tổng tài tàn khốc dưỡng yêu
- Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Tàn Khốc: Đoạt Ái của tác giả Thư Thư Kỳ. Đóa hồng xinh đẹp Giai Kỳ là một đại mỹ nhân với thân hình lả lướt, uyển chuyển, dung mạo khuynh nước khuynh thành, còn mang vẻ gợi cảm, vũ mị.
Hamtruyen365.com - Các bạn đang đọc truyện Tổng Tài Tàn Khốc: Chiếm Hữu Điên Cuồng của tác giả Virginana. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Mộng Ái là một cô gái đáng yêu, nhưng hoàn cảnh gia đình không tốt
Đọc sách truyên Cô Vợ Hắc Đạo Của Tổng Tài Tàn Khốc - Chương 43 Full gacsach Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm . Cơ thể nó miễn dịch với chất dinh dưỡng mà, trách được ai đây. Nụ cười tươi sáng như nụ hoa nở khi đêm dần tàn. Mang tình yêu đến say mùi hương
Tổng Tài Tàn Khốc Đoạt Ái FULL , chương 79 của tác giả Thư Thư Kỳ cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Gặp Gỡ Tổng Tài Tuyệt Tình Tàn Khốc Được 7.62/10 từ 50 phiếu bầu. Truyện Gặp Gỡ Tổng Tài Tuyệt Tình Tàn Khốc do Tuyết Sắc Đồ Mi sáng tác, tàn khốc bởi hắn cưỡng chế cô trong mơ màng vì cô đã uống phải thuốc mê của hắn. Lần gặp mặt thứ hai thì hắn đòi xem thân thể của cô với vẻ mặt lạnh lùng! Cô sẽ phải làm gì để thoát khỏi tay hắn?
Tổng Tài Tàn Khốc Đoạt Ái FULL , chương 68 của tác giả Thư Thư Kỳ cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Ánh nắng của buổi sớm tinh sương dịu dàng lướt qua khóm hồng còn ướt những hạt mưa đêm qua, tràn qua thềm nhà gỗ ấm cúng, leo lên chiếc giường rộng mềm mại, soi rọi dáng người thiếu nữ tinh khôi đang nằm ngủ mê man trên làm lay tấm rèm, mang theo hương thơm buổi sáng tràn ngập hương hoa hồng thổi vào phòng ngủ đơn giản đầy nữ Ân nằm yên lặng thiêm thiếp, mái tóc đen dài mềm mại xõa tung tán loạn nổi bật trên tấm ga giường trắng muốt, làn da tươi mát thoáng ửng đỏ, dưới ánh sáng ban mai càng thêm vẻ kiều diễm gợi cảm. Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dày dặn phủ bóng xuống gò má phiếm hồng, đôi môi hé mở, môi dưới còn lưu lại vết máu khô của vết thương tối Ân nằm trên giường, giọt nước mắt còn vương nơi khóe mi, mi tâm cau chặt lại biểu hiện cho cơn ác mộng đêm qua còn ám ảnh cô cả trong giấc thổi nhẹ nhàng trên làn da như nhung, những sợi tóc bay vương khẽ trên mặt cô, khiến cô trong cơn mộng mị khẽ nhíu mày, xoay người vô thức như muốn tránh né, lại nằm sát gần hơn một bóng hình anh tuấn tà mị nãy giờ yên lặng ngắm nhìn cô ngủ say Yến Thanh đã thức dậy từ rất sớm, trước cả khi những tia nắng bình minh đầu tiên ló dạng nơi phía chân trời xanh thẳm, chiếc đĩa đựng bánh ngọt hắn dùng tạm làm gạt tàn đã đầy tàn thuốc, một điếu xì gà Cohiba cháy dở đang tỏa những làn khói phiêu lãng trong những đầu ngón tay mặc chiếc áo sơ mi mới được thuộc hạ mang đến, ba hàng cúc không được cài để lộ cơ ngực màu đồng nam tính mạnh mẽ mà gợi cảm, tay áo sắn cao để lộ cánh tay rắn chắc, quần âu không cài thắt lưng, giày đã được đi gọn gàng, chân trái co lên, bàn tay với những ngón tay dài tinh tế gác lên đầu gối, chân phải duỗi lười biếng trên giường, mái tóc xõa tung trước trán, gương mặt tuấn mĩ điềm đạm, ánh mắt sâu hút thăm thẳm, đôi môi kiêu bạc khắc nghiệt, dáng diệu ung dung thư thái, bất cần tùy tiện gợi cảm như biểu tượng nam tính thu hút nhất, khiến phụ nữ phải thèm Yến Thanh ngồi bên cạnh ngắm Thiên Ân nép sát vào hắn mà ngủ, hắn rất cao, sải chân duỗi dài qua chiều dài giường của cô, Thiên Ân co người lại, hai tay xếp gọn trước ngực, đầu gối co lên, tư thế ngủ rất đặc trưng của những đứa trẻ khi bị tổn thương, thu mình mắt thâm thúy của hắn ngắm nhìn gương mặt nhu mì của Thiên Ân, ngắm nhìn dáng vẻ dịu dàng thanh khiết, hơi thở khe khẽ. Thiên Ân mặc chiếc sơ mi tối qua của hắn, áo của hắn rất rộng, cô lọt thỏm bên trong, gấu áo dài quá lưng bắp đùi, che đi dáng vẻ xuân thì thiếu nữ tuyệt mĩ, ánh mắt hắn nhìn sâu xuống cổ áo sơ mi, rãnh ngực sâu hút như ẩn như hiện theo từng nhịp thở của tay trái hắn vuốt nhẹ vầng trán, những lọn tóc thẳng mềm mại quấn lấy ngón tay hắn mát lạnh như lụa. Trong giấc ngủ bị quấy rầy, Thiên Ân khẽ cau mày, giọng nói mê sảng khàn khàn vang Ưm....Nước....Tề Yến Thanh nhìn gương mặt nhu mì nhợt nhạt, đôi môi hồng phấn đã bớt phần căng mọng vì thiếu nước, trên làn môi