đến nổi trao đổi nước bọt cho nhau Vũ Nghê kìm lòng không được , đành phải lè lưỡi quấn quýt với Lạc Ngạo Thực . Bị hôn đến nổi ngây ngất chóng mặt , ngay cả khi ngón tay anh di chuyển xuống dưới , cô cũng không hề hay biết ——Bàn tay to mò mẫm vào váy Vũ Nghê , chậm rãi dịch chuyển dưới đáy quần lót ~~ dịu dàng vuốt ve vị trí ẩm ướt , ngón trỏ của anh biến hóa như rắn , cách lớp vải mỏng khoanh vùng ấn nhẹ một cái , động tác vô cùng thành thạo "Ưm . . . . . ." Cô chợt rên lên , nhanh chóng đè bàn tay to lại . "Đừng . . . . . . em đau . . . . . ." Phía dưới vừa mỏi vừa sưng , khiến cô không dám lộn xộn , chỉ cần bắp đùi cử động , đau đớn lại nhói lên ."Sẽ không đau , buông lỏng một chút sẽ rất thoải mái . . . . . ." Anh ra sức an ủi , ngón tay tiếp tục vuốt nhẹ , đồng thời luồn lách sâu hơn , khiến cho thân thể khô khốc của cô từ từ thích ứng ——Một dòng điện thoáng xẹt qua đầu Vũ Nghê , thân thể cô dần dần tiếp nhận động tác đùa bỡn kia , tiếng rên rỉ yêu kiều đứt quãng từng đoạn , tạo ra thanh âm hấp dẫn mê người ——Đôi mày thanh tú khẽ nhíu , môi mọng hé mở , cùng với nụ cười gượng gạo , khiến cô phải ngửa đầu lên , nhẹ nhàng chạm vào vỏ cây thô ráp , động tác này mới làm cô cảm thấy dễ chịu Lạc Ngạo Thực dọc theo đường cong lồi lõm chậm rãi hôn xuống , anh khòm người , vén cao chiếc váy , đồng thời xé nát tất chân cùng chiếc quần lót , mở to miệng ngậm chặt một phần âm đ*o của cô .Hơi thở nóng bỏng cùng với nhiệt độ nước miếng làm cho toàn thân Vũ Nghê nóng ran . Trong cơn mê sản Vũ Nghê bắt đầu thở mạnh , lồng ngực phập phồng , thân thể giãy dụa liên hồi . "Đừng hành hạ em nữa , em chịu hết nổi rồi . . . . . ." Cô hi vọng anh có thể nhanh chóng kết thúc , không còn động tác khiến cho người ta ngượng ngùng ."Nghê , anh thích nếm loại cảm giác này , chỗ này của em rất thơm . . . . . ." Lạc Ngạo Thực giống như một con mèo , ngửi ngửi nơi u cốc của Vũ Nghê , chốc chốc lại mút lấy . Gương mặt anh chợt lui về phía sau , hai bàn tay to đỡ lấy hông cô ——Gió lạnh thổi qua , khiến hai chân cô đột nhiên khép chặt . "Dừng lại , dừng lại có được không ?! Em lạnh quá . . . . . .""Đây là do em thiếu nợ anh , em khiến anh mơ hồ không nhớ rõ . . . . . . Nhất định em phải bồi thường cho anh . . . . . ." Vừa nói , vừa nâng chân trái Vũ Nghê lên , sau đó đem tất chân cùng với quần lót cởi xuống Hiện tại , thân dưới của cô không còn vật gì cản trở ——Anh vẫn nằm rạp ở bên chân cô , ánh mắt lượn lờ vào nơi u cốc rậm rạp ~ trực tiếp liếm hết chất lỏng bên trong . "Anh muốn nhìn thấy . . . . . . Bằng không , chúng ta đến phía trước đi . . . . . ." Ven đường có đèn , ít nhất sẽ thấy rõ hơn ."Không đi , đây là giới hạn cuối cùng của em rồi . . . . . ." Vũ Nghê kiên quyết nói"Haiz . . . . . ." Lạc Ngạo Thực ảo não kêu lên lên , sau đó than nhẹ . "Biết vậy khi nãy lái xe đến đây , ánh sáng có thể rọi tới . . . . . ." Chết tiệt , do mình đắm chìm quá , quên mất chuẩn bị sự tình ." . . . . . Anh nhanh lên một chút , ở đây thật sự rất lạnh . . . . . .""Không lạnh . . . . . . hãy tin tưởng anh , sẽ không lạnh nữa . . . . . ." Ra sức thề thốt ."Bây giờ thì em đã rõ , nam nhân vì muốn chiếm được nữ nhân , chuyện gì cũng có thể nói láo !" Vũ Nghê nhỏ giọng ai oán . Còn