tổng tài tôi hung dữ

Tổng Tài Tôi Hung Dữ audio, Mới Cập Nhật: Chương 0236 Hạnh phúc quá (kết), Thể loại Ngôn tình, HE,Số chương 236,Vô số hiểu lầm xảy ra giữa hai người, khiến cô mệt mỏi, không thể nào chịu đựng được nữa.,Khi giới hạn của cô năm lần bảy l Watch on. [ Tập 34] TỔNG TÀI TÔI HUNG DỮ - Biến cố nhà họ Thành/ Truyện ngôn tình kịch tính hay như trong phim. Bà Thành vì chuyện con trai mình mà luôn có thành kiến với Nhã Lan, bà ta làm khó cả người hầu và mắng chửi họ, bà ta còn dám làm hại đến Nhã Lan. Biết tin về con Chương 1: Trốn khỏi nhà để đánh ghengacsach.com. Tiếng đập cửa rầm rầm kèm theo cả tiếng la hét của Phương Tiểu Ngư từ trên lầu vang vọng xuống. "Lý Vân Phương, bà già kia, mau mở cửa ra, thả tôi ra!". Ngoài cửa, mẹ kế Lý Vân Phương của cô gương mặt tỏ rõ vẻ Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi Chương; Cài Đặt Hiển Thị; Chương Tiếp » Chương 798Tôi chỉ ngồi xem bà tìm đường chết thôi, tôi chẳng nói gì hết N hạc phu nhân mà đã nói năng chanh chua thì cũng chẳng thua kém ai. ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ Lôi Dận khép hờ hai mắt lại nhìn như một con chim ưng hung dữ, đôi mắt tràn đầy vẻ cường ngạnh, uy phong. Hắn nhìn về phía Phí Dạ, gằn từng tiếng mệnh lệnh… "Làm một lần nữa cho tôi." "Vâng, Lôi tiên sinh!" Phí Dạ lần này hoàn toàn vâng mệnh. Yeutruyen.net - Đọc truyện chữ online. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ AZW3. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ PRC/MOBI. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ EPUB. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ PDF. Đăng nhập bằng. Vui lòng sử dụng Gmail để comment hoặc đăng nhập tài khoản. Không làm ebook cho tài khoản sử dụng email random. Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Trình độ võ thuật của Uông Minh Thiên tuy là không bằng Lãnh Mạn Nguyên nhưng cậu ta cũng có thể hạ gục mười thanh niên cường tráng mà không vấn đề gì, tới cậu ta cũng không đủ dũng cảm để đối kháng với đám sư tử của Lãnh Mạn Nguyên thì cô gái mảnh khảnh yếu ớt Quắc Nhã Lan kia sao có thể chứ? Xem ra, sắp có kịch hay để xem rồi đây. Uông Minh Thiên khẽ mỉm cười, đôi môi cậu ta đỏ hồng như cánh hoa khiến cô nữ nhân viên phục vụ nhìn đến ngây người. “Cô ơi, cô ơi tính tiền!” Nụ cười tỏa nắng của cậu ta như đánh thức cô nhân viên phục vụ đang chìm vào ngây ngẩn, sau khi trả tiền, cậu ta cầm lấy bộ vest, tao nhã bước ra khỏi quán cà phê. ............. Nhã Lan quay về căn biệt thự, đón cô là khuôn mặt khó đăm đăm của bác Trương. “Tổng giám đốc về rồi, cậu ấy đang tìm cô.” Nhã Lan phản cảm nheo mày lại trước khuôn mặt của bà ta, cô chỉ gật đầu. Nhã Lan tìm kiếm bóng dáng của Lãnh Mạn Nguyên, anh tìm cô làm gì chứ? Động viên cô hay dọa dẫm cô lần cuối cùng trước trận chiến? Cô không sợ, có gì đáng sợ chứ! “Tổng giám đốc đang ở trên tầng hai, trong phòng sách”. Bà Trương vẫn với khuôn mặt đó nhìn cô chằm chằm, lại thốt ra thêm một câu. Định thần lại, Nhã Lan hít một hơi thật sâu, thay vì sợ hãi cô cố gắng thể hiện sự bình thản, cô nở trên môi một nụ cười, tự tin sải bước lên cầu thang. Cửa phòng sách chỉ đóng hờ một nửa, phía bên trong có bóng người qua lại, tiếp theo đó truyền tới tiếng nói của hai người đàn ông. Anh đang có khách,Nhã Lan đang định đóng cửa lại, cô đứng ở cửa do dự không biết có nên bước vào trong hay không. Cánh cửa đột nhiên mở ra, một người đàn ông mặc một bộ vest bóng loáng xuất hiện ở cửa, đeo kính. Cậu ta đang nhìn cô khẽ cười, trông có vẻ rất nho nhã, mái tóc của cậu ta có vài sợi để rũ xuống trán, nhìn hơi có nét giống con gái. Người đàn ông này thật là đẹp trai! Trong sự đẹp trai đó là sự ấm áp, so với Lãnh Mạn Nguyên thì cậu ta cho người khác cảm giác muốn lại gần hơn. “Chào cô, tôi là Uông Minh Thiên.” Trong lúc là Nhã Lan đang lục tìm trí nhớ thì chàng trai đã chủ động giới thiệu họ tên mình. Đúng rồi, cậu ta chính là Uông Minh Thiên, Nhã Lan nhớ ra thần thái thoải mái của anh khi đối phó với đám phóng