tổng giám đốc siêu cấp giàu có là chồng tôi
Nhà giả kim của Paulo Coelho như một câu chuyện cổ tích giản dị, nhân ái, giàu chất thơ, thấm đẫm những minh triết huyền bí của phương Đông. Trong lần xuất bản đầu tiên tại Brazil vào năm 1988, sách chỉ bán được 900 bản.
Liên quan đến thông tin về việc sản phẩm mì Hảo Hảo và miến Good của Công ty cổ phần Acecook Việt Nam được cho là phát hiện có chất cấm, Tổng Giám đốc Công ty Acecook cho biết công ty luôn nhận thức vai trò, trách nhiệm, sứ mệnh của một nhà cung ứng thực phẩm, trong đó mì ăn liền được xem là thực phẩm
Sống chung với mẹ chồng Tóm tắt chung Phim lên sóng năm: 2017 Số lượng tập: 34 tập Diễn viên chính: Bà Phương - NSND Lan Hương: Mẹ đẻ của Thanh, mẹ chồng của Vân, và là vợ của ông Phương. Vân - Bảo Thanh: Vợ của Thanh. Thanh - Anh Dũng: Con trai của ông bà Phương, chồng của Vân. Ông Phương - NSƯT Trần Đức: Chồng của bà Phương, bố đẻ của Thanh.
Trong khi tôi vẫn một mình lẻ bóng thì cô em kém tôi 2 tuổi đã chuẩn bị lên xe hoa về nhà chồng. Biết bố mẹ cũng có ý sốt ruột và cũng tự biết mình ế không phải do kém sắc, nhưng rõ ràng chuyện vợ chồng là chuyện duyên, chuyện số nên tôi ráng đợi.
Singapore. Đảo quốc Singapore đã công bố kế hoạch vào tháng 8 năm nay để cung cấp "thẻ chuyên gia" cho những người nước ngoài có thu nhập cao và vợ/chồng của họ. Chương trình bắt đầu có hiệu lực ngày 1-1-2023 và "thị thực vàng" kéo dài 5 năm. Bộ trưởng Bộ Nhân lực
Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Quyển 1. Phần 871 - Làm gì mà khoa trương như vậy chứ, mọi người đều đã từng gặp qua đại minh tinh bước trên thảm đỏ rồi, hầu hết họ đều như thế này mà, hơn nữa đều là có phong thái khác người, em không làm mất
Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Khi Nguyễn Tố tỉnh lại, ý thức của cô vẫn còn mơ hồ, vừa quay đầu liền nhìn thấy một người đàn ông mặt mày tái nhợt nằm ở bên cạnh báo thức trên điện thoại không ngừng reo vang, mà người chồng trên danh nghĩa đang nằm bên cạnh cô vẫn không có dấu hiệu tỉnh phút chốc, cô tỉnh táo vội vàng tắt chuông điện thoại, căn phòng cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên qua là đêm tân hôn của cô, cô nhìn người đàn ông tuy rằng đã ngủ say nhưng vẫn có thể nhìn ra được khí độ bề ngoài của anh không giống người thất thần, nhớ tới một sự kiện hồi cô còn học đại đó bạn thân của cô bận rộn yêu đương, trốn học lại gặp giáo viên điểm danh, bạn cô đã năn nỉ cô thay mình lên thật sự đã chạy đến khoa kinh tế quản lý nghe giảng..Khi buổi học sắp kết thúc cô giáo đã đưa ra một đoạn video đoạn video đó, nam thanh niên mặc đồ vest đi giày tây, khí phách hăng hái khiến tất cả sinh viên trong khán phòng đều khao là Quý Minh Sùng, người thừa kế của tập đoàn Quý còn du học ở nước ngoài anh đã cùng với bạn hợp tác hoàn thành một dự án các tạp chí kinh tế tài chính cũng đưa tin về sự tích của truyền thông đã đánh giá rất cao về anh, thậm chí còn nói rằng một khi anh tiếp quản quyền lực từ tay cha mình, anh sẽ đưa Quý Thị lên một tầm cao mới, nói anh sẽ làm thay đổi toàn bộ hướng gió trên thương mười tám tuổi, anh tốt nghiệp đại học, sau đó tiếp tục học lên mươi tuổi tự thân thành lập nên một công ty có tương lai vô cùng triển người như vậy, nói anh là con cưng của ông trời cũng không quá là niềm tự hào của Quý Thị, cũng là đối thủ của rất nhiều chí trên thương trường lúc bấy giờ, một ông trùm trong giới sắp nghỉ hưu cũng coi anh là mối đe dọa lớn nhất đối với sự phát triển của tập nhưng trên đời vạn sự biến hóa vô năm Quý Minh Sùng hai mươi hai tuổi, chiếc xe mà anh và anh cả đang đi gặp tai nạn trên đường cao cả của anh chết ngay tại chỗ, mà anh thì bất tỉnh nhân sự suốt năm đó ba Nguyễn chính là dựa vào ba Quý đã qua đời mà làm giàu, ba Quý có ơn với ba cô, hai nhà nói là thế giao cũng không quá. Trước khi Quý Minh Sùng xảy ra chuyện, hai nhà Quý Nguyễn đã định ra hôn ước tạo nên thế liên này nhà họ Quý xảy ra chuyện, họ Nguyễn liền có ý nghĩ muốn hủy bỏ hôn ước này nhưng cũng sợ bị người khác nhìn vào mà đừng nói mẹ Quý là một con người đanh đá, ai ở trong tay bà giở trò cũng đừng mong được yên Nguyễn là người rất sĩ diện, để ý đến thanh dù bây giờ Quý Minh Sùng đã trở thành người thực vật vẫn một mực đem con gái gả người đều nghĩ Nguyễn Tố nhất định sẽ phải lấy nước mắt rửa Tố lại cảm thấy như thế này cũng rất rửa mặt xong rồi liền kéo ra màn cửa, để Quý Minh Sùng có thể tắm bước ra khỏi phòng ngủ, bước chân nhẹ nhàng, không muốn làm mẹ chồng và cháu trai thức bếp vốn đã nhỏ, đồ đạc lại còn bày bừa lộn xộn khiến cho căn phòng càng trở nên chật chội họ Quý nay đã khác xưa, không còn ánh hào quang năm từ khi xảy ra sự việc lớn vào năm năm trước, ba Quý mất đi người con trai yêu quý của mình bỗng chốc đã già đi hẳn, chưa