nói không lạnh , làm sao có thể không lạnh . . . . . ."Ha ha . . . . . ." Anh vui vẻ cười lớn , cũng không phản bác lời cô . Nhưng mà , trong đầu đang nghĩ biện pháp giúp cô bớt lạnh . Lạc Thực Ngạo nắm chặt cái mông Vũ Nghê , đè thấp gương mặt , chuẩn bị quan sát nơi đó ——Ánh sáng xuyên qua khe hở lá cây , vô tình rọi vào vị trí mẫn cảm , để anh càng nhìn rõ hơn . Một màn sương mờ len lỏi đập vào mắt , Lạc Ngạo Thực đột nhiên thở mạnh . Ngay sau đó vội vàng mở miệng , tiếp cận chỗ kín của Vũ Nghê ——"Dừng lại , Lạc Ngạo Thực , em bảo anh dừng lại , người giúp việc dường như đang đi ra . . . . . ." Vũ Nghê nhỏ giọng kinh hô , bởi vì cô nghe được tiếng cửa mở"Không thể , vì họ sẽ không bao giờ ngờ tới . . . . . ." Lạc Ngạo Thực nhanh chóng hôn sâu vào đó , phát ra âm thanh chụt choẹt’ , đồng thời đứng lên cởi bỏ quần sịp của mình , vật kia vốn đã cương cứng từ lâu ~~ Anh ôm chằm lấy cô , sau đó bất chợt đưa vật kia vào . Động tác mãnh liệt khiến cho nhiệt độ cơ thể tăng cao , còn chưa kịp thích ứng , cơ hồ cô muốn thét to , muốn đẩy anh ra , nhưng mà không còn kịp nữa .Cơ thể Lạc Ngạo Thực hòa quyện vào phần bên dưới của Vũ Nghê , hơn nữa còn chủ động hôn cánh môi đỏ mọng , cơ hồ nuốt hết hơi thở gấp gáp của cô . Thân hình anh chậm rãi lắc lư về phía trước , sức mạnh kia như làn sóng to dập dờn đẩy mạnh từng đợt , như thể vỗ về vào nơi sâu nhất ở đáy đại dương , tựa hồ nhen nhóm tia hi vọng đánh thức dục vọng của đối phương Trong tấm ảnh, Tư Vũ thắt hai bím tóc gọn gàng, tóc mái che rủ trán làm nổi bật đôi mắt to tròn sáng ngời của cô, miệng cô hơi vểnh như đang biểu hiện tâm trạng tức giận nhưng cũng thật đáng yêu. Mặc bộ váy hồng giản dị đứng bên cạnh cậu bé Tạp Tư, trông cậu bé có vẻ giống như không thích chụp ảnh, cho dù cô bé có lôi kéo thế nào cũng vô dụng.“Thật là hâm mộ hai người nha, từ nhỏ đã ở chung với nhau rồi” Vũ Nghê tỏ ra vẻ không quan tâm hỏi, từ từ dẫn câu chuyện vào trọng tâm “Tư Vũ, có phải trước đây em rất thích đi chơi với Tạp Tư phải không?“Ùhm!” Tuy nhiên, câu trả lời của Tư Vũ cực kỳ tùy tiện, tựa như cô đang rơi vào những hồi ức trước đây, tâm cô rối loạn vô cùng, Bùi Tạp Tư vẫn còn có thể dễ dàng nhiễu loạn lòng cô.“Em xem em cùng Tạp Tư chụp chung khá nhiều nha….,mà khi chụp chung cả ba người thì em đều đứng sát bên Tạp Tư nha.” Vũ Nghê thăm dò Tư Vũ, nói từng chút từng chút đầu trầm tư một lúc, Tư Vũ ngẩng lên đối mặt với Vũ Nghê và mỉm cười “Chị, nếu chị muốn biết gì thì cứ trực tiếp hỏi em đi”Vũ Nghê nhướng nhẹ đôi mày thanh tú. “Tốt lắm, vậy chị không vòng vo nữa nha. Từ nhỏ em đã thích Tạp Tư, em đối với cậu ấy căn bản không phải là tình cảm anh em đơn thuần, đúng không?”Không khí trong phòng dường như ngưng lại, rất yên lặng, có thể dễ dàng nghe được tiếng hít thở của Tư Vũ càng ngày càng run rẩy…“…Chị, em nghĩ chị muốn biết chuyện gì, chị muốn hỏi thân thế của Hoan Hoan đúng không? Đúng vậy, Hoan Hoan là con gái của Tạp Tư…” Tư Vũ trông thật bình tĩnh khi tiết lộ ra bí mật đã bị cô chôn dấu tự đáy lòng đã vấn trong lòng đã được Tư Vũ xác định, do đó Vũ Nghê thật sự cao hứng, cao hứng không phải vì mình đã đoán đúng mà cao hứng vì thân thế của Hoan Hoan không đến nỗi “đả kích” Vũ Nghê. “Tư Vũ, chị nghĩ Hoan Hoan nếu biết được sự thật này thì con bé sẽ rất hạnh phúc, thật sự hạnh phúc.”