tổng giám đốc tôi sai rồi

Truyện Trời lạnh rồi để tổng giám đốc đi uống thuốc - Vân Quá Thị Phi. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Truyện Tây, Việt đủ loại. Đứng trước bục khai báo, ông Lê Quang Hào - cựu phó tổng giám đốc VEC - nói "giật mình" khi xem kết luận giám định công trình cho thấy toàn tuyến cao tốc đều được kết luận "hư hại nghiêm trọng". Tuy nhiên, trên thực tế, trong giai đoạn ông phụ trách, dù chỉ thời gian ngắn nhưng ông đã cùng rất nhiều đơn Ngoài các sai phạm trên, ông Hà còn bị cáo buộc với tư cách tổng giám đốc VEAM đã tự ý quyết định hợp tác với Công ty T-King (Trung Quốc) thực hiện Truyện Tổng Giám Đốc, Người Ta Lại Chạy Mất Rồi của tác giả Allie Mae. Thể loại: Đam Mỹ, Ngược, Sủng, HE. Chương 15: CHƯƠNG 13: Bông cải. "Mau đem tờ này đọc kĩ càng mọi khoản đi rồi giữ nó, tôi với em mỗi người một bản, đừng có nghĩ sẽ xé, hợp đồng có Chương 1: Tai nạn + Trùng sinh. Chương 2: Tình huống gặp lại anh. Chương 3: Ánh Mắt. Chương 4: Ghé Thăm. Chương 5: Không phải có anh rồi đó sao? Chương 6: Hành hạ một chút có chút vui vui. Chương 7: Kế hoạch dụ phu. Chương 8: Xin cho Thế An ở lại. Chương 9: Cảnh cũ, hành động "Tổng giám đốc, đến giờ họp rồi" Một người đàn ông lớn tuổi đeo kính ăn mặc lịch sự đến nói với anh, nhìn thoáng qua cũng biết ông ta là người làm ở công ty lâu năm. Phong Thanh Dương nhìn lại người vừa nói với mình có chút kính trọng. "Bác Doãn. Lát nữa tôi sẽ Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Thứ Hải Dụ đúng giờ đi phòng thư kí ba vị thư kí thâm niên khác vẫn như cũ hất hàm sai khiến.“Tiểu Hạ, photo một bản văn kiện số 12!”“Tiểu Hạ, mang văn kiện số 19 đến tầng ba!”“Tiểu Hạ, phòng họp thứ nhất một lát nữa sẽ dùng, cô đi kiểm tra xem!”Tộc đi làm ghét nhất ngày thứ hai rất BLUE, Hạ Hải Dụ lại loay hoay ngay cả thời gian tức giận cũng không có, trong phòng thư kí tổng cộng có bốn người, theo như thứ tự sắp xếp lý lịch cá nhân cô chính là cơ bản chính là làm việc vặt, công việc làm nhiều nhất, cầm tiền lương ít nhất.“Tiểu Dụ nhi, đến phòng làm việc của tôi một chút!” Đột nhiên tổng giám đốc gọi điện thoại chuyên cơ thanh âm từ tính truyền nhỏ của Hạ Hải Dụ nắm chặt thân dưới của máy, muốn chết, ở công ty mà dám gọi cô như vậy, bị người khác nghe được thì làm sao!Đắc tội câu dẫn tổng giám đốc cô đảm đương không nổi đâu!Sẽ bị những ánh mắt cùng giới giết chết tươi!Chợt, rùng mình một cái.“Tại sao không đáp lại? Bị thanh âm của tôi mê hoặc sao?” Rõ ràng hài trán Hạ Hải Dụ xuất hiện ba đường vạch đen, cái này là tự luyến cuồng!Mắt len lén liếc nhìn bốn phía, ba vị thư kí khác đang bề bộn không thể tách rời, hình như không phát hiện đến sự khác thường của cô.“Tôi lập tức đi.” Hạ thấp giọng, Hạ Hải Dụ nhẹ nhàng quẳng điện thoại nhàng di chuyển cái ghế, thật cẩn thận đứng lên, bước đi cũng nhẹ nhàng, sợ bị người phát tới 11 giờ, chính là thời điểm phòng thư kí bận rộn nhất, những nhân viên ở ngành khác chuyển tới không ít văn kiện, đồng nghiệp tới tới lui lui thỉnh thoảng đi qua người cô, lễ phép mỉm cười.