đến hai năm thân thể ông đã suy Quý không có người thừa kế, trong tập đoàn cũng dần mất đi quyền lực, Quý Thị bắt đầu suy này càng lúc càng xuất hiện những thiếu hụt lớn hai năm cố gắng tồn tại, cuối cùng Quý Thị phải tuyên bố phá sản, tập đoàn đổi Quý năm ngoái được chuẩn đoán mắc ung thư gan, qua đời cách đây vài dĩ khi ba mất đi, con trai không nên kết hôn vội, nhưng mẹ Quý lại không phải là người bình sợ nhà họ Nguyễn sẽ đổi ý, một hai phải dựa theo hôn ước đã định trước đó, buộc họ Nguyễn phải đem con gái gả vào nhà giờ nhà họ Quý phải dọn ra khỏi biệt thự lớn, chuyển đến căn nhà có ba nhà ba phòng này là lúc ba mẹ Quý còn trẻ kiếm được số vàng đầu tiên đã mua được, xây lên cách đây hơn hai mươi năm rồi, nhìn từ bên ngoài đã cũ kỹ là nơi ở duy nhất mà họ có thể trú Tố không phải là một người thích oán trách, cô dọn dẹp sơ qua một chút rồi lấy trong tủ lạnh ra vài quả trứng lạnh chất một đống thực phẩm, cô cẩn thận xem qua một lượt, tất cả đều đã quá hạn sử Nguyễn Tố bật bếp lên chiên trứng thì có một đứa bé đi vào không dám lại quá gần cô, chỉ đành vươn cổ đến nhìn vào trong Tố vừa cúi đầu xuống liền nhìn thấy thằng bé."Quân Đình, buổi sáng tốt đã đánh răng rửa mặt chưa?" Nguyễn Tố bé tên là Quý Quân Đình, là thế hệ thứ ba của nhà họ Quý, bây giờ cũng là cháu trai của bé này cũng thật là đáng nó đã bỏ mình trong vụ tai nạn xe năm đó, sau này mẹ lại tái giá ra nước ngoài, bây giờ sống với bà nhà họ Quý diện mạo khí độ đều là tốt nhất, tuy rằng bây giờ tạm thời nghèo túng nhưng cậu bé vẫn rất sạch tóc xoăn tự nhiên, rối bù nhưng cũng rất đáng yêu, đôi mắt tròn xoe như quả nho, lúc nhìn người ta cứ như muốn câu hồn người ta theo vậy."Thím à, thím có thể không cần phải gọi tên Đậu Tương là được rồi".Bé con ôm bụng, vẻ mặt buồn phiền "Mỗi lần có người gọi tên con, con liền cảm thấy như sắp bị mắng."Nguyễn Tố bị làm cho buồn cười, gật gật đầu "Vậy được, về sau thím sẽ gọi con là Đậu Tương, con đánh răng rửa mặt chưa?"Đậu tương nhe răng, lộ ra một miệng răng trắng nhỏ "Đánh rồi, trắng lắm ạ.""Vậy thì đợi một lát nhé, bữa sáng sắp xong lạnh trong nhà không có đồ gì cả, hôm nay ráng nhịn một chút, ăn mì trứng được không?"Nguyễn Tố bắt đầu từ lúc mười tuổi đã tự mình nấu ăn, nhiều năm như vậy cô đã luyện thành một đầu bếp cừ rất biết cách tự chăm sóc cho bản là kiểu người dù có nghèo khổ đến đâu cũng sẽ làm cho cuộc sống của mình trở nên thú vị nên đối mặt với hiện trạng của gia đình họ Quý, cô không hề thấy thất vọng hay khó Tương vội không ngừng gật đầu "Vậy thì tốt quá! Con ăn bánh mì đến phát chán rồi!"Nguyễn Tố liền hiểu ý của thằng hình của nhà họ Quý bây giờ không tốt chút nào, trong nhà không có nguồn thu nhập nào Quý đã sắp sáu mươi tuổi rồi, bà sống trong nhung lụa bao nhiêu năm, cho dù ra ngoài đi tìm việc làm cũng rất khó tìm được việc thích rằng bà lúc trẻ cũng đã chịu qua khổ sở, nhưng qua mấy chục năm sống sung sướng bây giờ lại đột nhiên vào bếp, nấu thức ăn chín thì chín đấy nhưng mùi vị thì không thể ngon đình cũng không thể nào mời được giúp việc, việc gì cũng phải tự dựa vào chính mình mà Tương năm nay năm tuổi rưỡi, vẫn đang học mẫu giáo, bây giờ nhà trẻ vẫn chưa khai thời gian trước mỗi ngày đi theo bà nội, được bà cho ăn, thằng bé vốn có một khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh nay đã gầy đi nhiều đứa bé năm tuổi, sau khi trải qua cuộc sống nghiêng trời lệch đất, cũng sớm trưởng thành hơn những đứa bé đồng trang biết hoàn cảnh gia đình không tốt cho nên cũng không oán trách gì nhưng rốt cuộc vẫn là một đứa này nhìn thấy thím của mình có tài nấu nướng tốt hơn bà nhiều, cậu không khỏi cảm thấy mong chờ vào tương lai sau Tố rất nhanh đã làm xong bữa sáng, lúc này mẹ chồng của cô cũng đã thức dậy Quý mặt mày lạnh nhạt, chỉ là tầm mắt nhìn đến mì sợi ở trên bàn, nhìn qua có vẻ đẹp mắt."Mẹ, ăn sáng thôi!" Nguyễn Tố nhỏ nhẹ nói "Con thấy trong nhà cũng không còn đồ ăn gì nữa rồi."Mẹ Quý thật ra cũng không nghĩ đến Nguyễn Tố sẽ thức dậy làm bữa giờ không phải đã qua rồi cái thời con dâu mới về nhà chồng phải kính trà bố mẹ chồng, làm cơm sáng cho cả nhà rồi cưới cô con dâu này về, thứ nhất là vì không thích cách cư xử của nhà họ Nguyễn, muốn vui vẻ trên sự khổ sở của họ, thứ hai là vì lòng riêng của bản thân một người mẹ, bà luôn có cảm giác là con trai mình sẽ tỉnh là không biết đến khi nào, có lẽ là ngày mà bà không còn trên đời vậy bà muốn tìm một người ở bên cạnh con trai bà rất mâu kể con trai như thế nào, bà luôn cảm thấy con trai mình là tốt như con trai bà không xảy ra chuyện, thì Nguyễn Tố này chắc chắn là không xứng với con trai bà cũng nghĩ thông rồi, chỉ cần Nguyễn Tố là người thành thật, sau này bà nhất định sẽ không bạc đãi là nghĩ như vậy, nhưng bây giờ bảo bà thân thân thiết thiết sống với nhau như người một nhà, còn đào tim đào phổi ra mà đối đãi thì đó không còn là bà muốn quan sát thêm một thời gian bữa cơm này, Đậu Tương ăn rất ngon lành, mẹ Quý cũng Tương húp hết nước mì, bụng nhỏ ăn đến phình phình, nghi hoặc hỏi "Bà nội, đây rõ ràng là cùng một loại mì sợi, cùng một loại trứng, bỏ muối như nhau, sao bà làm lại khó ăn, của thím làm lại thơm như vậy?"Mẹ Quý "..."Thừa dịp Nguyễn Tố đi rửa chén, mẹ Quý gọi cháu trai vào phòng, còn cẩn thận đóng cửa lại."