“Chị, nhưng em xin chị, đừng cho Bùi Tạp Tư biết chuyện này…” Tư Vũ quay đầu nhìn về Vũ Nghê, kiên định nói ra ý nghĩ của mình. “Em cùng Tạp Tư cho dù đã chấm hết, hiện tại em cùng Ryan đang rất vui vẻ, em cực kỳ quý trọng tình cảm hiện giờ, tình yêu hiện nay được xem như đoạn tình cảm thứ ba của em, em không muốn chuyện này sẽ làm cho cục diện hiện nay hỗn loạn, em không phải là một người có khả năng giải quyết êm thấm mọi chuyện, nhưng lại luôn luôn vướng vào những rắc rối, do đó em mong muốn lần này mọi chuyện diễn ra đơn giản một chút.”Lời nói của Tư Vũ cực kỳ kiên quyết khiến cho Vũ Nghê không biết dùng lời nào để khuyên giải. “Chỉ cần chính em cảm thấy hạnh phúc, chị sẽ ủng hộ em.”“Tốt, ha ha, chị…chị không tò mò hay nghi ngờ em bị người ta cường bạo hay không sao?” Quá khứ đã ngủ yên tựa hồ như chưa từng tỉnh dậy, hiện giờ tựa như một cái nút bị người ta ấn xuống để kích hoạt lên, Tư Vũ cũng có chút nhịn không được đem chuyện nói ra. “Chị không hiếu kỳ Hoan Hoan ra đời như thế nào sao?”Để bí mật này ở trong lòng tựa hồ làm lòng cô trĩu nặng.“Chị cũng muốn biết, nhưng mà chị nghĩ rằng chị muốn chính em tự nói ra hơn….vả lại chị sợ rằng một khi chuyện này lộ ra ngoài thì phóng viên sẽ gây phiền đến cuộc sống của em.” Vũ Nghê đưa ra một giả thuyết thú Vũ cười cười, cô đang hồi tưởng lại nhiều năm trước. “Ngày đó, ngày mà chị cùng anh Kiệt kết hôn, em cũng cực kỳ kích động, Tạp Tư và anh Hai là bạn bè tốt của nhau, hôn lễ của anh Hai thì Tạp Tư nhất định sẽ đến dự. Vì thế vào ngày đó em cố tình ăn mặc khiêu gợi một phen, em muốn để cho Tạp Tư xem em xinh đẹp, quyến rũ như thế nào. Vậy mà từ lễ đường đến khách sạn, em vẫn không nhìn thấy anh ấy, vậy là anh ấy không có từ nước ngoài trở về….”“Bởi vì lúc đó anh trai em căn bản không coi chị là vợ, cho nên trong hôn lễ của bọn chị, anh ấy nói với Tạp Tư có thể không cần trở về!” khi nghĩ lại chuyện này, Vũ Nghê có chút nghiến răng nghiến lợi, nhưng hiện giờ cô rất trân trọng hạnh phúc hiện tại.“Nhưng sau đó Tạp Tư có trở về….em nghĩ em muốn thấy anh ấy…ha ha, thật là kỳ quá, em có linh cảm, tựa như chuyện gì em cũng đều biết. Em biết anh ấy đang ở trong một căn nhà gần công ty, em thử mật mã cửa nhà ảnh, không ngờ là đúng, sau khi cửa mở, em đi vào nhà anh ấy….”“Căn nhà của Tạp Tư kiểu gì vậy? Sao an ninh không chặt chẽ chút nào thế? Vũ Nghê kinh ngạc lắc đầu.“Khi đắm chìm trong thế thới của con người, trên thực tế, tại một khía cạnh cụ thể nào đó rất mạnh. Có vẻ là người bình thường sẽ không làm được nhưng một người như vậy lại hoàn thành được. Cũng như có nhiều người trí tuệ chậm phát triển nhưng lại có thể chơi piano rất giỏi, có thể trở thành một nhạc trưởng….” Tư Vũ tự giễu. “chuyện sau đó thì chị cũng đoán ra được, và sau nữa là Hoan Hoan ra đời….”“chuyện này xảy ra lúc em biến mất phải không? Vậy trong mấy tháng sau đó, một mình em chạy đi đâu hả?” một người mắc bệnh tự kỷ thì có thể đi đâu sống được cơ chứ. “Chuyện này Bùi Tạp Tư cũng không biết sao?”