viên trong cuộc họp báo trước khi hôn lễ của cô được tổ chức. “Chào anh.” Cô lịch sự chào lại cậu ta. Trên người cậu ta dường như tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp sưởi ấm cho mọi thứ xung quanh, giọng nói của cậu ta rõ ràng như trăng rằm tháng ba, nhìn có vẻ rất thoải mái, đây cũng là lí do khiến cô khi nói chuyện với cậu ta, ngữ khí cũng trở nên nhẹ nhàng hơn vài phần. Lần đầu tiên nói chuyện Nhã Lan có ấn tượng tương đối tốt về con người này. “Cô không định vào à?” Giọng nói lạnh lùng từ trong phòng truyền ra, không cần đoán cô cũng biết chắc chắn đó là Lãnh Mạn Nguyên, từ trước tới giờ anh đều thích dùng cái giọng lạnh lùng đó để nói chuyện với cô. Với động tác mời vào, Uông Minh Thiên nghiêng người sang một bên sau đó đi về phía một chiếc bàn và xoay ghế ra ngồi xuống, Nhã Lan chậm rãi bước vào phòng, phía sau chiếc máy tính đặt trên bàn sách là cặp mắt của Lãnh Mạn Nguyên sâu thẳm như một cái hang không đáy, anh chớp chớp mắt rồi nhìn chằm chằm vào cô. Cúi đầu xuống, cô chọn ngồi xuống ở vị trí phía bên góc của chiếc ghế sô pha. Bên tai truyền đến tiếng sột soạt, cô nhìn theo hướng phía âm thanh phát ra, có thể thấy Lãnh Mạn Nguyên đang sắp xếp lại một tập giấy, còn Uông Minh Thiên thì ngồi nghịch nghịch những ngón tay, cậu ta không hề che giấu ánh mắt thăm dò của mình đối với hai con người trước mặt. “Tôi gọi cậu đến đây để làm việc đấy nhé.” Lãnh Mạn Nguyên vứt tập giấy về phía Uông Minh Thiên, vẫn với khuôn mặt và giọng nói lạnh lùng. “Ồ, đương nhiên rồi.” Uông Minh Thiên mỉm cười, để lộ hàm răng đẹp đẽ, cậu ta đón lấy tập giấy thỏa thuận từ tay của Lãnh Mạn Nguyên, nhìn lướt qua vài giây rồi gập lại. “Em dâu à, tôi thấy thỏa thuận như thế này cô có thể từ chối.” Uông Minh Thiên quay đầu lại nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc, trên môi vẫn là nụ cười lịch lãm, nhưng nụ cười đó đã trở nên nghiêm túc hơn. Tuy là đã nghe được cô nói chuyện này với Uyển Nhân trong quán cà phê nhưng anh vẫn không ngờ rằng, cô gái nhìn có vẻ yếu đuối như Nhã Lan đã thực sự kí tên và tờ giấy thỏa thuận đó. Nhã Lan ngẩng cao đầu, khuôn mặt trắng bệch của cô hướng về phía Uông Minh Thiên “Không, tôi chấp nhận.” Làn da cô mềm mại như đứa trẻ, ngũ quan vô cùng cân đối trên khuôn mặt, bất luận nhìn từ góc độ nào thì cũng đều là một cô gái đẹp. Uông Minh Thiên lại hướng ánh mắt về phía Nhã Lan. Trên khuôn mặt anh tuấn của Lãnh Mạn Nguyên chỉ có sự tức giận, hai mắt anh đỏ lên như sắp phát ra lửa. Ồ, xem ra, cái tên tiểu tử này cũng không nhẫn tâm để cho cô gái đẹp như tiên giáng trần này bị thương. Cả căn phòng sách bỗng nhiên yên tĩnh tới kì lạ, Nhã Lan hơi cúi đầu xuống, cô không còn nhìn Uông Minh Thiên nữa, cũng không để ý tới nét mặt lạnh lùng của Lãnh Mạn Nguyên. “Vậy thì tôi sẽ đọc lại nội dung thỏa thuận một lần nữa, nếu như cả hai bên đều không có ý kiến thì thì bản thỏa thuận này sẽ có hiệu lực.” Tiếp theo, giọng nói dễ nghe của Uông Minh Thiên vang lên, cậu ta đọc bản thỏa thuận không sót một từ nào. Anh không hề nhìn vào tờ giấy, Nhã Lan cảm thấy vô cùng kinh ngạc, Uông Minh Thiên chỉ thông qua có vài giây ngắn ngủi lúc trước lướt qua bản thỏa thuận mà cậu ta có thể đọc trôi chảy nội dung trong đó, đúng là một trí nhớ kì diệu! “Nội dung của bản thỏa thuận hai bên đều rõ chưa?” Uông Minh Thiên hỏi câu hỏi đầy tính công thức, ánh mắt anh hướng về phía Nhã Lan. Nhã Lan lặng lẽ gật đầu, từ trước tới giờ cô chưa khi nào lên tiếng khi cảm thấy không cần thiết. “Nguyên, cậu vẫn kiên quyết vậy à?” Nhã Lan nghe thấy Uông Minh Thiên hỏi Lãnh Mạn Nguyên, cô không thể không dựng tai lên nghe ngóng. Cô biết từ miệng của anh nhất định sẽ không nói được lời nào dễ nghe cả, vốn dĩ anh đã là một kẻ máu lạnh! Có điều, trước mặt là một cảnh tượng không công bằng như vậy, xem anh còn nói được gì? Anh ném cho cô một cái nhìn lạnh lùng, cô biết, đó là cái nhìn không phục của Lãnh Mạn Nguyên. Anh muốn cô khuất phục trước anh, cầu xin anh tha mạng, thế nhưng, cô lại