Đậu Tương, những lời bà nội sắp nói, con phải nhớ kỹ." Mẹ Quý thấp giọng nói "Nếu thím hỏi nhà mình còn bao nhiêu tiền, thì con nhớ nói là không còn tiền nữa."Lòng người khó dò không thể không phòng bị, bên ngoài rất nhiều người đang đoán già đoán non rằng con thuyền nát này vẫn còn ba cân đinh. Nhà họ Quý năm đó đã từng trải qua thời kỳ huy hoàng lâu như vậy, làm sao nói phá sản liền phá không chừng trong tay mẹ Quý vẫn còn rất nhiều tiền mà không biết, mẹ Quý thích nhất là châu báu trang sức, bà chỉ tùy ý cất giữ một ít, vậy cũng không phải không có lời đồn như vậy, mẹ Quý cũng biết bản thân sẽ bị người khác ngấm ngầm nghĩ về mình như vậy một năm trở lại đây bà rất cẩn thận, tiết kiệm mọi ràng biết bản thân nấu cơm không ngon, cũng biết cháu trai Đậu Tương bị đói mà gầy đi nhưng bà vẫn không đưa cháu ra ngoài tiệm vốn rất coi trọng mặt mũi nhà họ Quý, vậy mà hôn lễ hôm qua cũng chỉ tổ chức ở một nhà hàng nhỏ, vô cùng sơ sài cũng là vì không muốn để người ngoài hoài nghi, nhìn chằm chằm giờ tuy Nguyễn Tố đã trở thành con dâu của bà, nhưng theo như bà thấy đó cũng chỉ là người ngoài cuộc, cần phải đặc biệt đề Tương giương mi lên "Ai ạ?"Mẹ Quý "Thím con đó."Đậu Tương lắc lắc đầu "Thím không có hỏi.""Ý của nội là, lỡ như thím con có hỏi thì con trả lời như vậy."Mẹ Quý kỳ thực cũng không quá lo lắng cháu trai không kín mặt cháu trai vẫn còn nhỏ chưa biết gì, bà cũng không dám để cho nó mặt khác, cháu trai tuy rằng còn nhỏ nhưng lại vô cùng thông minh, không phải là người dễ bị người khác mua Tố muốn từ chỗ thằng bé nghe ngóng tin tức trong nhà cũng vô dụng mà dặn dò trước một chút vẫn Tương bỉu bỉu bé mấy hôm trước cùng với bà nội xem phim truyền phim, hai người phụ nữ rất là phiền phức ngày nào cũng cãi phụ nữ trẻ nói, con dâu không dễ làm, mẹ chồng quá quá mẹ chồng lại nói, bây giờ thời thế thay đổi rồi, con dâu còn dám hếch mũi lên khi dễ cả mẹ hôm qua thằng bé đã biết rồi, bà nội chính là mẹ chồng của thím, mà thím lại là con dâu của giờ vừa nghe được lời của bà, thằng bé lại nhớ đến bộ phim là khuôn mặt nhỏ của nó nghiêm lại, lời lẽ chính đáng nói "Bà ơi, sau này ở trong nhà này con sẽ ở thế trung người có cãi nhau con cũng sẽ không giúp! Con sẽ không giúp thím bắt nạt bà, cũng sẽ không giúp bà bắt nạt thím đâu!"Là người đàn ông ở trong nhà, nó cần phải nói rõ lập trường của mình Quý nghe vậy sửng sốt, khóe miệng khẽ giật, đưa tay lên chỉ thẳng "Mau cút đi!".
CHỒNG THẬT THIÊN KIM LÀ ĐẠI LÃO TOÀN CẤPTên khác TỔNG TÀI SIÊU CẤP GIÀU CÓ LÀ CHỒNG TÔI/ĐỪNG RỜI XA ANHTác giả Lâm Miên MiênDịch Hoàng HươngNgôn Tình - [Dịch] Tổng Tài Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi - Lâm Miên MiênThể loại Ngôn tình, hiện đại, xuyên sách, trùng sinh, ngọt dài 111 trình đăng truyện Mỗi ngày một thiệu truyệnNguyễn Tố là thiên kim thật vừa sinh ra đã bị ôm nhầm, sau này trở về lại bên cạnh bố mẹ ruột nhưng lại phải thay thiên kim giả gả cho người thực vật. Thật ra thì, thiên kim giả là người trùng sinh sống lại. Cô ta biết Quý Minh Sùng sẽ không tỉnh lại, hơn nữa không bao lâu sau nhà họ Quý sẽ phá sản. Thế là cô ta thiết kế để đẩy hôn ước với Quý gia cho Nguyễn ta đợi Nguyễn Tố bị mẹ chồng hành hạ, kết quả mẹ chồng nàng dâu lại thân thiết như mẹ và con ta đợi Nguyễn Tố góa bụa, kết quả Quý Minh Sùng lại ta đợi Nguyễn Tố nghèo khổ, vì cuộc sống mà bôn ba, kết quả Quý Minh Sùng lại lật mình trở thành tổng tài mà tất cả mọi người đều phải ngước cuộc vấn đề là từ đâu mà ra?* * *Không có ai biết được, Quý Minh Sùng trong suốt năm năm hôn mê vì tai nạn xe đã xuyên qua vô số thế giới. Ở mạt thế tàn khốc chém giết, làm nên cơ nghiệp ở thời cổ đại khắc nghiệt. Cuối cùng luyện thành một thân đầy kỹ năng. Khi trở về thế giới hiện thực, lại được tin anh có một người đầu, mẹ anh nói "Tố Tố là một cô gái tốt, con phải đối xử tốt với nó một chút."Anh nói "Chúng con chưa lãnh chứng, con có thể xem cô ấy như em gái."Sau này, mẹ anh nói "Người bạn kia của con.. mẹ thấy rất xứng với Tố Tố, hay là?"* * *Nguyễn Tố ban đầu gả cho Quý Minh Sùng là vì trả ơn. Đợi khi anh tỉnh lại, nhìn thấy anh càng lúc càng lớn mạnh, cô cảm thấy đã đến lúc phải rời đi quả, một đêm kia Quý Minh Sùng lại tìm đến cô, hèn mọn bắt lấy cô không buông, khàn khàn giọng ".. Đừng rời xa anh."