dưới đầy đặn còn rướm máu đã khô vì vết cắn của hắn tối qua, nhớ lại hình ảnh cô một thân ướt nước mềm mại giãy dụa trong vòng ôm của hắn, làn môi mềm dính máu, quá kinh hãi mà ngất đi trong vòng tay cùng thì ngoài việc vớt cô ra khỏi làn nước, lau khô người rồi mặc cho cô chiếc áo sơ mi của hắn, bế cô đặt nằm trên giường thì việc gì hắn muốn làm, cuối cùng cũng không làm!Mà bé con của hắn vì quá sợ hãi mà ngất xỉu, trong lúc mê man còn luôn miệng van xin hắn, nước mắt vô thức chảy dài trên gò tại hắn!Hắn quên mất rằng cô còn non như vậy, một lúc chịu đả kích lớn từ kẻ lão luyện tình trường như Tề Yến Thanh, không bị hắn dọa cho ngất xỉu mới là lạ!Nhưng cũng không thể phủ nhận được rằng, đêm qua sau khi hắn ngắm nhìn cơ thể thiếu nữ thanh thuần tinh khiết, những đường cong mềm mại gợi cảm nảy nở non mịn, hít thở hương thơm tươi mát nồng nàn, và nếm thử đôi môi ngon của Thiên Ân, bên trong hắn bỗng nhiên nảy sinh quyến luyến không dứt có quỷ mới biết, đêm qua nằm cạnh cơ thể tinh khôi tràn đầy sức sống của Thiên Ân, bên trong hắn đã có bao nhiêu khao khát, bao nhiêu dục vọng, bao nhiêu nhẫn nhịn, bao nhiêu dằn vặt để không cướp đi thứ hắn muốn!Bản thân Tề Yến Thanh giống như trẻ nhỏ, lại giống như ông già, cá tính cổ quái rất biết đề cao bản thân, hắn không bao giờ cưỡng ép phụ nữ dưới thân, mà luôn muốn phụ nữ của hắn phải can tâm tình nguyện dâng đã đợi được 12 năm, đợi thêm chút ít thời gian nữa, cũng đâu có sao?Càng chờ đợi dài bao nhiêu, lúc hưởng thụ càng thỏa mãn bấy nhiêu!_ Nước....cho tôi...nước!Thiên Ân mê man, bàn tay nhỏ bé nắm lấy gấu áo sơ mi của hắn, níu rõ Yến Thanh nhìn bàn tay cô nắm lấy áo mình, đầu lông mày hắn khẽ nhướn lên, khuôn miệng khắc nghiệt nhếch lên một nụ cười tà mị, đôi mắt sâu hút của Tề Yến Thanh bao trọn gương mặt khổ sở của Thiên Ân. Hắn khẽ cúi người xuống, khí chất bá đạo mà áp bức, đôi môi mỏng kiêu bạc dụ hoặc tà mị ghét sát vành tai cô, thanh âm trầm thấp như ác ma thì Khát sao?_ Ưm....Thiên Ân lơ mơ khẽ "ưm" một tiếng, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc vây hãm cả trong giấc mơ của Nhưng con níu ta chặt như vậy, ta làm sao đi lấy nước cho con?Tề Yến Thanh ghét sát đôi môi cô, hơi thở nam tính của hắn phả lên làn môi run rẩy đáng thương của Thiên Ân khiến cô ngứa ngáy, khẽ cau chặt mày Cha nuôi....con...khát!Thiên Ân vẫn còn trong cơn mê sảng, đôi mắt cô nhắm nghiền, thanh âm khàn khàn lơ mơ, đầu óc không còn tỉnh táo, ngay cả chính bản thân mình nói gì cô cũng không rõ Được! Há miệng ra! Ta cho con uống nước!Thanh âm của Tề Yến Thanh trầm khàn, dụ hoặc mang theo khí thế bá đạo. Thiên Ân theo bản năng khẽ mở đôi môi mình ra, lập tức một cảm giác ấm nóng đèn nén lên làn môi cô run Yến Thanh dùng đôi môi kiêu bạc của mình áp lên làn môi mềm mại của Thiên Ân, làn môi ấm áp, vừa tàn nhẫn vừa bá đạo vừa cắn vừa mút làn môi dưới của cô, đầu lưỡi hắn vươn vào bên trong đảo lộn khoang miệng cô, chẳng phải là một nụ hôn ngọt ngào chào buổi sáng, mà là nụ hôn mang khí thế áp bức tước đoạt của riêng hắn. Tề Yến Thanh chẳng phải đang lấy lòng hay gì, hắn chỉ đơn giản làm cái việc mà hắn đang khao khát mà thôi!Thiên Ân bị nụ hôn quá mức mãnh liệt của cha nuôi làm cho tỉnh giấc, đôi mắt mở to cay xè, đầu óc lơ mơ mãi mới nhận ra người trước mặt, cơ thể lập tức phản ứng, muốn giãy ra khỏi nụ hôn của Cha nuôi...ưm!Tiếng gọi yếu ớt hốt hoảng của Thiên Ân bị khoang miệng của Tề Yến Thanh chặn đứng. Nụ hôn mang theo toàn bộ hơi thở nam tính trần ngập khoang miệng của cô, bàn tay hắn cũng không nằm yên, bắt đầu khẽ vuốt ve lên phần đùi non nhạy cảm của Thiên Cha nuôi...buông con!Thiên Ân dùng hai tay đẩy khuôn ngực nam tính rắn chắc đang áp sát lên người mình, sức nặng của hắn khiến cô ngạt thở. Cô ngửa đầu thành công bứt môi khỏi hắn, quay mặt sang một bên, đôi môi vẫn còn bị thương sưng đỏ. Tề Yến Thanh rời khỏi đôi môi của Thiên Ân, lại cúi xuống cần cổ căng mịn của cô, tham lam mút mạnh. Hắn nhấp nháp làn da nhạy cảm, thưởng thức mạch đập điên cuồng đầy sức sống ở hõm vai cô, vừa liếm vừa mút, để lại một dấu hôn đỏ rực trên làn da trắng mịn của Ân mở to mắt, cần cổ yếu ớt nhạy cảm không chịu nổi sự xâm chiếm có phần tàn nhẫn của Tề Yến Thanh. Cô co người lại, ra sức đẩy hắn ra khỏi người Không được! Cha nuôi!