“Hạ thư kí khỏe.”“Vâng, cô mạnh khỏe cô mạnh khỏe.”Hạ Hải Dụ cười đến cứng ngắc, rất muốn tìm lá cây che lấp mình đi, trong tay nắm hai phần văn kiện thật chặt, có tật giật mình chạy một mạch vào phòng làm việc của tổng giám khi an toàn tiến vào, cô thở phào nhẹ nhõm.“Sao chậm như vậy?! Từ phòng thư kí tới đây chỉ cần năm phút đồng hồ?!” Ngữ khí của anh không thể nào thân thiện, nhưng khóe miệng lại chứa nụ cười mê Hải Dụ híp híp mắt, muốn một quyền đập bẹt cái mặt không có hảo ý của anh ta, “Tìm tôi có chuyện gì đây?!”“Cũng không có gì, chỉ là muốn hỏi một chút cô buổi trưa muốn tới chỗ nào hẹn hò mà thôi.” Hai tay anh vòng trước ngực dựa vào thành ghế, tư thái nhàn nhã.“Hẹn hò?!” Cô bị cách dùng từ kinh hãi của anh dọa sợ.“Chính là cùng nhau ăn cơm.”“Tôi không đói bụng!”Vừa dứt lời, bụng liền hát lên “Kế không thành”, phát ra tiếng “Ọt ọt “.Gương mặt Hạ Hải Dụ sung huyết đỏ bừng, muốn chết, dám kêu lớn như vậy! Thành phố T vĩnh viễn có một loại tư thái không gì sánh kịp duy trì sự phồn hoa của nó, sáng sớm thứ hai, dòng xe cộ dày đặc mà đi trên đường, Hạ Hải Dụ một đường chạy chậm đến trạm xe bus, vừa chờ xe vừa nhai bánh bích quy, cô hôm nay phải đi phỏng vấn, còn không kịp ăn điểm tâm, không thể làm gì khác hơn là tùy tiện ăn Hải Dụ lên xe buýt, "Đông" bỏ một đồng tiền xu vào, vừa đưa mắt nhìn đã không còn chỗ trống, cô nhịn không được có chút ảo não, xem ra phải đứng rồi nhưng mà, cô vẫn rất vui vẻ, trong buồng xe hành khách phần lớn đều là những người đi làm, mặc bộ đồ chỉnh tề, tay ôm cặp tài liệu, cảm giác rất giống nhà kinh doanh mà cô cũng sẽ cố gắng lấy bọn họ làm gương, không muốn tiếp tục làm dân thất nghiệp!Hôm thứ sáu nhận được thông báo tới phỏng vấn, cô cao hứng thiếu chút nữa nhảy dựng lên, hơn nữa là tập đoàn Đường Thịnh mời cô đến phỏng vấn, là Đường Thịnh, đại danh đỉnh đỉnh Đường Thịnh đó!Đường Thịnh là công ty thang máy lớn nhất Châu Á, sản phẩm thang máy, thang cuốn, lối đi tự động nổi tiếng toàn cầu sản xuất buôn bán và cung cấp các dịch vụ, hơn 100 vạn bộ thang máy cùng 10 vạn bộ thang cuốn được vận hành, mỗi tuần vận chuyển tới các nơi trên thế giới một lần, Newyork Cao ốc Empire State, Paris tháp Eiffel, Italy Milan nhà thờ lớn, Trung Quốc Hongkong trung tâm quốc tế tài chính còn có Thượng Hải Đông Phương Minh Châu tháp truyền hình, các kiến trúc nổi danh trên thế giới, tất cả đều sử dụng thang máy Đường ha, cô nếu thật sự có thể trở thành nhân viên Đường Thịnh, cô sẽ vui chết mất!Dĩ nhiên, trừ cảm giác lâng lâng vinh dự cùng thoải mái kia, hấp dẫn cô hơn nữa chính là tiền lương phong phú, cho dù chỉ là một đinh ốc nho nhỏ, cũng thu vào không ít!Hạ Hải Dụ khóe miệng nhịn không được cong lên, có câu, người ta không phải lúc nào cũng xui xẻo, luôn có lúc tới thời điểm xoay chuyển!Tâm tình cao hứng