tổng tài anh sai rồi

Truyện Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu - Chương 396. Hiện menu doc truyen. Danh sách . anh Lực vừa mới dẫn sấp nhỏ về quê mất rồi! Trong nhà chỉ còn mỗi bà chị già này thôi." Mặc Ngôn nắm lấy tay anh rồi ngửa cổ lên như thể đang quấn quýt đòi ba bế, Mặc Tây Anh Sai Rồi - Mộc Dung (full) Tác giả: Shu Yang. Thể loại: Đô Thị , Ngôn Tình , Nguồn: Sưu tầm. Trạng thái: Full. Thông tin: Tổng Tài! Anh Sai Rồi - Mộc Dung (full) Cô vừa mới chết trong vụ đắm thuyền. Tuy không hiểu sao bản thân lại có thể sống lại nhưng vừa mở mắt đã bị bóp cổ An Nhiên chỉ biết nuốt hết nỗi buồn cũng như một tình yêu thầm lặng dành cho anh vào trong. Cô nghe Vân Kiều kiêu hãnh khoe với mình cô ấy có bạn trai là anh thì trái tim An Nhiên mang bao thổn thức,anh đã rời đi 7năm cô đã mỏi mòn chờ đợi anh trai nhỏ,nhưng anh trai nhỏ trở về đã không còn nhận ra cô nữa rồi Tổng Tài: Anh Sai Rồi. Bạn đang đọc truyện Tổng Tài: Anh Sai Rồi của tác giả Bạc Hà. Cách Cổ Lạp xuyên vào thân thể đã chết của thiên kim nhà Nghị Viên cấp cao, thân phận tôn quý, lại trở thành vợ của người đàn ông giàu nhất Đế Đô. Cô tận hưởng cuộc sống mà Anh ta luôn coi Niếp Trác Na chính là ân nhân, anh ta luôn nghe lời cô ta để cô ta sai khiến. Rất nhiều lần, anh ta còn làm tổn thương Niếp Hy. Từ khi bước chân vào căn biệt thự này, cũng chỉ có Niếp Hy tốt với anh ta, đến tính mạng, cô cũng không cần, vì anh ta mà bảo vệ. Truyện Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi (Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu) - Chương 950. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; có lẽ do anh đã phạm sai lầm khi ở vị trí đó." "Tôi cũng nghĩ do tôi mà anh ấy mới điều anh đi chỗ khác, nhưng sau Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. An Nhiên và Thiên Tuấn Hạo ngồi trên sofa cùng ngắm nhìn tiểu bảo đang chơi đồ chơi dưới thảm sàn, chốc chốc cái đầu nhỏ lại nhìn lên hai người cười thích thú, Thiên Tuấn Hạo đưa tay nắm lấy bàn tay mềm mại của An Nhiên đưa lên miệng hôn nhẹ, nụ hôn đầy sự cưng chiều cùng trân trọng, anh kéo người cô gần mình để cô gục lên vai anh nghỉ ngơi, 5 năm qua hành động này quen thuộc tới mức An Nhiên không hề bài xích nó mà nhiều lúc mệt mỏi cô đều nói_ Tuấn Hạo cho e mượn vai anh một nhiên chưa bao giờ anh từ chối anh thấy đó là diễm phúc của mình. Anh cúi đầu nhìn người phụ nữ nhỏ bé trong ngực, gương mặt trắng hồng, bờ môi mọng đỏ khiến anh bất giác muốn đặt lên đó một nụ hôn,Từ ngày quen biết tới tận bây giờ anh chưa một lần đi quá giới hạn, anh sợ cô sẽ tức giận, sẽ trách móc anh rồi họ sẽ không còn những giây phút bình yên như thế này hôm nay anh chợt thấy bất an, cô và Hàn Nguyên Phong đã gặp lại nhau, anh lo sợ mất cô, mất tiểu bảo, giữa hai người họ đã từng có tình yêu, còn có bảo bảo là sợi dây kết tinh rõ ràng nhất, anh thì không có gì cả, chỉ có những kỉ niệm 5 năm bên nhau nhưng chỉ là con người cô còn trái tim cô anh chưa một lần có từ đưa môi mình sát lại gần cô khi cánh môi sắp chạm tới thì tiếng của bảo bảo làm anh giật mình tỉnh táo lại_ papa... Nhiêm cũng mở mắt thấy con trai như vậy, mỉm cười dịu dàng_ Khuya rồi con để papa về mai papa lại tới nhé,Tiểu Bảo Phụng phịu đôi mắt đẹp như được sao chép từ mắt cô Thiên Tuấn Hạo nhìn thấy như vậy không lỡ, dang tay ra ôm bé con lên đùi mình hôn lên làn tóc nâu thơm mùi sữa cua Tiểu khi dỗ cho Tiểu Bảo ngủ, anh đưa bé về phòng mình rồi chào tạm biệt An Nhiên,An Nhiên tiễn anh ra tới cổng,Tuấn Hạo nhìn cô đây lưu luyến muốn nói gì đó nhưng lại khó khăn mở lời, chỉ thốt ra được mấy câu quen thuộc_ Anh về nhé, chúc em ngủ Nhiên gật đầu mỉm cười nhìn anh, Tuấn Hạo xoay người đi được hai bước lại quay lại dang tay ôm lấy cô thật chặt như sợ chỉ cần anh buông tay sẽ mất đi Nhiên nhất thời bị ôm có chút bất ngờ, nhưng cô không đẩy anh ra, cô không biết phải làm như thế nào, cô không dám cho anh hi vọng bởi trái tim cô đã chết, cô không thể đem trái tim đã chết này dành cho anh, anh xứng đáng có được tình yêu hạnh phúc, xứng đáng có được cô gái yêu anh chân không có gì cả, cả trái tim và thể xác đều không xứng còn nữa, Thiên Gia là gia