tội này tôi không nhận
Tội Này, Tôi Không Nhận audio, Mới Cập Nhật: Chương 0175 Kết thúc , Tên khác: Nồi này, tôi không vác,Thể loại: Đam mỹ, phản xuyên thư, dị năng, giới giải trí, chậm nhiệt, 1 v 1, HE. (thuộc tính công thụ mời mọi người tự đọc tự cảm nhận),
Chương 97: Di ngôn. Địa động quanh co khúc khuỷu, giống như đường hầm. Bên trong còn có đồ để chống đỡ, thanh chắn ô tô, ghế hỏng,…. Thông đạo tuy hẹp, nhưng không khí bên trong không khó thở, Lý Phỉ nghi rằng nơi này có lỗ thông gió thoáng khí. Con côn trùng khổng
Cung cấp lịch thi đấu bóng đá hôm nay (19/10), các trận đấu trong nước và quốc tế đáng chú ý đêm nay, rạng sáng mai. người phát ngôn của VTV đã nói: 'Chúng tôi sẽ không mua World Cup bằng mọi giá!'. khi Mbappe, người đã nhận 130 triệu euro để gia hạn hợp đồng
Những quy định về đồng phạm không phải là tình tiết tăng nặng, cũng không phải là tình tiết định khung hình phạt, nhưng trong một số trường hợp, đồng phạm có ý nghĩa rất lớn đến việc xác định có dấu hiệu của tội phạm hay không.
Chương 46: Ngẫu nhiên. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Tối ngày 22 tháng 11. Gió cuốn lá cây dán lên cửa kính xe. Trời không có sương mù, nhưng đã sớm không thấy được ánh
Hãy để lời nhận tội này gửi một thông điệp rõ ràng: chúng tôi sẽ thẳng tay trừng trị bất kỳ ai ăn cắp tiền thuế của công chúng vì lợi ích cá nhân bởi không ai có thể đứng trên luật pháp" - Tổng chưởng lý bang New York Letitia James tuyên bố sau lời nhận tội của
Tra Cứu Khoản Vay Atm Online.
Con đường này như không có điểm nê on cô độc, chữ cái lấp lóe lạnh lùng, màn đêm tối hiệu phát quang trên đường vốn rất đẹp, nhưng để lâu, gương mặt người mẫu vốn lộng lẫy trở nên vàng vọt tái nhợt cũ kỹ. Trên cánh tay rơi mất một khối, ngoài bảng hiệu cũng có mấy vết bẩn, như trên mặt người mẫu nổi ban gàng đẹp đẽ đều sẽ qua đi. bt DiCuối cùng chờ đón mọi người, chỉ còn cô độc và mục Hoa đút tay trong túi áo, theo bản năng muốn sờ cái gì đấy, nhưng cậu không đem thuốc lá. Cậu đã cai thuốc sắp được ba tháng, nhưng cậu vẫn chưa quen, toàn dựa vào nghị lực để khắc phục. daovaodao-DiKhi không hút thuốc, trong lòng hoảng hốt, thường xuyên cảm thấy dạ dày trống cả tinh thần cũng trống bước trên mặt đất mà không có cảm giác chân thật, gió rét như quật bay suy nghĩ, Giản Hoa không nhớ mình đã đi được bao lâu. Cậu chỉ định tản bộ, đi đến một cửa hàng thức ăn nhanh ven quốc lộ để chờ Lý Phỉ kết thúc công việc ở bên kia, nhưng khi cậu sực tỉnh, cảnh vật xung quanh đã hoàn toàn xa Hoa đang định lấy di động ra định vị, thì một chiếc Honda Geshitu màu đen chạy từ phía sau đến, không mở đèn pha, cũng không nhấn còi, vững vàng dừng cạnh Giản sổ xe hạ xuống, tay phải đeo găng đặt trên bánh lái, tư thế ngồi rất phóng khoáng, như một gã tay chơi muốn gạ gẫm gái xinh đứng ven đường, nhìn Giản Hoa bằng ánh mắt hứng thú “Lạc đường à?”“…”“Thế, đang trải nghiệm cuộc sống à?” Lý Phỉ đeo kính đen lên. Trông anh giờ hệt như nam chính Hạ Ngưng trong “Trúc đen”, cả người đều bốc ra mùi ngạo mạn đói đòn, “Người bình thường không thể hiểu được cuộc sống, chỉ có thể hiểu được chính mình thất bại biết bao nhiêu.”Giản Hoa không cần suy nghĩ, lời thoại đã thốt ra “Chính vì cuộc sống của tôi chưa từng có thất bại, nên tôi mới muốn diễn thử một chút khi mấy người thất bại, tôi nên có vẻ mặt gì.”Đây là lời thoại của nhân vật Hạ Ngưng trong áo Giản Hoa đút trong túi lộ ra một phần, người xem thấy vẻ mặt của cậu và Lý Phỉ giờ gần như nhau. Khi sắm vai cùng một nhân vật, dù bộ dạng họ có không giống nhau, thì thần thái vẫn tương Phỉ kéo kính đen xuống một đoạn, vẻ mặt thay đổi, anh dùng giọng điệu cực kỳ kiên định nói “Chẳng lẽ các ngươi không dám tiến về phía trước?”Trạng thái nhập diễn của Giản Hoa lập tức bị phá vỡ. Cậu nhắm mắt lại, lui một bước, đưa tay mở cửa xe, ngồi vào ghế sau ô tô. Giản Hoa lấy ngón tay day day mi tâm, uể oải phản đối “Không được diễn Ô tướng quân trước mặt tôi.”“…”“Nhất là với cái kiểu hóa trang này.” Giản Hoa nói xong mới phát hiện mình vừa chê bai Lý là trông Lý Phỉ không giống như đang giận. Anh nhấn chân ga, khởi động ô tô, đóng cửa sổ, lười biếng cười, nói “Cậu tạm chấp nhận đi. Tối mù tối mịt thế này, tôi đi đâu tìm áo giáp.”“Ít nhất cũng vứt cặp kính đen kia đi.”“Hàng mùa thu mới của Venice, năm con số, vứt đi là trợ lý Lâm tức đến giơ chân ngay.” Lý Phỉ cố ý xuyên Giản Hoa không hề thay đổi “Anh không phải được tài trợ à, người phát ngôn của nhãn hiệu xa xỉ mà còn phải tiếc tiền mua kính đen nhãn hiệu này à?”