một đường ca khúc ca khải hoàn, Hạ Hải Dụ mang theo mười phần mong đợi đi vào tập đoàn Đường Thịnh."Chào cô, tôi tới phỏng vấn." Hạ Hải Dụ đi về phía quầy tiếp tân khẽ mỉm cười, nhưng không ngờ nhận được sự lạnh lùng, hừ, lại là một người đàn bà hoa si ham làm giàu! Kể từ lúc công ty ban bố tin tức tuyển thư kí cho tổng giám đốc, số người tới Đường Thịnh xin việc đã làm nên một bản ghi chép lịch sử mới, trên xã hội chợt nhảy ra hàng loạt người muốn làm thư kí, hơn nữa đều là người đàn bà trẻ tuổi xinh đẹp, dùng đầu cũng biết mục đích của bọn họ không trong sáng, đều là ôm mộng tưởng "Gần quan được ban lộc" hướng về phía tổng giám đốc anh tuấn trẻ tuổi mà tới!"Xin chào giám khảo, tôi là Hạ Hải Dụ." Vừa vào phòng họp, Hạ Hải Dụ liền cung kính cúi chào."Hạ tiểu thư, mời ngồi." Giọng nam rất êm tai, nghe giống như vị mùi thuốc lá, bên ngoài đắng chát, nhưng bên trong xen lẫn mùi vị mê người, nguy hiểm đầu độc không tiếng Hải Dụ hơi cúi đầu, khẽ cau mày, thanh âm này sao lại có chút quen tai, giống như đã nghe qua ở đâu? Có điểm giống...... Cái tên lưu manh đó?!Không thể nào?!Hạ Hải Dụ da một trận tê dại, chợt ngẩng đầu xác nhận, sau đó mạnh mẽ hít một hơi khí lạnh...... Miệng giữ nguyên hình chữ “A”, Hạ Hải Dụ trợn mắt há hốc mồm, trước mắt là một màn ảnh đặc sắc sinh hương, người phụ nữ như rắn nước quấn lấy thân người đàn ông, hai đai đeo trên váy an toàn chảy xuống đất, trước ngực cao vút miêu tả sinh động, áo sơ mi của người đàn ông thì hoàn toàn cởi bỏ, lộ ra một tấm lưng tinh tráng không mất cảm mĩ, một tay vong quanh eo người phụ nữ thật chặt, một tay cởi thắt lưng của mình, cô nghĩ nếu trễ hơn nửa giây, hắn tuyệt đối sẽ cởi quần!“Đáng chết!” Đường Húc Nghiêu khẽ nguyền rủa lên tiếng, thật vất vả chỗ đó khôi phục cảm giác, anh mới muốn kiểm nghiệm thử, nhưng lại bị người khác cắt đứt, anh có một loại xung động muốn đem người đang thét chói tai bầm thây vạn mẽ, ánh mắt như muốn giết người bắn tới Hải Dụ đón nhận tầm mắt, hừ, quả nhiên là anh ta!Bốn mắt nhìn nhau, trong không khí bốc cháy tia lửa xẹt xẹt, Hạ Hải Dụ chợt khẽ run rẩy, theo bản năng sẽ phải lui về phía sau, nhưng vừa nghĩ, không đúng nha, không mặt mũi gặp người phải là anh mới đúng, ban ngày liền động dục, đơn giản là cầm thú! Hơn nữa còn ở nơi như thế này! Cần phải đem anh ta giam lại! Tránh cho thương tích phong hóa!“Đường thiếu gia, anh nhìn cô ta làm gì, nhìn người ta còn chưa đủ sao?” Người phụ nữ chưa thỏa mãn dục vọng không cam lòng bị bỏ quên, đôi môi đỏ chót chu Hải Dụ da gà vẩy đầy đất, người đàn bà như vậy anh ta cũng ăn được?!Đường Húc Nghiêu nháy mắt cũng không thèm, đem phản ứng của Hạ Hải Dụ toàn bộ nhìn ở trong mắt, xem ra cô đối với ánh mắt của anh có ý kiến? Làm ơn đi, nếu không phải một cước kia của cô quá ác, anh cũng không phải bụng đói ăn quàng như vậy!“Đi!” Môi mỏng bật ra một chữ, nghe không ra cảm Hải Dụ sửng sốt, người đàn bà đối cô nở một nụ cười chiến thắng, tiểu nha đầu, muốn phá hư chuyện tốt của tôi, nghĩ giỏi lắm!