Buổi trưa lúc Nguyễn Tố ăn cơm, cô nhận được điện thoại của mẹ Nguyễn gọi Nguyễn không tìm được người thích hợp để khóc lóc, người đầu tiên nghĩ đến là Nguyễn Tố."Tố Tố, con khuyên anh con đi, nó vậy mà nói với ba con muốn từ chức. Con nói xem anh con là nghĩ như thế nào a, công ty sau này còn không phải giao cho nó sao. Ba con sắp tức chết rồi, đã bác bỏ đơn từ chức của anh con. Nhưng hôm nay nó không đến công ty, nghe nói hai ngày nữa còn muốn đi nơi khác, cùng bạn bè hùn vốn làm kinh doanh gây dựng sự nghiệp!" Tâm thần và thể xác mẹ Nguyễn đều mệt mỏi, thập phần khó hiểu "Đây là làm cái gì chứ, người khác lập nghiệp là vì trong nhà không có công ty. Hiện tại trong nhà có sẵn công ty nó không ở lại, ngược lại muốn đi chịu khổ. Tố Tố, con đi khuyên anh trai con, bây giờ trong nhà này, nó chỉ nghe vào tai lời nói của con thôi."Anh hai muốn từ chức, tự mình lập nghiệp?Nguyễn Tố nghe được tin tức này, cũng không ngoài ý biết, Nguyễn Thụ Dương trước đây đã có suy nghĩ này rồi. Chỉ là không ngờ đến, anh nhanh như vậy đã có hành động."Tố Tố, con còn nghe không?" Mẹ Nguyễn thậm chí mang theo chút nức nở "Con về một chuyến đi, khuyên anh con, để nó ngàn vạn lần không cần làm chuyện ngốc nghếch. Đừng đối nghịch với ba con nữa, không có kết quả tốt đâu."Ánh mắt Nguyễn Tố ra hiệu với đồng nghiệp, rời khỏi bàn ăn, đi đến hành lang yên tĩnh, lúc này cô mới nói "Anh hai đã là người trưởng thành rồi, anh ấy có suy nghĩ của chính mình. Chúng ta tốt nhất vẫn nên tôn trọng anh ấy.""Sao mà được, lập nghiệp khó như vậy, bây giờ trong nhà đã có sẵn công ty, nó không làm cho tốt, ngược lại từ chức. Con không biết ba con tức giận thế nào đâu. Tố Tố, tình cảm giữa hai anh em con rất tốt, con giúp mẹ khuyên nó, có được không?""Con vẫn là câu nói kia, anh hai đã trưởng thành rồi, mỗi người đều có cuộc sống của chính mình, tốt nhất vẫn không can thiệp vào quyết định của anh ấy." Nguyễn Tố ngừng một chút "Anh hai có ý nghĩ này cũng không phải ngày một ngày hai, nhất định đã suy nghĩ cặn kẽ rồi."Mẹ Nguyễn tựa hồ vẫn chưa từ bỏ, vẫn muốn tiếp tục khuyên Nguyễn Tố lập tức đưa điện thoại ra xa, giả bộ tín hiệu không tốt "Mẹ, con còn có việc, không nói nữa, tín hiệu không tốt!"Nói xong cô liền tắt cô nói với mẹ Nguyễn là không thể can thiệp vào cuộc sống của anh trai, nhưng sau khi tắt máy, ngẫm nghĩ vẫn là nhấn số gọi cho Nguyễn Thụ bên kia rất nhanh đã bắt máy, giọng điệu mệt mỏi "Tố Tố?"Không đợi Nguyễn Tố nói gì, Nguyễn Thụ Dương giọng điệu chắn chắn mà nói "Là mẹ kêu em khuyên anh phải không?""Em không nghĩ khuyên anh, chỉ là muốn biết chuyện là thế nào." Nguyễn Tố lại hỏi "Anh hai, anh thật đã quyết định rồi sao?""Ừ, quyết định rồi, ngày mai liền đi."Nguyễn Thụ Dương đối với nhà họ Nguyễn bao gồm cả công ty, đều thật sự rất thất vọng. Anh muốn thay đổi hiện trạng nhưng không đủ sức. Anh không muốn em gái Nguyễn Tố phải thay thế gả cho Quý Minh Sùng, nhưng anh không lay chuyển được người trong nhà. Sau này Nguyễn Tố đồng ý rồi, anh cũng nản lòng thoái lẽ chuyện này đã phá vỡ nhận thức của lòng anh, ba anh mặc dù có chút cứng nhắc nghiêm túc, nhưng cũng có thể xem là một người cha tốt. Mẹ anh mặc dù lỗ tai mềm dễ dàng bị người ta lừa gạt, nhưng tâm địa lương thiện. Còn về người em gái Nguyễn Mạn, có thể từ nhỏ đã được nuông chiều, tính tình khó tránh khỏi kiêu căng. Nhưng trái phải rõ ràng, tuyệt đối không phải là người ích hiện tại, anh mới phát hiện những gì mà anh nhìn thấy có thể đều là biểu hiện giả cả nhà anh không có tư tưởng sai lệch, vậy thì Tố Tố sao có thể trở thành vợ Quý Minh Sùng được?Sỡ dĩ có kết quả như vậy là vì mỗi người đều đang thêm dầu vào lửa, mà ở phía sau, là lợi ích thôi cuối cùng tất cả những chuyện này đều do Tố Tố vô tội phải gánh chịu, vậy thì anh thà không tìm về em gái ruột của mình. Như vậy ít nhất Tố Tố có thể sống cuộc đời tự do của chính không muốn em gái của mình lẻ loi hiu quạnh qua hết một đời ở nhà họ Quý. Anh không cách nào yên tâm thoải mái giống như ba mẹ mình, cảm thấy Tố Tố gả đi cũng coi như là trả hết ân tình của nhà họ Quý.. Chỉ cần nghĩ đến cả đời này của em gái bị nhà họ Nguyễn hại như vậy, mỗi đêm anh đều ngủ không ngon. Cách tốt nhất mà anh có thể nghĩ đến chính là bản thân tự lập nghiệp kiếm tiền, sau này anh sẽ nuôi nhà họ Quý cả nhà lớn bé, anh sẽ trả cái ơn như nói trước đây anh còn chờ mong đối với cha mẹ, thì bây giờ cũng đã nhìn thấu bộ công ty cũng vậy, không khí cực kỳ không tốt. Anh đã từng nghĩ muốn thay đổi lại từ đầu. Nhưng anh phát hiện, anh ở công ty căn bản không làm chủ được, cũng không có cách nào thi triển quyền cước. "Được" Nguyễn Tố nói "Vậy anh hai, trong tay anh còn tiền không? Hay là.."Lời cô còn chưa nói hết, Nguyễn Thụ Dương đã ngắt lời cô "Có, tiền của em thì giữ cho tốt đi, để lại mà dùng."Trong lòng anh nói, Tố Tố, cho anh vài năm, anh nhất định sẽ nghĩ cách làm nên thành tựu. Đến lúc đó anh sẽ giúp đỡ nhà họ Quý, chuyện báo ân, nên để người làm anh như anh đảm nhận.* * *Vốn dĩ Nguyễn Tố muốn nói với anh tin tức tốt là Quý Minh Sùng đã tỉnh lại rồi, nhưng lời vừa đến bên miệng lại nuốt trở vì trước đây cô và mẹ Quý đã thương lượng qua, hy vọng chuyện này càng ít người biết càng tốt. Cũng không hy vọng người không liên quan đến cửa làm phiền Quý Minh Nguyễn Thụ Dương rời nhà, vừa hay đụng phải Nguyễn Mạn trở nói Nguyễn Mạn đối với nhà họ Nguyễn một chút tình cảm cũng không có, vậy thì cũng không phải. Cô ta luôn xem ba Nguyễn mẹ Nguyễn như ba mẹ của chính mình. Trong lòng cô ta nhớ rõ, kiếp trước là anh trai luôn giúp đỡ cô, cũng chỉ có anh vì cô mà tranh luận, để cô ta không phải gả qua nhà họ Quý. Sau này bất kể là lúc nào, chỉ cần cô ta gọi một cuộc điện thoại, chỉ cần là cô ta cần đến, anh sẽ nghĩ cách xoay này, cô ta nghĩ cô ta không cần gả qua nhà họ Quý nữa, anh trai nhất định sẽ rất vui mừng. Nhưng cô ta không ngờ đến, anh trai sẽ vì như vậy mà xa cách với cô ta."Anh hai.."Nguyễn Mạn lúng ta lúng túng mở Thụ Dương dừng lại bước chân, nhìn về phía Nguyễn mạn biểu tình thập phần lạnh nhạt."Tại sao anh lại muốn từ chức đi ra bên ngoài?" Nguyễn Mạn có chút vội vàng "Có phải ở công ty không hài lòng? Hay là, em đi nói với ba một tiếng, để ba thăng chức cho anh. Hoặc nếu anh thật không muốn làm việc ở công ty nữa, em để Lâm Hướng Đông đầu tư mở cho anh một cái công ty, có được không?"Nguyễn Thụ Dương không để ý đến lời này của cô ta, chỉ nói "Em tự giải quyết cho tốt chuyện của mình đi."