“Đang tích góp tiền mà. Không muốn mua Hummer nữa sao?” Lý Phỉ nhắc nhở. Thế giới Bị Từ Bỏ lắm phiêu lưu, anh có ngồi trên cả đống tiền cũng chẳng đủ tiêu.“Tôi cứ nghĩ anh đã có hiệp nghị với Hồng Long rồi, mua một chiếc xe tăng của quốc gia.” Giản Hoa nói, khóe miệng không kìm được nhếch lên. Có thể trở thành quan hệ bạn bè không hề sợ hãi cố kỵ điều gì, so với quan hệ hợp tác lạnh lùng do lợi ích tạo thành thì tốt hơn Lý Phỉ cũng không thèm nhăn lại mà tiếp lời, nói bừa “Thực ra tôi cũng định tranh thủ, nhưng trong quá trình giao tiếp có vấn đề nhỏ. Hồng Long nói bằng C* không được lái xe tăng. Tiền phạt giá trên trời chắc tôi không trả nổi.*Bằng C bằng lái xe ô tô. Chi tiết mời googleGiản Hoa “…”Cái loại năng lực nắm bắt đề tài này, đúng là nhặt được là vác, vác là chạy, người đóng vai phụ có muốn đuổi cũng đuổi không kịp!Giản Hoa không còn hứng ngả vào ghế sau thả lỏng tinh thần. Lý Phỉ im lặng nhìn cậu xuyên qua gương chiếu trước khi Lý Phỉ phát hiện Giản Hoa không ở chỗ đã hẹn, anh không hề nghĩ ngợi mà lái xe đuổi đến lộ ở vùng ngoại thành hoang vắng, không có người đi đường, ngã rẽ rất ít. Lý Phỉ cũng khá may, mau chóng nhìn thấy bóng người quen đấy lòng Lý Phỉ cũng yên lại, nhưng anh còn chưa kịp mừng, đã bị hơi thở âm lãnh trống rỗng trên người Giản Hoa làm cho giật mình sợ đôi mắt quỷ, hình bóng Giản Hoa là một màu đen hun hút vô tận, không có ánh sáng, không có chuyển động, như một vật chết, nhưng hơi thở nguy hiểm vẫn chỉ tăng mà không giảmCon mãnh thú hắc ám hung hãn kia, ngay cả mí mắt cũng lười đầu, khi nó cảm nhận được hơi thở của Lý Phỉ, nhất định sẽ cảnh giác, sức mạnh thay đổi. Giống như con thú dữ mở mắt tức giận trừng kẻ khiêu khích có gan bước vào lãnh địa của mình, khẩn cấp bày ra tư thế xua đuổi và chuẩn bị chiến giờ con mãnh thú kia, đã chán cái tên đối thủ chẳng bao giờ tấn công này. Nếu hình dung thì sẽ là như vậy, nó chỉ vung cái đuôi, ưỡn cái bụng rồi tiếp tục say ngủ. Dù có dùng máy dò năng lượng xịn nhất của Hồng Long, cũng không phát hiện được Phỉ không nhấn còi ô tô, anh dựa vào ánh sáng mờ nhạt từ bóng đèn, nhìn chăm chú bóng người cô độc kia.– tựa như bị cái gì đó đâm thẳng vào đáy và Giản Hoa đều là người lý tính. Tuy Lý Phỉ đã sớm xem xét lòng mình cẩn thận, nhưng Giản Hoa hiển nhiên vẫn chưa đến bước kia. Vì thế, hơn mười ngày trước Lý Phỉ mới thuận thế tán thành lời đề nghị của Giản Hoa ở bãi đỗ Phỉ không muốn dọa người chạy thấy tình cảm thay đổi, lập tức xử lý lạnh là lựa chọn của những người coi trọng lý tính. Lý Phỉ có thể khẳng định, hôm đó mà anh muốn tiến thêm một bước là Giản Hoa sẽ không do dự mà quay người đi nắm bánh lái, mê đắm nhìn bóng dáng kia, thở dài trong lòng Thật là một con mồi khó Phỉ lái xe dừng cạnh Giản Hoa, “lừa” người lên phá vỡ sự cô độc lạnh lùng, nhìn hơi thở trống rỗng đơn độc quanh người Giản Hoa dần biến mất, anh thấy giống như mình đã dụ bắt được con mồi nguy hiểm. Giờ con thú dữ đã không còn giương nanh múa vuốt khi anh đến gần nữa, khoảng cách đến khi anh có thể đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mại trên người nó còn bao xa?Mắt Giản Hoa nhìn hướng xe chạy, nói việc chính “Anh đưa người cho Hồng Long rồi à?”“Giao cho vệ sĩ lâm thời của tôi rồi. Sau đó Hồng Long muốn đưa cô ta đến chỗ nào, tôi cũng không quan tâm.” Lý Phỉ nhắc tới Lưu San, tâm trạng đang tốt lại thay rằng anh tức giận trước mặt Lưu San hơn nửa chỉ là diễn, nhưng khi biết quyển sách này chỉ là “chiều không gian ở vĩ độ thấp”, như một đất nước nghèo khó bị người ta xâm lược, lại không thể ngăn cản, không thể phản công vào hang ổ của đối phương, ai mà không tức?Lưu San giờ hối hận, vì cảm thấy mình không thể trở về, khóc nói cô ta muốn sống. Trông cô ta bất lực đáng thương bao nhiêu, thì càng chứng minh lúc ấy cô ta coi chuyện xuyên việt này đơn giản trẻ con bấy xem mấy bài viết hot trên diễn đàn thảo luận và nguyên tác quen thuộc đã tự tin tràn đầy mà đến có khả năng gì, không có kinh nghiệm xã hội, ngay cả mức độ tâm lý thừa nhận cũng không cao, người kiểu này thì nói gì mới tốt đây?Giản Hoa không quan tâm Lưu San có kết cục gì. Cái cậu để ý là một việc khác, khi Lưu San sụp đổ gào khóc, Lý Phỉ liền ngừng lời.“Đáng lẽ ra anh phải hỏi tiếp về việc thời không giao nhau.” Giản Hoa nói từng câu từng chữ, “Linh hồn cũng là một loại sức mạnh. Nguyên lý khi các không gian va chạm vào nhau là gì, chúng ta không rõ. Nhưng chúng ta đã biết khi sức mạnh ở Thế giới Bị Từ Bỏ không ổn định, ta có thể xuyên qua kẽ hở thời không.”Nấm biết chạy theo đồ ăn, nó cũng là dị Phỉ chạy xe chậm lại, anh không quay đầu, nói “Tôi hiểu ý của cậu.”Bọn xuyên sách kia không làm được gì mấy, mối đe dọa vẫn đến từ quái vật của Thế giới Bị Từ Bỏ, và những người dị năng khác. Nếu dị năng của Giản Hoa có thể xuyên qua thời không, thì những người dị năng khác như thế nào?