“Đi thì đi, ai thèm ở đây xem các người bán thịt ’a” Hạ Hải Dụ bĩu môi, xoay người muốn đi.“Đứng lại! Không phải là bảo cô đi!” Đường Húc Nghiêu nheo lại mắt.“Không phải tôi thì ai?!” Hạ Hải Dụ không giải thích được, liếc mắt nhìn khuôn mặt người đàn bà nhân kia vặn vẹo bừng tỉnh hiểu ra.“Đường thiếu gia......” người đàn bà nhân cố gắng làm nũng, cố gắng vãn hồi tâm ý người đàn ông, đồng thời ánh mắt quét về phía Hạ Hải Dụ đầy vẻ oán Húc Nghiêu cười cười, từ trong túi móc ra một chiếc thẻ vàng nhét vào tay ngườ đàn bà, “cưng yêu, áo lót Chanel số lượng hạn chế hôm nay đưa ra thị trường, không nhanh mua sẽ bị bán sạch đấy!”“Ghét, người ta mua cái đó còn không phải là muốn mặc cho Đường thiếu gia nhìn!” Người đàn bà vừa nói, vừa cười nhận lấy thẻ vàng, sau đó ưỡn ngực rời hoa sân thượng chỉ còn lại hai người bọn họ, không khí có chút tế nhị, Hạ Hải Dụ lại thấy Đường Húc Nghiêu từng bước tới gần, cô không nhịn được tim đập có chút nhanh, “Anh...... Anh đừng có tới đây!”Khóe miệng anh chứa đựng ý cười, tới gần hơn, không có mặc quần áo lồng ngực dấn tới trước mặt Hải Dụ gương mặt đỏ lên,, gặp quỷ, cô cư nhiên cảm thấy anh ta như vậy rất gợi cảm!“Cô rất sợ tôi?!” Thanh âm khàn khàn mê người xuyên qua tai cô, mang đến một cỗ tê dại.“Sợ a, tôi sợ anh có Aids, sẽ lây bệnh!”Aids?!Lây bệnh?!Đường Húc Nghiêu nhíu mày, đáy mắt thoáng qua một tia nguy hiểm, bất ngờ bắt lấy tay cô, “Cô không nói tôi cũng quên mất, tìm những người đàn bà kia quả thật có chút nguy hiểm, cho nên tôi đổi ý —— do cô thay thế vậy!” “Đi ngủ!” Ngữ khí của anh có chút nguy hiểm, rất dễ làm cho người khác hiểu Hải Dụ ngây ngốc, ý tứ khác của đi ngủ chẳng phải là đi HO¬TLE sao?!Nhưng bọn họ trước đó không phải đã nói rõ là ít nhất phải chờ một tháng nữa mới cái nọ cái kia sao?!Cô tận lực giơ lên nụ cười, lại cảm giác rõ ràng khóe miệng đang rút gân, cười giả tạo, “A, A Húc...... Anh không phải nói thật chứ?!”Đường Húc Nghiêu khóe miệng kéo kéo, tâm tình thật tốt, cô gái nhỏ này sau khi uống say suy nghĩ trở nên càng thú vị rồi, lại muốn cái gì đây!Ngón tay đang cầm lái của anh giật giật, quẹo trái, nâng mày hỏi cô, “Em là đang khẩn trương sao?!”Nói nhảm!Dĩ nhiên khẩn trương!Cô lại không có kinh nghiệm!Khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ một chút, trong lòng còn có chút không cam lòng, quay đầu, muốn suy mắt liếc về hướng ngoài cửa sổ......Gì?!Đây không phải là đường đi nhà cô sao?!“Này! Đường Húc Nghiêu! Coi như phải làm thì cũng không thể về nhà tôi chứ! Sau này tôi lưu lại ám ảnh thì sao bây giờ? Giường tôi sau này làm sao mà ngủ được? Tôi nằm trên đó sẽ tự động nhớ lại hình ảnh ấy nha!” A a a, quá đáng sợ, thật là ác mà!Đường Húc Nghiêu buồn cười, đáng yêu muốn chết!Xe chạy đến lầu dưới nhà trọ nhỏ Hạ Hải Dụ thuê, Đường Húc Nghiêu khóe miệng chứa đựng nụ cười xấu xa dẫn đầu xuống xe trước, sau đó rất khó có được một phen quí ông, vì cô mà nhẹ nhàng mở cửa xe.