tổng tài lại gọi tôi đến nhà chị ấy
Cho đến một hôm anh ấy mời tôi đi ăn tối, nói rằng hôm nay là sinh nhật anh nhưng vợ con lại về thăm ngoại không có nhà. Quả là một dịp lý tưởng cùng một lý do lý tưởng để hẹn hò. Anh gọi điện và tôi không ngần ngại nhận lời.
Tổng thống Biden trước đây đã có phát ngôn gây bất ngờ khi ông kêu gọi miễn nhiệm Tổng thống Putin vào tháng 3/2022. Khi ấy, Tổng thống Pháp Macron cũng cảnh báo rằng người đồng cấp Mỹ đang "leo thang căng thẳng". Ông Macron đã cố gắng ngoại giao với ông Putin kể từ
Tôi và chồng lấy nhau gần 10 năm, cuộc sống còn khó khăn nhưng với tôi thì đã hạnh phúc . Vì tôi lấy được người chồng hiền lành thương vợ con. Anh làm tài xế taxi, còn tôi thì ở nhà trông tiệm tạp hóa nho nhỏ. Chồng tôi yêu nghề lắm. Mỗi ngày trở về […]
Rồi chồng chị bị tai nạn qua đời, chị bị nhà chồng đuổi đi. Chị dắt theo con trai nhỏ, phiêu bạt khắp nơi. 3 năm trước, chị mới chuyển đến đây sống. Căn nhà chị đang ở cũng nhỏ xíu, chỉ đủ cho hai mẹ con chui ra chui vào. Hàng ngày, chị đi thu mua đồng nát khắp xóm.
Theo ông Kirby, Tổng thống Biden thất vọng về quyết định của OPEC+ và "ông ấy sẵn sàng làm việc với Quốc hội Mỹ để cân nhắc về tương lai của mối quan hệ với Saudi Arabia". "Tôi nghĩ rằng ông Biden sẵn sàng để bắt đầu bàn luận vấn đề đó [với Quốc hội]. Tôi không nghĩ ra bất cứ lý do gì để phải chờ đợi lâu hơn nữa" - ông Kirby nói thêm.
Làm việc xong, Lâm Sanh lặng lẽ móc điện thoại ra, mở vòng bạn bè, từng chữ từng chữ gõ ra: "Tổng tài lại gọi tôi tới nhà chị ấy làm việc! Tổng tài chị ấy nuôi tiểu bạch kiểm! Người phụ nữ đứng sau người phụ nữ thành công… là Tôi! Là Tôi!".
Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Một tiếng 'Mẹ', là mẹ ruột. Lâm Sanh chờ mẹ vợ, mẹ vợ tới, mẹ ruột cũng tới, này hay rồi, bà thông gia gặp mặt. Còn có thể làm sao, Lâm Sanh cười ngượng ngùng thêm chút xấu hổ, mời hai bà mẹ vào nhà. Hứa phu nhân cùng Lâm phu nhân đều đã qua tuổi năm mươi, bảo dưỡng tốt, phong thái yểu điệu, Hứa phu nhân sinh ra dòng dõi thư hương, một cái nhìn một nụ cười uyển chuyển hàm xúc kể cả hơi thở, khí chất toát ra cao quý thư hương. Mà Lâm phu nhân là giáo sư đại học, Kỷ tiên sinh cũng là giáo sư đại học, hai vợ chồng nửa đời dạy dỗ giáo dục người, học thức uyên bác, kiềm chế vô cùng tốt, đối với sự xuất hiện của con gái chỉ kinh ngạc một chút, theo con gái vào nhà, cùng mẹ con Hứa gia giới thiệu sơ qua, nói năng tự có chừng mực khí chất tao nhã. Không phải người một nhà không vào cùng một cửa, đây là duyên phận, Lâm phu nhân mấy ngày nay biết con gái xử lý hỉ phòng, đúng lúc hôm nay rãnh rỗi đến xem phòng lắp đặt thiết bị thế nào, thiếu đồ hay điện nước thế nào. Lâm Sanh dở khóc dở cười, mẹ cô lúc nào không đi cứ chờ cô ra ngoài thì tới. Hai bà mẹ hai nhà như thể hẹn xong, một chữ không nói quan hệ hai đứa con gái, ngữ khí hai người nói chuyện phiếm làm cho hai đứa con gái nghĩ bởi vì quan hệ bạn bè giữa hai người. Sofa phòng khách bốn người ngồi. Gia trưởng hai bên nói chuyện phiếm, trọng tâm câu chuyện chỉ là chuyện thường nhặt, thỉnh thoảng nhắc tới con gái, chị khen con gái tôi, tôi khen con gái chị. Bầu không khí cực kỳ tốt, điều này làm cho Hứa Nam và Lâm Sanh hai mặt nhìn nhau, khó hiểu. Hai bà 'mẹ' thật ra vừa vào cửa liền phát hiện, đồ trong nhà đều có đôi có cặp, không khó đoán ra kết quả, chỉ là ai cũng không chủ động mở miệng, thẳng cho đến khi Lâm phu nhân âm thầm nhìn hai người, cười dò hỏi "Hai đứa bên nhau sao?" Lời này không chỉ định hỏi ai, Lâm Sanh nhíu mày, đang suy nghĩ trả lời thế nào, ánh mắt Lâm phu nhân xẹt qua người con gái, lại rơi vào Hứa Nam, Hứa Nam tự nhiên minh bạch, gật đầu cười trả lời nói "Dạ phải, dì." Hứa phu nhân cười nói "Hai đứa trẻ tuổi ở bên nhau cũng tốt, giúp đỡ lẫn nhau, hỗ trợ lẫn nhau." "Dạ dạ dạ, dì Hứa nói đúng thật." mẹ vợ hòa giải, Lâm Sanh vội vàng phụ họa. Lâm phu nhân nhìn con gái ngồi bên cạnh, ánh mắt hàm chứa ý oán trách, vỗ vỗ tay Lâm Sanh "Sanh Sanh, Nam Nam chăm sóc con, khi nào rãnh, mời Nam Nam về nhà chúng ta ăn bữa cơm." Vẫn là mẹ ruột có năng lực, hôm qua còn nghĩ làm sao dẫn Hứa Nam về nhà một chuyến, nhưng Hứa Nam là đại lão bản công ty, vẫn luôn bận rộn, Lâm Sanh không làm chủ được, ngẩng đầu hai mắt mong đợi nhìn Hứa Nam ngồi ở sofa đối diện. Con gái đưa ánh mắt nhìn sang, Lâm phu nhân cũng vậy, liên hiệp với ánh mắt ngạc nhiên của Hứa phu nhân nhìn qua con gái, Hứa Nam sắc mặt ung dung, khẽ cười nói