“Hồng Long luôn nhìn chằm chằm vào chúng ta, trong tình huống đó, có lẽ có thể moi tin tức có ích khác từ Lưu San, nhưng nếu liên lụy tới cậu…” thì không Hoa trầm ngâm, không nói tơ theo bản năng tràn đến, lan rộng trong ô tô, có vài sợi còn bò lên người Lý Phỉ.“Không cần lo lắng, nơi này không có máy nghe trộm.” Lý Phỉ đã sớm kiểm tra.“Không phải tôi nghi ngờ dị năng của anh, tôi không yên lòng với các loại công nghệ cao của quốc gia.”Ai biết có cái khoa học kỹ thuật nghịch thiên nào không. Quốc gia nào chẳng như vậy, tiên tiến nhất dùng trong quân sự vũ trụ, cái gì là đào thải thì để dân dụng khai phá.“Tôi lấy được rất nhiều tin tức có ích từ Lưu San. Cậu xem, cô ta phải điều tra mới biết được tên của trợ lý Lâm, đối với lời nói dối về trợ lý sinh hoạt Jody’ của tôi cũng không nghi ngờ gì.” Lý Phỉ sắp xếp lại suy nghĩ, nói cho Giản Hoa, “Nguyên tác có viết về chúng ta, nhưng không hoàn chỉnh.”“Không nói chúng ta gặp nhau như thế nào, cũng không nhắc đến quan hệ của chúng ta?” Giản Hoa cũng Phỉ chợt nghe thấy hai chữ “quan hệ”, hoảng hốt trong giây lát, may mà anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, gật đầu đồng ý “Từ Trương Diệu Kim đến cục trưởng Lô hiện giờ, Hồng Long vẫn luôn lảng tránh vấn đề này, không nói quan hệ giữa chúng ta là gì.”Việc này Lý Phỉ đã sớm nghĩ đến, nhưng cái tư liệu đầy “CP couple xứng đôi” kia, hoàn toàn quấy nhiễu suy nghĩ của anh.“Cậu là nhân vật phản diện trong quyển sách này, tôi cũng là nhân vật phản diện.”Khác nhau chỉ ở chỗ ai là người cuối cùng đấu với nhân vật chính.“Trương Diệu Kim từ trong mạng lưới quan hệ của anh, tìm đến tôi.” Giản Hoa nhắc nhở, việc này cậu cũng không quên.“Anh ta cùng lúc nhìn thấy chúng ta ở Hoài thành. Tuy là ngoài ý muốn, nhưng cũng không đáng ngạc nhiên lắm.” Lý Phỉ cảm thấy như mình đã mò đến điểm mấu chốt. Tổng hợp tất cả những gì ở trên cộng lại, nhân vật phản diện trong nguyên tác có thể là một đôi…“À, có vẻ như anh là tay sai của tôi.”Lý Phỉ “…”“Thế nào, nhân vật phản diện cuối dường như là tôi mà?” Giản Hoa phát hiện mình khi ở trước mặt Lý Phỉ, có thể không thèm để ý mà bàn luận chuyện này. Kết luận đặc biệt này khiến cậu cảm thấy cực kỳ thú thích xem Lý Phỉ diễn xuất, còn nhiều hơn chính mình.“Sao không phải là bạn bè?” Lý Phỉ nuốt lại lời muốn nói, “Lý do vì bạn bè mà trả thù gì đó, cũng khá ổn mà.”“Cho nên lúc ở nhà hàng anh nói với Lưu San, anh biết mình chết như thế nào’?” Giọng Giản Hoa bỗng lạnh Phỉ không cần nhìn vẻ mặt Giản Hoa, phản ứng kỳ lạ của đám tơ trong xe, đã đủ để thuyết minh Giản Hoa đang không vui.“Không cần hốt hoảng thế. Cậu và tôi đều là nhân vật phản diện, nếu không chết thì sách kết thúc kiểu gì?”Giản Hoa im lặng.“Về việc chết trước chết sau…Dựa vào tính cách của cậu, cho dù có người chọc đến cậu, thì cậu quay người cái là đã quên luôn người ta rồi.” Ngón tay Lý Phỉ đặt bánh lái nhẹ nhàng nhảy nhót, mang theo ý cười nhìn qua gương chiếu hậu, “Thật ra tình cách của Hạ Ngưng, cũng có phần giống cậu. Anh ta ngạo mạn, cậu trầm tĩnh. Trên bản chất thì cả hai đều khinh thường người khác, ngay cả căm hận cũng lười.”Ánh mắt Giản Hoa dao động, cậu muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.“Chuyện gì lại khiến cậu chống lại nhân vật chính?”Sự thật về nấm bị phát hiện?Không, Giản Hoa cũng không thích nấm. Dị năng này lại cực kỳ mạnh, khi cậu không chủ động nói ra, ai sẽ ngờ đến đám nấm ăn quái vật ven đường, bị người dị năng coi như vách ngăn bảo hộ tạm thời chứ?“Chỉ có khi vượt qua điểm mấu chốt của tôi, tôi không muốn chịu đừng nữa, tôi…” Ánh mắt Giản Hoa tràn ngập sát khí, đám tơ vô hình bọc lại chiếc xe.– Cậu Đổng tùy ý làm bậy, động đến điểm mấu chốt làm người và tôn nghiêm của Giản Hoa, Giản Hoa lập tức không chút do dự ra tay, dù có phải về nhà ăn không khí cũng không quan vậy, chuyện gì sẽ khiến Giản Hoa không màng an nguy, làm trái với tính cách nhất quán, dù bại lộ thân phận cũng muốn chống lại nhân vật chính?“Khi tôi muốn báo thù.”Giản Hoa nhanh chóng có đáp án, nhưng đáp án này lại khiến cậu không thể ghiềm lại tức giận trong lòng Phỉ sẽ chết, bạn của cậu, người bạn duy nhất của cậu sẽ chết…“Bằng bất cứ giá nào, cũng muốn họ phải trả giá.”+1 cho Boss Phỉ, tui cũng nghĩ là trả thù cho người yêu…