Đây cũng là dựa trên cảm tình bao nhiêu năm mà cho lời xong anh liền đi, để lại Nguyễn Mạn sửng sốt ngây ngốc đứng ở đó.* * *Hôm nay Đậu Tương tan học sớm, thằng bé không đi chơi với các bạn nhỏ mà đến bệnh viện. Bây giờ ngày nào nó cũng muốn gặp Quý Minh Sùng. Tuy là Quý Minh Sùng không có cách nào đáp lại quá nhiều với nó, nhưng nó vẫn cực kỳ vui mẹ Quý đi phơi quần áo, Đậu Tương ngồi trước giường bệnh, rất hiểu chuyện mà vươn bàn tay mũm mĩm ra mát xa cánh tay cho Quý Minh còn nhỏ, chỉ sợ dùng hết sức lực cũng không có hiệu quả quá lớn. Nhưng nó có lòng như vậy cũng đã làm cho Quý Minh Sùng vui khi xảy ra chuyện, anh rất thích đứa cháu trai này, cũng từng nghĩ qua sau này sẽ đưa cháu trai đi đá bóng. Lúc đó Đậu Tương còn là một đứa bé bụ bẫm, đứa bé chỉ biết ê ê a a. Hiện tại trong nháy mắt, nó đã lớn như vậy, đã trở thành một tiểu nam tử hán, vừa hiểu chuyện vừa thông Tương lúc trước nói rất nhiều. Bây giờ Quý Minh Sùng tỉnh lại rồi, còn có thể dùng mắt động nghi để đáp lại nó vài câu, nhiệt tình của nó nháy mắt tăng vọt. Một bên mát xa cho Quý Minh Sùng, một bên chia sẽ chuyện thú vị ở nhà trẻ "Tiểu Mẫn không thích ăn cà rốt, buổi trưa ăn cơm luôn thừa lúc cô giáo Bánh Quy không để ý, lén đưa cho con. Hết cách rồi, con chỉ đành ăn. Thím nói, ăn nhiều cà rốt rất tốt cho mắt, có đúng không?"Quý Minh Sùng nhớ đến đôi mắt kia của Nguyễn xác sáng ngời lại trong lẽ cô cũng ăn rất nhiều cà động nghi phát ra âm thanh "Đúng vậy."Đậu Tương tức khắc được an ủi không ít "Con đã nói thím sẽ không lừa con mà. Thím nói cận thị rất đau khổ, thím cho con ăn rất nhiều cà rốt, còn ăn nhiều dâu tây. Đúng rồi, thím còn không cho con xem ti vi, xem điện thoại quá lâu.."Kỳ thật Đậu Tương cùng Quý Minh Sùng nói về Nguyễn tố là nhiều nhất. Thằng bé quá thích thím, gặp người liền nói thím nó tốt như thế nào, nghiễm nhiêm đủ tư cách để trở thành một tiểu fan động nghi một lần nữa phát ra tiếng "Nghe lời thím."Đậu Tương dùng sức mà gật đầu "Con nghe lời thím, thím đối tốt với con, con biết. Con còn biết, thím không chỉ tốt với con, còn tốt với bà nội, cũng cực kỳ tốt với chú!""Ồ."Quý Minh Sùng "..."Cái mắt động nghi này dùng rất tốt, nhưng cũng có lúc không tốt như anh có thể nói chuyện, vậy anh có lẽ sẽ nói là "Ồ?"Đây là một loại nghi vấn, ý tứ là cổ vũ đối phương tiếp tục mắt động nghi nói ra chính là rất bình đạm "ồ", giống như đối với chuyện này không hề quan tâm đến, hơn nữa giọng điệu rất thiếu may Đậu Tương chỉ là một đứa bé đơn thuần, còn không hiểu quá nhiều thứ, chỉ cần chú đáp lời nó, nó liền có thể nói tiếp. Ngữ khí bình bình "ồ" này không có tiêu diệt đi nhiệt tình của nó. Nó đếm trên đầu ngón tay nói "Thím mỗi ngày đều chăm sóc chú, buổi tối đều thức dậy mấy lần. Còn có, thím sẽ hỏi bà nội, trước đây chú thích cái gì. Khi còn ở nhà, thím nấu cơm đều sẽ làm một món mà chú thích ăn, thím còn đẩy chú đi tắm nắng. Dù sao thì thím đối xử với chú rất tốt!"Không đợi Quý Minh Sùng trả lời cái gì, Đậu Tương chau mày, có chút tức giận nắm chặt tay "Cái cây nho kia quá quá đáng rồi, suốt ngày bắt nạt thím. Trong hôn lễ trước đây, cô ta còn cười nhạo thím không có nhẫn! Chú, con thay chú đáp ứng thím rồi, đợi sau khi chú tỉnh lại, nhất định sẽ mua cho thím chiếc nhẫn to nhất đẹp nhất. Chú nhớ chưa? Con đã thay chú đáp ứng rồi!"Quý Minh Sùng trong chốc lát cũng không biết làm sao tiếp cái chủ đề nít có đôi khi đơn giản, có đôi khi cũng sẽ đặc biệt tinh ý. Thời gian trầm mặc ngắn ngủi này hiển nhiên bị Đậu Tương hiểu lầm, vẻ mặt nó không thể tưởng tượng được mà nói "Chú, chú không phải không đáp ứng chứ? Không phải chứ?"Nó cảm thấy chuyện mua nhẫn là chuyện vô cùng đơn không phải nó không có tiền, thím cũng không muốn nhận nhẫn của nó, thì nó đã sớm mua cho thím rồi!Chuyện đơn giản như vậy mà chú cũng làm không được sao?Trước khi Đậu Tương phát điên, mắt động nghi cuối cùng cũng phát ra âm thanh "Con còn nhỏ."Đậu Tương tuy rằng phần lớn thời điểm đều rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng nó rốt cuộc vẫn là con nít. Con nít không nghĩ phức tạp như người lớn, thấy yêu cầu nhỏ như vậy cũng bị bác bỏ, nó khiếp sợ cực kỳ!Chú cũng không chịu mua nhẫn cho thím! Vậy sau này cũng sẽ không mua xe hơi điều khiển từ xa cho nó! Máy bay càng là không cần nghĩ đến!Thế giới quan của Đậu Tương đều bị điên đảo như nó nghe được hiểu biết được, chú là người lợi hại nhất trên đời này, nhưng bây giờ là có chuyện gì vậy?Sập nhà rồi!Không chỉ Đậu Tương có ý kiến, chiếc nhẫn nam trên ngón áp út của Quý Minh Sùng cũng bắt đầu bất mãn nhỏ giọng lầm bầm."Chúng tôi không tốt sao?""Chúng tôi không đẹp sao? Tại sao muốn đổi chúng tôi? Không chấp nhận!""Chủ nhân, chúng tôi là Tố Tố liếc mắt một cái liền nhìn trúng, cùng những cái đồ đê tiện yêu diễm bên ngoài không giống nhau. Những cái đó đều là tốt mã dẻ cùi, không có nội hàm!""Quả nhiên là vợ tôi nói đúng, đàn ông nhân loại đều là dễ thay đổi, đứng núi này trông núi nọ.. vẫn là Tố Tố tốt nhất, cô ấy khẳng định sẽ không vứt bỏ chúng tôi."Quý Minh Sùng cảm thấy rất đau đầu "..."