không hề làm thế! Cô lập tức cũng dùng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào anh, đây không phải lần đầu tiên bọn họ dùng ánh mắt như vậy để nhìn trực diện vào nhau, nhưng lần này là lần đầu tiên cô thấy có chút lo lắng trong đôi mắt anh, đây là điều mà trước đây cô chưa từng thấy. Không thể nào, Nhã Lan không tin người đàn ông máu lạnh vô tình này có chút ý nghĩ nhân từ nào, dù là lo lắng thì chắc là sợ cô sẽ hối hận thôi! “Lãnh Mạn Nguyên, tôi đã kí tên rồi, tính thời gian thì chắc là ngày mai đúng không, nhưng hi vọng anh sẽ giữ lời hứa!” Cô không muốn lãng phí thời gian để nhìn thẳng vào mắt con người không có tình người này, cô thu tầm mắt về, khẽ nở nụ cười trên môi như một thói quen, nói một câu nói đầy thách thức. Cô thong dong đứng lên, bước ra phía cửa, cô cố gắng không để cho bản thân mình run lên trước mặt Lãnh Mạn Nguyên. Giây phút cô đóng cửa lại, trong phòng truyền ra tiếng đồ dùng va đập vào nhau, thêm vào đó là tiếng gầm như tiếng sói của Lãnh Mạn Nguyên! Ồ! Cô thắng rồi! Trong cuộc chiến tâm lý này cô là người giành phần thắng, kể cả ngày mai có thịt nát xương tan có thành mồi cho đám sư tử thì cô cũng không hối hận. Nhã Lan không nhịn được mà bật cười, cô vừa đi vừa cười, cười nhưng không hiểu sao hai mắt cô nhòa đi. Cô khống chế không nổi việc toàn thân mình đang run lên, tới nỗi cuối cùng không chịu được cô quỳ gối xuống đất, người cô dựa vào tường. Một bàn tay ấm áp khẽ đặt vào vai cô, thím Liễu xuất hiện với khuôn mặt lo lắng. “Cô gái!” Đưa cho cô một chiếc khăn tay sau đó thím Liễu không đành lòng mà che miệng chạy đi. Ồ, mọi người đều biết rồi à, tất cả mọi người trong căn biệt thự này chắc đều đã biết, người hầu như bọn họ và cũng là vợ của chủ nhà, ngày mai sẽ biến thành món mồi của đám sư tử. Lãnh Mạn Nguyên, tôi nhất định khiến cho anh phải thua! Nhã Lan nắm chặt lấy chiếc khăn tay, cô dựa vào tường, bây giờ cô phải tỉnh táo hơn, sau đó trang điểm thật xinh đẹp để đón nhận cái chết vào ngày mai. Thể loại Ngôn tình, HESố chương 236Vô số hiểu lầm xảy ra giữa hai người, khiến cô mệt mỏi, không thể nào chịu đựng được giới hạn của cô năm lần bảy lượt bị thử thách, cô đã không còn đủ hy vọng và kiên nhẫn về hắn nữa, cô quyết định buông tha sinh mệnh của mìnhNhưng tại sao???Sao khuôn mặt hắn lại tràn đầy lo lắng như vậy?Tại sao hắn lại trở nên điên cuồng như vậy? Đánh giá từ 11 lượt Hiện nay giới trẻ đang rất đam mê một loại truyện. Đó là truyện ngôn tình tổng tài. Những câu chuyện nói về tình yêu của những nhân vật giàu có. Và truyện Tổng Tài Tôi Hung Dữ của tác giả Duy Duy cũng là một câu chuyện về chàng tổng tài như thế, bạn không nên bỏ lỡ nếu đã yêu thích thể loại tắt nội dung truyệnVô số hiểu lầm xảy ra giữa hai người, khiến cô mệt mỏi, không thể nào chịu đựng được giới hạn của cô năm lần bảy lượt bị thử thách, cô đã không còn đủ hy vọng và kiên nhẫn về hắn nữa, cô quyết định buông tha sinh mệnh của mìnhNhưng tại sao???Sao khuôn mặt hắn lại tràn đầy lo lắng như vậy?Tại sao hắn lại trở nên điên cuồng độc chiếm như vậy? Đọc truyện Tổng tài tôi hung dữ-Tổng giám đốc điên cuồng full cập nhật chương nhanh nhất trên Sự kỳ diệu của tình yêu là khiến một kẻ vốn lạnh lùng, bản chất khát máu như loài sói trở lên dịu dàng, biết quan tâm, biết yêu thương và chiều chuộng. Giống như cách mà Lãnh Mạn Nguyên đã thay đổi để yêu Nhã Lan. Theo dõi “tổng tài tôi hung dữ” trên để cùng đồng hành với hành trình chinh phục tình yêu đầy sóng gió và ngọt ngào của cặp đôi này nhé. Tổng tài tôi hung dữ là truyện ngôn tình lấy bối cảnh hiện đại, tổng tài, có chút ngược trước nhưng sau đó thì câu chuyện tình yêu sủng ngọt tận răng. Tổng tài tôi hung dữ kể về nữ chính là cô nàng Nhã Lan, con gái của tập đoàn Quắc thị. Mẹ của Nhã Lan là vợ lẽ của Quắc gia vì vậy, vốn trong nhà Nhã Lan cũng không phải đứa con được yêu thương. Quắc thị gặp biến cố, cha của cô cần một khoản tiền lớn để cứu vãn Quắc thị nếu không công ty có nguy cơ bị phá sản. Không còn con đường