Tiếng cảnh báo đến muộn, vang vọng khắp các tầng. Biên tập DiMay là thiết bị phun nước vẫn còn hoạt động, nhanh chóng dập tắt lửa tồn xem náo nhiệt tụ tập đầy bên ngoài khách sạn Trân Châu. Xe cứu thương, xe cứu hỏa rú còi chạy đến, cuối cùng khiêng ra người bỗng nhiên bị vụn pha lên đâm đầy mình thương tích hay người đang đứng tự nhiên bị gãy chân. Biên tập DiAi cũng nói không biết chuyện gì xảy ra. Biên tập DiTrên cầu thang, Cảnh Điền hoảng hốt đứng dậy, cơn đau như muốn nổ tung đầu đã biến mất. Hắn nhớ lúc ấy mình định thử mở cửa, không biết làm cách nào mà cửa chống cháy trực tiếp mở ra. Hắn bỗng nhận ra hình như mình có khả năng lấy vật từ xa trong thần thoại?Ánh mắt hắn dừng trên chốt cửa đóng kín của cầu thang tầng một. “Cạch” một tiếng cửa cầu thang tự động mở. Biên tập DiCảnh Điền kinh ngạc theo bản năng lùi về sau một bước. Biên tập Di“Đây là mình làm sao?” Cảnh Điền không dám tin nhìn hai tay mình. Biên tập Di“…”Biên tập DiSắc mặt Lý Phỉ tái nhợt, đôi mắt khép hờ, hai dòng máu theo khóe mắt chảy Điền mơ hồ nhớ mình được dìu xuống, sau đó thì không biết gì cả. Sóng nhiệt liên tiếp xuất hiện làm hắn toàn thân khó chịu, đầu cũng đau đến mức mồ hôi lạnh chảy thành dòng. Hiện tại, hắn thấy Lý Phỉ ngồi dựa trên lan can cầu thang, khóe mắt rỉ máu, cũng mặc kệ năng lực kỳ lạ của chính mình. Biên tập Di“Tôi không sao.” Biên tập DiLý Phỉ mở mắt. Tâm trạng của anh lại không bình tĩnh như vẻ bề mạnh hủy diệt của vụ nổ và lửa lớn đang tuần hoàn trong cơ thể vô hình, chỉ có thể dùng ý thức cảm nhận được sự tồn tại của chúng. Lý Phỉ nhắm mắt lại, có thể thấy trong người Cảnh Điền cũng có loại sức mạnh này, nhưng chỉ tập trung ở trong não, màu sắc cũng đã nhạt đi ít nhiều.“Mắt tôi chắc là chịu ảnh hưởng của vụ nổ… Tình hình của chúng ta, không cần đi bệnh viện.” Biên tập DiNửa câu sau của Lý Phỉ khiến vẻ mặt Cảnh Điền thêm căng thẳng. Hắn không biết là vì Lý Phỉ cũng có sức mạnh giống hắn hay vì anh bị thương nên không muốn phóng viên tại hiện trường chụp được. Biên tập DiCảnh Điền lấy áo khoác che đầu anh, đỡ Lý Phỉ xuống tầng, lẻn vào đám người đang kinh hoàng chạy ra ngoài khách tập DiKết quả, động tác của họ vẫn chậm hơn một bước, hiện trường đã bị cảnh sát phong nay khách sạn Trân Châu đáng nhẽ ra sẽ tổ chức buổi đấu giá từ thiện, có các quan chức chính phủ tham dự, nên công tác bảo vệ rất nghiêm ngặt. Khi thời gian ngưng lại, đám tội phạm mới mang thuốc nổ vào, điều này ai cũng không biết. Xảy ra chuyện lớn như vậy, nhân viên tuần tra của khách sạn lập tức gọi cảnh sát tiếp viện. Biên tập Di“Ai cũng không được rời khách sạn, người bị thương sẽ do nhân viên y tế tiếp nhận.”Nhân viên cảnh sát tiếp nhận hiện trường, cần thận bảo vệ hiện trường vụ người hoảng sợ tụ tập tại nhà hàng ở tầng ba, trong lòng oán thầm. Biên tập Di“Tên, chứng minh thư, nếu không có thì nói ra số phòng trước.” Nhân viên phụ trách kiểm tra thấy Cảnh Điền và Lý Phỉ không mặc đồng phục của khách sạn, Cảnh Điền lại có khí chất mạnh bạo, nhìn không giống dân thường, liền cảnh giác truy tập DiLý Phỉ lấy áo khoác che mặt ra, rất phối hợp nói ra số phòng. Biên tập DiViệc này không làm giả được, thông tin khách hàng đều đăng trên mạng nội bộ của khách sạn, dễ dàng xác minh. Cảnh sát thấy trên mặt Lý Phỉ đầy máu, lập tức hỏi anh có cần đi bệnh viện không. Biên tập Di“Không sao, tôi chỉ bị trầy da thôi.” Lý Phỉ lơ đãng đục có khách được đưa tới nhà hàng, trong lòng tức giận nên cũng không phối hợp như Lý Phỉ. Bị truy hỏi liền nổi giận lớn tiếng “Anh không biết tôi là ai sao? Tôi là Tiêu Nhã Cầm, chẳng lẽ tôi là ăn trộm?” Biên tập DiĐây là một người phụ nữ đang che cánh tay bị thương, trên váy còn dính máu và tro bụi, giày bị gãy gót, chỉ đành khập khiễng bước đi. Biên tập DiLý Phỉ nghe thấy tiếng hơi nghiêng đầu, Cảnh Điền hiểu nhầm ý anh, đứng bên xấu hổ giải thích “Chuyện này tôi cũng không biết, người đại diện chưa nói gì cả.”Tiêu Nhã Cầm cũng là một diễn viên trong nước, nhưng đối với Lý Phỉ, cô ả cực kỳ phiền phức. Nhiều năm trước, khi Tiêu Nhã Cầm mới ra mắt, ả đã cố tạo tin đồn với Lý Phỉ. Gần đây, sự nghiệp xuống dốc, độ hot không đủ, ả lại đem “chuyện cũ” đào ra, trên tiết mục giải trí còn công khai đối tượng kết hôn tương lai giống như Lý Phỉ là lúc đó “Con quạ” đang chuẩn bị công chiếu, vì có ý định tuyên truyền, công giải trí truyền thông Tinh Thiên không áp dụng chính sách can thiệp. Tiêu Nhã Cầm cũng rất cao tay, biểu hiện tích cực mà cũng không bịa đặt chứng cứ hẹn hò xác thực