Nhận thư bàn giao công việc tâm tư rối bời, Lệ Sa tiếp tục tập trung tinh thần khẩn trương làm nay 14 tháng 5, cách cuối tháng khoảng nửa tháng, cô muốn dành thời gian để hiểu các hoạt động và các hạng mục của công ty, hiểu rõ các loại báo cáo, cuối tháng nhất định bận rộn càng không thể xuất hiện một con số một phân tiền sai tập trung, thời gian cứ thế trôi qua, tiếng chuông tan tầm 5 giờ vang Sa từ trong đống tài liệu ngẩng đầu lên, tối nay còn phải nấu cơm tối cho Phác tiểu thư, cô suy nghĩ một hồi, lấy điện thoại trong túi xách ra, gởi tin nhắn cho Phác tiểu thư, hỏi khi nào Phác tiểu thư tan tầm, cô cảm thấy Phác tiểu thư trăm công nghìn việc chắc chắn sẽ không cùng cô cùng nhau tan tới tin nhắn thực đơn tối qua Phác tiểu thư gởi cho mình, Lệ Sa nhìn bằng nửa con tiểu thư đã gởi 4 chữ.'Đêm nay ăn chay.'Còn đưa cô 100 đồng tiền đồ ăn, ăn chay ở đâu dùng tới 100 hoàn toàn hết đường lui rồi, hôm qua ban đầu muốn mời Phác tiểu thư tới nhà ăn một bữa cơm, cô vất vả mua một đống đồ ăn về, kết quả không thành, lần này tiếp tục ăn, đừng lãng này có người gõ cửa."Xin chào, kế toán Lạp.""A, chào, vào đi."Lệ Sa đặt điện thoại xuống, nhìn cô gái trẻ ngoài cửa, cô gái này quần áo rất trẻ trung trang điểm xinh đẹp, áo sơ mi phối với quần jean, đơn giản sạch rộ lên rất rực rỡ, trong đám mỹ nhân của công ty cũng có vẻ đặc biệt riêng, thoạt nhìn là sinh viên mới ra xã gái trẻ đi tới, đem văn kiện trong tay đặt lên bàn làm việc của Lệ Sa, ưỡn mặt ra nói"Kế toán Lạp, những tài liệu này là chủ quản Hoàng bảo em trước khi tan tầm đưa tới, là bản báo cáo hàng năm của năm ngoái, với báo cáo quý của năm nay, báo cáo hàng tháng của 4 tháng trước.""Nhiều như vậy?" Lệ Sa lẩm bẩm, cô thuận tay cầm một bản báo cáo, nhìn một chút lại ngẩng đầu lên hỏi "Em tên gì?"Chống lại ánh mắt Lệ Sa, cô gái trẻ vội vàng rũ mắt xuống, khuôn mặt trắng noãn hiện vẻ sợ hãi, giọng có chút lắp bắp"Kế toán Lạp, em... em tên là Ngô Phân, mới vào công ty chưa lâu, còn là thực tập sinh."Thực tập sinh, thảo nào nhìn còn trẻ như tới lúc cô vẫn còn là thực tập, ở công ty cũng giống Ngô Phân nhát gan sợ phiền phức, gặp người liền tránh, nhìn ai cũng sợ, đều là người từng làm cô gái nhỏ này sợ, Lệ Sa lộ ra vẻ mặt tươi cười, giọng cực kỳ ôn nhu."Ngô Phân đúng không, chị cũng mới tới công ty, em không cần gọi kế toán Lạp, gọi Lệ Sa là được rồi, còn nữa, đừng khẩn trương, thả lỏng chút, người trẻ phải can đảm mặt dày lên, thể diện không thể làm cơm ăn."Ngô Phân do dự, sợ hãi nói"Em gọi chị chị Sa, có thể không?"Lệ Sa gật đầu cười"Đương nhiên có thể, rất hân hạnh được quen em."Ngô Phân cười xấu hổ"Em cũng rất hân hạnh được biết chị, chị Sa, chị còn chưa tan tầm sao?""Chị cũng vừa muốn tan tầm."Lệ Sa quơ quơ bản báo cáo trong tay, bộ dạng than thở."Em coi, chủ quản Hoàng bảo em đem một đống tài liệu qua đây, cái này chính là muốn giết chết chị, chị không thể tan ca sớm nha ~""Chị Sa, đã tới giờ tan ca, chị có thể không cần phải làm thêm giờ." Ngô Phân bị Lệ Sa chọc cười, cảm giác khẩn trương đều biến mất, kế toán mới tới tính tình rất tốt, xem ra rất dễ thân Sa buông bản báo cáo"Em có về không hay ở lại tăng ca?"Ngô Phân miễn cưỡng cười cười"Tăng ca, mới vào làm còn rất nhiều điều không hiểu.""Phải tự tin chuyên cần mới có thể bổ sung những thứ kia." Lệ Sa từ trước tới nay đối với thực tập sinh đều phá lệ quan tâm, "Được rồi, có cái gì không hiểu, em cũng có thể tới hỏi chị."Hai mắt Ngô Phân sáng rực lên, mặt e lệ"Thật sao, mà vậy cũng ngại lắm."Lệ Sa cười cười, đút kết 3 năm đi làm của mình, Lệ Sa nghiêm túc nói"Ở công ty học kinh nghiệm, tặng em 7 chữ gan dạ mặt dày mở miệng trước.""Em nhớ kỹ rồi, cảm ơn chị Sa." nghe xong Lệ Sa nói, máu tràn đầy sức sống, "Công việc còn chưa làm xong, em đi làm trước."Lệ Sa gật đầu"Ừ, em đi đi."Nhìn Ngô Phân trong nháy mắt hai mắt sáng lên, sao cô có cảm giác dụ dỗ trẻ nhỏ nhỉ? Làm kế toán cái gì, cô hẳn là nên đi bán hàng đa cấp.