Đêm qua cô đã bị một phen thất kinh đến ngất xỉu, vậy mà buổi sáng ra lại phải chống đỡ với sự xâm chiếm quá đỗi nguy hiểm của cha nuôi. Lúc bình thường mười người như cô còn chẳng phải là đối thủ của hắn, huống chi thời khắc này cô quá yếu ớt, sức lực chẳng mấy chốc tiêu tan bằng sạch, nắm đấm lên thân thể mạnh mẽ của hắn giống như đánh yêu mà Yến Thanh giữ cổ tay đang làm loạn của cô lại, đưa môi lên hôn mạch đập ở phần cổ tay cô, dịu dàng liếm nhẹ. Gương mặt của Thiên Ân phiếm hồng kinh hãi, khóe mắt đã tràn đầy nức nở nhìn hắn, thổn thức Cha nuôi! Tại sao người làm vậy?_ Bé con! Sao lại khóc? Ta đang yêu thương con!Tề Yến Thanh nở nụ cười tà mị, bàn tay vẫn giữ chặt cổ tay của Thiên Ân kéo xuống. Chiếc áo sơ mi rộng của hắn trên người cô sau một hồi co kéo kịch liệt đã lệch hẳn đi, để lộ bả vai trắng mịn, cần cổ thanh mảnh với dấu hôn đỏ chói mắt của Không phải! Cha nuôi! Chúng ta....không thể như vậy!_ Chúng ta vốn dĩ là như vậy!Tề Yến Thanh trầm giọng nói, đôi môi hắn lần nữa cúi xuống. Thiên Ân hốt hoảng quay mặt đi, hét này là loạn luân!Động tác của Tề Yến Thanh dừng lại, hắn nhìn Thiên Ân chảy nước mắt hốt hoảng như một con nai con run sợ, bật âm trầm thấp tà mại của Tề Yến Thanh vang lên trong cổ họng, Thiên Ân lặng người quay lại nhìn hắn, thoáng chốc ngơ nuôi....sao lại cười?Tề Yến Thanh nhìn cô, giống như lời nói vừa nãy của cô đối với hắn là câu chuyện nực cười nhất trên đời!_ Loạn luân?Khóe miệng kiêu bạc cong lên, ánh mắt sâu hút sắc bén xoáy vào đôi mắt trong veo của cô. Thiên Ân thừa nhận rằng cha nuôi rất đẹp, hắn có vẻ đẹp khỏe khoắn mạnh mẽ của một người đàn ông ba mươi tuổi, có sức hút lạnh lùng từng trải của đàn ông bốn mươi tuổi, lại có khí chất bất phàm thâm trầm thành đạt của người năm mươi tuổi,Một vẻ đẹp khiến cho cô mỗi lần nhìn sâu vào, đều đỏ mặt tim Ta với con không cùng huyết thống....Tề Yến Thanh hỏi Thiên Ân, ngón tay lạnh buốt của hắn đặt lên đôi môi mềm mại của cô, khiến cho Thiên Ân run Hơn nữa......cơ thể con....ta còn chưa động tay Tề Yến Thanh đặt lên đùi non của cô, khẽ di chuyển lên cao hơn. Đôi chân của Thiên Ân lập tức co chặt lại, đôi mắt cô hốt hoảng kinh hãi nhìn hắn cười càng lúc càng đáng sợ, giọng nói hắn trầm thấp vang lên bên tai Thì loạn luân ở đâu?_ Nhưng con là...con gái của người! Cha nuôi....người là cha nuôi của con! Chúng ta không thể....Thiên Ân thít chặt chân lại, ngăn bàn tay hắn tiến xa hơn, hai tay cô bám lấy cổ tay đang làm loạn của hắn, liều mạng lắc Tại sao không thể?Tề Yến Thanh cúi thấp xuống hõm cổ cô, hít vào mùi hương lan Nam phi ngây ngất khiến thần trí hắn mê mẩn, lắng nghe tiếng mạch máu cô đập liên hồi mạnh mẽ, tiếng cười trầm thấp của hắn vang Con nên nhớ rằng, đàn ông là loại sinh vật tư bản, nếu như ta bỏ ra một thứ gì, ta phải lấy lại thứ giá trị gấp nhiều lần thứ đã bỏ ra...Đôi môi hắn tiến sát gần hơn, bàn tay hắn giữ lấy chiếc cằm xinh đẹp của cô, ép cô nhìn thẳng vào đáy mắt lạnh lẽo sâu thẳm của hắn, khí thế áp lực khiến Thiên Ân ngừng Ta nuôi con lớn như vậy, mục đích chính là, muốn con trở thành người đàn bà của ta!Nụ cười mang theo hàn ý thâm sâu hiện lên trên khóe miệng kiêu bạc của hắn, càng lúc càng in sâu đậm vào tâm trí Thiên Làm người chỉ nằm dưới thân ta mà rên rỉ!_ Không!Thiên Ân liều mạng lắc đầu, hai tay bịt chặt tai lại, không muốn nghe từng lời Tề Yến Thanh nói, nhắm chặt đôi mắt ướt của mình lại. Người cha nuôi trước mắt giống như ác quỷ, từng bước từng bước kéo cô xuống địa ngục sâu thẳm với hắn, vĩnh viễn không thể thoát khỏi!_ Ông điên rồi!Thiên Ân hét lên, vùng vẫy muốn thoát khỏi áp lực của Tề Yến Thanh, lại bị hắn giữ chặt dưới giường, thanh âm trầm mị áp Điên? Nếu như theo lẽ thường, chỉ cần một câu nói đó thôi, nếu như rơi vào người khác, chắc chắn sẽ có một màn cắt lưỡi như tối qua, nhưng với Thiên Ân, Tề Yến Thanh lại không hề tức giận, chỉ nhàn nhạt nhìn vào gương mặt tái nhợt của cô, nhẹ nhàng lên Vậy thì con, sẽ là người phụ nữ của kẻ điên là ta!