“anh ấy không biết…. Chị, chuyện này em chỉ nói cho một mình chị nghe, chị ngàn lần cũng không được nói cho bất kỳ ai biết. Đợi sau này khi Hoan Hoan lớn hơn một chút, em sẽ nói cho con bé biết sự thật, nhưng hiện tại em không muốn sự thật làm làm cuộc sống của em bị xáo trộn.” Tư Vũ dặn dò Vũ Nghê.“…Được, nhưng em cũng nên suy nghĩ tất cả mọi chuyện cho rõ ràng, ngàn vạn lần cũng không được chọn tới chọn lui, để rồi sự chọn lựa cuối cùng của em lại không dẫn đến hạnh phúc mà chỉ có đau khổ.” Vũ Nghê dặn dò tự đáy lòng. Tư Vũ yêu Tạp Tư sâu sắc, Vũ Nghê không tin rằng Tư Vũ tiếp nhận được tự như tình cảnh của cô trước đây, cho dù Lạc Ngạo Kiệt làm lòng cô bị tổn thương sâu sắc nhưng cô cũng không có cách nào yêu người đàn ông Vũ vịn ghế đứng lên, giống như đã rũ bỏ xuống toàn bộ, tựa như không có gì xảy ra. “rầm rầm rộ rộ tựa như không còn thích hợp với em nữa rồi, bên cạnh em có một người đàn ông rất yêu em thì em vì lý do gì không lựa chọn? Được rồi chị à, Tạp Tư mời em ăn tối, Hoan Hoan tạm thời ở đây, em đi đến chỗ hẹn đây.”Vũ Nghê ngây ngốc giơ lên cánh tay chào tạm biệt Tư lẽ Tư Vũ cùng Tạp Tư thật sự chấm dứt thật sao? Con gái nuôi của cô còn có ba mẹ ruột, không lẽ một nhà ba người bọn họ thật sự không thể sống cùng nhau sao? Vũ Nghê rót cho mình một ly nước, sau khi uống xong một ngụm lớn. “Bùi Tạp Tư, cuối cùng thì tình cảm của cậu đối với Tư Vũ như thế nào vậy? Có phải cậu thật sự yêu cô ấy không đây?”Nếu như chuyện này tình cảm chỉ xuất phát từ một phía thì cô nhất định không nhúng tay vào. Rốt cuộc nguyên nhân là gì lại để cho một cô gái phải chấp nhận người đàn ông khác?Nhưng mà trong chuyện này dính đến con gái nuôi bảo bối của cô, con gái của cô nằm mơ cũng muốn có ba mẹ Nghê nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô cầm lấy điện thoại, bấm một dãy số….Reng….Reng….Reng….Chuông điện thoại kêu lên, nhưng người đàn ông đang ngồi trước máy tính một hồi lâu mới nhận cuộc gọi. Vì đã đổi sang một chiếc điện thoại mới do đó khi tiếng chuông vang lên vẫn chưa nghe quen thuộc lắm, đầu tiên luôn luôn là không kịp phản ứng.“Alo, chị….” Bùi Tạp Tư ngoài ý muốn bắt điện thoại, từ khi chuyện anh ngoại tình xảy ra thì hầu như mọi người trong nhà không ai để ý đến anh nữa.“Tôi không dám nhận tiếng “chị” này từ cậu đâu!” Vũ Nghê trong giọng nói tràn ngập lời trách cứ Bùi Tạp Tư. “Cuối cùng thì giữa hai người đã xảy ra chuyện gì? Trong lòng cậu có thật sự yêu Tư Vũ không đây, cậu thật sự có thể nhìn cô ấy kết hôn với Ryan sao? Cậu đã bỏ ý định theo đuổi cô lấy lần nữa rồi à?”Trải qua chuyện lần này, Bùi Tạp Tư tựa như đã trưởng thành rất nhiều, tóc dài trước kia cũng được cắt ngắn gọn gàng. Ngồi trên chiếc ghế làm việc êm ái, Bùi Tạp Tư nghe điện thoại mà cười chua xót, tiếng nói cũng trở nên nhu nhược, buồn bả. “Yêu một người thì phải làm cho người đó hạnh phúc không phải sao? Không phải em không muốn nghĩ đến chuyện níu kéo hôn nhân, mà là khi cô ấy đối mặt với em chỉ có sự thống khổ, cô ấy vẫn chưa đối mặt được với chuyện mất đi đứa bé. Nếu một người đàn ông khác có thể khiến cho cô ấy vui vẻ hạnh phúc thì em nguyện ý thành toàn cho cô ấy. Cho dù trong lòng em đau xót, không thể chịu đựng được….” Anh tạm dừng vài giây. “để cho em đau khổ, cũng là ông trời đối với em báo ứng, bởi vì em làm tổn thương vợ mình, hại chết con ruột mình….”