Nhận thư bàn giao công việc tâm tư rối bời, Lâm Sanh tiếp tục tập trung tinh thần khẩn trương làm việc. Hôm nay 14 tháng 5, cách cuối tháng khoảng nửa tháng, cô muốn dành thời gian để hiểu các hoạt động và các hạng mục của công ty, hiểu rõ các loại báo cáo, cuối tháng nhất định bận rộn càng không thể xuất hiện một con số một phân tiền sai lầm. Quá tập trung, thời gian cứ thế trôi qua, tiếng chuông tan tầm 5 giờ vang lên. Lâm Sanh từ trong đống tài liệu ngẩng đầu lên, tối nay còn phải nấu cơm tối cho Hứa tiểu thư, cô suy nghĩ một hồi, lấy điện thoại trong túi xách ra, gởi tin nhắn cho Hứa tiểu thư, hỏi khi nào Hứa tiểu thư tan tầm, cô cảm thấy Hứa tiểu thư trăm công nghìn việc chắc chắn sẽ không cùng cô cùng nhau tan tầm. Lật tới tin nhắn thực đơn tối qua Hứa tiểu thư gởi cho mình, Lâm Sanh nhìn bằng nửa con mắt. Hứa tiểu thư đã gởi 4 chữ. 'Đêm nay ăn chay.' Còn đưa cô 100 đồng tiền đồ ăn, ăn chay ở đâu dùng tới 100 đồng. Cô hoàn toàn hết đường lui rồi, hôm qua ban đầu muốn mời Hứa tiểu thư tới nhà ăn một bữa cơm, cô vất vả mua một đống đồ ăn về, kết quả không thành, lần này tiếp tục ăn, đừng lãng phí. Lúc này có người gõ cửa. "Xin chào, kế toán Lâm." "A, chào, vào đi." Lâm Sanh đặt điện thoại xuống, nhìn cô gái trẻ ngoài cửa, cô gái này quần áo rất trẻ trung trang điểm xinh đẹp, áo sơ mi phối với quần jean, đơn giản sạch sẽ. Cười rộ lên rất rực rỡ, trong đám mỹ nhân của công ty cũng có vẻ đặc biệt riêng, thoạt nhìn là sinh viên mới ra xã hội. Cô gái trẻ đi tới, đem văn kiện trong tay đặt lên bàn làm việc của Lâm Sanh, ưỡn mặt ra nói "Kế toán Lâm, những tài liệu này là chủ quản Hoàng bảo em trước khi tan tầm đưa tới, là bản báo cáo hàng năm của năm ngoái, với báo cáo quý của năm nay, báo cáo hàng tháng của 4 tháng trước." "Nhiều như vậy?" Lâm Sanh lẩm bẩm, cô thuận tay cầm một bản báo cáo, nhìn một chút lại ngẩng đầu lên hỏi "Em tên gì?" Chống lại ánh mắt Lâm Sanh, cô gái trẻ vội vàng rũ mắt xuống, khuôn mặt trắng noãn hiện vẻ sợ hãi, giọng có chút lắp bắp "Kế toán Lâm, em... em tên là Ngô Phân, mới vào công ty chưa lâu, còn là thực tập sinh." Thực tập sinh, thảo nào nhìn còn trẻ như vậy. Nhớ tới lúc cô vẫn còn là thực tập, ở công ty cũng giống Ngô Phân nhát gan sợ phiền phức, gặp người liền tránh, nhìn ai cũng sợ, đều là người từng trải. Sợ làm cô gái nhỏ này sợ, Lâm Sanh lộ ra vẻ mặt tươi cười, giọng cực kỳ ôn nhu. "Ngô Phân đúng không, chị cũng mới tới công ty, em không cần gọi kế toán Lâm, gọi Lâm Sanh là được rồi, còn nữa, đừng khẩn trương, thả lỏng chút, người trẻ phải can đảm mặt dày lên, thể diện không thể làm cơm ăn." Ngô Phân do dự, sợ hãi nói "Em gọi chị chị Lâm, có thể không?" Lâm Sanh gật đầu cười "Đương nhiên có thể, rất hân hạnh được quen em." Ngô Phân cười xấu hổ "Em cũng rất hân hạnh được biết chị, chị Lâm, chị còn chưa tan tầm sao?" "Chị cũng vừa muốn tan tầm." Lâm Sanh quơ quơ bản báo cáo trong tay, bộ dạng than thở. "Em coi, chủ quản Hoàng bảo em đem một đống tài liệu qua đây, cái này chính là muốn giết chết chị, chị không thể tan ca sớm nha ~" "Chị Lâm, đã tới giờ tan ca, chị có thể không cần phải làm thêm giờ." Ngô Phân bị Lâm Sanh chọc cười, cảm giác khẩn trương đều biến mất, kế toán mới tới tính tình rất tốt, xem ra rất dễ thân cận. Lâm Sanh buông bản báo cáo "Em có về không hay ở lại tăng ca?" Ngô Phân miễn cưỡng cười cười "Tăng ca, mới vào làm còn rất nhiều điều không hiểu." "Phải tự tin chuyên cần mới có thể bổ sung những thứ kia." Lâm Sanh từ trước tới nay đối với thực tập sinh đều phá lệ quan tâm, "Được rồi, có cái gì không hiểu, em cũng có thể tới hỏi chị." Hai mắt Ngô Phân sáng rực lên, mặt e lệ "Thật sao, mà vậy cũng ngại lắm." Lâm Sanh cười cười, đút kết 3 năm đi làm của mình, Lâm Sanh nghiêm túc nói "Ở công ty học kinh nghiệm, tặng em 7 chữ gan dạ mặt dày mở miệng trước." "Em nhớ kỹ rồi, cảm ơn chị Lâm." nghe xong Lâm Sanh nói, máu tràn đầy sức sống, "Công việc còn chưa làm xong, em đi làm trước." Lâm Sanh gật đầu "Ừ, em đi đi." Nhìn Ngô Phân trong nháy mắt hai mắt sáng lên, sao cô có cảm giác dụ dỗ trẻ nhỏ nhỉ? Làm kế toán cái gì, cô hẳn là nên đi bán hàng đa cấp. Điện thoại rung lên. Lâm Sanh mở khóa nhìn, Hứa tiểu thư lời ít ý nhiều, nhắn lại 2 chữ. 