tộc bề thế, không thể để người thừa kế lấy một người phụ nữ đã từng có chồng hiện tại còn có cả con như cô được, cô không muốn vì cô anh phải đánh năm trước Phu nhân Tần Loan mẹ của anh có tới tìm cô, bà nói rằng_ Cô An Nhiên! mong cô hiểu con trai tôi cần trở về thừa kế sự nghiệp gia tộc, nó không thể đi theo cô mãi được, nếu cô thật lòng nghĩ tới nó thì đừng hủy hoại sự nghiệp của Tuấn Hạo, cô là người phụ nữ đã có chồng có con Thiên Gia nhà chúng tôi bao nhiêu đời tôn trọng lễ nghĩa phép tắc, tôi không muốn nó phạm bà nói cô chưa từng quên, chỉ là cô không lay chuyển được anh, anh nhất định không trở về, tới khi cô muốn mang bảo bảo về nước anh mới chấp nhận quay về kế thừa sự nghiệp của Thiên Gia, lúc này An Nhiên mới nhẹ nhàng đẩy anh ra, nhìn vào mắt anh kiên định nói_ Tuấn Hạo, em không có gì cả, trái tim em đã chết, em không xứng với anh, Anh hãy buông tay rồi tìm cho mình một người tốt hơn yêu anh bằng cả tâm can được không, đừng vì chiếc giày đã cũ là em, mà hủy hoại mình, hủy hoại sự nghiệp, em không xứng...Tuấn Hạo nhìn cô vành mắt đỏ hồng, trái tim hụt hẫng cùng đau đớn, tình cảm chân thành của anh không đáng để cô mở lòng dù một chút thôi ư? anh cười thê lương giọng nói chất chứa đau khổ_ An Nhiên em biết anh không quan trọng những điều đó, điều anh quan tâm nhất chỉ có em, duy nhất mình em, anh đã yêu em ngay cái ngày anh gặp em ở bữa tiệc, 5 năm qua anh chưa bao giờ ngừng yêu em, anh yêu em, rất rất yêu...Nói rồi anh không kiểm soát nổi bản thân nữa kéo cô lại một tay giữ chặt cô sát vào mình, một tay đưa lên giữ cằm cô đặt xuống một nụ hôn, vừa khát khao vừa si mê,nụ hôn của anh điên cuồng khiến An Nhiên nhất thời kinh sợ cô vùng vẫy muốn thoát ra khỏi anh, nhưng sực lực cô quá nhỏ bé biết mình không làm gì được cô đành há miềng cắn mạnh lên môi anh, bị đau kèm vị máu lan trong miệng anh buông cô ra không cam lòng_ An Nhiên tất cả những gì anh dành cho em đều là chân thành, hay tin anh, tin anh một lần có được hay không?An Nhiên nước mắt nhạt nhòa cô cất tiếng nghẹn ngào_ Cầu xin anh đừng vì em mà tổn thương mình, cả đời này em không thể yêu anh hay bất kì người đàn ông khác được nữa. Không phải em không tin anh mà em tin chứ, nhưng tình yêu của anh tới muộn mất rồi, trái tim của em đã chết cách đây 5 năm, nếu như anh gặp em sớm hơn người đàn ông ấy thì có lẽ người em chọn sẽ là anh, dùng tất cả tốt đẹp của người phụ nữ, cả trái tim rạo rực của tuổi trẻ để yêu anh nhưng tiếc là chúng ta có duyên không có rất lâu rồi An Nhiên không kích động như vậy, Tuấn Hạo lo sợ, lo sợ cô sẽ trở về quãng thời gian ấy, cả ngày đều đau đớn nhìn ra ngoài cửa sổ, không cười không nói đôi mắt vô hồn không có tiêu cự, anh lùi lại mấy bước để cô được bình tĩnh lại, giọng anh vẫn ấm áp như cũ_ An Nhiên không cần kích động, anh sẽ trở về, nhưng xin em bình tĩnh lại,em muốn như thế nào anh đều nghe Nhiên cố gắng kiềm nén cho tâm tình an ổn_ Tuấn Hạo em không mong cầu gì cả, em chỉ mong anh được hạnh phúc, anh mãi là người nhà của em, một người anh trai vô cùng dịu dàng ấm Hạo xoay lưng bước đi trong tim có gì đó vỡ vụn, giọng anh rất nhỏ_ Anh hiểu! nhưng anh sẽ không buông tay, nếu như ngày nào đó em thực sự hạnh phúc anh mới bằng lòng buông tay em...." Năm tháng ấy vì một ánh mắt mà rung độngVì một dáng vẻ mà khắc cốt ghi tâmDùng hết tất cả chân thành nhưng không thể có đượcNgười ấy chính là ngoại lệ, Là người không thể nhớ mà cũng chẳng thể quên" Tác giả Shu YangThể loại Ngôn Tình, Truyện Ngược, Đô ThịGiới thiệuThời gian mười năm không hề ngắn, chờ mong, yêu thương một người, cuối cùng nhận lại chỉ toàn là đau khổ và thương trong đêm tân hôn, anh động với Mạc An Nhiên, anh muốn giết cô, đôi tay như gọng sắt siết lấy cổ cô, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô, còn khinh bỉ nói với cô- Tôi hận cô, cô cho rằng mình là thứ gì? Là thứ rác rưởi mà thôi. Cô muốn điều này chứ gì? Được, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết!!Anh mắt lạnh băng tàn nhẫn đó như xoáy vào lòng cô khiến tim cô đau đớn không sao thở được, ngước đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt cô đau đớn nói- Nguyên Phong, hãy