“Vậy cậu quyết định chúc phúc cô ấy sao? Có lẽ Tư Vũ vẫn còn yêu cậu, cậu cố gắng lại xem….” Vũ Nghê sốt ruột….“Không cần…cám ơn chị đã quan tâm, em còn chút việc phải làm.” Nói xong, Bùi Tạp Tư trực tiếp cúp điện bên kia, Vũ Nghê cầm di động có chút phát điên. “Trời ạ, hai người kia thật làm cho mình sốt ruột quá.”Kết thúc cuộc điện thoại, Bùi Tạp Tư nhìn vào sấp ảnh chụp đang đặt trên bàn, từng tấm từng tấm đều là hình ảnh Tư Vũ. Tấm thì cô mỉm cười, cô ở trước cửa rạp chiếu phim, tại quán ăn, dùng cơm trong nhà hàng, cùng Ryan khiêu vũ ở bữa tiệc, còn có tấm cô cùng Ryan ôm nhau trước cửa cười thật vui vẻ, trước đây khi còn chung sống với Bùi Tạp Tư dường như chưa từng này làm cho Bùi Tạp Tư cảm thấy thất trước đây khi anh và cô kết hôn, anh đã từng hứa với nhà họ Lạc rằng, anh sẽ làm cho cô vui vẻ hạnh khi Tư Vũ thoát khỏi căn bệnh trầm cảm sau 10 năm cũng không phải vì anh. Từ đó trở đi, cô chưa bao giờ vì anh mà cười vui vẻ như với chuyện mang lại hạnh phúc cho Tư Vũ thì Bùi Tạp Tư đã không thể nào hoàn thành được, ấy vậy mà Ryan đã dễ dàng làm rất tốt, xem ra cô ấy đã thật sự yêu là khi cô càng cười vui vẻ thì tâm Bùi Tạp Tư càng thống khổ tựa như dao cắt….Ngay lúc cô cùng với Ryan vui vẻ có nhớ tới anh không? Có nhớ tới anh và cô cùng đi ăn đậu hủ thúi với nhau không, có nhớ tới việc anh thường dẫn cô theo khi đi bàn chuyện hợp tác làm ăn không, có nhớ vào ban đêm trời mùa đông bọn họ đã vụng trộm yêu đương nhau không, có nhớ tới chuyện nữa đêm anh xâm nhập vào phòng cô mang cô từ nhà mẹ ruột cướp đi không? Cô có nhớ hay không việc cô và anh đã có một ngày cùng nhau đi đăng ký kết hôn, nhớ tới tuần trăng mật của họ….Bùi Tạp Tư hít sâu một hơi, nhanh chóng thu lại xấp ảnh đang được đặt trên mặt bàn không dám xem tiếp, thái độ tựa như trốn tránh hiện tay cho cô ấy đi, câu nói kia không phải nói là tốt lắm sao? Yêu một người không có nghĩa là phải giữ chặt lấy người đó.“Đại ca, chuyện lớn rồi, bên Đại Cương xảy ra chuyện rồi, chúng ta nên đi xem đi.” Đại Lợi khẩn trương đẩy cửa phòng lao vào Tạp Tư mau chóng thu lại tâm trạng đau thương mà thay vào đó là khuôn mặt của công việc. “Bên Đại Cương đã xảy ra chuyện gì?”“Là bọn người bên Phủ Đầu bang muốn Đại Cương hỗ trợ vận chuyển một lượng lớn hàng hóa, Đại Cương không đồng ý nên kết quả là bọn họ liền gây hấn.” Đại Lợi thuật lại sự việc một cách đơn giản cần hỏi cũng biết bên đó muốn vận chuyển loại hàng gì, đơn giản chính là thuốc phiện. “Có thể xử lý tốt được không?” Bùi Tạp Tư quan tâm hỏi.“Trước tiên nên xem xét kỹ có thể hòa giải chuyện này không ….nếu vẫn không được thì đành để Đại Ca ra mặt rồi.” Phủ Đầu bang là một đám người vô lại, không hề nói đạo nghĩa, nếu đụng vào bọn họ sẽ cực kỳ phiền toái, tuy nhiên nếu Đại Ca ra mặt thì nhất định chuyện này có thể giải quyết êm đẹp, nhưng kỳ thật Đại Lợi không muốn để cho Bùi Tạp Tư dính Tạp Tư gật đầu. Ngay lập tức Đại Lợi đi ra khỏi văn tới trước đây, khi Bùi Tạp Tư vẫn còn trong Hắc Bang, nắm trong tay thế lực của Tam Đại Hắc Bang tại Bắc Mỹ. Do đó trong thế giới ngầm anh rất có thế lực và uy tính cao. Tuy nhiên, anh đã sớm rút khỏi Hắc Bang để đi theo con đường hoạt động kinh doanh của Bùi Thị, trở thành một doanh nhân thành đạt. Nhưng trong thế giới ngầm