'Không biết.' Không biết lúc nào tan ca, vậy tối nay cô tan ca cũng không có gì làm, Lâm Sanh nhún vai, cầm đống báo cáo Ngô Phân mới đưa tới, từng tờ từng tờ nhìn thật kỹ, cô xác định bản báo cáo không có sơ hở, mặc dù chỉ là một tỷ lệ rất nhỏ,nhưng cũng không thể loại bỏ ngoài ý muốn. Thoáng qua thời gian đã đến 8 giờ. Lâm Sanh xoay cái cổ tê dại, mới phát hiện bên ngoài trời đã tối. Cô đứng dậy, lắc hông đá đá chân. Thất nghiệp một tháng, đã lâu không có chuyên tâm làm việc, phòng làm việc của cô không lớn, có cửa sổ sát đất, Lâm Sanh lặng lẽ đi tới trước cửa sổ. Nhìn cảnh đêm của thành phố này, ánh đèn rực rỡ, đẹp không sao tả xiết, mà cô ở thành phố này chỉ là một hạt cát bé nhỏ không đáng kể. Chính là một hạt cát tầm thường, cũng có cuộc sống không bình thường. Từ khi ở trên đường gặp phải Hứa tiểu thư, Lâm Sanh thấy cuộc sống của mình hoàn toàn lộn xộn, hàng xóm nhà bên là cấp trên của cấp trên của cấp trên của cô. Cuối cùng là Đại Boss. Lâm Sanh chợt nhéo bắp đùi, không có tiền đồ, run cái gì mà run! Sợ cái gì mà sợ, đại lão bản thì sao, có thể ăn thịt cô à! Đối nhân xử thế phải có nguyên tắc, phải có giới hạn, ôm đùi cái loại chuyện này nhất định không thể làm, càng không thể vì chút tiền nhỏ liền khom lưng. Chí ít trước khi khom lưng, phải để cho cô nguyền rủa chết cái gã đã trừ tiền thưởng cuối năm của cô! Không trừ tiền thưởng cuối năm của cô, cô cũng sẽ không từ chức, không từ chức, cô cũng sẽ không ở trên đường đụng phải Hứa tiểu thư, không đụng Hứa tiểu thư, hai người cũng sẽ không quen nhau, không quen cũng không tới XS phỏng vấn, không phỏng vấn... Điện thoại đột nhiên rung lên, Lâm Sanh cầm lên, 8 giờ 10 phút, hừm, đã tới giờ, cô về nhà nấu cơm cho Hứa tiểu thư. Lâm Sanh thu dọn xong bàn làm việc, tắt máy tính, cầm túi xách rồi đi ra ngoài, phòng làm việc lớn như vậy đã không còn một bóng người, những đồng nghiệp khác đều ra về rồi. Khổ tận cam lai, bây giờ chịu khổ, cam của sau này sẽ chuẩn bị nhận. Lâm Sanh ngẫm lại ý chí chiến đấu liền sôi sục, cô đợi thang máy, phía sau truyền tới tiếng 'lộc cộc lộc cộc' quen thuộc, thân 'hổ' Lâm Sanh chấn động, giọng ôn nhu khe khẽ vang lên "Lâm Sanh, em chưa tan tầm sao?" Khóe miệng Lâm Sanh giật giật, cô đang đợi thang máy thôi, vì sao cô đi tới chỗ nào cũng có thể gặp hai vị lãnh đạo. Lâm Sanh giữ bình tĩnh như thường, xoay người mỉm cười chào hỏi "Hứa tổng, Diệp tổng." Diệp Đồng tò mò, hỏi "Lâm Sanh, không phải em nói đêm nay có việc sao?" Mặt Lâm Sanh cứng đờ. Dường như cô thấy khóe miệng Hứa tiểu thư vẽ ra đường cong nhìn có chút hả hê, 'Đinh' một tiếng thang máy mở ra, Lâm Sanh diễn trò vội vào thang máy, cô ra vẻ vội vàng, vội vã nói "Diệp tổng, Hứa tổng, tôi còn có việc, đi trước." Cũng không đợi hai vị lãnh đạo lên tiếng, Lâm Sanh đi nhanh tới thang máy thoát khỏi tình huống lúng túng này. Diệp Đồng cười cười "Thật thú vị." Hứa Nam gật đầu "Quả thực thú vị." Hầm giữ xe bên dưới, Lâm Sanh vừa giải thoát 'Hãn huyết bảo mã' liền nhận được tin nhắn của Hứa tiểu thu 'Còn có việc, làm cơm, chờ thông báo.' Lâm Sanh chừng chừng nhìn điện thoại "Còn chờ thông báo, thật sự coi tôi như bảo mẫu." Về đến nhà đã 9 giờ, Lâm Sanh ngồi tê liệt trên sofa một hồi, sau đó đi tắm, cũng đã 10 giờ, điện thoại vẫn không có động tĩnh. Đã trễ thế này, Hứa tiểu thư còn chưa gởi tin qua, quả nhiên là đại lão bản của công ty, trăm công nghìn việc cả cơm cũng không có thời gian ăn, thảo nào dạ dày không tốt. Tháng 9 kì thi trung cấp kế toán, còn 4 tháng, vì cuộc sống tương lai càng tươi đẹp hơn, Lâm Sanh đút kết kinh nghiệm xương máu, thất nghiệp bao lâu thì hư hỏng bấy lâu, cô quyết định không thể tiếp tục trượt dài nữa, phải đọc sách lướt đề. Mở sách làm đề. Trong lúc Lâm Sanh từ trong biển đề lấy lại tinh thần, cầm điện thoại lên nhìn. Lúc này đã sắp 12 giờ. Trễ thế này Hứa tiểu thư còn ở công ty tăng ca, cơm nước có nên làm không, ăn hay không, Lâm Sanh cầm điện thoại, nhìn chằm chằm dãy số trên màn hình, cô do dự, xoắn xuýt. Gọi hay không gọi? Lâm Sanh phiền não nắm