nào khác, cô là kẻ bị đưa trở thành vật hiến thân cho ông trùm bất động sản Lãnh Mạn Nguyên để đổi lấy sự đầu tư của anh vào Quắc Thị. Đối với Nhã Lan, Lãnh Mạn Nguyên là kẻ hoàn toàn xa lạ. Cô chỉ được biết các thông tin của anh qua báo chí. Cô nghe đồn, anh là kẻ đào hoa thay người yêu như thay áo, các cô minh tinh vướng vào scandal tình ái với anh nhiều không đếm xuể. Và thế là tổng kết lại những hiểu biết của Nhã Lan với Lãnh Mạn Nguyên chỉ dừng lại ở “đẹp trai, nhiều tiền, có thế lực, chuyện tình cảm lằng nhằng”. Nam chính của truyện là Lãnh Mạn Nguyên. Anh năm nay 28 tuổi, ông trùm của giới bất động sản, người đàn ông hoàng kim mà mọi cô gái đều mơ ước. Bản chất vốn lạnh lùng và có chút độc đoán ảnh hưởng của bầy sói, suốt 28 năm qua, anh chưa từng một lần thừa nhận mình có bạn gái. Lần này, bởi nhà họ Quắc cần tiền của anh nên đã đề nghị liên hôn giữa hai nhà Quắc - Lãnh. Thật ra Lãnh Mạn Nguyên cũng không hề hứng thú với cuộc hôn nhân thương nghiệp kiểu này. Hơn nữa anh cũng có đủ lý do để chẳng cần phải trở thành chỗ dựa cho nhà họ Quắc. Thế nhưng khi nhìn bức ảnh của cô do Quắc Hiếu Toàn - cha cô mang tới, anh vậy mà lại đột nhiên bị hút hồn bởi vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng không vướng bụi trần của cô. Chỉ một ánh nhìn đó khiến anh muốn kết hôn với cô. Và cũng từ ánh nhìn đó, cuộc sống của hai kẻ xa lạ lại xoay vần và liên quan đến nhau. Quay lại nội dung chính của truyện, ngày thành hôn của hai người, người khác nhìn cô bằng ánh mắt hâm mộ bởi người cô cưới là người đàn ông mà mọi cô gái đều mong ước. Nhưng họ lại không biết rằng, ngay khi cô vừa cởi xuống chiếc áo cưới ấy, cô đã phải đón chịu sự tổn thương và sỉ nhục đầu tiên mà anh mang tới. Người chồng cô vừa cưới chưa lâu lại có thể xem cô là một nữ hầu. Anh nói “nữ hầu sao có thể đi cùng xe với chủ nhân chứ”. Những ngày sau đó thì chắc hẳn không cần nói mọi người cũng có thể tưởng tượng được phần nào cuộc sống của Quắc Nhã Lan tại nhà họ Lãnh. Cô thực sự bị anh coi như người hầu. Từ làm việc nhà, giặt giũ, nấu bếp. Tất cả mọi việc của người hầu cô đều phải làm qua. Thế nhưng anh ta vẫn trì hoãn không viện trợ tiền cho nhà họ Quắc. Mẹ cô thì không ngừng gọi điện nhờ cô đi van xin hắn. Cuối cùng, vì công ty của gia đình, cô đặt bút ký vào bản thỏa thuận điên rồ mà có lẽ cô phải dùng máu để trả giá. Người chồng trên danh nghĩa của cô yêu cầu cô phải chiến đấu với lũ sư tử để lấy được chùm chìa khóa và anh ta sẽ cứu gia đình cô. Thế nhưng vào thời khắc cô đứng trước sinh tử, thời khắc đám sư tử nhào về phía cô anh lại không đành lòng. Có lẽ Lãnh Mạn Nguyên thật lòng với cô. Nhưng hắn lại là người đa nghi, một kẻ sợ hãi sự mất đi. Vì vậy, Lãnh Mạn Nguyên không biết cách yêu cô. Hắn yêu cô nhưng không ngừng khiến cô bị tổn thương, tuyệt vọng và từ bỏ ý định sống sót. Nhưng vào thời khắc thấy cô mặt trắng bệch nằm trên giường, anh thực sự sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời một kẻ kiêu ngạo như Lãnh Mạn Nguyên biết sợ hãi là như thế nào. Anh không thể chấp nhận được sự thật cô rời khỏi anh. Anh luôn tỏ ra không quan tâm cô thậm chí không ngừng tìm cơ hội xúc phạm cô bởi anh hiểu lầm cô yêu người khác. Thế nhưng trước tình huống cô gặp nguy hiểm, anh lại có thể vì cô mà nổ súng giết chết Bạch Lang - con sói là ân nhân cứu mạng của anh, người mẹ tái sinh ra anh. Nói không cảm động với hành động đó của anh thì là giả. Nhưng giữa vô vàn những sự hiểu lầm cùng giày vò lẫn nhau và sự xuất hiện của kẻ thứ ba có khiến cô mạnh mẽ mà đón nhận tình yêu của anh? Còn anh, có dám vứt bỏ cái tôi cá nhân để yêu cô? Thật ra tác giả Duy Duy đã rất khéo léo và tài tình trong việc miêu tả sự giằng xé nội tâm của cặp đôi nhân vật chính. Anh yêu cô từ cái nhìn đầu tiên nhưng vì hiểu lầm mà không ngừng tổn thương cô. Cô yêu anh nhưng liên tiếp chịu đựng sự xúc phạm, tổn thương của anh mà không dám đón nhận tình yêu. Tình yêu của họ gặp phải đủ những chông gai, thử thách, sự xuất hiện của