Đôi môi hắn lần nữa cúi xuống, giữ chặt lấy tiếng kêu thất thanh của Thiên Ân. Đôi môi mềm mại của Thiên Ân lần nữa bị hắn hung hăng chà đạp, phần thân dưới của hắn áp sát vào đùi cô, đầu óc cô đột nhiên giật nảy lên tỉnh đàn ông nam tính của cha nuôi đã ***** **** từ khi nào, áp chặt vào phần đùi non mịn của Thiên Ân, khiến cho cô đột nhiên cứng đờ, quên cả giãy dụa. Cảm nhận được cơ thể người dưới thân đột nhiên bất động, Tề Yến Thanh nhấc môi khỏi môi cô, quan sát gương mặt kinh hãi lập tức nhận ra vấn mắt sâu thẳm thâm thúy của Tề Yến Thanh đột nhiên sắc bén như thú dữ săn mồi, hắn nhấp nháp nỗi sợ như cuồng phong từng đợt từng đợt phá vỡ tinh thần của Thiên Bé con! Con không biết con càng phản kháng....đàn ông càng hứng thú sao?Những ngón tay lạnh toát vuốt ve gương mặt đẫm mồ hôi của Thiên Ân, ánh mắt cô hoảng loạn nhìn người cha nuôi như quỷ Satan trước Ta đang nghĩ, nếu như con không chịu nghe lời ta, ta có nên mang con....giao cho đám người ngoài kia không?Tia kinh hoàng bật ra trong lòng mắt trong vắt của Thiên Ân. Đầu óc Thiên Ân đột nhiên đội về hình ảnh con gái của Richard tối hôm qua bị một đám vệ sĩ của cha nuôi lỗ mãng chà đạp, toàn thân lạnh toán, run rẩy như một chiếc lá trước Tề Yến Thanh lại thấy gương mặt sợ hãi của cô có biểu cảm quá chân thật, hắn thì chỉ đành thuận nước đẩy thuyền. Ung dung nhàn nhã ngồi thẳng dậy, hắn lại dựa vào giường, tư thế lười biếng như có như không, nửa đùa nửa thật nhàn nhạt lên Biết đâu sau khi trải qua tình dục với đám dã thú đấy, con lại ngoan hơn thì sao?Một câu của hắn thành công đánh úp vào nỗi sợ đang nhen lên như sóng thủy triều trong lồng ngực Thiên Ân, cô vội vàng chồm dậy, nắm lấy bàn tay của hắn, gắt gao cầu Cha nuôi! Con van người! Đừng làm vậy!Nhìn gương mặt lãnh đạm như không quan tâm của Tề Yến Thanh, lại thấy thái độ hờ hững như không hứng thú của hắn, Thiên Ân ngây ngốc sợ đến tái mặt, vội vàng níu lấy áo hắn, khổ sở van Con sẽ ngoan! Sẽ ngoan mà!Ánh mắt thâm thúy của Tề Yến Thanh nhìn gương mặt tái mét của Thiên Ân, cố gắng nén tiếng cười. Hắn chỉ đang đùa thôi, bé con kiều diễm xinh đẹp tinh khiết trong tay hắn, hắn còn chưa được nếm thử, làm sao lại đi giao cho đám thuộc hạ như lang như sói kia. Vậy mà bé con của hắn lại quá ngây thơ, một lời hắn nói ra là tin vội, sợ đến mức máu cũng bị rút sạch tay hắn đặt lên gương mặt bầu bĩnh vã mồ hôi của Thiên Ân, ánh mắt xoáy sâu vào cô, trầm thấp lên tiếng Thật không?_ Dạ thật!Thiên Ân gật mạnh đầu, đối diện với ánh mắt áp lực ấy, cô không dám nói thật sự tin rằng, nếu như lúc này cô chống đối lại hắn, chắc chắn kết cục sẽ vô cùng, vô cùng thê thảm!_ Ngoan!Tề Yến Thanh khẽ cười, buông lời khen, bàn tay hắn mân mê viền môi mềm mại của Thiên Ân, dịu giọng Ngoan là sẽ được thưởng!Những ngón tay thon dài lạnh toát của hắn giữ lấy cằm cô, kéo Thiên Ân lại gần. Cô nhắm chặt mắt lại, đôi môi lần nữa lại bị phủ bởi làn môi kiêu bạc nóng ẩm của hắn. Cô khép chặt miệng, tay cũng nắm chặt lấy ga giường, chịu đựng nụ hôn Yến Thanh cảm thấy người bên cạnh như khúc gỗ, đôi môi hắn khẽ bứt ra khỏi môi cô, lại nghe tiếng thở ra khe khẽ của Thiên Ân....Bé con này sợ đến mức nín cả thở!Hắn chạm tay vào vết thương trên môi cô, trầm giọng Còn đau không?Thiên Ân lắc đầu, lập tức cảm giác ngón tay hắn ấn mạnh vào vết thương trên môi cô, một trận đau đớn nhói lên khiến cho Thiên Ân nhíu chặt mày Yến Thanh bật cười....bé con này cũng biết nói dối đấy!Cảm thấy bàn tay rắn chắc của cha nuôi khẽ buông bản thân mình, Thiên Ân thở phào. Lại nhận thấy ánh mắt của cha nuôi nhìn xoáy vào cổ áo sơ mi lỏng lẻo của mình, cô vội vã dùng tay kéo lại chiếc áo sơ mi nhàu nát trên người, co chặt chân lại, trước ánh nhìn sỗ sàng của cha nuôi, cô không muốn lộ ra bất kì tấc da thịt nào Yến Thanh nhìn Thiên Ân đột nhiên lại che che đậy đậy, khóe mắt tràn đầy ý cười, hắn nhìn gò má phiếm đỏ của Thiên Ân, thong thả Tối hôm qua ta tự tay tắm rửa mặc áo cho con, điều gì nên thấy cũng thấy hết rồi, con còn che đậy điều gì với ta?Thiên Ân đỏ bừng mặt, những lời của cha nuôi dội vào tai cô lùng bùng, ánh nhìn ấm ức len lén không dám trực tiếp đối diện hắn, chỉ cắn răng che dấu cơ thể đe dọa của hắn vẫn còn lẩn khuất trong tâm trí, Thiên Ân cũng không dám hành động lỗ mãng, trước mắt, là thuận theo ý hắn, rồi từ từ sẽ tìm cách chạy trốn!Mà người cha nuôi bên cạnh lại đang quan sát cô bằng ánh mắt thâm thúy vô cùng, tiếng cười trầm thấp khẽ vang lên...Được bé con! Tất cả....sẽ như ý con muốn!