tóc, điện thoại ném lên sofa, túm lấy gối ôm, cắn xé một cách tàn bạo "Không gọi, gọi cái gắm, chuyện không liên quan tới mình, mình lo lắng làm gì. Qua 10 phút, Lâm Sanh yên lặng nhặt điện thoại về, cô cảm thấy, với tư cách làm thuê, bảo mẫu cần phải quan tâm một chút, thật lâu cố chủ vẫn chưa về. Lâm Sanh lấy hết dũng khí, dùng nhất dương chỉ, bấm điện thoại, qua 5 giây, điện thoại thông, truyền tới giọng Hứa tiểu thư "Lâm Sanh." Từ giọng khàn và nhỏ đầy bình tĩnh của Hứa tiểu thư, Lâm Sanh nghe được hình như Hứa tiểu thư có hơi mệt mỏi, tăng ca tới giờ này, không mệt mới là lạ. "Lâm Sanh?" "Ừm, đại lão bản, tôi chỉ muốn hỏi cô một chút, có muốn nấu cơm không?" Dù sao cũng đã làm. Hứa Nam cùng Diệp Đồng trao đổi xong vấn đề tài chính, Diệp Đồng vừa mới đi, tiểu bảo mẫu liền gọi điện tới, Hứa Nam xoa xoa hai mắt mệt mỏi, trả lời "Đã trễ thế này, không cần làm, phiền lắm." "Ờ, còn chưa tan ca?" "Chưa." Không cần làm cơm, Lâm Sanh nhất thời vui vẻ "Đại lão bản gần đây gần công ty không an toàn, nghe nói có kẻ biến thái chuyên môn đứng chờ con gái sau khi tan tầm, à thời gian cũng tầm lúc này, có mấy người vừa bị cướp tiền vừa bị cướp sắc, coi như cô mang theo dụng cụ phòng sói, cô về nhà cũng phải cẩn thận một chút, hi vọng cô thuận buồm xuôi gió, tạm biệt." 'Quan tâm' xong đại lão bản, Lâm Sanh 'cạch' một tiếng cúp máy, ngáp một cái, thoải mái duỗi người, chuẩn bị đi thoa dưỡng da. Lâm Sanh mới đi tới phòng ngủ, điện thoại chợt vang lên, điện thoại hiển thị 'Hứa tiểu thư'. 'Làm thì làm, gọi điện tôi làm gì, tôi làm cơm không có bồi cô nói chuyện.' Lâm Sanh bĩu môi lẩm bẩm, cô nằm trên giường, vừa mới kết nối. Truyền tới giọng Hứa tiểu thư tức giận "Hạn cho cô 10 phút, chạy xe yêu của cô tới công ty đón tôi." - Hứa tỷ Tới cứu giá, tiểu bảo mẫu v - Ps. Cuối tuần vui vẻ!^^ Tui mới lập một trang Fb để phòng trường hợp bay nick, thím nào thích qua in dấu chân v
Lâm Sanh làm việc trong một xí nghiệp tư nhân, lúc gần tết, cô xin phép nghỉ trước một ngày để về nhà ăn tết, ai ngờ lúc ăn tết về, lão bản đầu trọc keo kiệt lấy lý do đêm hôm đó cô không đến, từ chối phát tiền thưởng cuối năm của cơn tức giận, Lâm Sanh liền từ chức!Người bệnh thần kinh mới đêm hôm khuya khoắc mà gọi tới công ty phát tiền thưởng cuối năm!Nửa năm trước thất tình, hôm nay thất nghiệp, tình yêu, công việc đều không được như con người xui xẻo, khi uống nước lạnh sẽ bị lạnh kẽ răng, Lâm Sanh cảm thấy bản thân mình thật xui xẻo, một ly trà sữa cũng có thể đưa tới bi là như vậy, Lâm Sanh thu dọn đồ của mình ở công ty, sau khi cô dọn về nhà xong, thì liền muốn đi ra ngoài ăn một bữa thật no, dù cô ủy khuất nhưng cũng không để cho cái bụng bị ủy khuất, ăn không ngừng miệng, sau khi ăn no căng, cô liền mua một ly trà sữa trân châu, chậm rãi đi ở trên lúc siêu thị ở đối diện đang có hoạt động đẩy mạnh tiêu thụ, có rất nhiều người mặc quần áo kỳ lạ đang biểu diễn ở đó, Lâm Sanh nhìn một chút thì liền cảm thấy hứng mắt bị hấp dẫn, cầm ly trà sữa bước nhanh tới chỗ đó, cho đến khi cảm thấy một cơ thể mềm mại đụng vào, thì nàng mới biết là mình đụng vào một người!"A, xin lỗi, xin lỗi." Lâm Sanh cũng không có quay đầu, theo bản năng bật thốt lên, sau đó mới vội vàng ngẩng đầu lên nhìn người bị nàng đụng muốn hỏi người ta có bị sao nhưng khi cô vừa ngước đầu lên nhìn, thì không khỏi ngơ thế mà lại không cẩn thận đụng vào một tiểu tỷ tỷ xinh đẹp, tiểu tỷ tỷ xinh đẹp đứng ở trước người cô, dưới chân là một đôi giày cao gót tinh xảo, cho nên tiểu tỷ tỷ này cao hơn cô nửa cái người cao gầy, chân mày thì nhíu lại, đôi mắt sâu thẳm lóe lên hàn ý, nhìn qua ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, sắc mặt cũng không được tốt Nam vốn đang đi ở trên đường bình yên, đột nhiên bị một cô gái đụng vào, cô tránh không kịp, bước chân lảo đảo vài cái, thật vất vả mới ổn định cơ thể, thì thấy đầu sỏ đụng vào cô đang sững sờ nhìn Nam lạnh lùng nhắc nhở người kia, "Đi không biết nhìn đường à, có mắt để làm gì."Lâm Sanh lại ngơ ngẩn, tiểu tỷ tỷ xinh đẹp này tức giận, chỉ cảm thấy khắp người tản ra khí tức lạnh lùng, làm cô phải lui lại một bước, "Xin lỗi, thật ngại, tôi không có cố ý."Hứa Nam nhìn nàng, lạnh nhạt nói, "Lần sau cẩn thận một chút, mở to hai mắt ra mà nhìn đường.""