Quý Minh Sùng rất ít khi nằm mơ, nhất là từ sau khi mở công ty, ngày nào cũng bề bộn nhiều việc nên tối về chỉ cần nằm xuống là ngủ nay rất kỳ lạ, anh nằm mơ, hình như anh đã quay về thời cổ đại. Anh đang ngồi trước án đọc sách, khung cảnh vừa chuyển, một cô gái trẻ mặc trang phục rực rỡ chói lọi ngồi trên đùi anh, anh thuận thế ôm lấy cô, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người khắc ấy, trong đầu anh chợt nảy lên suy nghĩ Thời cổ đại cũng có mùi chanh thơm ngát ư?Anh cảm nhận được vòng eo mềm mại của đối cô rất thoải mái, lòng như được ngâm trong ôn tuyền, như thực như mơ, anh cảm giác đối phương ghé sát vào tai anh nói gì đó mà anh không thể nghe rõ. Hơi thở êm dịu lướt qua, cô cúi đầu cười, anh thoáng kéo giãn khoảng cách, trán chạm vào trán cô, chóp mũi cũng khẽ chạm vào đó anh nhìn thấy đôi mắt trong suốt sáng ngời của cô, và cả đôi gò má phiếm hồng.…..Quý Minh Sùng bật dậy, tim vẫn đập loạn xạ mãi không đưa tay lên day trán, muốn mắng mình bỉ ổi cầm thú, sao anh lại mơ như vậy, sao anh lại mơ thấy… cô?Vì sao lúc tỉnh lại, khi trong mắt người ngoài cô vẫn là vợ anh, anh chẳng hề có cảm giác này, mà giờ khi cô trở thành em gái trên danh nghĩa, anh lại mơ như thế, lại nảy sinh suy nghĩ đó với cô?Tự mắng mình không phải biện pháp tốt để dời lực chú Minh Sùng bắt đầu hoài nghi bản thân, chẳng thể ngủ được nữa. Anh định đọc tài liệu của công ty nhưng giờ này đọc cũng chẳng vào, cuối cùng anh nghĩ đến tin nhắn hôm nay Nguyễn Tố cho mình xem. Anh chớp mắt, lúc này mới nhớ ra mình đã nhớ kỹ tên weibo của cô. Ôm tâm lý “dù sao cũng rảnh, không bằng lấy độc trị độc”, anh lấy di động ra tải weibo về rồi tìm tài khoản của của Nguyễn Tố rất gần gũi, có lẽ do văn phong ấm áp nên thu hút không ít người ghé thăm, fan của cô đã gần mười nghìn người.[Hôm nay Tố Tố vẫn muốn về hưu dưỡng già Xe của bác sĩ Thịnh rất sạch sẽ, lần nào ngồi xe anh ấy tôi cũng phải kiểm tra xem giày của mình có bẩn hay không, may thay tấm lót sàn trong xe không phải màu trắng như trong truyện mô tả. Hôm nay mua cho Đậu Tương một suất sữa chua đông [1], mẹ không cho tôi ăn lạnh nên tôi và Đậu Tương lén ăn ở ngoài sân. Ngon lắm luôn, sữa chua đông vị việt quất cũng không tệ!][1] Nguyên văn là “炒酸奶” Một dạng như kem cuộn.[Bài hát tôi nghe hôm nay là bài bác sĩ Thịnh chia sẻ, cũng không tệ lắm, nhưng nếu nghe trong lúc làm việc thì hơi buồn ngủ, vốn thích hợp để nghe lúc nghỉ ngơi.]Quý Minh Sùng đọc xong, không khỏi nhíu Tố rất thích chia sẻ, cô hay ghi lại những điều nho nhỏ ấm áp trong cuộc sống mà mình gặp được, trên weibo của cô có đồng nghiệp, có người lạ, có cả ông chủ quán hạt dẻ nướng,…Đây không phải vấn đề, nhưng hình như số lần nhắc tới Thịnh Viễn hơi nhiều rồi phải?Anh tiếp tục kéo xuống, weibo của Nguyễn Tố được cài đặt chỉ có thể xem nội dung trong vòng nửa nhiên weibo của Nguyễn Tố có nhắc tới anh.[Hôm nay đưa anh Quý đi cắt tóc, thầy Tony đã giới thiệu cho anh và hy vọng anh sẽ làm thẻ hội viên để có thể nhuộm tóc uốn tóc. Tôi tưởng tượng dáng vẻ của anh Quý khi nhuộm tóc vàng rồi uốn xoăn, suýt thì bật cười, may là lúc đó nhân viên đưa cho tôi một cốc nước. Anh Quý không chịu làm thẻ, trông thầy Tony hơi thất vọng.]Anh mỉm nhìn thời gian, đây là weibo trước khi có tiệc nhận đó cô gọi anh là anh này cô gọi anh là anh xem ra, cách gọi anh Quý này trông thuận mắt hơn một thể do buổi tối không ngủ được nên quá nhàm chán, anh không khỏi tính toán, cô nhắc đến Thịnh Viễn 5 lần, còn nhắc tới anh tổng cộng là 10 lợi hoàn toàn áp đó lại nghĩ, đối với cô, anh là anh trai, là người thân, còn Thịnh Viễn là người đàn ông khác, nếu như so sánh, hình như cũng không thể xem là thắng lợi. Quý Minh Sùng gặp chuyện không may vào năm 22 tuổi. Trước năm 22 tuổi, anh chỉ chuyên tâm vào học hành, nghiên cứu và tập trung cho sự nghiệp, huống chi những người mới đầu hai mươi, chỉ cần người nhà quản nghiêm một chút, không có lòng yêu đương là chuyện bình thường. Sau đó hôn mê suốt năm năm, trong năm năm ấy, anh đã xuyên nhanh qua vô số thế giới, nếu giờ mà tính thì hai tay cũng đếm chẳng lờ mờ nhận ra rằng ngoài mình ra, ở Cục Thời không vẫn còn những người khác như anh. Anh không biết người khác lựa chọn thế nào nhưng anh không muốn lấy vợ sinh con ở bất kỳ thế giới nào. Anh đủ tỉnh táo để biết rằng một ngày nào đó mình sẽ quay về thế giới thực. Vì thế anh không muốn lưu lại bất cứ tình cảm nào, anh không thể yêu đương hay xây dựng gia đình trong những thế giới đó…Cho nên đi qua nhiều thế giới như vậy, anh vẫn luôn một mình. Nhưng không giống như những gì người khác nghĩ, anh cũng biết thích, cũng có tình cảm, chỉ là không muốn bản thân có điểm yếu mà thôi. Anh sợ, nếu cứ như thế anh sẽ quên mất nguyện vọng ban đầu, quên mất đường về dài dằng dặc, Quý Minh Sùng chợt thở Tố đã chìm vào giấc ngủ, di động được cô đặt trên tủ đầu giường. Trước khi màn hình bị khóa, giao diện vẫn dừng lại ở một trang web cho thuê phòng.