kẻ thứ ba, những hiểu lầm chồng chất. Nhưng từng nút thắt một được tác giả Duy Duy khéo léo gỡ nút khiến người đọc cảm thấy bị thu hút với từng tình huống của truyện. Sau tất cả, liệu rằng Lãnh Mạn Nguyên có chịu thay đổi để có được tình yêu của Nhã Lan? Họ có vượt qua những rào cản để đến được với nhau cùng bước đi trên hành trình hạnh phúc? Tất cả sẽ được trả lời trong 236 chương của “tổng tài tôi hung dữ” của tác giả Duy Duy. Truyện hiện đã được cập nhật bản full trên website Hãy cùng ghé website đọc truyện và đừng quên để lại những cảm nhận của bạn nhé. Chúc bạn có những phút giây đọc truyện vui vẻ. Nhã Lan coi như bị Lãnh Mạn Nguyên giam lỏng, ngoai việc chỉ biết còn ở lại trong phòng, còn đâu cô cũng không được đi. Vừa nhận được cuộc điện thoại từ mẹ, vốn dĩ Thiên Ôn muốn kêu góp vốn cho Quắc Thị, đột nhiên bị rút, vốn dĩ lễ ký hợp đồng được tổ chức ngày hôm nay cũng đã bị huỷ. Việc này đối với Quắc Thị mà nói, là một tổn thất rất lớn, bố cô không vui chút nào, dì và chị hai mượn thời cơ để ăn hiếp cô. Ài! Nhã Lan nhẹ nhàng thời dài một cái, trong phòng mùi thức ăn phảng phất, cô cảm thấy bí bách lạ thường. Bỏ qua một bàn đầy sơn hào hải vị, Nhã Lan tiến về phía chiếc cửa sổ, mở nó ra, hít một hơi thật sâu. Cốc, cốc, cốc, cách gõ cửa có nhịp điệu, tẩm quản Trương với hình dáng beo béo xuất hiện trước cửa. “Bà Lãnh, tôi đến dọn dẹp phòng.” Bà nhìn lên bàn ăn đồ ăn gần như còn nguyên vẹn, mặt bà xị ra, “ bà Lãnh, đồ ăn không hợp khẩu vi bà sao?” “Rất ngon.” Nhã Lan trả lời một cách ngăn gọn. “Ô.” Tẩm quản Trương không nói gì thêm. Bà vô cùng không hài lòng với công việc hiện tại. Ngày hôm qua trờ về, Lãnh Mạn Nguyên đã kêu bà phụ trách trông coi Nhã Lan, ngày ba bữa, bà đường vốn là tẩm quả nhà ọ Lãnh do chính tay Bà Lãnh chọn bà, thé mà giờ đây bà trở thành người đi chăm sóc một đứa nhà ở! Có điều lúc đó Lãnh Mạn Nguyên thật đáng sợ, anh ta chỉ tay vào chán bà cảnh cáo bà làm việc cho tốt, nếu không kể cả bà Lãnh có đến cũng không cưu được bà. Có lẽ nào Mạn Nguyên đã biêt được là bà được bà Lãnh phái đến để theo dõi tình hình của anh và Nhã Lan. Tạm thời phải nhẫn nhịn đã, nghĩ đến thù lao hậu hĩnh, cộng thêm thi thoảng bà Lãnh lại cầm đến những món đồ giá trị không tầm thường, Trương tẩm quản gần gật đầu, tiếp nhận nhiệm vụ này. Bà giả vờ như đang thu dọn đồ ăn trên bàn, nhưng thực chất là đang nhìn trộm Nhã Lan dang đứng ở phía cửa sổ. Người con gái này khi mới đến, đá bà một cái, nếu như một ngày nào đó cô ta thật sự được tổng giám đốc yêu chiều, thì lúc đó đúng là bà không còn đất dụng võ rồi. Trên khuôn mặt bà thoáng chút nguy hiểm, bà dẩy chiếc đố ăn ra ngoài, cũng không chào Nhã Lan một tiếng. “ Alo, bà Lãnh đó à, uk có biến mới, là như thế này…bà sẽ về sao? Ô, được, được cảm ơn bà.” Đẩy chiếc xe ra hành lang, Trương tẩm quản liên móc ở trong túi ra chiếc điện thoại, gọi ngay cho bà Lãnh đang du lịch ở bên Mỹ. Kết thúc cuôc điện thoại, những nếp nhăn trên khuôn mặt của bà dần dân được giãn ra, để lộ một nu cười đầy âm mưu. Nhã Lan đương nhiên là không biết đến gương mặt đang sợ đó của bà, và cô càng không biết đến ngoài kia, trên các con hẻm nhỏ, các tạp trí lá cải đang đươc bày bán đầy đường, trên nhưng trang tạp trí đó đầy là những hình của của Lãnh Mạn Nguyên, Thành Kiệt vũ và cô, với các tiêu đề khác nhau, nhưng nôi dung thì cùng viết về cuộc tình tay ba của ba người. Có một số phóng viên dỗi việc thậm trí còn mơ hẳn một chuyên đề, có ý chạy theo xu thế đến cùng. “Ngay lập tức gọi điện cho những tạp trí đó, kêu những phóng viên đó ngay lập tức gỡ bài xuống, nếu như ngày mai vẫn còn những tin đại loại như vậy thì bảo họ chờ mà đống cửa đi.” Từ văn phòng làm việc trên tâng chín mưới của tổng giám đốc văng vẳng tiếng quát tháo, Lãnh Mạn Nguyên chút cơn giận trong một phút chốc tất cả đồ vật trên bàn bị anh văng hết xuống đất, có mấy cuốn tạp trí bị ném vào góc xó, tên đó có in hình mặt của Nhã Lan. “Mẹ nhà nó chứ!” Một chân dẫn mạnh lên, khuôn mặt đó bị hăn lên