tổng tài bá đạo chiều vợ yêu
Tổng Tài Bá Đạo Giành Lại Vợ Yêu - Tập 002 56:18. Tổng Tài Bá Đạo Giành Lại Vợ Yêu - Tập 003 01:05:02. Tổng Tài Bá Đạo Giành Lại Vợ Yêu - Tập 004 01:08:27. Tổng Tài Bá Đạo Giành Lại Vợ Yêu - Tập 005 01:06:23. Tổng Tài Bá Đạo Giành Lại Vợ Yêu - Tập 006 01:01:50. Tổng
Một ngày, đủ để Mặc Lăng Thiên làm xong chuyện thu dọn tài sản của gia tộc Rolster. Sau khi mọi chuyện lắng xuống, Ngôn Tiểu Nặc và Mặc Tây Quyết cũng không muốn tiếp tục đợi ở chỗ này, cùng Toàn Cơ và Mặc Tây Thần lên máy bay về thành phố S.
️ Đọc truyện chữ Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu ( Full) Chương 1 Tiếng Việt bản dịch Full mới nhất, hay nhất, cập nhật nhanh và sớm nhất tại NhayHo.Com
Đọc sách truyện Tổng Tài Bá Đạo Giành Vợ Yêu Full tác giả Thủy Ti Liễu - Gác chuyển ngữ, Ngôn tình Trung Quốc, Hiện đại, Sủng Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm.
Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu. Chương 310. Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu Chương 310. Chương trước Chương tiếp . Chương 310. Người giúp việc tiến vào phục vụ ăn uống. Phó học giả đi ra ngoài nghe điện thoại, lúc trở vào ông ấy nói với Ngôn Tiểu Nặc: "Tiểu Nặc
Ba đặc trưng của Con số chủ đạo 5 là: yêu tự do, thích diễn xuất và có khiếu nghệ thuật. là 5. Ý NGHĨA CON SỐ CHỦ ĐẠO SỐ 5 Con Số Chủ Đạo 5 là những người có tổng ngày sinh là 14, 23, 32, 41 viết thông minh, tài ba, nghị lực và cá nhân tính. Nhưng đối với họ
Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Nhảy hố truyện Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu Thể loại Ngôn Tình, Ngược, Sủng Đọc truyện Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu full cập nhật nhanh nhất trên Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé! Mô tả Không cấn thận bị cả gia đình cậu gài bẫy. Cô bị đưa đến chỗ một “lão già” nào đó để làm cừu non thế thân thay cho em họ. Nhưng lại không ngờ “lão già” trong truyền thuyết lại là một người trẻ tuối, chân dài, đẹp trai, thân hình tráng kiện, lại còn là tỷ phú thế giới! Điều quan trọng nhất là, anh thưong cô đến tận xưong tủy, vì cô mà không màng tất cả những thứ khác…
Ngôn Tiểu Nặc tức giận đến nỗi nước mắt cô tuôn trào Đồ khốn Mặc Tây Quyết! Anh đối xử với một người phụ nữ như vậy à, thật hèn hạ! Anh không phải đàn ông!” “Cô chửi đi, tôi sẽ bắt cô phải trả giá cho những lời cô vừa nói!” Anh mắt của Mặc Tây Quyết giống như một con dao, anh ta giữ cô thật chặt. “Không thể thuyết phục” Khuôn mặt xinh đẹp của Ngôn Tiểu Nặc nghiêng sang một bên. Mặc Tây Quyết quả tức giận, chỉ vào Ngôn Tiểu Nặc hét lên “Duy Đức đem cô ta vứt ra tầng sau nhà!” Duy Đức giữ chặt cô, miệng lắp bắp “Cậu chủ..” “Vứt cô ta ra sau, tự sinh tự diệt!” Mặc Tây Quyết nói một câu như vậy rồi nhấc chân đi, cánh cửa bị sập kêu vang trời. Ngôn Tiểu Nặc bị một vệ sĩ kéo xuống tầng sau. Cô ngồi sập xuống sàn, mới phát hiện đây là một tòa nhà trống