anh vẫn có một vài người bạn, dù anh đi đến đâu, mặc kệ bang phái nào cũng đều phải nể mặt nhiên, Đại Cương và Đại Lợi không muốn Bùi Tạp Tư ra mặt giải quyết cho nên vẫn duy trì ý nghĩ muốn tự thân vận động, trước tiên tìm cách xử lý tình huống, nếu mọi chuyện thật sự vượt quá khả năng của bọn họ thì mới tìm tới Bùi Tạp Tư. Về phương diện này Bùi Tạp Tư cực kỳ minh tiếng sau, Đại Lợi về tới công Tạp Tư nhìn Đại Lợi mỉm cười, trong Đại Lợi vẫn là áo mũ chỉnh tề, trong lòng anh đã sớm biết người anh em của mình đã làm mọi chuyện ổn thỏa rồi. “Thế nào, có làm bị thương anh em nào không?” Đại Cương cùng Đại Lợi hiện giờ đang nắm trong tay một lượng lớn đàn em, chuyên về buôn bán hàng hóa trên biển, hiện tại Đại Lợi bất quá là đang giúp Bùi Tạp Tư mà thôi.“Mới vừa động thủ, cảnh sát xuất hiện, mọi người đều bị đưa đến cục Cảnh Sát. Người của Phủ Đầu bang đương nhiên không dám làm lớn chuyện, cho nên đều nói là đùa giỡn, giao tiền. Sau đó, em tìm bang chủ của Phủ Đầu bang nói chuyện….sau cùng bọn họ buông tha cho em và Đại Cương.” Đại Lợi thuật lại rất đơn giản, nhưng có trời mới biết anh ấy đã làm những gì.“Vậy là tốt rồi, dù xảy ra bất kỳ chuyện gì thì cũng không được dính vào thuốc phiện. Dù lợi nhuận của nó cao thật nhưng chúng ta không cần.” Bùi Tạp Tư lại căn dặn thêm một lần nữa.“Đại ca, anh yên tâm, loại hàng này bọn em nhất định không nhúng tay vào, nếu có làm thì anh cũng đừng coi em và Đại Cương là anh em nữa.” Đại Lợi thề thốt.“Sau này có thể người của Phủ Đầu bang sẽ tiếp tục gây phiền toái đến chúng ta, cậu cùng Đại Cương cũng phải hết sức cẩn trọng, quan sát kỹ một chút. Công ty cũng đã tiến vào quỹ đạo, cậu có thể lo cho công việc kinh doanh của cậu được rồi đó.”“Được, nếu Đại ca cần em giúp gì thì gọi điện cho em. Hahaha em bỗng phát hiện ở chỗ này hóa thân thành thành phần tri thức cũng không tồi.” Đại Lợi trêu đã đi theo người đàn ông khác, thì sao có thể cười tươi được, Bùi Tạp Tư đành phải mỉm cười với Đại Lợi để đáp lại.*************Bốn năm người đàn ông trong y phục màu đen bỗng nhiên nghênh ngang bước vào văn phòng trên tầng cao nhất của cao tại bàn làm việc, Tư Vũ nhăn lại đôi chân mày, nhịn xuống nỗi sợ hãi đứng lên “Các anh tìm ai, ai cho các anh vào đây?”Một tên đàn ông mang dáng dấp lưu manh tiếp sát Tư Vũ. “Ôi này bé cưng, trông em thật xinh đẹp nha, Tổng Giám Đốc của cưng có phải vì bộ dáng xinh đẹp của cưng nên mới nhận cưng vào đây…. Bé cưng à, chức vụ của cưng là gì vậy?“Tôi là thư ký, nếu anh có chuyện gì xin cứ nói, tôi sẽ truyền lại cho Tổng Giám Đốc, hiện giờ mời các anh ra ngoài cho.” Tư Vũ chỉ vào cửa lớn nói thẳng. Chết tiệt, bọn người này sao có thể đi lên đây được? Bảo vệ đâu rồi?“Ha ha, đúng là tác phong của thư ký rồi, nhưng không có chuyện gì đâu thứ ký à.” Tên đàn ông chết tiệt ấy vẫn tiếp tục buông lời đùa cợt, ánh mắt hắn ta tục tĩu nhìn chăm chăm vào cơ thể Tư Vũ nổi giận, bọn người này là loại người nào đây trời. “Các anh đi ra ngoài….”