Ngôn Tình Nguồn Noveltoon 358,350 Hoàn Thành 004942 26/04/2022 Đánh giá từ 36 lượt Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Tàn Khốc Đoạt Ái của tác giả Thư Thư Kỳ. Đóa hồng xinh đẹp Giai Kỳ là một đại mỹ nhân với thân hình lả lướt, uyển chuyển, dung mạo khuynh nước khuynh thành, còn mang vẻ đẹp gợi cảm, vũ bề ngoài xuất sức cùng hương thơm của hoa hồng đỏ quyến rũ, nữ vũ công này vô cùng nổi tiếng, tài năng của cô cũng khiến nhiều người trong giới nghệ thuật đều biết tiếng,Lôi Triệt, người quản lý Lôi thị, là một tổng tài kiêu hãnh và tàn như loài ưng lạnh lùng và sắc bén, chỉ cần nhắm trúng con mồi, tất sẽ dùng hết lực lượng để bắt được/Hắn nguy hiểm, hắn có tiền, hắn có quyền, hắn có vẻ ngoài hấp dẫn, hắn rõ ràng không phải là một người đơn tình gặp nhau, khi nàng đang mang danh phận là người phụ nữ của kẻ mà hắn hận đến thấu xương thấu mắt sắc bén như chim ưng, thanh âm gợi cảm nồng nàn như hơi rượu mạnh, mùi xạ hương quý phái ngào ngạt ấy…tất cả đều mang một vẻ nguy hiểm sắc lạnh khiến nàng run vui trên nụ cười của nàng, vẻ kiêu hãnh kiều diễm của nàng, tình yêu trong ánh mắt của nàng, hạnh phúc ngập tràn của nàng, hắn muốn từng chút, từng chút hủy hoại trong tay, từng chút từng chút ngắt xuống những cánh hồng thơm ngát ấy, bóp nát trong ngón tay yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn hoặc Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Giới thiệuĐóa hồng xinh đẹp Giai Kỳ là một đại mỹ nhân với thân hình lả lướt, uyển chuyển, dung mạo khuynh nước khuynh thành, còn mang vẻ đẹp gợi cảm, vũ bề ngoài xuất sức cùng hương thơm của hoa hồng đỏ quyến rũ, nữ vũ công này vô cùng nổi tiếng, tài năng của cô cũng khiến nhiều người trong giới nghệ thuật đều biết tiếng,Lôi Triệt, người quản lý Lôi thị, là một tổng tài kiêu hãnh và tàn như loài ưng lạnh lùng và sắc bén, chỉ cần nhắm trúng con mồi, tất sẽ dùng hết lực lượng để bắt được/Hắn nguy hiểm, hắn có tiền, hắn có quyền, hắn có vẻ ngoài hấp dẫn, hắn rõ ràng không phải là một người đơn tình gặp nhau, khi nàng đang mang danh phận là người phụ nữ của kẻ mà hắn hận đến thấu xương thấu mắt sắc bén như chim ưng, thanh âm gợi cảm nồng nàn như hơi rượu mạnh, mùi xạ hương quý phái ngào ngạt ấy…tất cả đều mang một vẻ nguy hiểm sắc lạnh khiến nàng run vui trên nụ cười của nàng, vẻ kiêu hãnh kiều diễm của nàng, tình yêu trong ánh mắt của nàng, hạnh phúc ngập tràn của nàng, hắn muốn từng chút, từng chút hủy hoại trong tay, từng chút từng chút ngắt xuống những cánh hồng thơm ngát ấy, bóp nát trong ngón tay nào có ai biết được tình yêu có thể bí ẩn đến mức nào?Giằng giật giữa yêu hận tình thù, những tháng năm bên nhau xây bằng nỗi đau và nước mắt….Nghẹn ngào dây dưa giữa một bên không thể buông tay, một bên không nỡ buông tay...!Cái giá của hạnh phúc là sự ràng buộc. Cái giá của tự do là cô đơn. Chỉ tiếc con người ta kì lạ thay. Lúc cô đơn lại thèm ràng buộc. Lúc hạnh phúc thì lại muốn được tự do….****Nhân vật chínhLôi Triệt – 39 tuổi. Chủ địch tập đoàn đa quốc gia Lôi Thị. Sở thích làm việc, đọc sách và sưu tập rượu. Chiều cao 1m83, mắt chim ưng, sống mũi cao, đôi môi mỏng bạc tình đặc trưng. Sử dụng thành thao các loại súng quân sự, đai đen Karate. Có mối quan hệ rất mật thiết với các quan chức cấp cao của Chính phủ. Tính tình lạnh lùng, âm hiểm, sâu sắc khó hương đặc trưng Xạ Kỳ - 26 tuổi. Vũ công thuộc quản lý của Công ty Giải trí hàng đầu CHARM. Sở tích nghe nhạc, múa, pha trà, trồng hoa. Chiều cao 1m61, đôi mắt phượng sắc sảo, sống mũi thon thả, đôi môi đỏ trễ gợi cảm, mái tóc xoăn nhẹ. Được đào tạo múa bài bản từ nhỏ. Tính tình dễ gần, thân thiện, có chút nội hương đặc trưng Hương hoa hồng tháng 5.
Bảy năm sau...Bạch Trà thành một buổi sáng đầu nắng dịu dàng rơi xuống từng phiến lá xanh non, từng giọt, từng giọt màu hổ phách, gió dìu dịu đưa hương hoa thơm ngát, từ những bức tượng sinh động trong hồ, nước từ trên cao chảy xuống bắn lên những giọt li ti....Trên thảm cỏ xanh rì rào, một bóng dáng mềm mại xinh đẹp đang cúi đầu chăm chút những bông hoa bạch trà. Bóng lưng thon thả, mái tóc đen dày được cột lại phía sau bằng một sợi dây màu đỏ đơn giản. Cô bé đội một chiếc mũ làm vườn rộng, bóng râm trùm hết cả đôi vai nhỏ nhắn, bàn tay khéo léo cắt những chiếc lá bị sâu Thiên Ân!Tiếng quản gia Phương Dung dịu dàng vang lên, cô bé dừng động tác, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn trong veo, nụ cười tươi rói làm bừng sáng cả khuôn Ân đã ở trong Bạch trà thành được bảy năm, giờ đã lớn thành thiếu nữ mười ba tuổi đẹp như thiên thần. Mái tóc đen dài mượt mà như