không, ngoài đèn ra thì trong nhà không có gì khác, ngay cả một thứ đồ gia dụng cũng không có. Mặc Tây Quyết, thực sự muốn hành hạ cô đến chết? Cô không thể chết, nếu như Cô chết đi, bà ngoại không biết sẽ buồn đến thế nào. Cô phải sống! Cô CỐ gắng tìm một nơi có thể thoát ra, ngay lập tức cô đã lần sờ hết bốn bức tường, nhưng mà ở đây ngay cả cửa chính và cửa sổ đều được đóng rất chặt chẽ, một lỗ hổng nhỏ cũng không có. Không tìm được đường thoát ra, cô chỉ có thể bình tĩnh lại để giữ sức lực, như vậy mới có thể giúp cô chịu được lâu hơn trong tình trạng không có đồ ăn thức uống gì. Mặc Tây Quyết ngồi trong phòng giám sát, thông qua màn hình camera nhìn thấy mọi hành động của cô. Cô nằm xuống sàn nhà, ôm mình thật chặt khi ngủ, ánh đèn chiếu xuống, mặt Cô vô cùng xanh xao, lông mi dài cứ run run. Mặc Tây Quyết ném điều khiển từ xa, trong lòng hỗn loạn không yên, anh chỉ muốn dọa cô, xem cô có đỡ bướng bỉnh hơn không, chỉ cần cô nói một câu “Sai rồi”, thì anh lập tức thả cô ra. Nhưng mà cô thà ngủ trên sàn nhà, chứ không chịu mở miệng nhận sai. Trong đầu của Mặc Tây Quyết chất đầy hình ảnh cô đang nhắm mắt, dáng vẻ yếu đuối, đuổi thể nào cũng không đi, trong lòng càng giống móng vuốt của một con mèo đang cho loạn, làm cho anh ta càng thêm hoảng loạn, lo lắng bất an. “Duy Đức!” Mặc Tây Quyết hét to. “Cậu chủ, cậu có điều gì dặn dò?” Duy Đức vội vàng trả lời, lẽ nào cậu chủ đã đối ý muốn thả cô Ngôn ra? Như vậy thì tốt quá rồi. “Anh mang chút đồ ăn đến nơi giam cô ấy, hỏi cô ấy có chịu nhận sai không?” Mặc Tây Quyết lạnh lùng ra lệnh. “Vâng.” Duy Đức vội vàng chuẩn bị đồ ăn, không cần biết Câu chủ nói thế nào, Cậu chủ chịu cho cô ấy cơ hội là tốt rồi. Duy Đức đem đồ ăn đã chuẩn bị xong đi, Mặc Tây Quyết hét lên “Anh đi cùng tôi.” “Vâng.” Vệ sĩ ở tầng sau thấy Mặc Tây Quyết đi đến liền vội vàng mở cửa “Cạch.” Tiếng mở cửa làm cho Ngôn Tiểu Nặc tỉnh giấc. Cô liền đứng dậy, nhìn thấy đó là Mặc Tây Quyết, đằng sau còn có Duy Đức đi cùng, trên tay Duy Đức có cầm đồ ăn đến. “Ngôn Uyển Cừ, ở đây cảm thấy thế nào? Mặc Tây Quyết lạnh lùng hỏi. Ngôn Tiểu Nặc cắn môi hỏi “Cậu Mặc đến đây có phải là muốn xem tôi chết như thế nào không?” Mặc Tây Quyết nghe vậy, biểu cảm càng trở nên đáng sợ, Duy Đức vội vàng khuyên Ngôn Tiểu Nặc bỏ ánh mắt không chịu khuất phục đó đi. Duy Đức hết lòng thuyết phục Ngôn Tiểu Nặc “Cô Ngôn, cô chỉ cần nhận sai với cậu chủ một câu, cậu chủ có thể lập tức thả cô ra” Khuất phục? Nhận sai? Lòng tự tôn của cô không cho phép cô làm như vậy, chỉ sợ lòng tự tôn của cô bị chà đạp đến nỗi một chút cũng không còn. Ngôn Tiểu Nặc cười nhạt “Tôi không sai.” “Nếu như cô đã giỏi như vậy, thế thì tôi đành phải xem, cô rốt cục có thể sống sót được không” Mặc Tây Quyết quăng ra một câu lạnh lùng rồi quay mặt bước đi. Duy Đức nhìn Ngôn Tiểu Nặc thở dài, rồi cũng rời đi. Cánh cửa một lần nữa bị đóng lại. Ngôn Tiểu Nặc biết lần này thì có chết chắc rồi, mắt cô