gì đó, nên nếu Lý Phỉ đứng ra phủ nhận, sẽ giống như đang cố thoát tiệc từ thiện không diễn ra được cũng tốt, nếu không lại bị “đóng khung”, ảnh chụp bị quăng lên mạng hâm tập DiLà ngôi sao ở dưới ánh hào quang, loại người như Tiêu Nhã Cầm dễ sinh ra ảo tưởng là toàn bộ người Trung Quốc dưới bốn mươi tuổi đều phải biết cô ả. Biên tập DiChuyện trong giới giải trí, có một số người ngay cả nữa chữ cũng không nghe qua, bề ngoài ảnh hậu ảnh đế tròn méo thế nào họ cũng không biết. Nhưng cản trở người thi hành công vụ, thì còn phải bị đưa đi kiểm tra lại lần nữa. Biên tập DiTiêu Nhã Cầm khó chịu. Không biết sao ánh mắt cô ả vừa đảo qua đã nhìn thấy Lý Phỉ đang định trốn, mắt ả sáng lên “Lý Phỉ! Giấy chứng nhận của em để ở trong phòng, mau giúp em xác nhận thân phận.”Biên tập DiChỉ có việc báo số phòng mà Tiêu Nhã Cầm làm như mình bị bắt nạt ghê kể đến giọng điệu của cô ả, như kiểu ả cùng Lý Phỉ đến khách sạn thuê phòng không bằng…Biên tập DiNhân viên kiểm tra không biết Tiêu Nhã Cầm, nhưng người khác trong phòng lại có biết. Ánh mắt họ đều hướng tới chỗ Lý Phỉ, trong tình hình hỗn loạn còn không quên tám chuyện, phải nói là mọi người đều yêu náo tập DiLúc này, tất nhiên là Cảnh Điền phải đóng người xấu, hắn cộc cằn nói “Cô Tiêu, Dean vừa bị đụng đầu, giờ cậu ấy đang choáng váng đầu óc. Cô tự đi xác minh số phòng là được.”Tiêu Nhã Cầm cực kỳ ngạc nhiên, như không dám tin Lý Phỉ dám mặc kệ cô đám người có tiếng khẽ bán tàn, có người đã dùng ánh mắt nhìn Lý Phỉ như là “tên cặn bã”. Chỉ có người đến dự tiệc từ thiện tối nay mới cảm thấy lời đó là có ý ra Tiêu Nhã Cầm chưa nói gì cả, cũng không nói xấu Lý Phỉ, tất cả là do đám người vây xem tự tưởng tượng. Trước giờ, ả tạo tin đồn đều dùng thủ đoạn này. Nói cách khác, kỹ năng diễn xuất của ả xem như cực kỳ xuất sắc, ít ra vẻ mặt ả lúc này cũng làm người ta liên tưởng đến đủ loại chuyện. Biên tập DiCảnh Điền không phải đương sự còn thấy ngực khó chịu. Hắn thấy có người trộm dùng di động quay chụp, nhưng vì góc độ mà không nhìn tới mặt Lý Phỉ, Tiêu Nhã Cầm lại không lo bị chụp nên Cảnh Điền cũng chẳng ngăn cản. Biên tập DiKiểm tra xong, Tiêu Nhã Cầm giả vẻ cô đơn, khập khiễng đi qua chỗ Lý Phỉ, định đứng cạnh anh lại do dự, vừa đi vài bước lại “diễn sâu”.Mặt Cảnh Điền cứng lại, nghe người bên cạnh thì thầm “Không phong độ gì cả, dù có không quen, thấy người ta bị thương cũng phải qua dìu chứ”, “Còn nhắm mắt coi như không thấy”. Trong lòng Cảnh Điền như dời sông lấp biển, chỉ có thể tức giận trừng Tiêu Nhã Cầm, oán giận trợ lý của cô ả không biết chết chỗ nào. Biên tập DiLý Phỉ không có tâm trạng để ý chuyện xung quanh. Mỗi lần anh hô hấp đều có thể cảm nhận sức mạnh kia dậy tập DiThức tỉnh dị năng như một cơn ác mộng. Anh tận mắt nhìn thấy ngọn lửa xông tới, sau đó mọi vật đều chậm lại, ngọn lửa bốc ra ngoài tòa nhà, tụ tập bên ngoài khách sạn, sáng đến lóa mắt. Biên tập DiMột giây kia, Lý Phỉ hốt hoảng thấy cột lửa chọc trời xung quanh khách sạn Trân Châu là sực mạnh của anh, là một phận chịu sự kiểm soát của ý như bị mê hoặc trong sức mạnh tốt cùng, trầm mình vào sâu trong năng lượng. Nếu không có sự tự chủ mạnh mẽ, phòng tuyến cuối cùng bảo vệ lý trí, không biết khách sạn Trân Châu giờ còn tồn tại tập DiLúc ấy, còn có một hơi thở hắc ám từ phương xa truyền tới kích thích Lý Phỉ thanh thở như của cự long đang ngủ đông trong vực sâu, mở to mắt, tức giận nhìn chằm chằm hướng này…Biên tập Di“Ưm.” Lý Phỉ bóp trán. Hơi thở cổ xưa kia như tượng trưng cho dao động sức mạnh, khiến anh cảm thấy rất bất an, sức mạnh trong cơ thể cứ hưng phấn mà nhảy cắn xé, muốn chinh phục, muốn chiến thắng triệt để chủ nhân của hơi thở kia. Một khối lãnh địa nho nhỏ, mà có tận hai cự thú thức tỉnh, tất nhiên là sẽ có một màn tranh này cô Tiêu Nhã Cầm thích diễn sâu kia và đám người xem trò vui đều thấy Lý Phỉ đang cau mày bỗng ngã xuống, hai dòng máu từ khóe mắt anh chảy ra.“A!”“Bác sĩ đâu, tới đây mau!”Trong tiếng thét chói tai, Lý Phỉ “nhìn” thấy rõ tất cả xung mắt anh giờ có thể nhìn xa hơn rất nhiều. Anh có thể nhìn thấy bóng dáng đồ vật trong hộp thuốc mà nhân viên y tế đang hốt hoảng chạy tới xách trong tay, còn cả bóng ma trong xương cốt con nhà hàng, trừ anh và Cảnh Điều, tất cả những người khác đều chỉ là đen trắng, trên người không có hơi thở.