“Đi thôi!”Hạ Hải Dụ cả người lơ mơ, chỉ cảm thấy đáy lòng sợ hãi, lạnh buốt, nhưng máu lại chạy xông thẳng tới gáy, ngày càng vì vẫn còn hơi cồn, hai chân cô có chút hư mềm, càng thêm khó đi.“Tôi ôm em lên?!” Anh nói lên đề nghị nguy hiểm.“Không cần!!!” Hạ Hải Dụ cắn răng nghiến lợi, không khỏi mang theo tức giận cùng sự quật cường trời sinh.“Kịch kịch kịch!” Giày cao gót đạp rất vang dội, trong hành lang lờ mờ che giấu vết đỏ ửng trên khuôn mặt một, lầu hai, lầu ba...... Lầu bảy......702 đến!“Mở cửa đi!” Giọng nam phách lối lại trầm thấp vang Hải Dụ dậm chân, tay nhỏ bé cầm cái túi lên móc chìa khóa ra...... Bạn đang đọc truyện Tổng Giám Đốc, Tôi Sai Rồi! của tác giả Tiểu Thiến Thiến. Người như anh có vô số phụ nữ theo đuổi, ai ai cũng ngóng chờ xem rùa vàng này sẽ rơi vào tay ai, không ngờ anh lại mập mờ cùng một thiếu nữ tên Hạ Hải Dụ Cuộc tình của hai người bắt đầu thực ngẫu nhiên, như một sự tình cờ đến bất ngờ và cũng không ai để ý, vô tình họ đã bước vào cuộc đời nhau từ lúc đầu tiên gặp mặt, cô say rượu ầm ĩ, la hét người có tiền đều không phải là thứ gì tốt cả! Kết quả cô sai lầm rồi, cái giá phải trả là bị anh ta cướp đi nụ hôn đầu, hơn nữa còn là hôn lưỡi a a a!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đừng Chọc Nhầm Công Chúa hay Ác Ma Tổng Tài Càng Hận Càng Yêu của cùng tác giả. Hạ Hải Dụ hơi run, bị ánh sáng sâu nơi đáy mắt của hắn phát ra hấp dẫn, mê muội vô pháp dời đi tầm mắt."Bà xã....." Lần này, trong giọng nói của anh mang theo ý tứ van xin như có như của cô bị đánh động, thậm chí ngay cả linh hồn cũng bị động!Nhẹ nhàng nhón chân lên, đặt lên môi anh một nụ hôn, "Đường Húc Nghiêu, buổi trưa an lành!"Đã là 12 giờ trưa, đã nửa ngày trôi qua, nhưng vẫn còn tương lai ở phía trước.◎◎◎Buổi chiều, dưới ánh nắng tươi sáng, Đường tổng giám đốc tâm tình vô cùng tốt, rạng rỡ đi vào công ty."Tổng giám đốc tốt lành!" Trước đại sảnh có hai cô gái mỉm cười ngọt ngào với anh."Ừm." Đường Húc Nghiêu cũng lễ phép tính đáp lại, dù chỉ là nụ cười nhàn nhạt nhưng cũng đủ làm tan chảy trái tim các thiếu thang máy chuyên dụng, cố ý không trực tiếp lên lâu phòng làm việc của mình, mà lại đến tất cả tầng dò xét một vòng, các trưởng bộ phận vốn run như cầy sấy, nhưng vừa nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng của tổng giám đốc, lập tức hòa hoãn tâm tình, tận chức tận trách hồi báo tiến độ công việc."Được rồi!" Đường Húc Nghiêu gật đầu tựa như tán thưởng, thậm chí nhất thời cao hứng, còn vỗ vai một vị quản lý, "well¬ - done!"Mười phút sau, vị quản lý được vỗ vai vẫn chết lặng, rơi vào tình trạng hóa đá tại là trợ lý của tổng giám đốc đồng chí Thiệu Hành lập tức trở thành bác sĩ tâm lý, đối với vị quản lý ấy hướng dẫn từng bước, "Chớ khẩn trương, tổng giám đốc là khích lệ ngài, nếu như ngài tiếp tục biểu hiện xuất sắc, nói không chừng có thể