một vết chiếc giầy da, Lãnh Mạn Nguyên phẫn nộ liền di đi di lại trên tấm hình đó, dường như muốn nghiền nát Nhã Lan thành cững mảnh vỡ. Uông Minh thiên với ánh mắt đáng tiếc, nhìn lên cuốn tạp trí bị Mạn Nguyên di đi di lại thành cục, tay đan vào nhau, cơ thể dựa vào, thoài mái ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn nguyên vẹn. Ngăn cản chuyện này cũng không có vẫn đề gì, nhưng nếu muốn dứt điểm chấm dứt thì cũng ta phải mở một cuộc họp báo, tốt nhất là có cả chị dâu đi cùng.,,” “Lại là buổi họp báo, tôi mời bọn họ đến là chỉ vì chuyện tầm phào này sao?” Đấm một cú lên chiếc ghế sô pha đã nằm sẵn trên đất, để lại cái lỗ. Anh sờ chiếc mũi của mình, Uông Minh Thiên vì bản thân vẫn còn lành lặn không bị tổn thất gì ma vẫn cảm thấy vui vẻ. “ Không mở họp báo cũng được, nhưng anh không sợ, lão phật gia lấy lí do bắt anh phải lấy Lý Doanh Doanh sao? Trong tay bà ấy hoàn toàn có quyền sinh sát anh.” “Shit!” một chân anh đá bay chiếc kệ để tạp trí, ngay lập tức phân thành bốn năm mảnh, anh dũng trượng nghĩa. “Trong lúc tình hình chưa được nắm chắc không nên đắc tội với mẹ anh, lại có thể giải quyết một cách hợp lý chuyện của anh, mở cuộc họp báo là biện pháp tốt nhất.” Khuôn mặt thư sinh hiện ra nét tự tin đối với bản thân, Uông Minh Thiên được giao cho xử lý chuyện này. “Vậy còn không mau đi chuẩn bị!” Lại là một chận giải quyết vụ bê bối. Tập đoàn Thiên Ôn khi loạn lên, Thành Kiên Vỹ cũng từ những tờ báo lá cải trên đường mà biết được chuyện này, anh ngoài việc hết sức bàng hoàng thì còn lo lắng hơn cho Nhã Lan. Hình ảnh ba người trên tạp trí, bên cạnh là vô số các mĩ nhân khác, những phóng viên rảnh việc—đếm số lượng các mĩ nhân trước đây đã từng có tin đồn không hay với Lãnh Mạn Nguyên làm chủ đề. Trong đó, có một tấm, là tấm hình chụp chung của Lãnh Mạn Nguyên và một mĩ nữ, phía dưới miêu tả thời gian, địa điểm, bối cảnh họ gặp nhau, thậm trí còn có hôn nhau, đi khách sạn. Ngày 24 tháng 8, không phải là ngày hôm qua sao? Đúng là đáng chết. Thành kiệt vũ tức đến nỗi xé vụn ra cuốn tạp trí đó. “Alo, Uyển Nhân à, dạo này cô có liên lạc với Nhã Lan không? Sao cơ, hôm nay cô goi điện nhưng tắt máy à? Được rồi, tạm biệt.” Thành Kiên Vỹ lo lắng vội vàng cúp máy rồi gọi thêm mấy lần cho Nhã Lan. Hết lần này đến lần khác nhắc nhở tắt máy làm cho anh cảm thấy nhưng như bị dơi xuống cùng cốc. Không phải cô ấy đã xảy ra chuyện gì rồi chứ. Anh tưởng tượng ra cảnh toàn thân Nhã Lan mà máu tươi nằm dưới chân của Lãnh Mạn Nguyên, tim anh đau thắt lại như bị xe ra từng mảnh nhỏ. Không được, tôi phải đi xem cô ấy thế nào. “Không có mắt à? Đá loạn trên đường, đá hỏng có tiền đền không?” Thành Kiên Vỹ chỉ nghĩ đến Nhã Lan, không cẩn thận đá phải chiếc chậu hoa, một ông chủ đang sửa xe lớn tiếng mắng anh. Thành Kiên Vỹ cũng không xin lỗi, thản nhiên nhìn một cái với chiếc chậu hoa không hề sứt mẻ gì, tiếp tục dảo bước, ở phía sau người đàn ông đó vẫn đang tiếp tục la mắng. “Ông chủ à, người ta cũng chỉ là sờ một chút vào đồ của ông, có gì mà ông lại dữ như vậy.” một người quen chạy đến chêu ông. “Đấy là ông không biết thôi, châu hoa này là đưa đến nhà họ Lãnh, người ta trả tiền gấp đôi, có thể hỏng được sao?” Nhà họ Lãnh? Tiếng của ông đủ lớn để đến ngưởi đi xa như Thành Kiên Vỹ cũng nghe thấy được, anh bi hai chữ Lãnh gia thu hút. “Ông chủ, ông nói là nhà họ Lãnh nào?” Thành Kiên Vỹ chạy quay lại, liền hỏi dồn ông. “Nhà nào vào đây nữa, Lãnh gia nhà giàu nứt đố đỏ vách, anh lại không nghe nói sao, làm hỏng đồ nhà họ anh chỉ có…” “Ô, ô, tôi biết rồi” Thành Kiên Vỹ không để ý đến vị lão bản vẫn đang thao thao bất tuyệt nói, liển cất bước chạy đi xa. “Ông nhìn đi, tôi vừa mới nhắc tới anh ta đã bị doạ sợ chạy mất rồi.” Chủ tiệm quán chi tay về phía Thành Kiên Vỹ đắc ý mà nói. Thành Kiên Vỹ vẫn chưa đi xa, rẻ ở một khúc cua, anh từ một nơi khác chạy vòng lại. Chủ của tiệm vẫn đang từng chậu từng chậu chuyển lên xe, ông đang nghĩ, lam sao có thể lại gần hơn thùng xe của chiếc xe