cay xè vì nước mắt cứ thế tuôn rơi, cô dặn lòng không được khóc, cho dù có phải chết thì cũng phải chết trong sự tôn nghiêm. Nét mặt của Mặc Tây Quyết tái mét, anh ta cứ đi đi lại lại trong phòng vì tức giận, anh ta luôn biết cách kìm nén cảm xúc, nhưng từ khi gặp cô gái này anh ta đã hoàn toàn mất kiểm soát. Mỗi khi anh ta nhớ đến ánh mắt đầy sự bướng bỉnh và thờ ơ của cô, trong mắt cô anh giống như một con quý “Cô gái đáng chết!” Mặc Tây Quyết tức giận gạt tất cả đồ đạc, gốm sứ đắt tiền rơi xuống đất, đi thẳng một mạnh vô số đồ đạc đã bị anh ta phả hủy, Duy Đức tính nhẩm một lúc, những thứ đồ vật đã bị hỏng có thể đáng giá bằng một căn biệt thự nhỏ. Chủ nhân của anh ta mất kiểm soát, đây là lần đầu tiên Duy Đức nhìn thấy điều đó, và tất cả đều là vì một cô gái bướng bỉnh không chịu nhận thua. “Quản gia Duy Đức, bữa trưa bây giờ có mang lên không..” người giúp việc hỏi rất kỹ. “Không ăn!” Mặc Tây Quyết đột nhiên thốt lên, anh ta còn đang tức giận đến nỗi đau cả dạ dày, vậy mà còn dám nhắc chuyện ăn với anh ta? Người giúp việc vội vã cúi đầu “Vâng, cậu chủ” Sau đó biến mất không một dấu vết. Quản gia Duy Đức nhìn thấy như vậy thở dài, rồi nhẹ nhàng thuyết phục Mặc Tây Quyết “Cậu chủ, chân của cô Ngôn vẫn còn bị thương” “Anh muốn nói gì?” Mặc Tây Quyết lạnh lùng nhìn Duy Đức. “Cậu chủ, cô Ngôn là người phụ nữ yếu đuối …” Duy Đức suy nghĩ hay là mở miệng cầu xin. Ý của anh là tôi bắt nạt cô ấy” Mặc Tây Quyết lạnh lùng nói, ánh mắt sắc như dao “Duy Đức, anh đã theo tôi mười mấy năm rồi, ngay cả đạo đức nghề nghiệp của mình cũng quên hết rồi sao? Duy Đức bị sốc, vội vàng cúi mặt, “Cậu chủ, Duy Đức không dám” Mặc Tây Quyết nhìn Duy Đức với ánh mắt lạnh lùng, ngay lúc này tiếng chuông điện thoại reo, anh ta cầm điện thoại lên xem, đưa điện thoại cho Duy Đức với vẻ khó chịu. Quản gia Duy Đức nghe điện thoại “Cuộc họp buổi chiều.” “Cử một người quản lý đi! Việc này mà cũng phải hỏi tôi sao?” Mặc Tây Quyết tức giận quát “Một đám ăn hại, mau thu dọn đồ đạc cút khỏi tập đoàn!” Quản gia Duy Đức đứng ở đó nghe cậu chủ đang tức giận, chỉ thở dài. Mặc dù rất lo lắng, nhưng không dám mở miệng… Mặc Tây Quyết tức giận đi đi lại lại, cuối cùng vẫn cầm lấy chiếc máy tính bảng, trong đó hiện rõ tình hình của tầng sau nhà, ở đó có cô gái đang bị nhốt. Mặc dù tức giận, nhưng anh ta vẫn muốn xem tình trạng bây giờ của cô gái. Cô ấy mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, mái tóc dài buông lả tả, làn da xanh xao vị thiểu nước và thức ăn, trong mắt lấp lánh nước mắt, hiện lên sự trống rỗng và tuyệt vọng. Một giọt nước mắt trong veo, rơi từ khuôn mặt nhợt nhạt của cô, và nhỏ giọt trên sàn nhà. Mặc Tây Quyết cảm thấy trái tim mình như bị thất lại, quặn lên từng cơn đau đến nỗi anh ta cảm thấy khó thở. Bao nhiêu năm rồi không có cảm giác như vậy? Trái tim đã bị anh ta rèn luyện cũng như sắt từ lâu rồi, nhưng sau khi gặp cô thì lại có cảm giác vui buồn như này.
Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu của tác giả Truyện. Cô vừa dựa vào tường đứng vững thì một chiếc xe Bugatti Veyron dùng trước mặt cô, Mặc Tây Quyết mặc áo sơ mi màu xám bạc đắt tiền, vô cùng đẹp trai, giống như thiên thần hạ phàm, Ngôn Tiếu Nặc ngây ra, anh ta đến đón cô thật sao?Mặc Tây Quyết thấy cô dựa vào tường, đầu tóc rối bù, chân còn dán băng gạc, vô cùng thảm hại, anh ta đột nhiên đau lòng, chạy đến ôm cô lên xe, ngữ khí lạnh lùng “Ai làm vậy?”. Ngôn Tiểu Nặc làm sao dám nói thật, vội vàng đáp lại “Tôi cũng không biết hắn là ai, thôi bỏ đi, người ta cũng là không cố ý? Mặc Tây Quyết cũng không truy cứu nữa, chỉ nhìn gót cô, anh ta nói với tài xế “Chạy nhanh chút nữa đi.”Tài xế đạp mạnh chân ga, xe lập tức chạy nhanh hơn, trong nháy mắt tòa lâu đài đã hiện ra trước mắt, Mặc Tây Quyết bể cô xuống xe, lạnh lùng ra lệnh “Bảo Phó Cảnh Thâm qua đây. Bên cạnh đó, còn có những truyện cùng thể loại khác như Rể Quý Trời Cho hay Võ Thần Chúa Tể Vũ Thần Chúa Tể.
Lục Đình nhìn thấy cô ấy bước tới cười nhẹ nhàng với cô “Ngôn Uyển Cừ.” Ngôn Tiểu Nặc quay đầu lại chỉ thấy cổng trường vắng tanh, xe của Mặc Tây Quyết sớm đã không còn ở đó. Cô bình tĩnh lại cười nhẹ “Lục học trưởng, có chuyện gì sao?” “Ừm, tối mai em sẽ đi chứ?” Lục Đình nhẹ nhàng hỏi cô. Ngôn Tiểu Nặc gật nhẹ nói “Em sẽ đi.” “Vậy, anh có thể đi cùng em không?” Lục Đình hỏi thêm. Ngô Tiểu Nặc đưa mắt xuống, “Em chỉ đi xem một chút, không cần đâu.” Lục Đình cười nhẹ nói “Không sao, đây là giấy mời dự tiệc giao lưu em cầm lấy.” Ngôn Tiểu Nặc nhận giấy mời nói “Cám ơn, em phải vào học rồi, em đi trước đây.” Nói xong cô vội vàng bước đi . Những góc váy màu gạo sữa của cô bay thướt tha, Lục Đình nhìn dáng vẻ của cô mà say đắm. Ngôn Tiểu Nặc vội vàng đề kịp giờ lên lớp, lúc tiếng chuông vào giờ vang lên cô mới vội bước vào lớp, thì chỉ thấy còn chỗ ngồi duy nhất ở trong góc hàng ghế cuối lớp, cô không nghĩ nhiều liền ngồi vào. Nhưng lại cảm thấy dưới mông cô có một vũng nước, cô vội vã đứng lên thì nhìn thấy trên ghế cô ngồi đây là những hạt nước. đi xem một chút, không cần đâu.” Lục Đình cười nhẹ nói “Không sao, đây là giấy mời dự tiệc giao lưu em cầm lấy.” Ngôn Tiểu Nặc nhận giấy mời nói “Cám ơn, em phải vào học rồi, em đi trước đây.” Nói xong cô vội vàng bước đi . Những góc váy màu gạo sữa của cô bay thướt tha, Lục Đình nhìn dáng vẻ của cô mà say đắm. Ngôn Tiểu Nặc vội vàng đề kịp giờ lên lớp, lúc tiếng chuông vào giờ vang lên cô mới vội bước vào lớp, thì chỉ thấy còn chỗ ngồi duy nhất ở trong góc hàng ghế cuối lớp, cô không nghĩ nhiều liền ngồi vào. Nhưng lại cảm thấy dưới mông cô có một vũng nước, cô vội vã đứng lên thì nhìn thấy trên ghế cô ngồi đây là những hạt nước. giá thấp dưới 7 số cả, lúc này điện thoại cô vang lên. “Cô Ngôn, quần áo mới đã được mang đến phòng để đồ, phòng để đồ ở giáp phòng ngủ, mời cô qua