sẽ được tăng lương đó!""Mới tháng trước lương tôi vừa được tăng, còn có thể tăng thêm sao?""Tất cả đều có thể!" Tuyệt không có thể!"Cám ơn trợ lý Thiệu nhắc nhở!""Không cần khách khí, đi mau lên!""Vâng vâng!"Vị quản lý vui vẻ vội vàng rời khỏi, trợ lý Thiệu cũng đã thành công mà được lui lên lầu cao nhất, gõ nhẹ cửa phòng làm việc của tổng giám đốc, sau đó đẩy cửa bước trong phòng làm việc, Đường Húc Nghiêu đang đưa lưng về phía cửa, đứng trước cửa sổ sát đất, ngửa đầu ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm, không nhìn thấy được vẻ mặt của anh, nhưng Thiệu Hình dám lấy đầu mình ra bảo đảm, anh nhất định đang cười ngây ngô!"Khụ...... Khụ khụ......" Cố ý ho khan hai tiếng, cố gắng kéo lực chú ý của người nào đó quay Húc Nghiêu lấy lại tinh thần, đi trở về trước bàn làm việc, ngồi xuống, dùng loại ánh mắt hưng phấn nhìn chằm chằm Thiệu Hành "Bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày cậu phải tăng ca thêm một giờ, dạy tớ nấu ăn, bắt đầu từ nấu canh cà rốt!""......" Thiệu Hành lập tức rùng mình một của Đường gia được nuông chiều từ bé, không bao giờ phải động chân động tay làm gì, ngay cả các loại ngũ cốc cũng không phân biệt được nổi, trước mười sáu tuổi ngay cả rửa tay đều có người thể độ ấm của nước cho mình, một người như thế giờ lại muốn học nấu ăn, hơn nữa còn là đồ ăn Pháp loại đồ ăn có độ khó rất cao khi nấu nướng, định mở triển lãm quốc tế sao!Xong rồi, người trợ lý vạn năng như anh muốn đập bể đầu luôn!Đau đầu quá a!◎◎◎Hai giờ chiều, Hạ Hải Dụ đúng giờ bước vào phòng làm máy tính ra, ngón tay “tạch tạch tạch tạch” gõ trên bàn phím một hồi, chỉ chốc lát sau, một lá đơn từ chức liền được viết xong, sau đó liền in nó đó lại lấy từ trong ngăn kéo ra một phong thư, đem lá đơn bỏ vào trong đã nghĩ rất nhiều, cô nên từ chức, nếu như là công việc khác có lẽ cô còn có thể kiên trì tiếp tục đi làm, nhưng Hán ngữ, không phải là chuyên ngành chính quy của cô, phải dựa vào quan hệ để có được công việc này, nếu tiếp tục đi dạy nói không chừng sẽ dạy hư học sinh mất, nghiêm trọng hơn cả là còn có thể ảnh hưởng đến việc truyền bá văn hóa Trung Hoa ra thế giới!Vừa suy nghĩ liền cảm thấy nghiệp chướng nặng nề!Từ bỏ một công việc tốt, đương nhiên đáng tiếc, nhưng nếu cứ mỗi ngày đều đến đây, thì cô luôn cảm thấy mình như đang đục nước béo cò vậy!Cô có thể tiếp nhận sự cưng chiều của Đường Húc Nghiêu dành cho mình, nhưng cửa ải việc làm này, cô thật sự không thể tiếp thu!Lại suy nghĩ đến quãng thời gian từ khi đến nhận công việc ở học việc đến nay, hiệu trưởng luôn rất quan tâm săn sóc cô, bây giờ ngẫm lại cảm thấy thật xấu hổ, nhất định là do Đường Húc Nghiêu đã đánh tiếng trước rồi!Hiệu trưởng còn thường khen ngợi cô, càng khiến cô không đất dung thân!Thật quá mất mặt mà!Hồi tưởng những ngày đã qua đó, đến học viện này dạy học thật sự rất vui vẻ, mặc dù cũng từng có nhiều đồng nghiệp ghen ghét, nhưng nào có chuyện Vạn Sự Như Ý đâu, cô như vậy đã là rất may mắn rồi!Phải từ bỏ, cô thực sự không nỡ, nhưng cũng không còn biện pháp nào khác!Hay là...... cô chuyển sang công tác hậu cần......Như vậy vừa có thể ở lại học viện, cũng sẽ không ảnh hưởng đến chất lượng dạy một ý kiến hay!. Truyện đề cử Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi Nếu như viện trưởng đồng ý, ngay cả để cô trở thành nhân viên vệ sinh, cô cũng đều nguyện ý!