***Ngày hôm sau, Quý Minh Sùng thêm chuyện Nguyễn Tố nhờ vào kế hoạch làm việc của mình hôm như Nguyễn Tố nghĩ, người như Quý Minh Sùng có rất nhiều bạn bè giỏi giang, mặc dù bây giờ anh không còn ánh hào quang của người thừa kế tập đoạn Quý Thị nhưng anh và mấy người bạn cũ vẫn giữ liên lạc với nhau như cũ. Quý Minh Sùng tìm người đi theo Nguyễn Tố và Chu Vũ Lam. Ban đầu chỉ có định xem rốt cuộc ai đang theo dõi họ, chưa tới nửa ngày đã nhận được kết quả, đúng là có người theo dõi nhưng không phải theo dõi Nguyễn Tố mà là Chu Vũ chỉ định điều tra đến đây thôi, bởi đó không phải chuyện Quý Minh Sùng nên quan cần không có ai theo dõi Nguyễn Tố thì chuyện đó sẽ chẳng liên quan đến anh, nhưng nghĩ lại, nếu như không liên quan đến Nguyễn Tố thì tại sao người kia lại dùng nick ảo để gửi video cho cô?Tiếp tục điều tra có lẽ sẽ có bất ngờ ngoài ý Nguyễn Tố được Quý Minh Sùng gọi ra sân ngắm sao, nghe thấy anh nói chuyện video đã có kết quả, cô vô cùng ngạc nhiên, “Nhanh thế ạ? Giỏi thật đấy!”Tốc độ này quả thật vượt quá mong đợi của Nguyễn nghĩ ít nhất phải mấy ngày nữa mới tra ra chuyện này, không ngờ mới hơn một ngày đã tìm ra manh mối. Cô không khỏi bội phục Quý Minh Sùng có quan hệ rộng, hiệu suất làm việc để tự cô đi điều tra, nửa tháng là còn nhanh rồi đấy!Nghe thấy thế, Quý Minh Sùng cười thản nhiên, “Thật ra còn có thể nhanh hơn, nhưng năng lực hiện tại của tôi chưa đủ.”Đây là cách nói khiêm là ngày xưa, Quý Minh Sùng sẽ không bao giờ tốn công tốn sức vào mấy chuyện như thế cả bản thân anh cũng lờ mờ nhận ra rằng, anh hiện tại rất ý muốn ghi điểm trước mặt Nguyễn nhận ra điều đó, chẳng hiểu sao anh lại thấy xấu hổ và bối rối khó tả. Điều đó khiến anh liên tưởng đến hình ảnh chim khổng tước xòe đuôi, chẳng lẽ anh muốn Nguyễn Tố khen mình giỏi ư?Anh dạo gần đây… đã dần mất kiểm soát Tố trợn tròn mắt, “Còn có thể nhanh hơn ư? Tôi còn tưởng mấy tình tiết trong tiểu thuyết hay trên TV đều là giả.”“Tình tiết gì cơ?” Quý Minh Sùng Tố có chút xấu hổ, cô chẳng phải kiểu sinh viên giỏi dành hết tâm tư cho việc học mà ngược lại, hồi học đại học, có những lúc rảnh rỗi cô sẽ đọc tiểu thuyết mà bạn cùng phòng giới thiệu một cách thích thú…“À thì…” Cô dừng lại một chút, giọng cũng bất giác nhỏ hơn vài phần, “Tổng giám đốc bá đạo hứng thú với nữ diễn viên nào đó, bảo trợ lý đi điều tra, tất cả tư liệu được tra ra ngay lập tức…”Quý Minh Sùng “Tổng giám đốc bá đạo?”Nguyễn Tố ho nhẹ, “Chức vụ trước đây của anh.”“Không phải.” Quý Minh Sùng sửa lại, “Chức vụ trước kia của tôi là Phó Tổng giám đốc.”Nguyễn Tố “…..”Lúc này Quý Minh Sùng mới sực nhận ra mình đang nói chuyện nghiêm túc, thế mà lại tán dóc với Nguyễn Tố. Anh thu lại tầm mắt, ý cười trên mặt cũng biến mất, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn, “Điều tra ra rồi, có người đang theo dõi Chu Vũ Lam. Tôi nghĩ nick ảo kia gửi video cho em là vì người nọ có chút liên quan đến em.”Nguyễn Tố ngạc nhiên, “Có liên quan tới tôi á? Ai vậy?” Chưa đợi Quý Minh Sùng lên tiếng, cô thử hỏi, “Đừng bảo là Nguyễn Mạn nhé?”Quý Minh Sùng gật Tố đau đầu, “Chu Vũ Lam đâu có liên quan đến cô ta? Sao cô ta lại làm thế!”“Lại?” Đến lượt Quý Minh Sùng ngạc nhiên, “Em đã biết rồi ư?”Nguyễn Tố chậm rãi thở ra, “Còn có chuyện gì nữa sao?”“Tôi thuận tiện điều tra thám tử tư mà cô ta thuê, đây không phải lần đầu cô ta thuê thám tử kia. Tôi có một người bạn là hacker…” Quý Minh Sùng dừng một chút, “Cậu ấy hack máy tính của tay thám tử kia để điều tra, mấy năm trước Nguyễn Mạn từng tìm người đó một lần.”“?” Nguyễn Tố hoàn toàn ngây nên đây không phải lần đầu tiên Nguyễn Mạn làm chuyện này?