xem. Quản gia Duy Đức nói.” Ngôn Tiểu Nặc lập tức đến phòng để đồ, cô phát hiện phòng để đồ còn to hơn cả phòng ngủ của cô, nhìn thấy quần áo, giày dép, túi xách trong đó cô có cảm giác như đang ở trong khu thương mại. Mặc Tây Quyết biến nơi này thành thế này là để quay phim sao? Trong lúc kinh ngạc, cô phát hiện trong lòng cô có một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lướt qua. Thời gian không còn sớm, nếu không trở lại, tiết học này coi như không còn nữa, Ngôn Tiều Nặc lập tức ra ngoài. Nhưng lại không ngờ chạm phải Lục Đình ở cổng khu ở. “Lục học trưởng, sao anh lại ở đây?” Ngôn Tiểu Nặc giật mình trong một ngày mà chạm mặt đến hai lần, sao lại trùng hợp thế? Lục Đình cũng thấy giật mình và nói “Nhà anh ở đây, buổi chiều anh không có lớp nên quay lại trường lấy chút đồ.” Ngôn Tiểu Nặc gật đầu nói “Ồ” Lục Đình cười nhẹ hỏi “Em cũng sống đây à?” Ngôn Tiểu Nặc lắc đầu vội vã nói “Không phải, em chỉ đi qua thôi.” “Đi qua? Không phải em phải lên lớp sao?” Lục Đình nhíu mày hỏi. Ngôn Tiểu Nặc cười ngượng nói “Em không cần thận làm bần quần áo nên về nhà thay, không nói chuyện với anh nữa, em phải quay lại lên lớp rồi. Không đợi Lục Đình trả lời Ngôn Tiểu Nặc liền vội vã chạy đi. Lục Đình thấy chiếc váy liền thân màu tím nhạt trên người cô với chiếc váy màu gạo sữa cô mặc trước đó được làm bằng nhãn hiệu cao cấp Dior, số lượng có hạn trên thế giới. Những thứ đó lẽ nào là trang phục hàng ngày của Ngôn Uyển Cừ? Tập đoàn Diệu Hoa trên thị trường S chỉ là một tập đoàn bình thường thôi mà, có điều anh ta nghe nói gần đây tập đoàn Diệu Hoa làm ăn rất tốt, bố anh nói “Tập đoàn Đế Quốc gần đây đã cho tập đoàn Diệu Hoa một đơn hàng lớn, kiếm được nhiều tiền cũng là chuyện thông thường.” Ngôn Tiểu Nặc một mạch chạy đến lớp, tiết học vừa hay kết thúc, trong lòng cô chút hụt hẫng. Lãng phí bỏ qua mất một tiết học, cô chưa học được gì đành tìm bạn mượn vở chép bài. Cô cúi lưng xuống thì phát hiện, sách và vở viết của cô đều không thấy nữa! mắt của Ngôn Tiểu Nặc chớp nhẹ, đi thẳng về phía trước mắt của Trần Đình Đình. “Trả đồ lại cho tôi.” Ngôn Tiểu Nặc từ trên cao nhìn xuống đối mặt với Trần Đình Đình , lạnh lùng nói. Sắc mặt của Trần Đình Đình trầm lại, “Đồ của cô tôi làm sao mà biết ở đâu?” Ngôn Uyển Cừ, đồ của mình không tự giữ gìn cho tốt thì đừng có mà ngậm máu phun người.” “Tôi nói lại lần nữa, trả lại đồ cho tôi.” Ngôn Tiểu Nặc nhanh chóng nhận ra điệu cười đắc ý loé lên trong mắt cô ta, ” Không = thì tôi không khách sáo đâu” Khẩu khí lớn phết nhỉ, Ngôn Uyển Cừ, “Tôi thích không giả đồ cho cô đấy, cô làm gì được tôi?” Trần Đình Đình đứng dậy ngạo nghễ hỏi lại. Ngôn Tiểu Nặc điểm đạm hỏi “Vậy là cô thừa nhận đã lấy đồ của tôi?” “Đúng vậy, sách vở của cô đều ở chỗ tôi, muốn lấy lại à? Quỳ xuống xin tôi, chưa biết chừng tôi sẽ giả lại cho cô.” Trần Đình Đình vừa nghịch tóc của mình vừa cười.