Được, cứ làm như thế đi!Hạ Hải Dụ, cố lên!Hít thở sâu, Hạ Hải Dụ lấy hết dũng khí, cầm thư từ chức, trực tiếp đến phòng làm việc của Hiệu cốc...... cốc cốc......"Vào đi!" giọng nói trầm ổn có lực hùng hậu vang Hải Dụ căng thẳng hô hấp, cẩn thận từng li từng tí đi vào, trở tay đóng cửa trưởng tóc đã hoa râm ngẩng đầu lên nhìn thấy cô, trên khuôn mặt hiền lành thoáng qua một tia kinh bé này lần đầu tiên chủ động tới tìm mình!"Cô giáo Hạ, có chuyện gì sao?"Câu "Cô giáo Hạ" khiến Hạ Hải Dụ nhất thời da đầu tê dại, không dám nhận thực không dám nhận!"Hiệu trưởng...... Tôi là tới từ chức......" cô cúi thấp đầu, sau đó hai tay đưa phong thư chức?Trong hai tròng mắt thông tuệ của hiệu trưởng thoáng qua một tia cân nhắc."Này...... hiệu trưởng...... Tôi tin ngài biết được tôi vào được học viện của chúng ta là bằng cách nào...... Rất xin lỗi, thời gian dài như vậy gây thêm phiền toái cho ngài...... Dựa vào trình độ học vấn của tôi có lẽ không thể đảm nhiệm được công việc bây giờ...... Cho nên...... Cho nên......"Rõ ràng đã luyện tập qua rất nhiều lần, nhưng đến thời khắc mấu chốt Hạ Hải Dụ vẫn nói lắp bắp, khẩn trương làm lòng bàn tay toát đầy mồ ngốc!Hạ Hải Dụ, mi quả nhiên là cành củi mục!Nhìn bộ dạng chân tay luống cuống của cô, hiệu trưởng lại “ha ha” nở nụ cười, "Cô giáo Hạ, tôi nghĩ cô đã hiểu lầm, mặc dù cô được Đường tổng giám đốc đề cử tới trường, nhưng nếu như một chút năng lực cũng không, học viện chúng ta sẽ không cách nào có thể tiếp nhận.""......" Hạ Hải Dụ ngỡ ngàng."Trình độ học vấn chỉ là tượng trương, thực lực mới là hiện tại, năng lực đại biểu tương lai. Cô giáo Hạ, cô là người có năng lực, đừng tự coi nhẹ chính mình!"Năng lực?Cô có năng lực?Thật vậy chăng?"Cô giáo Hạ, mặc dù cô không phải xuất thân chính quy, nhưng cô rất chăm chỉ học tập, trước khi bắt đầu mỗi tiết giảng dạy cô đều nghiêm túc soạn bài, mỗi lần viết tổng kết công việc đều viết tường tận nhất, quan trọng nhất là, cô là một trong những giáo viên được học trò yêu nhất, nhất là những đứa trẻ ban thiếu niên, bọn chúng rất thích cô quý cô, thích sự thiện lương của cô, còn cả việc cô luôn mỉm cười nữa!""......" Hạ Hải Dụ ngơ ngác sờ mặt mình, cô mỉm cười?!Hiệu trưởng hòa ái gật đầu với Hải Dụ suy nghĩ một lát, ngẩng đầu lên, rốt cuộc đã bình tĩnh trở lại, "Hiệu trưởng, tôi hiểu, cám ơn ngài! Về sau tôi sẽ nỗ lực hơn nữa!"Ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời rực rỡ, hạnh phúc giống như một bông hoa đang nở rộ.

tổng giám đốc tôi sai rồi