tin em em không hề làm chuyện tàn nhẫn đó!Hàn Nguyên Phong cười nụ cười đầy sự châm chọc, ánh mắt chim ưng thâm thúy nhìn cô giọng nói âm lãnh cất lên- Tin cô? Trừ khi cô chết để chuộc tội với cô ấy. - Anh... Hàn Tư Xuyên? Nghe cô nhắc đến cái tên này, sắc mặt của Đông Thần bỗng trở lên khó coi. Hắn cầm lấy điện thoại trong tay cô tự mình nghe. Đầu dây bên kia, Loss vẫn bộc trực những lời thổ lộ. \- Cách Cổ Lạp, rất nhiều ngày tôi luôn nhớ tới gương mặt của cô rồi... Làm sao đây... Hiện tại cô ở đâu vậy? Thằng nhóc Nhiếp Lạc Dật kia bị đánh như thế mà vẫn không khai ra nơi cô ở đấy. Gân xanh trên tay của Đông Thần vì nắm chặt điện thoại mà nổi lên chằng chịt. Trước mặt của Cách Cổ Lạp, hắn cố gắng nhẫn nhịn cơn giận giữ. Chẳng ai biết rằng lúc hắn tức giận sẽ như thế nào cả. Thậm chí, hắn có thể giết người ngay tại chỗ. \- Mày mãi mãi đừng hòng bắt được cô ấy! Loss nghe xong còn chưa nói lời nào thì điện thoại đã vang lên tiếng "tút tút". Hắn lấy một bao thuốc lá đắt tiền từ túi áo, lấy ra một điếu rồi đưa lên miệng. Đàn em biết ý cầm bật lửa châm điếu thuốc cho hắn. Loss hít một hơi, làn khói trắng toả ra mông lung. Hắn cầm điện thoại của Nhiếp Lạc Dật xoay xoay một hồi rồi ném xuống đất. Hắn có vẻ mệt mỏi, ngửa đầu về phía sau, một tay kẹp điếu thuốc, tay còn lại day day trán. \- Ngài Loss, tiếp theo chúng ta sẽ làm gì? \- Chú thử nói xem. Tên thuộc hạ lập tức ngậm miệng không phát ra tiếng nữa. Loss chợt bật cười. \- Nếu như tôi chết, chắc các chú sẽ phải đổi chủ nhỉ? Đám thuộc hạ nhìn nhau rồi lại cúi mặt xuống. Bọn họ đã theo Loss khá lâu rồi. Chắc là từ 10 năm trước. Không biết bao lần họ cùng Loss vào sinh ra tử, đương nhiên họ hiểu Loss hơn ai hết. Hắn vốn là một thiếu niên cũng như bao thiếu niên khác đầy ước mơ và khát vọng. Nhưng, chính hoàn cảnh và ba mẹ hắn đã giết chết những ước mơ của hắn, ép hắn trở thành một con người độc ác và tàn độc như bây giờ. Tuy nhiên, Loss có một nguyên tắc, đó chính là không giết hại người mình. Trừ khi có người phản bội hắn, thì hắn luôn rất công tâm với đàn em. \- Thưa ngài, chúng tôi chỉ theo ngài. Nếu một ngày nào đó ngài xảy ra cái gì bất trắc, chúng tôi sẽ không bao giờ theo ai cả! Loss lắc nhẹ đầu. Hắn nhắm mắt lại cảm nhận dư âm của quá khứ. Không khí xung quanh dường như ngưng động lại, im ắng đến nỗi hắn có thể nghe thấy được tiếng hít thở của bản thân. Điếu thuốc lá trên tay hắn rơi xuống đất, một màn đỏ chói của màu máu hiện lên trong đầu hắn. Gia đình Loss vốn là thành viên của Lam Hội. Năm đó hắn 7 tuổi, chỉ là một đứa trẻ nhỏ. Ba hắn lúc nào cũng vì công việc và sức ép của các trưởng lão dồn lên đầu. Mỗi tối khi ba trở về, hắn thường thấy ông ấy đánh mẹ. Ba lôi mẹ vào một căn phòng toàn dụng cụ tra tấn khoá trái cửa lại. Loss chỉ có thể đứng ngoài nghe từng tiếng gào thét trong đau đớn của mẹ. Hắn căm hận ba của mình, hắn hận ông ta vì bao hành mẹ hắn. Nhưng khi mẹ hắn đi ra từ căn phòng đó, cả người chằng chịt vết thương toàn máu, bà đơn chỉ chỉ ngồi xuống vuốt ve mái tóc hắn. Bà cười, một nụ cười đau khổ ghim sâu vào trong tâm trí của hắn. \- Đừng trách ba con. Ông ấy chỉ đang xả sức ép trong lòng thôi. Tư Xuyên... Sau này con lớn, mẹ mong con cũng giống như ba của con. Có như vậy con mới có thể sống sót được! Từ lần đó, ba hắn càng ngày càng đánh đập mẹ hắn dã man hơn. Loss chưa đủ khả năng để hiểu hết sự đời. Hắn nghe lời mẹ hắn, coi bà là chỗ dựa để nương tựa vào. Hắn tự nhủ rằng không thể giống như ba hắn được. Hôm đó là sinh nhật lần thứ 8 của hắn. Loss được quản gia trở về nhà, hắn cầm bức tranh gia đình mà cô giáo khen muốn đem về khoe với mẹ. Nhưng khi mở cửa phòng ngủ của ba ra, hắn thấy mẹ và một người đàn ông lạ mặt đang hôn nhau. Sự tin tưởng và tín ngưỡng hắn luôn theo mẹ cũng từ đó mà bị dập tắt. Ba đánh mẹ, mẹ ngoại tình ngay sau lưng ba. Điều này chính là đả kích vô cùng lớn đối với một đứa trẻ. Từ giây phút đó, Loss trở lên ít nói, lầm lì hơn. Cuộc sống của hắn chưa được một lần ai tổ chức sinh nhật cho, chưa được một lần ăn cơm chung cùng với ba và mẹ. Họ đều có cuộc sống của riêng họ và chỉ cầm đưa tiền cho hắn tiêu xả ga. Khi Loss chính thức được 18 