nước, gương mặt xinh đẹp nhu mì dịu dàng, đôi mắt to tròn long lanh, chiếc mũi nhỏ nhắn và đôi môi hồng mềm mại căng mọng như một trái dâu tươi. Mười ba tuổi, Thiên Ân đã mang dáng dấp của một tiểu mỹ nữ xinh đẹp động lòng Con vào trong nghỉ một chút đi! Con đã ở ngoài vườn hơn một tiếng rồi!Quản gia Phương Dung nhìn vầng trán Thiên Ân lấm tấm mồ hôi, gương mặt xinh đẹp cũng bị bôi lọ lem hết cả. Đôi tay cô dính bùn đất, cau mày giục cô bé vào Cho con ở bên ngoài này thêm chút nữa đi mà! Con ở trong nhà mãi rồi buồn lắm!Thanh âm của Thiên Ân vang lên dịu dàng, hệt như một dòng nước mát. Quản gia Phương Dung nhìn cô bé ngoan ngoãn nài nỉ, nén một tiếng thở dài...bà lúc nào cũng không thể cứng rắn với cô năm!Đã bảy năm trôi qua, Thiên Ân giờ cũng đã lớn, trở thành một cô thiếu nữ xinh đẹp dịu dàng. Nhưng trong bảy năm này, cô ngoài khuôn viên của Bạch Trà thành ra, thì chỗ nào cũng không được đi. Nói cách khác, trong bảy năm này, Thiên Ân giống như một chú chim bị nhốt trong lồng tầm tuổi này, với một cô bé xinh đẹp và dễ thương như Thiên Ân, nhất định đã có rất nhiều bạn bè. Nhưng Thiên Ân bảy năm bị nhốt trong tòa thành này, ngoài những vị giáo sư già nua nghiêm khắc mà Tề tổng mời về, tuyệt nhiên không có giao thiệp với thế giới bên ngoài. Năm đó trước khi rời khỏi Bạch Trà thành, Tề tổng đã đích thân dặn dò quản gia Phương Dung cẩn thận Trước khi cô đủ mười tám tuổi, nếu không có lệnh của Tề tổng, tuyệt đối không cho Thiên Ân bước chân ra ngoài thành nửa bước! Lời của Tề tổng, người như bà làm sao dám làm trái!Vậy là Thiên Ân giống như công chúa cấm cung, hàng ngày ngoài giờ học với các giáo sư được mời về, thì đều tha thẩn ở trong tòa thành, làm bạn với mọi người bên trong. Cô cũng học thêm đàn vĩ cầm cho khuây khỏa, không ngờ lại rất có năng khiếu. Quản gia Phương Dung thấy vậy liền nói với Tề tổng, ngay ngày hôm sau hắn đã mời một chuyên gia dạy đàn vĩ cầm danh tiếng nhất đến luyện tập cho cô!Thiên Ân chơi càng ngày càng khá, lại đặc biệt hứng thú với nghệ thuật, hiện giờ tiếng đàn đã vô cùng điêu luyện, ước mơ sau này của cô chính là muốn trở thành một nghệ sĩ vĩ cầm biểu diễn ở các sân khấu lớn trên thế giới!Thiên Ân cũng rất thích hoa trà. Vườn bạch trà trong biệt thự là một tay cô chăm sóc. Những đóa hoa lúc nào cũng nở rộ xinh đẹp, duyên dáng, nhưng lúc nào cũng mang theo nét buồn bã giống như người chăm sóc chúng vậy!Không ít lần Thiên Ân tò mò muốn bước ra khỏi cánh cửa sắt luôn đóng kín kia để nhìn ngắm thế giới bên ngoài, có lần quản gia Phương Dung còn thấy cô đứng hàng giờ trước cửa, đôi mắt trong veo nhìn về phía bầu trời xanh trong rộng lớn hút tầm mắt với một niềm khát khao không che người cha nuôi kia của cô cũng biền biệt bảy năm không trở lại, Thiên Ân cứ thế như một đóa hoa trong lồng kính âm thầm lớn lên, chờ ngày bùng nở tỏa hương thơm nay chính là sinh nhật tuổi mười ba của cô bé!Khi còn nhỏ Thiên Ân còn hay hỏi quản gia Phương Dung sinh nhật cô bé liệu cha nuôi có về không? Nhưng qua nhiều năm đón sinh nhật một mình, mà người cha nuôi kia cũng không gửi đến một lời chúc, cô cũng không còn hỏi nữa, ngày sinh nhật chỉ đơn giản là thổi nến và ăn bánh gia Phương Dung luôn nghĩ, chắc Thiên Ân nhớ cha nuôi, muốn được cùng đón sinh nhật với Tề tổng! Nhưng thật ra ngoài lý do đó, Thiên Ân còn một lý do khác khiến cô tha thiết muốn gặp Tề Yến là cô muốn xin phép hắn quay trở lại Cô nhi viện!Đã bảy năm rồi, Thiên Ân một đi không trở lại, lời hứa năm xưa sẽ quay lại thăm Cha Dương và mọi người ở cô nhi viện vẫn chưa thể thực hiện . Cô không cách nào để liên lạc với Tề Yến Thanh, mà Thiên Ân biết rằng, chỉ khi được sự đồng ý của hắn, cô mới có thể đi!Vậy nên khi còn bé, không lần sinh nhật nào là cô không mong hắn xuất hiện, nhưng chờ đợi hi vọng rồi lại thất vọng....rồi cô cũng không còn chờ nữa!Ngày sinh nhật này....cũng là ngày mà cha nuôi tạo ra....căn bản đối với cô mà nói, chỉ là một ngày để thoải mái ăn bánh kem mà không bị quản gia Phương Dung rầy la mà thôi!Hôm nay cũng vậy! Sau khi thổi nến và ăn một miếng bánh kem hoa quả rất ngon miệng, trò chuyện vui vẻ cùng mọi người là Thiên Ân lặng lẽ về phòng, trở về với thế giới riêng của dáng cô ngồi trước bàn học, cặm cụi hoàn thành những bài tập của các giáo sư giao cho vô cùng cẩn thận tỉ mỉ. Thiên Ân học tập rất khá, còn biết thêm tiếng Anh và tiếng Pháp. Đặc biệt tiếng Pháp của cô bé rất thông thạo, còn có thể đọc sách bằng Pháp ngữ rất trôi chuông đồng hồ trên bàn điểm 11h. Thiên Ân cuối cùng cũng chịu ngừng bút. Xếp lại mọi thứ trên bàn một cách gọn gàng ngăn nắp, thay bộ váy