Được được, lần sau nhất định sẽ cẩn thận." Lâm Sanh vội vàng lên hôi lạnh không ngừng chảy xuống, Lâm Sanh sống hai mươi lăm năm, ngoại trừ cô cô ra, cô chưa từng thấy nữ nhân có khí tràng như như chỉ cần nhìn cô một cái, tâm thần đều bị đảo loạn, cho nên cũng không dám ngẩng đầu nhìn sự Lâm Sanh rất là khẩn trương, tiểu tỷ tỷ xinh đẹp giáo huấn xong thì chuẩn bị đi, cô thở phào nhẹ nhõm, tinh thần căng thẳng lập tức được buông lỏng, tay đang cầm trà sữa không khống chế được, chợt dùng sức bóp một Sanh cảm thấy trong một giây này, là một giây đen đủi kinh khủng nhất trong đời trơ mắt nhìn trà sữa màu trắng cùng với mấy viên trân châu tròn trịa, bắn tung tóe từ trong ống hút, vẽ ra một đường cong duyên dáng bay ở trên không trung."Bẹp" một tiếng, bắn lên gương mặt lạnh lùng của tiểu tỷ tỷ xinh Sanh hít vào một ngụm khí nhớ là vận may hôm nay của nàng rất cao, có nên đi mua vé số, để trúng một ngàn tám trăm vạn hay Nam ngây người một hồi, không thể tin sờ sờ mặt mình, trên mặt nàng đều là trà sữa, ở trên chóp mũi cao thẳng còn dính một viên trân châu, trà sữa lạnh lẽo chảy xuống cằm của cô rồi nhỏ giọt trên mặt Sanh quẫn bách, hận không thể tìm cái lỗ để chui xuống!"Tôi tôi tôi... Thật sự xin lỗi, xin lỗi, tôi thật sự không có cố ý."Lâm Sanh bước qua một bước dài, ném trà sữa vào thùng rác bên cạnh, rồi rút khăn giấy ở trong túi ra, vội vàng cầm khăn giấy lau trà sữa trên mặt Hứa một người hắt trà sữa ở trên đường, lần đầu tiên trong đời, tâm trạng Hứa Nam vốn cũng không được tốt, trà sữa lại dính ở trên mặt, trong lòng càng thêm bực bội hơn nữa, lúc này cô thật sự tức giận không thể kiềm chế được, hít một hơi thật sâu, đáy mắt lóe lên hàn quang, lạnh lùng hỏi, "Nói cô đi đường mà không chịu đi đường, cho nên cô mới hắt trà sữa lên người tôi đúng không?"Lâm Sanh vội vàng giải thích "Xin lỗi, hãy tin tôi, tôi thật sự không có cố ý mà.""Đụng vào tôi không phải là cố ý, hất trà sữa vào người tôi cũng không phải cố ý, cô còn muốn tôi tin cô à?"Hứa Nam đẩy Lâm Sanh ra, giật khăn giấy ở trong tay người kia lau mặt, cô có thể cảm thấy lý trí của mình, bị cô gái này kích thích muốn bùng nổ, lui lại một bước, kéo khoảng cách ra một chút."Thật xin lỗi, lần sau tôi sẽ mở to hai mắt ra mà nhìn đường, tôi thật sự không có cố ý muốn..."Lâm Sanh còn chưa nói xong, Hứa Nam nhíu mày, đi lên phía trước, dùng giày cao gót ở dưới chân cô, không nặng cũng không nhẹ đạp một cước lên chân Lâm Sanh trợn to hai mắt, ôm chân nhảy lên, gào lên đau đớn, "Cô giẫm lên tôi làm gì!?"Hứa Nam áy náy nhìn Lâm Sanh, "Thật ngại quá, cô phải tin tôi, tôi không phải cố ý muốn giẫm cô, là giày của tôi tự chủ trương."Lâm Sanh đau đến nhe răng trợn mắt, "Cô...""Lần sau cẩn thận một chút." Hứa Nam lạnh lùng liếc người kia một cái, xoay người giẫm đôi giày cao gót chừng mười cm, "Cộc cộc cộc" mà thẳng bước màn này xảy ra ở nơi không có nhiều người, nhưng vẫn có người nhìn thấy, bị mỹ nữ dùng giày cao gót giẫm lên chân, đều nhìn Lâm Sanh với ánh mắt đồng Sanh khóc không ra nước mắt, hôm nay phạm Thái Tuế gì, mà từng chuyện từng chuyện xui xẻo đều dính hết lên người cô."Người này là ai vậy chứ?""Cô ta giẫm mình, giẫm giày cao gót lên chân mình.""Quên đi, coi như cô ta đẹp, không được tức giận, mình tuyệt đối không được tức giận.""Tức thật đó, đau chết tôi rồi."Mặc kệ tự mình an ủi đến thế nào, Lâm Sanh vẫn cảm thấy vừa tức lại vừa oan ức, nhưng lại cảm thấy đuối lý, dù sao cũng là do nàng làm sai trước, nàng cũng không thể nói gì khiễng đi tới chỗ ghế đá, nhìn xung quanh thấy không có người nào, liền cởi giày với vớ ra, thì liền thấy ở trên mu bàn chân có một dấu đỏ vô cùng chói mắt, Lâm Sanh hít sâu một hơi, phát huy hết tinh thần AQ của nàng trong suốt hai mươi lăm năm qua."Không, mình không có tức giận.""Lâm Sanh ơi Lâm Sanh, nếu như ai dám hắt trà sữa lên người mày, sợ là mày liền muốn giết cô ta ngay lúc đó, không phải mỹ nữ chỉ giẫm mày một cái thôi sao, đáng giá.""Xinh đẹp thì sao chứ, chỉ là bề ngoài xinh đẹp