tuổi, đêm đó hắn đi chơi cùng bạn trở về. Bên trong biệt thự, ba và mẹ đang cãi nhau một trận rất lớn. Người tình của mẹ cũng có mặt ở đó, có vẻ như tất cả mọi chuyện đã đi quá xa rồi. Loss đứng một góc không ai để ý theo dõi cuộc cãi lộn. Cuối cùng, ba hắn tức giận muốn bóp cổ mẹ hắn, ai ngờ lại bị người tình của bà dùng súng hắn trúng tim chết ngay tại chỗ. Hắn còn nhớ rất rõ lúc ấy máu của ba chảy rất nhiều, chảy đến cả bên chân của hắn. Bất giác, hai bàn tay của hắn nắm chặt lại. Thế giới này vốn chẳng còn gì tốt đẹp cả. Mẹ hắn nói đúng, hắn phải giống như ba của hắn, không... Phải hơn cả ba của hắn mới có thể sống tiếp được! Không biết lấy động lực ở đâu, Loss quay lưng lại lấy khẩu súng lục từ bộ sưu tập của ba hắn gắn trên tường xuống. Hắn gạt chốt, ánh mắt đen thẫm giơ lên nhắm thẳng vào đầu tên hung thủ vừa mới giết ba của hắn. Không ai biết, không ai để ý... Viên đạn cứ thế ghim thẳng đầu tên đó. Rất nhiều tiếng hét vang lên. Người giúp việc và quả gia xuất hiện cũng là lúc kết thúc tất cả. Loss lạnh lùng bước lại gần mẹ của mình, bà đang ôm người đàn ông lạ mặt đó khóc lớn. Đáng lẽ, người để bà khóc chính là ba hắn mới đúng! Loss ném khẩu súng xuống bên cạnh mẹ mình, hắn lạnh giọng nói. \- Bà muốn tự sát hay để tôi ra tay? Mẹ hắn nhìn hắn, hai hàng nước mắt như chất chứa bao nỗi niềm. Bà đã phạm tội, chính bà đã cấu kết với người tình giết chồng. \- Tư Xuyên à... Con đừng như vậy... \- Bà không thấy hổ thẹn sao? Tôi có thể làm ngơ bà với tình nhân của bà làm chuyện đáng xấu hổ ở nơi đây. Tôi đã bỏ qua cho hai người rất nhiều lần. Tại sao? Tại sao lại để hắn giết ba? Ba cho bà cuộc sống sung sướng như hiện tại, bà chưa thoả mãn sao? \- Hahaha.... Thoả mãn? Không thể nào! Con biết ba con suốt ngày đánh đập mẹ như thế nào không? Ông ta vốn không coi mẹ là con người! Đáng đời ông ta! Ông ta đáng lẽ phải chết từ lâu mới phải. Cuối cùng, đây mới chính là bản chất thật sự của mẹ hắn. Cuộc hôn nhân của họ ngay từ ban đầu chính là một sai lầm, mà Loss lại là kết quả của sai lầm đó. Không hiểu sao, trái tim hắn giờ dần trở lên nguội lạnh. Khoé mắt sau bao nhiêu năm lại có giọt nước mắt chảy ra. \- Bà đã từng nói rằng tôi phải giống như ba. Bà đã từng nói tôi không được trách ba. Bà... Quá giả dối.... Đúng lúc này, ông nội và thuộc hạ tới nơi. Thấy con trai chết, ông nội tức giận sai người đem mẹ hắn nhốt lại. Loss nhìn theo bóng lưng của mẹ giải đi, hắn không hề còn có cảm giác tình thân nào nữa. Tiếng cười của mẹ vang lên khiến hắn tỉnh ngộ. Ông nội đi đến xoa nhẹ đầu của Loss. \- Không cần phải buồn! Cháu giết tên đó là điều đương nhiên. Từ giờ, cháu chỉ có ta là người thân. Ba cháu đã chết, người phụ nữ đó cũng không phải mẹ của cháu nữa. Loss, tên của cháu sau này là Loss. Cái tên Hàn Tư Xuyên... Đã đi theo người phụ nữ kia biến mất rồi! Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Anh Sai Rồi của tác giả Bạc Hà. Cách Cổ Lạp xuyên vào thân thể đã chết của thiên kim nhà Nghị Viên cấp cao, thân phận tôn quý, lại trở thành vợ của người đàn ông giàu nhất Đế Đô. Cô tận hưởng cuộc sống mà bao người mơ ước. Nhưng, ai biết được rằng lúc nào cô cũng phải trốn thoát bởi sự truy sát của chồng mình. Bao kẻ thù, cũng không bằng nguy hiểm mà hắn đem đến cho Tại sao? Sao anh lại làm vậy? Rốt cuộc trong mắt anh, tôi là người như thế nào hả?- Trong mắt tôi, cô đáng chết!!! An Nhiên hôn mê ba ngày lền không tỉnh, cứ mê man như thế miệng luôn lẩm bẩm kêu đau, lần này Hàn Nguyên Phong không gọi bác sỹ tới mà gọi cho Nhất Thiên anh mới đi công tác từ nước ngoài trở khi khám tổng quát cho cô Nhất Thiên chạy tới gần Nguyên Phong hai người đàn ông đều đưa mắt nhìn người phụ nữ bé nhỏ trên chiếc giường gương mặt xinh đẹp giờ đỏ bừng bờ môi mấp máy như có như không, Nhất Thiên lên tiếng_ Nguyên Phong! thể trạng cô ấy rất yếu không được thêm được bất kì một sự dày vò nào nữa nếu không...Nguyên Phong cắt ngang_ Bắt buộc phải Do cơ thể suy nhược kèm theo ý thức sống của cô ấy không còn nên đây là tâm bệnh là không muốn bao giờ tỉnh dậy nữa..._ Không còn cách nào nữa sao?