“Em thư ký bé nhỏ à, cưng đừng nóng giận, chúng tôi tới để cùng Tổng Giám Đốc của cưng bàn chuyện làm ăn buôn bán lớn nha.” Tên đàn ông đó vương tay vuốt má Tư Vũ, sau đó bọn họ đi thẳng vào văn phòng của Tổng Giám Đốc….Hết chương 434. "Chào thầy , thầy khỏe chứ . Xin hỏi hôm nay Lạc Dật không có đi học hay sao ?!" Sau khi tan học , Vũ Nghê dẫn Hoan Hoan đi vào lớp , lễ phép hỏi thăm giáo viên chủ nhiệm Còn chưa tới giờ tan học , cô đã đứng chờ bên ngoài . Nhưng là sau giờ tan trường , cô chỉ thấy mình Hoan Hoan , còn nghe được việc Lạc Dật hôm nay không có tới lớp , về phần tại sao cô cũng không rõGiáo viên chủ nhiệm vừa nghe có phụ huynh đến tìm Lạc Dật , phản ứng đầu tiên chính là —— nhìn về phía Hoan Hoan , cúi người xuống hỏi thăm "Hoan Hoan , có phải là do Lạc Dật bắt nạt con ?!" Tội nghiệp , thằng bé Lạc Dật này , chắc là hay bị mắng vốn lắm đây "Dạ không . Thầy à , thầy đừng hiểu lầm , Lạc Dật không có bắt nạt con đâu !" Phó Hoan Hoan lập tức khoát tay viên đứng lên , có chút bối rối quay sang phụ huynh Hoan Hoan . Sau khi nhìn kỹ , mới phát hiện rằng , người phụ nữ này trông thật giống với Lạc Dật Hơn nữa , còn rất quen mặt , hình như là đã gặp ở đâu . Càng nhìn càng nghi ngờ , miệng của giáo viên chủ nhiệm từ từ há to "A , cô chính là phát thanh viên Phó Vũ Nghê ?!"Vì khi quay hình phải trang điểm rất dày , thế nhưng vẻ đẹp tự nhiên bên ngoài so với tivi chẳng khác là bao . Vũ Nghê nhẹ nhàng gật đầu , tiếp tục hỏi thăm "Vâng , chào thầy , có thể cho tôi hỏi chút , Lạc Dật hôm nay không có đi học sao ?!""Lạc Dật ?! Sáng sớm hôm nay , ba của thằng bé đã gọi điện tới , bảo rằng phải đưa thằng bé đến thành phố khác , cho nên đã nhờ người tới đây làm thủ tục chuyển trường !""Chuyển trường ?! Dọn đi nơi khác ?!" Vũ Nghê bối rối , nhất thời không tin , lắc đầu liên tục "Đúng vậy , Lạc Dật chuyển đi tôi cũng rất buồn . Mặc dù thằng bé thường hay quậy phá , nhưng bù lại nó rất thông minh , được nhiều người trong trường yêu thích , đồng thời còn đáng yêu vô cùng . . . . . ."Lời nói của giáo viên , Vũ Nghê đều không nghe được , cũng quên mất là mình đưa Hoan Hoan về nhà thế nào . Cô vô thức đi tới chi nhánh phía bắc tập đoàn Lạc thị "Thật xin lỗi . Nếu như không có hẹn trước , cô không thể gặp tổng giám đốc chúng tôi !" Tiếp tân ngăn cản Vũ NghêVũ Nghê đẩy cánh tay tiếp tân ra , ánh mắt lạnh lùng mà nói "Tôi tới tìm tổng giám đốc của các người , việc gì phải hẹn trước !"Cô gái tiếp tân bị người phụ nữ xinh đẹp đang khoác trên người chiếc váy thương hiệu Chanel làm cho khiếp sợ , ánh mắt run rẩy không biết nhìn đi nơi nào . Đối mặt với vẻ đẹp khí chất như vậy , thật làm người ta cảm thấy xấu hổ . Tổng giám đốc của bọn họ thảo nào không thể bỏ qua người phụ nữ này Đang lúc tiếp tân còn đang chần chừ , Vũ Nghê đã lướt qua , chạy thẳng tới thang máy dành riêng cho tổng giám đốc’ ——Khi ra khỏi thang máy , vừa đúng thư ký không có ở đây , cô trực tiếp chạy tới phòng làm việc tổng giám đốc’ . Không cần phải lịch sự gõ cửa , cô xông thẳng vào trong ——"Lạc Ngạo Thực , anh thật hèn hạ . Trả Lạc Dật lại cho em !" Vũ Nghê vừa vào cửa đã hô toHai vị chủ quản ngồi đối diện phòng làm việc ngạc nhiên nhìn về phía người đi tới ——Trời ạ , thậm chí còn có người dám gọi thẳng họ tên tổng giám đốc bọn họ , hơn nữa giọng nói tương đối hung hăng , khiến bọn họ cũng trở nên lúng túng ~~Lạc Ngạo Thực mặt không biến sắc , quay sang hai vị quản lý cao cấp "Được rồi , các người tiếp tục công việc đi !"Hai vị quản