đây. “Bà nó à, cơm chín chưa, ăn cơm xong là phải lên đương luôn!” ông chủ tiệm chuyển chậu xong, đẩy một cái đóng sập cánh của chiếc xe lại. trong căn phong vọng ra tiếng người phụ nữ, ông cầm lấy chiếc khoá đi vào trong tiệm. “Vậy, tôi ở đây đợi một chút, tôt chợt nhớ ra có chút công việc muốn thỉnh giáo anh.” Trương Thừa Ân mặt dầy chọn cho mình một góc ghế sa-fa ngồi xuống, lấy ra cuốn tạp chítừ trong tui giả bộ đang xem. “Tôi cũng có chuyện muốn nói với anh.” Nhã Lan mở miệng, cô chỉ muốn nhanh chóng giải quyết việc li hôn của hai người. “Đợi tôi nói xong đã.” Lãnh Mạn Nguyên bá đạo chặn lời cô, cầm lên tập tài liệu ở trên bàn, “tập tài liệu về hợp đồng vốn này là…” “Ai ya, trời đất!” Trương Thừa Ân lớn tiếng kêu lên, làm gián đoạn lời của Lãnh Mạn Nguyên. “ Mợ chủ của Thiên Ôn ngày hôm qua bị bắt gặp đi cùng với một người đàn ông khác, hết sức thân mật trên một con phố nào đó, còn có nắm tay, đi cạnh nhau. Đây, đây chẳng phải là đang nói__” Trương Thừa Ân cố ý hướng mặt của cô ta về phía Nhã Lan, tiếng của cô ta đủ lớn để khiến cho hai người đang bàn chuyện nghe rõ được nội dung mà cô ta đang đọc. Nhã Lan nhìn về phía của Trương Thừa Ân, cô không hề nghĩ tới bản thân cô và mợ chủ Thiên Ôn liên quan tới nhau, đương nhiên cô không có phản ứng gì là kinh ngạc. Nhìn sang Lãnh Mạn Nguyên, biểu cảm của anh nhanh chóng trở nên lạnh như những viên đá, cơ thể lạnh lùng của anh cộng thêm với cảm xúc không thể nói ra lời, đứng dậy ngay lập tức. “Cầm qua đây!” Trong cuốn tạp chí, tấm hình Nhã Lan cùng với Thành Kiên Vỹ bị chỉnh sửa vừa khớp với một bức tranh việc hai người nắm tay và ôm nhau. Trong bài viết, đã miêu tả lạ một cách chi tiết quá trình hai người gặp nhau càng làm cho tấm hình gàng trở nên sống động. Lãnh Mạn Nguyên chầm chậm đưa cuốn tạp chí trong tay lên trước mặt Nhã Lan, nghiến răng hỏi “chuyện này, cô giải thích sao?” Nhã Lan có chút nghi ngờ cầm lấy cuốn tạp chí, có chút gì đó không tin rồi nhìn tấm hình của mình và Thành Kiên Vỹ đang thân mật với nhau, lướt qua phần nội dung, không khống chế nổi tay mình, cô run lên. Bài viết cùng với những tấm hình kết hợp quả đúng không chê vào đâu được, cô không tài nào nghĩ ra nổi, mình với Thành Kiên Vỹ lại có những hành động như vậy. Tuy nhiên, nói có sách mách có chứng, đừng nói là Lãnh Mạn Nguyên, ngay đến cả cô cũng đang nghi ngờ, liệu có đúng trong một khoanh khắc nào đó có xảy ra những hành động như vậy? Cô bắt đầu lùng xục lại tất cả các ký ức trong đầu cô, kể từ khi hai người quen nhau nhưng không tìm thấy ký ức nào phù giống với tấm hình trên tạp chí. Từ trước đến nay, cô không hề thân mật với bất kỳ ai, Thành Kiên Vỹ mặc dù anh thích gây trò cười với cô, nhưng họ cũng chưa bao giờ ôm nhau cả. Nếu như có, thì cũng chỉ là lần ở công viên lần trước, nhưng đó chẳng qua chỉ là vì để tránh cô khỏi bị dầm mưa mà thôi. Cô nhớ rõ hôm đó, Thành Kiên Vỹ chỉ mặc một chiếc áo xát nách, quần áo của anh thì được anh khoác lên người. Thế nhưng trong tấm hình này, rõ rành rành là anh mặc một chiếc áo sơ mi. “Hôm qua là đợi bạn cùng học đúng không? Hoá ra là đi hẹn hò với tình nhân?!” Lãnh Mạn Nguyên lớn giọng với cô, trong đôi mắt đó thoáng chút đau lòng, đương nhiên, chủ yếu vẫn là cơn phẫn nộ. Hôm qua? Hôm qua cô có đi gặp Thành Kiên Vỹ thế nhưng hai người không có ôm nhau. Nhã Lan nhặt lấy cuốn tạp chí, vội vàng xác nhận lại. Đúng vậy, hôm qua đúng là Thành Kiên Vỹ mặc chiếc áo này, Nhã Lan nhớ Lại, lúc hai người chia tay, anh đặt tay lên vai cô, cổ vũ cô cố gắng học tập, còn muốn cô không cần quá lo lắng về chuyện tiền nong. Còn tấm hình hai người cầm tay nhau, chẳng qua cũng chỉ là trên đường có một cái cống chưa được đậy nắp, không may cô chút nữa là bị té xuống cũng may nhờ có Thành Kiên Vỹ kịp thời ra tay kéo lại. “Bọn họ sao lai có thể như vậy được cơ chứ!” Nhã Lan bị mấy người phóng viên đó hãm hại đến kinh ngạc, cô cầm lấy cuốn tạp chí muốn giải thích rõ với Lãnh Mạn Nguyên. “Làm chuyện đang xấu hổ như vậy, cô định thế