“Mấy năm trước, cô ta từng tìm tay thám tử này để theo dõi Lâm Hướng Đông và mẹ anh ta, trong máy tính của thám tử kia vẫn còn tài liệu, tôi đã in ra rồi.”Vì muốn điều tra rõ nguồn gốc nên Quý Minh Sùng mới tra ra chuyện này, có thể xem là lời giải thích cho một mối nghi ngờ trong lòng Nguyễn đó lúc nghe kể câu chuyện tình yêu của Lâm Hướng Đông và Nguyễn Mạn, cô cảm thấy vô cùng vi nên lúc ấy Nguyễn Mạn và Lâm Hướng Đông quen nhau hoàn toàn là do Nguyễn Mạn tự thiết kế ra ư?Nhưng mà nếu nói như thế, vấn đề khác lại xảy ra, thời điểm đó Lâm Hướng Đông vẫn chưa được Chủ tịch Lâm coi trọng, còn kém cỏi hơn cả mấy người phú nhị đại trong giới hào môn, sao Nguyễn Mạn lại hao tâm tổn sức vì anh ta như vậy?“Còn có một chuyện nữa, tôi muốn nói cho em trước, em chuẩn bị tâm lý nhé, tôi tôn trọng ý kiến của em.” Quý Minh Sùng nhìn cô, ánh mắt sâu lắng, “Tôi so sánh thời gian, cô ta đã tìm người theo dõi Lâm Hướng Đông và mẹ anh ta, không lâu sau đó, nhà họ Nguyễn biết chuyện cô ta không phải con gái ruột. Thời gian thật sự rất trùng hợp, tôi đoán rằng, có khi nào Nguyễn Mạn đã biết mình không phải con gái ruột nhà họ Nguyễn từ lâu rồi không? Cô ta luôn giấu giếm chuyện đó, nhưng vì muốn đẩy cuộc hôn nhân với tôi đi nên mới trù tính để ba mẹ biết chuyện ngày xưa bế nhầm con.”Nguyễn Tố nhìn anh bằng ánh mắt mờ mịt, “A?”“Nếu em muốn biết, tôi sẽ tiếp tục điều tra, kiểu gì cũng tra ra, nhưng thời gian sớm hay muộn là do em quyết định.”Thật ra trong lòng Quý Minh Sùng còn có một suy đoán, có điều suy đoán này đã vượt ra ngoài phạm vi khoa học, dù nói cũng chưa chắc Nguyễn Tố đã tin, lại càng không hiểu suy đoán đó là thật thì những hành vi của Nguyễn Mạn gây ra có thể xâu chuỗi dụ như tại sao hồi đó cô ta dành hết tâm tư để ở bên Lâm Hướng dụ như tại sao cô ta lại theo dõi Chu Vũ Lam vốn chẳng có quan hệ gì với tại sao bí ẩn về thân thế lại bị vạch trần vào khoảng thời gian trùng hợp đến vậy.“Em muốn biết tại sao không?” Quý Minh Sùng thật Nguyễn Tố đang rất hoang mang, nhận được quá nhiều thông tin cùng một lúc khiến cô chưa kịp hoàn cần biết không?Cô đã hạ quyết tâm sẽ không liên quan đến nhà họ Nguyễn nữa… Có cần phải biết không?Nhưng con người không thể cứ mãi sống trong mơ hồ.“Dù tôi có muốn biết hay không thì chuyện này vẫn cần điều tra rõ ràng.” Nguyễn Tố nhanh chóng tỉnh táo lại, cô nhìn Quý Minh Sùng, mỉm cười, “Đúng không? Nhờ anh vậy.”Quý Minh Sùng rất muốn đưa tay ra. Tóc của cô thật mềm, anh muốn chạm vào, nhưng tay còn chưa kịp vươn, anh đã lặng lẽ thu lại nắm chặt thành quyền.“Giữa hai chúng ta, em không cần khách sáo như thế.” Anh dừng một chút, sau đó bổ sung một câu “Dù em có muốn biết hay không thì hãy cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp em điều tra rõ ràng.”Dù anh có ý định gì với cô, dù sau này mối quan hệ giữa bọn họ sẽ trở nên như thế nào, thì anh vẫn mãi là chỗ dựa của này sẽ không bao giờ thay đổi, vậy là đủ.
Đánh giá từ 29 lượt Truyện Tổng Giám Đốc Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi của tác giả Lâm Miên Miên kể về Nguyễn Tố là thiên kim thật vừa sinh ra đã bị ôm nhầm, sau này trở về lại bên cạnh bố mẹ ruột nhưng lại phải thay thiên kim giả gả cho người thực vật. Thật ra thì, thiên kim giả là người trùng sinh sống lại. Cô ta biết Quý Minh Sùng sẽ không tỉnh lại, hơn nữa không bao lâu sau nhà họ Quý sẽ phá sản. Thế là cô ta thiết kế để đẩy hôn ước với Quý gia cho Nguyễn ta đợi Nguyễn Tố bị mẹ chồng hành hạ, kết quả mẹ chồng nàng dâu lại thân thiết như mẹ và con ta đợi Nguyễn Tố góa bụa, kết quả Quý Minh Sùng lại ta đợi Nguyễn Tố nghèo khổ, vì cuộc sống mà bôn ba, kết quả Quý Minh Sùng lại lật mình trở thành tổng giám đốc mà tất cả mọi người đều phải ngước cuộc vấn đề là từ đâu mà ra?* * *Không có ai biết được, Quý Minh Sùng trong suốt năm năm hôn mê vì tai nạn xe đã xuyên qua vô số thế giới. Ở mạt thế tàn khốc chém giết, làm nên cơ nghiệp ở thời cổ đại khắc nghiệt. Cuối cùng luyện thành một thân đầy kỹ năng. Khi trở về thế giới hiện thực, lại được tin anh có một người đầu, mẹ anh nói "Tố Tố là một cô gái tốt, con phải đối xử tốt với nó một chút."Anh nói "Chúng con chưa lãnh chứng, con có thể xem cô ấy như em gái."Sau này, mẹ anh nói "Người bạn kia của con.. mẹ thấy rất xứng với Tố Tố, hay là?"* * *Nguyễn Tố ban đầu gả cho Quý Minh Sùng là vì trả ơn. Đợi khi anh tỉnh lại, nhìn thấy anh càng lúc càng lớn mạnh, cô cảm thấy đã đến lúc phải rời đi quả, một đêm kia Quý Minh Sùng lại tìm đến cô, hèn mọn bắt lấy cô không buông, khàn khàn giọng ".. Đừng rời xa anh."Nếu là fan của Lâm Miên Miên, bạn có thể đọc thêm Phiền Não Của Nữ Thần, Chồng À, Em Không Muốn Phá Sản hay Xem Ra Anh Rất Có Tiền!
tổng giám đốc siêu cấp giàu có là chồng tôi