lý vừa nghe ra lệnh , lập tức bước khỏi căn phòng . Bọn họ chẳng qua chỉ là nhân viên , nào dám nhìn đến người phụ nữ đang dám vô lễ với tổng giám đốc của mình Nhìn người khác đã đi khỏi , Vũ Nghê mặt lạnh từng bước đi về phía anh . Tiếng cạch ~~ cạch ~~ cạch ~~’ của giày cao gót vang lên trong phòng làm việc .Lạc Ngạo Thực vẫn vô tình ngồi trên ghế da , nhẹ nhàng phủi phủi quần áo của mình , xem như không có xảy ra chuyện gì "Thằng bé đâu rồi ?! Anh trả Lạc Dật lại cho em !" Cô đi tới bàn làm việc , chất vấn anhAnh không có đáp trả , chỉ chậm rãi lấy ra một điếu xì gà , sau đó thản nhiên châm ngòi ——Nhìn động tác thong thả của anh , khiến cô tức giận bước tới , nhanh chóng giựt điếu xì gà trong tay , sau đó ném vào thùng rác "Lạc Ngạo Thực , dù anh cho rằng em luôn vụng về , cũng không nhất thiết phải giấu thằng bé như thế ?! Có thể ngồi ở đây nhàn hạ phe phẩy khói thuốc , anh đúng là con người nham hiểm !"Lạc Ngạo Thực lắc lắc que diêm trong tay , sau đó liền dập tắt "Về phần Lạc Dật , bây giờ anh không thể giao cho em !" Anh liếc nhìn khuôn mặt tức giận của cô , giọng nói tỏ ra bình thản "Tại sao không thể , tại sao ?!" Ánh mắt cô trở nên ửng đỏ , không phải bởi vì giận anh . Cô làm sao có thể vô dụng như vậy , làm sao không thể chăm sóc Lạc Dật , chẳng lẽ anh ta không thể một lần tin tưởng mình sao ?! Đã lâu không gặp được con , cứ ngỡ hôm nay sẽ đón thằng bé trở về , rốt cuộc là tại vì sao ?! Lạc Dật biến mất , khiến cô vô cùng hụt hẫng !Sáu năm trước , cô từ trên bàn mổ tỉnh dậy , chỉ muốn nhanh chóng thấy mặt đứa bé . Cuối cùng nhận được tin xấu , khác nào ông trời đang giày vò mình !"Đừng hỏi anh tại sao , anh không muốn giải thích !" Giọng nói đầy lạnh lùng , vờ như không thấy cô đang đau khổ . "Nói ra nguyên nhân , em lại cảm thấy mất mặt !"Vũ Nghê nghiêng đầu , hốc mắt chớm đỏ nhìn anh thật lâu , cuối cùng nở lên nụ cười mỉa mai "Anh muốn ám chỉ việc em ở cùng Lâm Hiên ?! Vậy thì thế nào ?! Bất kể anh nói thế nào , em vẫn là mẹ thằng bé , là chính em sinh ra nó !""Không cần nhắc tới điểm này !" Lạc Ngạo Thực cầm bản văn kiện trên mặt bàn tiện tay ném xuống , những tờ giấy A4 theo đó mà rơi tung tóe . Anh từ trên ghế đứng dậy , dùng sức nhìn vào gương mặt Vũ Nghê . Ánh mắt trở nên đe dọa , như thể muốn cho cô biết , nếu cô cứ thuật lại câu chuyện năm xưa , anh sẽ tự mình xé nát cô ra ."Anh cho rằng là em muốn sao ?! Không phải do anh đề cập trước ?!" Đôi tay cô nắm chặt , nhìn thẳng vào ánh mắt của anh "Anh không có quyền nổi giận với em . Là em tới đây để đòi con trai mình về !"Lạc Ngạo Thực nặng nề thở dài , quay mặt ngó ngoài cửa sổ "Anh lặp lại lần nữa . Lạc Dật không thể giao cho em !" "Lạc Ngạo Thực , nếu anh không giao thằng bé cho em , em sẽ đến tòa án nhờ xét xử . Em bây giờ địa vị xã hội có đủ , năng lực nuôi dưỡng thằng bé , tuyệt đối không thể thua anh . Đứa bé vẫn còn tồn tại , bản thân anh luôn giấu giếm em ~ Chỉ bằng một điều kiện này , thiết nghĩ quan toà cũng sẽ xử quyền nuôi con cho em !" Cô tỉnh táo nói xong , lại tiếp tục nhấn mạnh "Chính vì sợ tổn thương thằng bé , cho nên em muốn chúng ta cùng nhau thỏa thuận . Nhưng nếu như anh kiên quyết , em nhất định sẽ khởi tố anh !"

tổng giám đốc anh thật là hư