_ còn!Nguyên Phong gấp gáp_ Nói!Nhất Thiên nhìn thấy hết biểu cảm của Nguyên Phong anh lắc đầu nhẹ giọng_ Lấy tâm bệnh trị tâm bệnh, một là điều mà cô ấy yêu nhất hai là điều mà cô ấy ghét Phong trầm ngâm từ ngày đầu gả vào Hàn Gia, Anh chỉ biết An Nhiên rất yêu anh không từ thủ đoạn để kết hôn với anh, còn cô ghét gì nhất anh cũng chưa từng quan tâm, nhưng có một lần anh lấy trại trẻ mồ côi ở thành phố B ra uy hiếp cô ép cô anh đã mang được cô trở về,liệu lần này anh làm như vậy cô có vì bọn trẻ mà lấy lại tinh thần để tỉnh lại hay không???Nhất Thiên nhìn cô nằm trên giường bất giác trái tim nhói đau, cô gái đáng thương, em đã chịu quá nhiều đau khổ, anh trách bạn mình không biết trân trọng cô, giờ nhìn cô mỏng manh nằm đó không còn như con thỏ nhỏ chạy nhảy vui cười nữa ai nhìn vào cũng nhói lòng, anh quay qua Nguyên Phong_ Cánh tay cô ấy đã bị phế e là cả đời này không thể vận động được như bình thường nữa, có thể nhìn bề ngoài không ai phát hiện ra nhưng cô ấy sẽ không thể cầm bất kì một vật nặng Thiên dừng lại để lắng nghe thái độ của Nguyên Phong nhưng thấy anh vẫn trằm mặc đứng đó đành lên tiếng tiếp_ Nguyên Phong hãy dừng lại trước khi quá muộn, đừng để đánh mất rồi lại phải cả đời sống trong hối rồi Nhất Thiên rời đi để lại Nguyên Phong đứng đó, anh từ từ đi tới bên giường ngồi xuống cầm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, sao tay cô lại lạnh như thế, không có chút hơi ấm nào cả. Cảm xúc trong anh sáo trộn, anh phải tìm mọi cách để cô tỉnh dậy, gương mặt xinh đẹp giờ nằm đó, không có ý muốn tỉnh lại,cô muốn cứ thế mà rời đi_" Em hận tôi như vậy sao? thà chọn cái chết cũng không muốn bên cạnh tôi" _..._" Tại sao khi tôi dần dần tiếp nhận em thì em lại phản bội "_..._ " Tại sao lại chọn cách phản bội, "Đối với anh hành động phản bội là giới hạn của anh, mấy năm liền trong Ưng Bang anh đã triệt đường sống của biết bao nhiêu kẻ phản bội anh, có kẻ chết, có kẻ nhà tan cửa nát vì dám bán đứng tới lượt cô khi anh chọn tin tưởng thì cô lại lừa dối anh, anh mắt âm trầm rét lạnh của anh nhìn khuôn mặt cô như tiếc là không thể dùng tay bóp nát nó, gương mặt đơn thuần nhưng lòng dạ rẻ mạt, cô không được phép chết phải sống phải chuộc lại tất cả những việc xấu xa mà cô đã nhẹ nhàng cúi xuống sát tai cô nhẹ giọng nói " An Nhiên cô mau tỉnh dậy cho tôi nếu không tôi sẽ cho người san băng cô nhi viện ở thành phố B của Dì Hạ."_ Cô không được phép chết nếu cô dám chết thì mấy chục đứa trẻ ở cô nhi viện sẽ bị đuổi ra đường làm ăn vừa thì thầm vừa nhìn chăm chú biểu cảm của cô, đôi lông mày đang thả lỏng chợt nhăn lại đôi mắt nhắm nghiền nhưng hàng lông mi rung nhẹ, anh biết mình đã chạm đúng điểm yếu của cô lại tiếp tục thì thầm_ Lệ Vũ bạn của cô đang có một tương lai rất đẹp, cô có muốn phá hủy nó không tôi giúp cô một Nhiên đang trong giấc mộng mơ hồ của quá khứ, chợt nghe có tiếng của người nào đó như ma quỷ muốn phá hủy tất cả người thân của cô, muốn đuổi mấy em nhỏ của cô ra đường mi tâm cô nhíu chặt lại, ngực rất đau đau tới mức không thở nổi, cô cố gắng mở mắt xem đó là ai mà không nổi, hình ảnh mơ hồ xa xôi, tiếng của người đó rất quen thuộc xen lẫn tiếng trầm ấm của anh trai nhỏ năm nào cố gắng tìm kiếm nhưng đều vô vọng, bật khóc nức nở tiếng khóc của cô như đau xé lòng kèm tiếng nỉ non rất khẽ_ Anh ơi! em là An Nhiên,_ Anh thất hứa rồi, bảo em chờ mà lại không Anh ơi anh nhận nhầm người rồi đó không phải là Anh ơi em muốn được ăn kẹo bông gòn_ Anh ơi...!!!Nguyên Phong nhìn biểu cảm của cô lúc này anh biết mình đã làm được,đã kéo cô từ tay thần chết trở về,cố gắng để tai mình gần miệng cô nghe tiếng nỉ non của cô nhưng không nghe rõ ràng được. Chỉ nghe được từ miệng cô hai chữ " Anh Ơi " mà hắn ta là ai anh cũng không biết. Nghe anh nói vậy An Nhiên như chết lặng trái tim nhỏ bé đau đớn,anh đang uy hiếp cô để bắt cô quay về, anh biết nơi này rất quan trọng trong lòng cô,cô không đành lòng để bọn trẻ chịu rất lâu rồi nơi này như là nhà của cô, nó rất quan trọng vậy mà người đàn ông này dùng nó để ép buộc cô,cô lên làm thế nào đây?Cô biết anh nói được là sẽ làm được,anh chưa bao giờ nói lại lần thứ 2,mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn anh nước mắt không rơi xuống