thôi, chứ nội tâm thì hắc ám tới như vậy, ai dám cưới cô ta về nhà, thì người đó liền xui xẻo.""Phi phi phi, miệng của mình phải tích đức, không được nguyền rủa người ta như vậy."Thật vất vả mới an ủi tâm hồn bé nhỏ, Lâm Sanh bước khập khiễng về do cô đã làm sai tiên là đụng vào người ta, sau đó lại hất trà sữa vào mặt, cô thừa nhận là cô không đúng, thế nhưng lại bị giẫm thành người què, lúc đi qua đường còn có mấy em học sinh tiểu học chạy tới đỡ mình rất tức giận!Nhìn vào là giống như đỡ một bà cụ qua đường vậy, cô cũng không phải là người què đường xong, cô còn phải cười khen mấy em học sinh tiểu học hiểu chuyện, không thể để cho đóa hoa tổ quốc bị tổn thương tới nhà, Lâm Sanh tắm rửa xong, liền nằm lì ở trên giường nguyên một ngày, buổi tối cái bụng kêu lên, cũng không muốn ngồi dậy, ngày hôm nay quả thật là một ngày tối tâm nhất trong đời, thất nghiệp còn chưa nói, còn bị giẫm thành người đau nhức từ trên chân truyền tới, không có lúc nào là không nhắc nhở nàng chuyện xui xẻo xảy ra vào hôm giấc ngủ này là ngủ tới ngày hôm sớm điện thoại để ở bên gối đột nhiên vang lên, Lâm Sanh giật mình tỉnh giấc, vội vàng sờ kiếm điện thoại rồi cầm lên cuộc gọi hiện tên "Bình Bình", là khuê mật tốt của cô, không phải là cô cô hay ba mẹ là tốt vừa bắt máy thì bên kia truyền tới tiếng hét, "Lâm Sanh, ngày hôm qua gửi tin nhắn cho cậu cũng không trả lời, tại sao mình gọi nhiều cuộc như vậy mà cậu lại không bắt máy."Lâm Sanh nhanh chóng để điện thoại ra xa lỗ tai, mở loa lớn rồi để ở bên cạnh gối, lại nằm úp sấp lên giường, uể oải trả lời, "Hôm qua tớ ngủ nguyên một ngày, nên không có biết."Thẩm Bình cũng bị cô làm cho tức chết, tức giận hỏi, "Nói mau chuyện gì đã xảy ra, công việc đang làm rất tốt, sao cậu lại đi từ chức thế?""Cậu nhắc tới việc này, tớ lại thấy tức giận." Lâm Sanh cầm điện thoại lên rồi ngồi dậy, "Lão bản của công ty mình, phải tới ngày cuối cùng mới phát tiền thưởng cuối năm, kết quả là tớ xin nghỉ ăn tết sớm, cũng không có phát, vừa vặn mình xin nghỉ, chết sống không chịu phát cho mình, cậu nói coi có tức hay không."Thẩm Bình trả lời "Đúng là tức thiệt, cho nên cậu liền từ chức à?"Trên mặt Lâm Sanh đều là khinh thường, đưa tay vuốt vuốt tóc dài ở bên thái dương, "Chị không ở đây, thì cũng có chỗ khác để chị ở, không từ chức sớm chẳng lẽ chờ bị ép khô à, tiền thưởng cuối năm nói trừ liền trừ, đây là tiền lương hai tháng của mình, mấy chỗ làm việc lương ít cũng không có bóc lột tới như vậy."Bên kia điện thoại truyền tới tiếng cười nhạo, "Vậy tìm được chỗ nào nhận cậu chưa?"Một câu này của Thẩm Bình liền đả kích Lâm Sanh, cô xụ mặt xuống, đáng thương nói, "Hôm qua mới cuốn gói ra đi, làm gì tìm được chỗ thu nhận thích hợp nhanh như vậy được chứ, Thẩm đại bác sĩ à, cậu có thể bao nuôi mình được không?""Đi chết đi, mình nuôi không nổi cậu, ai kêu cậu từ chức nhanh như vậy, nếu không có tiền thưởng cuối năm, thì tiền lương mỗi tháng của cậu cũng không thấp, mà cậu lại không mua gì nhiều, mình không tin là cậu không đi gửi ngân hàng.""Mình quyết định sau này cô độc sống quãng đời còn lại, mình phải gom góp tiền dưỡng lão cho mình nữa." Lâm Sanh tức giận nói đến nỗi phải đấm xuống giường, "Bình Bình, mình còn muốn nói với cậu một chuyện đặc biệt làm mình muốn phát điên lên, mới xảy ra ngày hôm qua." Cô cầm chăn lên hung tợn cắn xé."Có chuyện gì nữa vậy?""Mình bị giẫm thành người què nè!"Thẩm Bình sửng sốt một chút, hỏi "Què cỡ nào? Có cần mình giúp cậu kiểm tra một chút không?""Mình nghiêm túc đó!""Được rồi, thì què thật, sao cậu còn chưa khóc híc híc chạy tới bệnh viện tìm mình nữa."Lâm Sanh ủy khuất bĩu môi"Chỉ cách què có một chút, cũng không xa.""Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"Lâm Sanh tức giận, lại hung tợn cắn xé chăn "Không phải mình vừa thất nghiệp hồi hôm qua sao, tâm trạng không tốt thì mình liền đi ra ngoài giải tỏa một chút, kết quả đang đi ở trên đường, không cẩn thận đụng vào một cô gái, sau đó cậu biết xảy ra chuyện gì không, cậu tuyệt đối sẽ không nghĩ ra đâu!"