nào!” Lãnh Mạn Nguyên khua tay gạt đi tay của cô, cuốn tạp chí dưới sức mạnh của cái khua tay đó của anh, đã bay xuốn sàn nằm im trên mặt đất, bức hình hai người thân mật với như đang chêu chọc anh. “Ly hôn đi.” Chắc chắn anh cảm thấy mất mặt lắm với chuyện như vậy, hoặc cũng có thể chỉ có li hôn mới làm cho anh cảm thấy dễ chịu, Nhã Lan với lí do chính đáng trả lời anh, “ là do anh đề ra, nói là anh không thích tôi, hoặc với lí do khác, tôi có thể chấp nhận.” Mặc dù Nhã Lan cảm thấy rất là oan ức, thế nhưng cô cảm thấy vậy cũng tốt. Không cần giải thích gì thêm, thứ nhất, Lãnh Mạn Nguyên sẽ không tin; thứ hai, càng thuận lợi cho Trương Thừa Ân bước vào nhà họ Lãnh; thứ ba, cô cần một không gian tự do, để có thể hoàn thành những học phần cuối cùng cho kỳ học. Như vậy đối với mọi người đều có lợi, vậy vì sao không làm như vậy đi? “Ô, nói vòng vo một hồi như vậy, hoá ra là cô muốn ly hôn với tôi?” Lãnh Mạn Nguyên gần gật đầu, lại thêm những nhân tố nguy hiểm nữa, anh giống như một quả bom trên tay ngay lập tức phát nổ, sau khi ly hôn, cô muốn được gả về nhà gã nhiếp ảnh kia đúng không? Quả đúng là rất to con, nếu như mà mất đi một cái chân hay một cánh tay thì liệu cô có cần anh ta nữa không?” “Lãnh Mạn Nguyên, anh định làm gì!” trực giác cho cô biết, không thể để Lãnh Mạn Nguyên làm tổn thương đến Thành Kiên Vỹ. “Làm cái gì! Cô sẽ được biết ngay lập tức!” Lãnh Mạn Nguyên cầm lên bản hợp đồng góp vốn, xe nát tan tành, ném chúng lên cao, những mảnh giấy từ từ rơi xuống, trong chớp mắt như nhà đưa tang tĩnh lặng nằm yên trên đất, ánh lênh nhưng tia sáng lạnh ngắt. “Hư, trừ phi tôi không còn cần cô nữa, còn không cô bỏ ý nghĩ đến chuyện bỏ tôi, đúng rồi, những cây nến đêm động phòng còn chưa dùng đến, cô nên nghĩ xem làm sao có thể làm tôi vui trở lại!” Một sải bước dài ra khỏi chiếc bàn làm việc, Nhã Lan còn tưởng rằng anh ta sẽ định tóm lấy cô, theo phản xạ tự nhiên cô liên co vai lại. Lãnh Mạn Nguyên đi qua cô, đến bên Trương Thừa Ân. Anh liền kéo Trương Thưa Ân vào lòng, nghiêng mặt về phía Nhã Lan, nghiến răng mà nói “ Tôi sẽ để cô sống ở bên tôi sống không bằng chết!” Anh hôn lên môi của Trương Thừa Ân trước mặt cô, điên cuồng đến nỗi mất đi cả lí tính. Trương Thừa Ân tính sẽ khoe khoang trước mặt của Nhã Lan, nhưng thế rồi lại bị Lãnh Mạn Nguyên tuyệt tình cắn vào môi khiên cho cô phải kêu lên một tiếng “Nguyên, nhẹ thôi, đau quá, đầu lưỡi của tôi chảy máu rồi.” “Biến!” “Nguyên…”Trương Thừa Ân rõ ràng đã bị giật mình, không còn sức chỉ còn biết dựa vào tường, cầu xin tình yêu đáng thương Lãnh Mạn Nguyên dành cho cô. “Cút!” Cơn thịnh nộ của anh dường như có thể đốt cháy cả phòng làm việc, Trương Thừa Ân không dám ở lại, chỉ còn biết chay ra khỏi căn phòng đó. “Còn không cút!” Một khuôn mặt thò ra, Lãnh Mạn Nguyên cho rằng Trương Thừa Ân chưa cam tâm, nên càng lớn tiếng hơn nữa. “Cãi nhau với chị dâu sao?” Uông Minh Thiên để lộ ra toàn khuôn mặt của anh, rồi từ từ cẩn thận bước vào, liếc một cái nhìn sang Nhã Lan đang ngồi trên ghế không một tiếng động. Thuốc nổ trong phòng quả thực là quá lớn, để một cô gái như tuyết ngồi lại trong nay quả đúng là người không biết thương hoa tiếc ngọc rồi. Uông Minh Thiên sờ lên mũi mình, Lãnh Mạn Nguyên quẳng cho anh một gương mặt sắc như kiếm, xem ra, đúng là giống tố đang nổi lên. “Em đến có việc gì.” Lãnh Mạn Nguyên ngồi trở lại chiếc bàn làm việc, trên ngừoi vẫn còn tức giận nhưng cũng đã ngớt đi đôi phần. “Ô, SUPER gọi điện đến, nói việc đã làm xong, bầy giờ chúng ta có cần qua luôn không?” Uông Minh Thiên mới nhớ ra mục đích đến đây. “Em nghĩ sao?” Một câu phản vấn, xém chút nữa đóng băng luôn Uông Minh Thiên. Khuôn mặt nho nhã của anh làm ra vẻ sợ hãi nhìn về phía Nhã Lan, rồi trả lời “đương nhiên, đương nhiên, xe đã chuẩn bị xong hết rồi.” “Đi.” Lãnh Mạn Nguyên không thèm quay đầu lại rời khỏi căn phòng ngay lập tức, Uông Minh Thiên dừng lại giây lát, cười cười với Nhã Lan. “Chị dâu, em gọi tài xế đưa chị về.”

tổng tài tôi hung dữ