được nữa cô cố kìm nén nuốt hết vào trong,không thể để mình nhìn thật thê thảm trước mắt anh cô cất giọng yếu ớt_ Anh uy hiếp tôi? anh đừng có quá đáng nếu không tôi sẽ hận trẻ không có tội chúng đáng được yêu thương,anh đừng có đụng vào bọn Phong cười nụ cười nửa miệng,trong ánh mắt của anh không hề có ánh cười tất cả đều là giận giữ_ Nếu cô không tin thì có thể không cần trở về,bọn trẻ có cuộc sống như thế nào là do cô quyết định. Cho dù tôi làm gì thì cô không có quyền hận tôi bởi người đáng hận là cô,cô mang tâm địa độc ác bày mưu giết em gái mình vậy ai mới là người đáng hận đây hả?Trái tim An Nhiên vỡ vụn đau đớn như hàng trăm mảnh thủy tinh cứa vào đau không thở nổi,máu chảy thành dòng trong lòng cô,cô lên buông bỏ đoạn tình cảm này mới phải cô đã đau thấu tâm can,đau triệt để rồi. Người anh nhỏ ấm áp năm nào không còn nữa thay vào đó anh là Quỷ Vương đến từ địa ngục. Cô gần như mất hết sức lực khi anh hất bàn tay của cô ra cũng là lúc cả người cô ngã xuống nền gạch lạnh lẽo đầu gối bị trầy một mảnh máu bắt đầu tứa ra đau cố gắng ngước đầu lên nhìn anh cất giọng mệt mỏi lãnh đạm_ Tôi phải làm như thế nào anh mới tin là không phải do tôi làm!Nguyên Phong lạnh lùng bóp nát trái tim cô_Tin cô? trừ khi cô chết để chuộc tội với cô ấy tôi sẽ tin An Nhiên đã chết cô lạnh nhạt_ Được,vậy tôi theo anh trở về anh tuyệt đối không được làm gì với cô nhi không cả đời này tôi không tha thứ cho hiểu sao khi cô nói đồng ý theo anh về,thì trong lòng anh lại thấy trống rỗng như đánh mất đi thứ gì rất quý giá nhưng anh không kịp hiểu lòng mình thực sự muốn gì? anh chỉ bá đạo muốn cô ở cạnh mình,muốn cô là của mình không cho phép người đàn ông khác mơ tưởng tới,anh nhẹ giọng_ Được rất tốt!Nói rồi anh xoay người đi ra ngoài,còn An Nhiên thì cố gắng đứng dậy đi theo anh,cô về phòng lấy áo khoác rồi chạy ra ngoài tạm biệt mọi người,Mẹ Hạ lo lắng lên tiếng_ An Nhiên con có sao không hay là không cần trở về.?An Nhiên cố gắng làm ra vẻ thản nhiên nhất để bà không lo lắng_ Mẹ yên tâm con không sao đâu Nhưng..._ Con không sao,con về rồi con sẽ quay lại thăm mọi người sớm thôi Hạ như là người mẹ thứ 2 của cô vậy bà rất tốt hiền từ và cũng thương yêu cô như con ruột,Bà có điều muốn nói thêm nhưng lại không dám nói ra bà biết chuyện vợ chồng phải tự hai người giải quyết không ai có thể giúp được và một điều bà nhìn thấy tình yêu trong mắt của Hàn Nguyên Phong dành cho An Nhiên lên bà lại đành chọn cách im Nhiên chào tạm biệt mọi người rồi dặn dò rất kĩ lưỡng mới quay người ra xe,khi cô ra tới xe một bàn tay nhỏ nắm tay cô Nhiên cúi xuống nhìn cái dáng nhỏ nhỏ dưới đất cô mỉm cười ngồi xuống cho bằng với bé cất giọng dịu dàng_ Tiểu Hi em phải ngoan,nghe lời Mẹ Hạ và các anh chị ở đây,chị về rồi chị sẽ quay trở lại,nên em nhất định phải ngoan chị cũng sẽ rất nhớ em,lần sau chị quay lại sẽ mua quà cho em được Hi gật cái đầu nhỏ nhưng con bé nghểnh cái đầu nho nhỏ nhìn vào trong xe chỗ Nguyên Phong đang ngồi, vẫn cầm tay cô rất chặt, nó thấy anh xấu xa kia bắt nạt cô lên rất lo lắng cho cô. An Nhiên mỉm cười nhẹ,cô cảm động tình cảm Tiểu Hi dành cho cô cô cố gắng ko cho nước mắt chảy ra ngoài tươi cười nói_ Chị không sao,anh sẽ không bắt nạt chị bởi vì chị là vợ của anh ấy em yên tâm đi bé không yên lòng nhưng vẫn gật đầu rồi nhìn lén cái anh có ánh mắt đáng sợ ở trong xe kia,nó được Mẹ Hạ đi tới cầm tay nó kêu nó tạm biệt An Nhiên bằng khẩu ngữ rồi hai cái bóng một lớn một nhỏ nhìn chiếc xe sang trọng rời đi cho tới khi khuất bóng mới từ từ đi vào trong cô nhi Nhiên ngồi ở ghế lái phụ,không nói câu gì chỉ lạnh đạm nhìn ra ngoài cửa sổ,Còn Nguyên Phong thì chăm chú lái xe,chợt có tiếng chuông di động vang lên là của An Nhiên cô lấy điện thoại ra trực tiếp nghe điện thoại_ Alo!_ Là tôi dạo này cô khoẻ không? xin lỗi do nào này tôi hơi bận lên giờ mới gọi cho cô được. Thiên Tuấn Hạo cất giọng vui vẻ_ Ah không sao không có gì quan trọng mà anh có khoẻ không?_ Ừ tôi rất khoẻ,khi nào tôi về nước tôi sẽ mời cô đi ăn Như vậy có phiền không?