Điện thoại bên kia truyền tới tiếng cười khẽ, "Quá trình không quan trọng, nói chung là cậu rất thảm, bị cô gái cậu đụng trúng xém chút nữa là giẫm què cậu đúng không?""Hoàn toàn chính xác." Lâm Sanh hất mặt lên, "Nữ nhân cần gì phải làm khó nữ nhân, hất trà sữa lên mặt cô ta, mình cũng đã xin lỗi rồi, cô ta còn lấy giày cao gót giẫm lên chân mình."Giọng điệu lại tăng thêm, còn nhanh chóng bổ sung thêm một câu, "Bình Bình, giày cao gót, rất đau."Thẩm Bình"Sanh Sanh, cậu nên cảm thấy may mắn vì bây giờ đang là mùa hè, mà không phải là mùa đông."Lâm Sanh sửng sốt một chút "Tại sao?""Mùa đông trà sữa nóng như vậy, cậu hủy dung của người ta, thì mình đảm bảo cậu sẽ không bị què."Lâm Sanh nghẹn rất hay giống như rất có Sanh trợn to mắt, "Bình Bình, con thuyền nhỏ tình bạn của chúng ta sắp lật rồi, mình bị giẫm què như vậy, mà cậu lại không nói giúp mình, sao khuỷu tay của cậu lại chỉa ra ngoài luôn rồi.""Được rồi, chân cậu không có sao chứ?""Không sao, chỉ là mu bàn chân bị bầm nguyên một cục." Lâm Sanh yếu ớt bổ nhào xuống giường, "Thì ra giày cao gót cũng là vũ khí sắc bén phòng thân của nữ nhân.""Cậu biết giày cao gót lợi hại tới cỡ nào rồi đúng không, mà cậu cũng không thích mang giày cao gót, bằng không lần sau cậu gặp lại cô gái giẫm cậu, thì cậu liền có thể giẫm lại rồi.""Có đạo lý." Hai mắt Lâm Sanh sáng lên, đi chân trần xuống giường, lục tung đồ lên."Đùng đùng đùng, cậu đang làm gì vậy?""Mình đang tìm giày cao gót."Bên kia điện thoại bật cười giễu cợt, "Cậu bị giẫm chân, chứ không có bị giẫm lên đầu, tớ đang giỡn thôi, mà cậu lại cho là thật à, cậu có mang giày cao gót, mà không gặp cô gái giẫm cậu, thì cậu cũng không có chỗ phát huy."Lâm Sanh tìm tới tìm lui, không bao lâu liền ngồi bịch xuống đất, cô tuyệt vọng "Bình Bình, mình nói với cậu, trong nhà mình lại không có một đôi giày cao gót nào cả, một đôi cũng không có, cậu biết mình đau tới cỡ nào không?""Nếu cậu chịu mang, thì mình cho cậu một đôi."Lâm Sanh lại bò lên giường, "Quên đi, quên đi, giày cao như vậy, tớ sợ bị ngã quá."Điện thoại bên kia im lặng vài giây, âm thanh có hơi gấp rút "Bên tớ có một bệnh nhân, không nói với cậu nữa, ngày mai được nghỉ, mình tới tìm cậu.""Được, cậu làm việc đi, bye bye."Lâm Sanh cúp điện thoại, nằm xuống giường, mới vừa híp mắt lại, thì ở ngoài cửa truyền tới tiếng loảng xoảng, sau đó là âm thanh vô cùng ồn ào, Lâm Sanh kéo chăn lên che kín đầu lại, âm thanh máy khoan điện khoan vào tường, làm cho người nàng phải nổi hết da gà lên, hàm răng cũng bủn rủn."Mới sáng sớm, có để cho người ta ngủ không vậy." Lâm Sanh lẩm bẩm bước xuống giường, vừa mở cửa ra, thì đã thấy căn phòng đối diện không người ở đang lắp đặt thiết bị.
Đánh giá từ 25 lượt Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Lại Gọi Tôi Đến Nhà Chị Ấy! của tác giả Ta Là Phong Tử. Tổng tài đại nhân luôn lấy chuyện trừ lương làm lý do áp chế cô làm 'việc khổ cực', làm sao đây? Làm hay không làm? Làm việc xong, Lâm Sanh lặng lẽ móc điện thoại ra, mở vòng bạn bè, từng chữ từng chữ gõ ra 'Tổng tài lại gọi tôi tới nhà chị ấy làm việc! Tổng tài chị ấy nuôi tiểu bạch kiểm! Người phụ nữ đứng sau người phụ nữ thành công... là Tôi! Là Tôi!'Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tổng Tài Cùng Tổng Giám Ôn Nhu Của Mình của cùng tác giả.
Tác phẩm Tổng tài lại gọi tôi đến nhà chị giả Ta là Phong vật chính Lâm Sanh nhân viên quèn kiêm bảo mẫu x Hứa Nam ngự tỷ tổng MinPs. Tổng tài ngự tỷ sở thích ăn hiếp tiểu nhân viên, đấu khẩu suốt ngày và tất nhiên phần thắng nghiêng đại tổng ánTổng tài đại nhân luôn lấy chuyện trừ lương làm lý do áp chế cô làm "việc khổ cực", làm sao đây? Làm hay không làm? Làm việc xong, Lâm Sanh lặng lẽ móc điện thoại ra, mở vòng bạn bè, từng chữ từng chữ gõ ra "Tổng tài lại gọi tôi tới nhà chị ấy làm việc! Tổng tài chị ấy nuôi tiểu bạch kiểm! Người phụ nữ đứng sau người phụ nữ thành công... là Tôi! Là Tôi!"Ngang ngang ngang ngược tổng tài x tiểu tiểu tiểu nhân viên quèn, tổng tài cùng nhân viên quèn hằng ngày vừa nói nhiều vừa ngọt ~Nhân vật chính Lâm Sanh tiểu nhân viên quèn kiêm bảo mẫu x Hứa Nam đại tổng tàiLời editor -Châm ngôn edit ngọt ngọt ngọt và bao hài nên yên tâm nhảy hốv
tổng tài lại gọi tôi đến nhà chị ấy