***Khi Thế giới Bị Từ Bỏ biến mất, Jack tóc đỏ đã chạy qua ba con không dừng lại lấy hơi mà lập tức chui vào một nhà hàng Starbuck ven đường. Hắn chọn bừa một ly đồ uống rồi lui vào góc, làm bộ như không có việc gì lấy di động ra tra còn phải trèo tường mới vào được trang web nước một email đánh dấu là khẩn cấp, Jack kéo tóc mình, ảo não vô Phỉ không chỉ là người dị năng cấp S mà hắn còn có một đôi mắt quỷ. Đó là năng lực sau khi thức tỉnh, dù ngụy trang cách nào trước mặt Lý Phỉ đều không có hiệu khi nguyên tác nổi tiếng, rất nhiều người mê sách tập hợp cùng một chỗ, ở trên mạng tranh luận xem làm cách nào đối phó nhân vật trong sách, làm cách nào chạy thoát trước mắt người dị năng có sức mạnh phi nhân phiên Lý Phỉ thì chỉ có một điểm để anh ta nhìn thấy, không để anh ta nhìn thấy, không để anh ta nhìn thấy – chuyện quan trọng phải nói ba nên vừa rồi khi Jack qua kính viễn vọng nhìn thấy Lý Phỉ ở cầu thang tầng mười bốn khách sạn Trân Châu, phản ứng đầu tiên là lui bước tắt đèn đóng cửa, có chết cũng không dám để Lý Phỉ nhìn thấy xong, Jack mới nhớ ra Lý Phỉ chưa thức tỉnh, hoàn toàn nhìn không thấy…Nhưng hắn vẫn không dám mạo hiểm đâu! Trước khi tình tiết bắt đầu còn dễ nói, chứ Thế giới Bị Từ Bỏ là thiên đường của người dị năng. Ở đây, họ có thể phát huy sức mạnh lớn nhất, chỉ cần là kẻ xuyên sách có đầu óc đều sẽ không mạo hiểm như chạy đến Hoài thành là muốn đến Thế giới Bị Tự Bỏ để trở thành người dị thì không được. Thế giới Bị Từ Bỏ biến mất, hắn trở về thế giới thực cũng không có được dấu hiệu dị năng. Không ngờ lại còn phát hiện ra Lý Phỉ thức tỉnh ở trong này, động tĩnh còn lớn hơn so với trong nguyên ôm đầu rên rỉ, hắn cảm thấy nếu mình cứ về nước như vậy, chắc chắn sẽ bị đồng bọn đánh cho bẹp động kêu “Tinh” một tiếng, nhắc nhở có tin nhắn nhanh chóng cầm di động, nhấn nút tin đến từ bên kia Đại Tây Dương, số lượng từ không nhiều nhưng lại khiến Jack trợn mắt há mốm, mồ hôi trên chảy thành ý của tin nhắn là, qua nhiều lần nghiên cứu, họ cho rằng hai lần thức tỉnh lớn ở Hoài thành có liên quan đến người dị năng Trung Quốc cấp S. Trong nguyên tác, Lý Phỉ lại không xuất hiện ở Hoài thành. Nói cách khác, trừ Lý Phỉ, trong thành phố này còn có thể ẩn giấu một người dị năng cấp S tương lai S đâu phải cải thảo, ở trên đường nhặt được cả một thời gian dài, người trong sách và người mê sách bên ngoài đều cho rằng Trung Quốc chỉ có một người dị năng cấp S, đó chính là Lý trừ Lý Phỉ thì chỉ còn Boss chân chính thâm tàng bất lộ của tổ chức “Hắc Uyển”…Giản Hoa là Boss cuối chắc ai cũng nhận ra rồi…
Ánh mắt của Giản Hoa dừng trên tấm áp phích bên cửa phòng bán quạ đen làm phông nền, trong khung cảnh hoang vu, một người đàn ông anh tuấn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, sát khí quanh thân, ánh mắt dọa người cùng với phông chữ sắc bén của tên phim dung hợp hoàn còn muốn nhìn thêm chút nữa, nhưng nhân viên rạp chiếu phim đã chạy tới trước dời tấm áp phích đi, đổi thành tấm áp phích của bộ phim sắp công chiếu ngày mai. Chắc vì lấy vội quá, khung chống lung lay đổ xuống, người đàn ông dáng người cao ngất với ánh mắt kiên nghị cũng đột nhiên sụp Hoa sửng sốt hồi thần, từ từ quay sau, một cô gái trẻ nhỏ giọng năn nỉ xin nhân viên tấm áp Hoa sờ túi theo thói quen, rồi lại nhớ ra mình mới cai thuốc nửa tháng trước, giờ trong túi không có thuốc lá mà chỉ có một lọ kẹo cao su nhỏ. Cậu dùng ngón cái nhẹ nhàng mở nắp hộp. Ánh đèn ấm áp trong đại sảnh chiếu lên làm đốt ngón tay cậu thêm rõ ràng, trông rất thon dài thanh Hoa là một diễn viên đóng thế. Khó khăn, nguy hiểm hay vất vả, tất cả đều thuộc về diễn viên đóng thế, dù diễn có tốt thì ngay cả cái tên, người xem cũng không bản thân Giản Hoa cũng chẳng có dã tâm gì, vậy mà phiền toái vẫn tìm đến cửa. Có người nói, muốn đạp đổ bát cơm này của cậu, khiến cho cậu không thể làm diễn viên đóng thế được ở nhà hơn nửa năm, đến tận sáng nay, Giản Hoa nhận được một cuộc gọi bất người đại diện của ảnh đế Lý Phỉ. Ảnh đế có ý cùng cậu ký hợp đồng để Giản Hoa trở thành diễn viên đóng thế chuyên thuộc, đãi ngộ cực kỳ Hoa không đồng ý ngay, nhưng trong lòng đã dao động. Cậu đã gặp qua Lý Phỉ, cũng từng đóng thế cho đối phương, chính là trong bộ phim hôm nay cậu đến xem. Nói đúng lương tâm thì Lý Phỉ làm người cũng được, nhưng…Chìm sâu trong suy nghĩ của chính mình, Giản Hoa không để ý thang máy đang từ từ đi chàng trẻ tuổi đẹp trai mặc trang phục phổ thông, quần bò bó dọc đôi chân thon dài thẳng tắp, lơ đãng cho một viên kẹo cao su vào miệng, dưới ánh sáng vàng như được phủ thêm một phần ái xem phim, hết giờ còn gặp được anh đẹp trai. Hai nữ sinh đứng trước thang máy, ánh mắt sáng lên, khẽ thì máy của rạp chiếu phim có thể chứa mười người. Giản Hoa xem đến khi các dòng chữ đều chạy hết mới đi ra, nên lúc này người xem phim cũng rời đi được ít nhiều. Màn hình thông báo giờ chiếu phim hiển thị thời gian là 2244, khu chờ của rạp chiếu trống không.