_ Có gì mà phiền đó là niềm vui của một người bạn như Vậy được,hen gặp lại....An Nhiên cúp máy,cô cảm nhận được không khí trong xe giảm như có ánh mắt nhìn mình như muốn giết người cô quay qua nhìn thấy Nguyên Phong đang nhìn cô bằng ánh mắt nguy hiểm lạnh lẽo,mặt anh thâm trầm nhìn rất đáng sợ,cô lo lắng lùi sát người vào cửa xe bị anh phanh gấp cháy xém một mảng đường mà trán An Nhiên cộc vào cửa kính xe u lên một cục,anh tiến tới gần cô cất giọng lạnh băng như Quỷ Vương đòi Là ai?An Nhiên vừa lấy tay xoa xoa chỗ trán bị xưng vừa lạnh nhạt trả lời_ Một người Thiên Tuấn Hạo?_ Là ai đâu cần anh quản chứ?_ Không quản? trên danh nghĩa cô đang là vợ tôi,vậy mà dám hiên ngang gọi điện cho đàn ông trước mặt tôi?An Nhiên không chịu thua_ Đó là bạn tôi anh tin cũng được không tin cũng Phong tức giận cực độ anh giơ tay đấm trên cửa kính xe thật mạnh khiến An Nhiên hoảng sợ,rất may là kính chống đạn lên không có vỡ bắn kính ra làm cô bị thương anh quát lên_ Cô muốn chết đúng không?An Nhiên nhìn anh đầy căm phẫn,con người ngang ngược hở tí là quy chụp tội lỗi cho người khác_ Đúng vậy!_ Được! tôi sẽ cho cô toại lời anh trở về vị trí lái xe khởi động xe rồi mất khống chế lái xe đi như bay trên đường với tốc độ 200km/h,An Nhiên sắc mặt tái lại sợ hãi nhìn sang anh hét lên_ Anh! mau đi chậm lại sẽ rất nguy hiểm.!Giọng anh mất bình tĩnh cứ nghe thấy cô nói chuyện cùng tên đàn ông khác là anh như phát điên_ Không phải cô muốn chết sao tôi sẽ để cô toại nguyện,tôi sẽ chết cùng Nhiên sợ hãi bật khóc_ Anh điên rồi mau dừng xe lại,anh không thể chết phút này cô nghe anh nói vậy cô rất sợ hãi. Cuộc đời này cô yêu anh là một sai lầm nhưng chưa bao giờ cô muốn anh bị tổn thương dù là một chút xíu, thà rằng người tổn thương là cô,vậy mà bây giờ anh muốn chết cùng cô như vậy thật đáng đến thôi cô không tài nào thở nổi,nếu như cô chết cô không có gì hối tiếc cả bởi cô không có gì trên thế giới này đáng lưu luyến,mà điều lưu luyến duy nhất lại là anh lên ngàn vạn lần anh không được chết. Đi được khoảng 10km thì xe đột nhiên đứt thắng xe,lúc này Nguyên Phong nhận thức được mức độ nguy hiểm thì đã quá muộn xe lao đi rất nhanh anh không điều khiển được quay sang nhìn cô đang nước mắt đầy mặt anh biết sự kích động của mình là ngu Nhiên biết điều đó lên đã mau chóng cởi dây an toàn quay sang nhìn anh lớn giọng_ Anh muốn em chết để trả nợ cho anh và Vân Kiều,được em sẽ chết nhưng em sẽ không để anh chết theo em bởi anh là người đàn ông em yêu bằng cả sinh mạng của Phong nghe An Nhiên nói thế nhất thời kinh sợ quát lên ra lệnh cho cô_ Mau thắt dây an toàn vào! hiểu không?Nhưng cô không còn nghe anh nói gì nữa bởi chiếc xe đang trực tiếp đâm vào gốc cây cổ thụ 4 người ôm ở ven đường, rất nhanh cô nhỏm người qua nói vào tai Nguyên Phong em yêu anh,vô cùng yêu lời cô đặt một nụ hôn lên môi anh rồi lấy toàn bộ thân mình che trước người tiếng va chạm mạnh vang lên đầu chiếc xe biến dạng trong xe Nguyên Phong kịp định thần lại thì không kịp cơ thể mềm mại của cô che trở cho anh,một dòng máu đỏ nhuộm ướt áo sơ mi của anh,khuôn mặt An Nhiên tái nhợt không còn huyết sắc cô đã bất tỉnh,anh chỉ bị sây sát một chút trên mặt và chân tay không có gì đáng ngại nhưng tay của anh chạm nhẹ vào lưng cô máu đỏ ướt đẫm tay anh anh kinh hoàng,cùng sợ hãi luống cuống lay gọi cô_ An Nhiên đừng doạ tôi, em mau tỉnh lại đi,,em mau tỉnh lại được không? tôi cầu xin em!Một nỗi đau đớn lan tràn trong tim anh." ngàn vạn lần không được chết anh cầu xin em"Anh luống cuống tìm điện thoại gọi cho cấp cứu...Khi xe cấp cứu đến họ mang An Nhiên lên cáng cứu thương cô đã hôn mê. Bác sỹ không dám để cô nằm ngửa bởi có một mảnh thủy tinh lớn ghim vào lưng cô nơi rất gần tim họ sơ cứu rồi với tốc độ nhanh nhất đưa cô tới bệnh viện lớn nhất thành Phong ngồi trên xe nắm chặt bàn tay lạnh giá của cô cầu người anh đều là vết thương nhưng không hề bị thương nặng mà ngược lại là cô,cô lấy cả thân mình che cho anh khiến bản thân bị thương vô cùng nặng anh hối hận rồi vì sự mất khống chế của mình mà làm hại bao giờ anh sợ mất đi cô như lúc này,nghĩ đến thôi cũng thấy toàn thân đau đớn,trái tim như bị ai bóp chặt không thở được cầm bàn tay lạnh giá của cô áp lên môi mình giọng anh nghẹn ngào_ Em Phải tỉnh dậy không được bỏ lại tôi hiểu không?