ngủ bằng lụa tơ tằm thượng hạng và leo lên giường đi nay, Thiên Ân ngủ không yên giấc. Trong giấc mơ cô bắt gặp một ánh mắt sâu hút, thâm trầm tĩnh lặng mà sắc bén, rét lạnh vào tận sâu xương tủy. Cảm giác giống như toàn bộ nội tâm sâu kín của cô bị ánh mắt ấy nhìn xuyên thấu....Thiên Ân giật mình tỉnh giấc, đầu óc mông lung. Cô không nhớ được gì nhiều về giấc mơ khi nãy, nhưng lại không thể nào ngủ tiếp được. Cổ họng khô khốc khàn khàn....Thiên Ân dở chăn ra và bước xuống đất, bàn chân trần thon mềm của cô bé chạm vào thảm lông mềm mại, rồi bước xuống sàn nhà lạnh lạnh. Thiên Ân khẽ mở cửa nhẹ nhàng, bước xuống bếp. Cô bé muốn uống một ly sữa nóng cho dễ tay bé nhỏ của Thiên Ân chạm vào tay cầm cứng ngắc lạnh lẽo, nhẹ nhàng mở cánh cửa gỗ nặng kia cảnh tượng trước mắt suýt chút nữa làm cho Thiên Ân đứng tim!Trước mặt cô, một dáng hình cao lớn lẳng lặng ngồi trong bóng tối, ánh mắt trong đêm sáng lóe lên nhìn thẳng về phía cô bé đang đứng. Thiên Ân bị ánh mắt ấy dọa cho chân cẳng rụng rời, cổ họng tắc nghẹn, hồn tiêu phách tán, không thể thốt ra nổi một tiếng nào!Vậy mà người kia lại rất điềm tĩnh, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt Thiên Ân, dưới ánh trắng chiếu qua cửa sổ hiện lên mê hồn. Gương mặt sợ hãi kích thích bản năng nguyên thủy của hắn, ánh mắt dần dần di chuyển xuống cần cổ đang căng lên vì hít thở gấp gáp, cặp đùi thon thả run rẩy, cơ thể non nớt căng lên dưới lớp váy lụa màu be mềm tía phức tạp hiện lên trong mắt Ân vẫn đứng chết lặng tại cửa ra vào, cũng không còn sức để co chân chạy. Cô cứ đứng như vậy mà nhìn người ngồi ở phía xa, run rẩy như một con thỏ con trước miệng không ngờ, ngay sau đó, một thanh âm trầm khàn mê đắm vang lên, thanh âm quen thuộc mê hoặc, mang theo sự quen thuộc đến kinh Ta khiến con thức giấc sao?Trái tim trong lồng ngực của Thiên Ân đột nhiên ngừng lại một nuôi?Thế nào....mà cha nuôi lại ở đây?Đôi môi cô bé run bắn lên, Thiên Ân nắm tay chặt thành quyền, run giọng, giống như không dám Cha....cha nuôi?Lúc này, khi ánh mắt đã quen dần với bóng tối, Thiên Ân mới nhận ra hình dáng của Tề Yến nhận ra hắn, Thiên Ân không những không cảm thấy dễ chịu, hơn nữa nỗi sợ lại càng lúc càng tăng thêm!Từ nhỏ đến giờ, trong cô từ lúc gặp hắn, đã tuyệt đối đúc ra một loại cảm giác sợ hãi không thể gọi tên!Hình dáng lúc này của hắn, khiến cho Thiên Ân cảm giác như thấy quỷ Satan bước ra từ địa ngục, ánh mắt sắc lạnh của hắn nhìn cô, chẳng vươn chút tình cảm, lạnh đến thấu xương thấu cốt. Trên người hắn vẫn ngay ngắn một bộ âu phục mà thoạt nhìn cũng biết là thiết kế đặc trưng của thời trang Italia, lại càng làm cho hắn trở nên xa cách nguy hiểm. Ánh mắt giống như đào sâu thẳng vào nội tâm người khác, sắc bén, lạnh lùng, chẳng chút tình trí Thiên Ân đột nhiên tỉnh táo!Cách âm tại biệt thự Bạch trà rất tốt, hai phòng sát cạnh thậm chí còn không thể nghe được tiếng động của nhau. Hơn nữa chỗ cha nuôi cô đang ngồi là nhà bếp, khoảng cách từ đây lên đến phòng của cô, cho dù cha nuôi có gây ra tiếng động lớn thế nào, cũng không thể nghe thấy!Vậy tại sao cha nuôi lại nói....làm cô thức giấc?Thiên Ân đột nhiên cư hồ nhớ lại giấc mơ khiến cô tỉnh giấc....Lẽ nào....vừa rồi....vừa rồi trong lúc cô ngủ say, cha nuôi đã đến phòng cô?Hơn nữa....còn ngắm cô ngủ?Toàn thân Thiên Ân đột nhiên lạnh toát, cơn run rẩy chạy dọc khắp sống lưng. Gương mặt cô trắng bệch, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi sâu khắp cơ thể. Ánh mắt cô hoang mang nhìn về phía cha lại, Tề Yến Thanh lại rất nhàn nhã ung dung. Hắn ngồi yên trên ghế, bên cạnh là một ly rượu đỏ và chiếc bánh kem mới ăn được một miếng...Là bánh sinh nhật của cô!Bàn tay nhỏ nhắn của Thiên Ân nắm thành quyền, cô len lén cắn mắt Tề Yến Thanh lạnh lùng nhìn về phía Thiên Ân, giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo mị hoặc chết người, như loài hoa anh túc nguy hiểm, đáng Lại đây!Thiên Ân ngước nhìn gương mặt tuấn mỹ của cha nuôi, dưới ánh trang huyền hoặc lại càng quyến rũ ma mị. Đôi mắc sắc bén như lưỡi kiếm nhìn thấu tâm can không kiêng rè mà đánh giá mình, cắn môi, chầm chậm bước cô đến gần hơn, Tề Yến Thanh cũng quan sát được toàn bộ dáng vẻ thiếu nữ đang nảy nở của Thiên Ân. Dưới ánh trăng, gương mặt cô dịu dàng thanh khiến, làn tóc đen mềm mại như lụa xõa trên bả vai tròn đầy, làn da mịn màng căng tràn sức sống, đôi mắt trong veo và đôi môi mọng ửng hồng. Vẻ đẹp của thiếu nữ giống như một quả đào đang chín, căng mọng, đầy sức ánh mắt không kiêng rè mà đánh giá mình của cha nuôi, Thiên Ân cảm thấy xấu hổ vô cùng. Hai tay cô vô thức vòng