Cô bị hãm hại rồi! Ngôn Tiểu Nặc cảm thấy toàn thân nóng rát khó chịu, trong bóng tối, cô chạm phải một vật gì đó lạnh buốt, không chịu được toàn bộ người áp lên đó. “Muốn bản thân như vậy à? Vậy tôi sẽ cho cô toại nguyện, cô đừng có hối hận đấy!” Ngôn Tiếu Nặc trong cơn mơ hồ nghe thấy tiếng nói của một người đàn ông, sau đó cô ấy bị người đó chặn môi lại, triền miên suốt một đêm… Ngày hôm sau, Ngôn Tiểu Nặc mở mắt một cách khó khăn, đập ngay vào mắt là một khuôn mặt người đàn ông đang ngủ, cánh tay mạnh mẽ của hắn vẫn đặt trên eo của mình, cô cúi đầu xuống nhìn mình và hắn, trong đầu ong lên một tiếng, sau đó là một tiếng la hét thất thanh. Hôm qua, cô đến nhà cậu để mượn tiền chữa bệnh cho bà ngoại đang nguy kịch, gia đình cậu rất khó nói chuyện, đồng ý rồi, nhưng yêu cầu cô tham gia một bữa tiệc với tư cách là em gái cô, vì khuôn mặt họ trông rất giống nhau. Vì cửu bà ngoại, cô không do dự đã đồng ý, kết quả, cô bị đưa vào trong một căn phòng, toàn thân bắt đầu nóng ran… “ồn quá!” Mặc Tây Quyết vì ồn quá mà tỉnh, nhíu mắt, đôi mắt đen toát lên vẻ vô cùng nguy hiểm. “Tôi, anh” khuôn mặt của Ngôn Tiểu Nặc đỏ lên, nói không thành câu “Anh… anh sao lại có thể làm vậy với tôi!” “Biếu không thì tôi đương nhiên sẽ nhận thôi”Mặc Tây Quyết lạnh lùng đáp. “Anh…” Ngôn Tiểu Nặc cuối cùng cũng hiểu mình đã bị người nhà cậu hãm hại rồi, cô rất tức giận, khó chịu, nhưng không thể rơi nước mắt, hôm nay bà ngoại phẫu thuật, không có tiền, ca phẫu thuật của bà không thể tiến hành, bây giờ cô phải đến bệnh viện ngay Cô ấy không có nhiều thời gian để buồn bã ở đây, từ trên giường ngồi dậy, toàn thân đau nhức khiến cô hít một hơi, có cắn răng chịu đựng cơn đau, lảo đảo bước xuống giường, nhặt chiếc váy màu vàng nhạt và đi thẳng ra ngoài. “Đứng lại.” Mặc Tây Quyết hét lên, ánh mắt lạnh bằng “Bố mẹ cô đã bản cô cho tôi rồi, cô muốn đi đâu?” “Bán cho anh rồi?” Ngôn Tiểu Nặc choáng váng, gia đình cậu không chỉ lên kế hoạch hại cô, mà còn bản đứt cổ rồi? Nhìn ánh mắt không thể tin nổi của cô, Mặc Tây Quyết lạnh lùng đáp “Nếu như không sợ công ty của bố cô phá sản, thì cô đi đi.” Trong ngữ khí của anh ta kèm theo sự kiêu ngạo ngông cuồng, khiến cho Ngôn Tiểu Nặc run rẩy trong lòng. Công ty của cậu là tâm huyết duy nhất mà ông ngoại để lại, là thứ bà ngoại trân trọng cả đời! Cô không thể đứng nhìn tập đoàn Diệu