Đến bệnh viện xuống khỏi xe cấp cứu Nguyên Phong nhìn thấy Hạ Nhất Thiên và các bác sỹ giỏi nhất đã chờ hai người trước cửa họ đón lấy băng ca cấp cứu của An Nhiên họ cúi đầu chào Nguyên Phong,giọng Nguyên Phong cất lên đầy quyền uy_ Bằng mọi giá cứu sống cô ấy nếu không ngày mai tôi sẽ san bằng bệnh viện cả đồng loạt gật đầu thật nhanh rồi đưa cô tới phòng cấp cứu,Nguyên Phong đi theo tới cửa do không được vào lên anh đành chờ ở ngoài tựa lưng vào tường anh bất lực đứng đó như nhớ ra chuyện gì anh gọi cho Từ Gia Luân,chưa đầy 5 giây bên kia cất giọng_ Alo,anh họ à? có việc gì sao ạ?Giọng Nguyên Phong run run_ Em có quen giáo sư Jack đúng không? em có thể gọi ông ấy qua bệnh viện Vimec bây giờ được không?Gia Luân lo lắng_ Anh bị sao vậy? bị thương nặng sao?_ Không phải anh mà là An Nhiên,em hay liên lạc với bác sỹ Jack luôn Vâng em sẽ liên lạc ngay bây giờ anh đừng lo lắng em sẽ qua đó ngay bây Nguyên Phong cúp máy cũng là lúc cửa phòng bật mở một cô ý tá xuất hiện trước mặt anh hỏi_ Thưa Hàn tổng vợ của ông rất nguy kịch do mất máu quá nhiều vết thương lại sát gần tim,tim đã ngừng đập một lần vừa được kích tim trở lại mà kho máu của bệnh viện không còn nhóm máu AB của cô ấy ngài có thể gọi mọi người tới xét nghiệm để truyền máu cho cô ấy gấp được không?Nguyên Phong không hề do dự_ Không cần gọi ai cả tôi có nhóm máu ABY tá gật đầu_ Vậy thì tốt quá mời anh đi theo Nguyên Phong ra khỏi phòng cấp cứu thì nhìn thấy Ba Mẹ,cùng Gia Luân và Quân Dịch Anh mệt mỏi nhìn Gia Luân khó hiểu,Gia Luân hiểu ý vội giải thích_ Lúc anh gọi điện thoại mọi người ở cạnh em,giáo sư Jack vào phòng cấp cứu rồi anh yên tâm Phong không trả lời mà dựa lưng vào tường,bà Nhã Lam nãy giờ nhìn thấy anh cũng hoảng sợ cả người anh đầy máu bà tiến lên nắm tay anh cất giọng sợ hãi_ Nguyên Phong chuyện gì đã sẩy ra sao hai đứa bị thương vậy hả? An Nhiên con bé sao rồi con?Bà gấp tới mức bật khóc,Nguyên Phong nhìn bà như thế anh thấy rất đau lòng anh lên tiếng yếu ớt_ Mẹ con xin lỗi,là con sai con đã mất khống chế lái xe vượt quá tốc độ khiến sảy ra tai nạn mà An Nhiên trong lúc nguy hiểm đã lấy toàn bộ thân mình che trở cho con,con không sao nhưng cô ấy bị thủy tinh ghim vào sát tim...Nói tới đây anh không nói được lên lời nữa tại anh tất cả là tại Nhã Lam mở lớn mắt nhìn anh đầy tức giận giơ tay tát lên mặt anh,đây là lần đầu tiên bà giơ tay đánh con mình nhưng bà rất giận,giận đứa con cứng đầu này vì thù hận mà trút giận lên An Nhiên,ai khuyên bảo cũng đều vô ích,bây giờ thì sao An Nhiên lại hành động giống hệt Quỳnh Chi mẹ của con bé năm đó đã không tiếc sinh mạng cứu hai mẹ con nghẹn ngào khóc thành tiếng_ Rồi sau này con sẽ hối nói xong thở dốc,Từ Gia Luân thấy bà như vậy bèn lại dìu bà tời ghế ngồi chờ nhẹ giọng an ủi_Bác à! chị dâu mạng lớn sẽ không sao đâu ngồi nghỉ đi kẻo huyết áp lại tăng run run nhẹ gật đầu mắt không dời cửa phòng cấp cứu cả người dựa vào ông Đình Phong bên cạnh ông vỗ nhẹ lưng bà trấn Dịch nhìn thấy sắc mặt Nguyên Phong tái nhợt với trên người cũng có nhiều vết thương anh tiến tới lên tiếng_ Nguyên Phong cũng lên đi xử lí vết thương đi,trên người cậu cũng có rất nhiều vết Không cần đâu! mình muốn chờ cô ấy ra khỏi phòng cấp Đừng cứng đầu nữa,mau đi xử lí vết thương với thay bộ đồ khác đi,cậu không muốn khi tỉnh dậy An Nhiên nhìn bộ dạng của cậu như thế này lại ngất đi đấy chứ?Nhưng Nguyên Phong không hề nghe lời của Quân Dịch cứ tiếp tục chờ sau cửa phòng cấp cứu bật mở các bác sỹ mệt mỏi đi ra,Nhất Thiên tháo khẩu trang xuống nhìn tất cả mọi người nhất là Nguyên Phong lảo đảo đứng trước mặt Nhất Thiên run giọng hỏi_ Cô ấy sao rồi?Nhất Thiên nhìn anh như thế thấy đau lòng,anh nhẹ giọng trả lời_ Ca phẫu thuật thành công đã cướp được người từ chỗ Diêm Vương trở xong tất cả mọi người đều chút bỏ được nỗi sợ hãi,đặc biệt là Nguyên Phong anh quỳ gối xuống sàn cả người vô lực ngã xuống và ngất đi mọi người sợ hãi dìu anh vào phòng bệnh vừa đi họ vừa nghe thấy tiếng cô y tá lẩm bẩm_ Người gì mà cứng đầu đòi rút 1000cc máu cho cô ấy,cũng may sức khoẻ tốt chứ không là ngất luôn khi đang lấy máu rồi,thật khó hiểu???

tổng tài anh sai rồi