“Đinh.” Cửa thang máy chậm rãi mở Hoa và một cặp tình nhân vẫn đang hăng hái thảo luận tình tiết phim đi vào thang máy, phía sau là hai nữ sinh trang điểm. Trong thang máy tràn ngập hương thơm của quán lẩu dưới tầng. Giản Hoa nhíu mày, dạ dày cậu như nháy mắt sống lại, đưa ra kháng nghị nghiêm trọng với khi cai thuốc rất dễ bị đói, nhất là khi có hương vị tươi mới kích thích đầu Hoa liếc nhìn quảng cáo của quán lẩu dán trong thang máy, tâm trạng thoải mái. Khi cậu lúc có lúc không nhai kẹo cao su thì thang máy đột nhiên lắc kịp đề phòng, hai nữ sinh sợ đến mức la toáng Hoa theo bản năng đi đến cạnh tường thang máy, cánh tay cũng đồng thời chống lên tường để giữ thăng bằng. Không chờ cậu xem xét tình huống, thang máy lắc lư rất nhanh rồi cũng dừng lại nhanh chóng, ngoại trừ dư âm rít lên the thé, dường như chưa từng xảy ra chuyện người trong thang máy nhìn nhau, rồi nhìn về phía con số lập lòe trên bàn phím ấn.“Tầng một.” Giọng nữ máy móc trong loa truyền ra, cửa thang máy cũng vững vàng mở ra ngay sau tình nhân thở phào nhẹ nhõm, người nam lập tức rủa thầm “Cái thang máy hỏng này, vậy mà lại không cho người kiểm tra, may mà không có chuyện gì.”Trên mặt hai nữ sinh cũng là vẻ nghĩ đến mà sợ, vì vừa rồi thang máy chấn động mạnh, cả hai đều ngã vào vách tường của thang máy. May mà trong thang máy người không đông, giữa mấy người không quen có chút khoảng cách, nếu không ngã sấp lên người khác thì xấu hổ!Tuy Giản Hoa không bị dọa sợ nhưng ai gặp chuyện này cũng không vui nổi. Giản Hoa nhíu mày, đi ra khỏi thang máy, nhìn quanh tầng một, định tìm người phục vụ phản ánh thang máy có vấn đề. Xuất phát từ độ nguy hiểm công việc, Giản Hoa đối với những việc như vậy khá nhạy cảm, thường chú trọng những việc người khác chưa để ý thang máy không xa, Giản Hoa bỗng thấy là gian đóng cửa của trung tâm mua sắm là mười rưỡi, có quầy đã phủ bạt, một số chỗ đã tắt đèn. Nơi ban ngày nhộn nhịp giờ yên ắng nhưng hôm nay có chút khác thường, nơi tầm mắt có thể nhìn đến đều không một bóng có bảo an tuần tra khu mua sắm, không có nhân viên vệ sinh, cũng không có cô bán hàng vội vàng hoàn thành công việc cuối nước hoa mở nắp còn đặt trên quầy, một vài công cụ dọn vệ sinh rải rác trên mặt đất. Điều hòa của trung tâm đã đóng, không biết gió lạnh đến từ đâu làm âm lãnh toàn bộ hành tình nhân lấy di động ra loay hoay nhấn phần mềm gọi nữ sinh xoa xoa ngón tay, đi thẳng đến KFC cạnh trung tâm. Cửa hàng đồ ăn nhanh và tầng một của trung tâm có cửa kéo thông nhau, hai cô đi đến trước quầy gọi món, nhìn đông nhìn tây một hồi mới lớn tiếng kêu phục cửa hàng đồ ăn nhanh không có ai, xuyên qua cửa thủy tinh có thể thấy vẻ mặt mờ mịt của hai cô giác bất an càng nặng, Giản Hoa bước nhanh về phía cửa lớn. Gió đêm thu lạnh phả vào mặt, Giản Hoa toàn thân cứng đờ, đứng trên quảng trường trước cửa trung tâm mua ánh đèn nê ông, thành phố phồn hoa vốn nên ngựa xe như nước lại thật im chiếc ô tô tắt máy dừng trên đường cái, không phải chen chúc, mà chúng nó phân bố rải rác trên cầu vượt và đường phụ. Trời đêm tối đen, ánh trăng mờ nhạt chiếu lên ngã tư đường yên tĩnh. Thành phố như biến thành một tấm ảnh, không chuyển động, không sự người đâu hết rồi?Giản Hoa cảm thấy cơ hai bên má co giật. Kẹo cao su vẫn còn trong miệng cậu, cũng chưa nhai được bao lâu nhưng cậu không còn nếm được vị gì. Cảm giác cực độ vô lý như nuốt trọn cậu.“Cái gì, vậy mà không có tín hiệu, còn không kết nối được mạng… A?”Đôi tình nhân theo sau ra đến ngoài trung tâm, cũng cực kỳ ngạc nhiên. Họ kinh hãi trợn trừng mắt, nhìn đường cái phía xa, thân thể không tự chủ được run lên, cuống quít dựa vào nhau, lắp bắp nói “Chuyện gì đây, người đâu mất rồi?”“Là đùa dai, cái loại chương trình quay phim lừa người các kiểu đó!”Người nam miễn cưỡng trấn định tâm lý, cao giọng nói “Thật vớ vẩn, đang đêm hôm khuya khoắt!”.Người nữ nhanh nhẹn kéo hắn một cái, thấp giọng oán giận “Anh nói chuyện chú ý chút đi, không chừng là chương trình trực tiếp đó! Có thể lên TV là chuyện tốt, anh so đo làm gì.”Gần đây không nghe được có tiết mục lớn nào có thể thuê được mấy con đường gần trung tâm mua sắm, cho dù có, khách mời cũng là khách quý tai to mặt lớn, người qua đường sao lại được tính vào?Giản Hoa lui về phía sau một bước, lại chạy vào trung tâm mua sắm. Xông về phía cửa thang máy, thấy đèn chỉ thị số tầng hiện lên, nháy mắt khi cửa thang máy khép lại, cậu mới nghe được tiếng tim mình đập rất nhanh và tiếng hít thở nặng nhọc.