Hoa bị hủy hoại vì cô, nếu như vậy, bà ngoại sẽ đau lòng biết bao. Nhưng mà, bị bán đi như này sao, sao cô có thể cam tâm trở thành người phụ nữ của hắn? Loại phụ nữ được người ta bao nuôi? Cô tuyệt đối không muốn! Cô muốn giải thích cho rõ ràng, nhưng nghĩ đến chi phí phẫu thuật của bà ngoại, trong lòng Ngôn Tiểu Mặc như có hai người đang giằng xé nhau, cuối cùng vì bà ngoại, cô chỉ có thể chấp nhận hiện thực. “Bà tôi đang phẫu thuật, tôi cần đến bệnh viện một chuyến.” Cô nắm chặt ngón tay của mình, nén lại cảm giác nhục nhã trong lòng, cặp mắt nhìn Mặc Tây Quyết, ánh mắt đầy sự khẩn cầu “Có được không? Mặc Tây Quyết nhìn thấy sự mong chờ trong đôi mắt to sáng của cô, như ánh sao, không hiểu sao không thể từ chối liền nói “Trở về trước 7 giờ tối.” “Cảm ơn” Ngôn Tiểu Nặc nói xong câu cảm ơn liền lập tức đi ngay. Cô ấy muốn đi như vậy… Mặc Tây Quyết đột nhiên khó chịu, nhưng vẫn gọi điện cho quản gia, bảo anh ta đưa xe cho Ngôn Tiểu Nặc, và để lô hàng của Diệu Hoa đi. Bệnh viện thứ nhất Ngôn Tiểu Nặc xuống khỏi xe liền chạy thẳng đến phòng phẫu thuật, tim được bác sĩ Giang là người mổ chính cho bà ngoại. “Bác sĩ Giang, bà tôi thế nào rồi?” Ánh mắt cô đầy vẻ sốt ruột. “Cô là người nhà bệnh nhân à? Bệnh nhân vừa trải qua ca phẫu thuật, giờ vẫn chưa tỉnh, tuy nhiên ca phẫu thuật rất thành công, không cần lo lắng quá.” Bác sĩ Giang trả lời rất lịch sự. Nghe được bà không sao rồi, Ngôn Tiểu Nặc thực sự nhẹ nhõm, luôn miệng nói “Cảm ơn ông, bác sĩ, thật sự rất cảm ơn ông!”
Đánh giá từ 37 lượt Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Vợ Yêu của tác giả Sherrylouis510. Anh Ưng Triết Hạo, 27 tuổi. Là con trai trưởng của Ưng gia, và là chủ tịch của Ưng đẹp trai, lạnh lùng, cao cao tại thượng, có sự chiếm hữu mạnh mẽ nhất và cũng là kẻ vô sỉ nhất!Anh vô cùng phong độ, khí chất ngời ngời, ngũ quan trên gương mặt rất sắc sảo, khiến các cô gái ai cũng phải đổ gục trước Lâm Thiên Duyên, 23 tuổi. Là nhị tiểu thư của Lâm hoạt bát vui vẻ, tốt bụng, hồn nhiên, lanh lợi, tài - sắc có rất xinh đẹp, một nét đẹp trong sáng và thuần khiết. Làn da trắng như ngọc như ngà, dáng người dù có chút mảnh mai nhưng điện nước đầy đủ, lộ rõ ba cũng có thể đọc thêm mốt số truyện hiện đại khác như Thuần Hóa Kêu Thú Tiểu Thê Quá Manh Hủ hoặc Mạt Thế Không Gian Nam Thần Độc Sủng Vợ Tang Thi.
tổng tài bá đạo chiều vợ yêu