trước ngực, che đi bầu ngực thiếu nữ mới lớn căng mọng đáng động của cô khiến cho Tề Yến Thanh cười nhạt. hắn ngả lưng ra ghế, dáng điệu ưu tư mà nhàn nhã chiêm ngưỡng Lại gần hơn!Thanh âm mị hoặc của cha nuôi vang lên, Thiên Ân trù trừ, len lén cúi đầu tiến thêm một vài bước bước vào không gian của hăn, ngay lập tức cô ngửi được mùi gỗ tuyết tùng sang trọng, mùi rượu mạnh và mùi hương nam tính đặc trưng của cha nuôi khiến cho Thiên Ân váng Tề Yến Thanh cũng lập tức ngửi thấy mùi lan Nam phi thơm dịu dàng tỏa ra từ cơ thể thanh khiết của Thiên Ân, khiến cho đầu óc hắn thư giãn vô Ân len lén quan sát cha nuôi, gương mặt nam tính tuấn mỹ của hắn dường như so với bảy năm trước không thay đổi chút nào, hắn không hề già đi, chỉ có vẻ bí ẩn thâm trầm là tăng lên, dáng người mạnh mẽ cương nghị, dưới bộ âu phục càng thêm quyến rũ, hệt như những tài tử Tây phương trên màn ảnh,_ Ngồi lên!Giọng nói hắn đột nhiên vang lên, khiến cho Thiên Ân nhất thời ngơ ngác nhìn. Khi cô thấy bàn tay của hắn đặt lên đùi mình, thì sự ngơ ngác chuyển thành hoảng cha nuôi rất đẹp, bắp đùi săn chắc hệt như những người mẫu nam...nhưng nói cô ngồi lên đó thì....Tề Yến Thanh thấy Thiên Ân hoảng hốt thối lui, đầu mi tâm hắn không hài long nhíu chặt lại, giọng nói hắn vang lên trầm Bảy năm xa cách....con đối với ta ngày càng lạnh nhạt!_ Con không dám!Thiên Ân vội vàng phủ nhận, đôi tay còn hạ xuống xua loạn trong không Con rất sợ ta!_ Dạ!Tề Yến Thanh dường như cũng không ngờ Thiên Ân lập tức thừa nhận, dáng điệu e dè cúi đầu không nhìn hắn. Hai mi tâm lại cau lại chặt ngón tay dài tinh tế của hắn vươn ra không trung, đầu ngón tay làm một động tác gọi mời rất lịch Ân nhìn thấy bàn tay đẹp đẽ của hắn....lại nhìn gương mặt tuấn mĩ của hắn....nhè nhẹ đặt bàn tay của mình vào lòng bàn tay rộng lớn của nhiên bàn tay hắn kéo mạnh. Thiên Ân không phòng bị ngã nhào vào lòng hắn, toàn bộ cơ thể được hắn bao bọc tay nhỏ bé của cô đặt gọn trong lòng bàn tay cha nuôi, tay còn lại chống lên ngực hắn. Qua lớp vải âu phục đắt tiền, cô bé cảm nhận được lồng ngực nam tính mạnh mẽ, tiếng nhịp tim trầm ổn vững vàng phía dưới, bất giác khiến tay cô run rẩy. Cả cơ thể bị bao phủ bởi hương thơm nam tính thuộc về riêng hắn, mà bàn tay còn lại của hắn lại đặt lên mông cô, kéo cô lại Cha nuôi!Thiên Ân buông vội bàn tay trước ngực, ấn lên cánh tay đang đặt trên mông cô, liều mình đẩy Con là do một tay ta nuôi lớn, vốn dĩ không nên sợ ta!Sức vóc của cô chẳng làm ảnh hưởng gì đến hắn. Tề Yến Thanh thoải mái ngắm nhìn gương mặt đỏ ửng sợ hãi của cô, vòng ôm hắn siết chặt hơn. Bàn tay Thiên Ân nắm chặt lấy lớp vải áo trên cánh tay hắn,_ Hôm nay là sinh nhật con?Thiên Ân khổ sở gật Năm nay con bao nhiêu tuổi?_ Dạ mười ba!Giọng cô run rẩy sợ hãi, hệt như một con mồi trước miệng sư tử. Tề Yến Thanh kéo cô lại gần hơn, hơi thở nam tính phả lên gương mặt cô, khiến cho toàn bộ da gà trên cơ thể cô nổi lên râm Mười ba tuổi...!Tề Yến Thanh âm trầm nhắc lại lời cô, ánh mắt hắn lộ ra tia phức tạp....Hắn quan sát gương mặt đỏ lựng của Thiên Ân, những lọc tóc xõa dài trước gò má non Con lấy bánh kem đút cho ta ăn!Thanh âm mị hoặc vang lên. Thiên Ân kinh ngạc nhìn người trước mặt, lại cảm thấy cha nuôi buông bàn tay cô ra...Đôi mắt cô nhìn gương mặt tuấn mĩ mà lạnh lùng, khóe môi mỏng khắc nghiệt đang cong lên thành một ý sao cha nuôi không tự mình ăn?Thiên Ân nuốt khan trong cổ họng, đầu óc trống rỗng. Cô thật sự muốn thoát khỏi tư thế này, nhưng vòng ôm chặt của cha nuôi vây hãm khiến cô không thể thoát ra. Cô biết rằng nếu như không làm theo ý của hắn, đêm nay cô đừng hòng thoát khỏi nơi này!Bàn tay cô bé run run với lấy đĩa bánh trên bàn, những ngón tay nhỏ nhắn cầm ấy chiếc nĩa, xắn một miếng bánh, run run dâng lên trước miệng cha Yến Thanh há miệng ngậm lấy, ánh mắt sâu hút nhìn Thiên Ân, đôi môi hắn miết nhẹ lấy phần kem dính trên nĩa, đầu lưỡi hắn liếm nhẹ môi, làm vào một cử chỉ nuốt vào quyển rũ tà người Thiên Ân đột nhiên như bốc hỏa, bên trong cô bé rất khác lạ. Thiên Ân vội vàng đặt đĩa bánh xuống bàn, cả người cô bé nóng bỏng lên như phát Cha nuôi....con...thấy lạ lắm!Bàn tay cô bé bám lấy áo hắn, mồ hôi đột nhiên túa ra dấp dính trên trán. Tề Yến Thanh đột nhiên thấy gương mặt cô trắng bệnh, trán đổ mồ hôi, cả cơ thể nóng rực như phát sốt, lại thấy cô bám chặt lấy áo hắn, ấp úng Con....con...con...Rồi đột nhiên đôi chân cô co chặt lại...mà bàn tay hắn đặt trên mông cô đột nhiên cảm thấy một mảng Yến Thanh vội nhìn xuống hai chân của Thiên Ân....gương mặt hắn đột nhiên đỏ bừng....
tổng tài tàn khốc dưỡng yêu