“Đinh, tầng sáu, rạp phim Hoan Vũ chào mừng quý khách.” Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên người Giản Hoa. Nơi này so với tầng một trung tâm sáng sủa, ấm áp hơn nhiều nhưng hàn ý trong lòng Giản Hoa lại như thủy triều tràn phích và khung chống rơi trên mặt đất, còn nhân viên đổi áp phích lại không thấy bóng dáng, bạn fan muốn có tấm áp phích cũng không có ở đó. Trong đại sảnh bán vé của rạp phim còn có hương ngọt lịm của bỏng ngô, nhưng người bán vé ghé trên quầy chơi di động lại biến mất như chưa từng tồn Hoa móc túi nửa ngày cũng không lôi ra được một điếu thuốc. Nôn nóng trong lòng khiến cậu nhíu chặt lông mày. Bên tai còn mơ hồ vang lên tiếng đôi tình nhân và hai nữ sinh dưới lầu hốt hoảng hô to.“Có ai ở đây không? Nơi này có người sao?”Giản Hoa tạm dừng tại chỗ tấm áp phích bên chân, cúi xuống nhìn tướng quân trẻ tuổi trên áp phim “Con quạ” với nét bút sắc bén như muốn hút hết ánh mắt của khán giả. Tướng quân nét mặt kiên nghị, mặc áo giáp bị tàn phá, giống như cây Hồ Dương sừng sững đứng trên hoang mạc. Trên áp phích có dòng chữ rõ ràng Ảnh đế Lý Phỉ đóng vai Hoa không nhặt tấm áp phích. Cậu ném kẹo cao su vào thùng rác, rồi bước vào thang máy, bình tĩnh nhìn màn hình điện tử, thời gian hiển thị trước mắt là 2244.***Khi bốn người khác trong thang máy còn tốn công tốn sức tại tầng sáu của trung tâm mua sắm hô to, Giản Hoa đã rời rạp chiếu tại bãi đỗ xe lấy xe, bình tĩnh khởi động xe chạy ra đường, đi trong thành phố tĩnh lặng. Tốc độ xe dần nhanh hơn, chạy qua một chiếc ô tô đã tắt máy trên đường, trong xe cũng không có hôi lạnh chảy ra từ lòng bàn tay, dính lên tay Giản Hoa chìm xuống, cậu bật radio trong xe, các kênh đều là tiếng điện lưu sột soạt. Đáng sợ nhất là hệ thống hiện thị thời gian của xe ô tô vẫn dừng ở 2244 không hề thay lấy di động trong túi, nhấn từng số liên lạc nhưng không có số nào kết nối thành phanh gấp, âm thanh chói tai vang lên, lốp xe lưu trên mặt đường một vệt dài. Giản Hoa tựa trên ghế, để di động vào hộp thủy tinh trên xe, tay phải đỡ trán, nhịn xuống cảm giác nôn nóng trong là có quỷ!Từng nghe nói đến quỷ đả tường*, lại chưa từng nghe đến chuyện vào thang máy, toàn bộ người trong thành phố đều biến mất. Giản Hoa đầu óc rối loạn, lại khởi động xe thêm lần nữa, vững vàng chạy một đường về nhà.*Quỷ đả tường hiện tượng người đi thẳng về phía trước nhưng vẫn loanh quanh ở một chỗ mà không rời đi cửa tiểu khu, cậu đi đến phòng thường trực tự mình ấn công tắc, đem xe để dưới tầng. Bình thường vào giờ này, cách vách vẫn còn xem TV, khi lên lầu chó nhà hàng xóm cũng sủa vài tiếng, nhưng bây giờ một chút động tĩnh cũng không Hoa không thay áo, cậu hướng về phía ghế sô pha trong phòng khách, tìm điều khiển mở hình ảnh, nhưng hình ảnh của tất cả các kênh đều tĩnh tập viên bản tin tối, nhân vật phim luân lý gia đình, quảng cáo cố định, đều biến mất. Chuyển qua tất cả các kênh chỉ như trình chiếu ảnh. Hóa ra yên tĩnh lại khủng bố như Hoa nhịn xuống xúc động muốn ném điều khiển đi. Nếu đây là ác mộng thì cũng quá chân thật bắt đầu đã hồi hộp thế rồi…
Tác giả Thể loại Dị Năng, Đam Mỹ, Xuyên KhôngNguồn thái FullSố chương 175Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Tên khác Nồi này, tôi không vácThể loại Đam mỹ, phản xuyên thư, dị năng, giới giải trí, chậm nhiệt, 1 v 1, HE. thuộc tính công thụ mời mọi người tự đọc tự cảm nhậnSố chương 175Biên tậpDiDiễn viên đóng thế – Giản Hoa, ngày nọ phát hiện cả người quen lẫn không quen thông qua mọi cách tìm kiếm cậu, ngay đến cơ quan quốc gia cũng đến tận cửa…Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Đồng chí Giản Hoa, tôi đại diện cho quốc gia đến nói cho cậu một bí mật thế giới vừa được phát vật chính Cái gì?Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Thế giới của chúng ta thật ra là một quyển vật chính WTF?Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Còn cậu sẽ trở thành Boss cuối của bộ tiểu thuyết bảy tập vật chính…Tâm trạng của nhân vật chính như tên xuyên sách Giáp Chúng ta là trúc mã trúc mã, tôi phải là ánh trăng sáng trong lòng cậu chứ?Kẻ xuyên sách Ất Tôi có ân với cậu, cậu phải chân thành với tôi chứ?Nhân vật chính…Kẻ xuyên sách Bính Tôi hiểu lòng người lại ân cần săn sóc, chúng ta phải thành bạn gay tốt lăn lộn cùng một chỗ chứ?Nhân vật chính…Tâm trạng của nhân vật chính như tên truyện.
Tội này, tôi không nhậnGiá oa ngã bất bối~ Thiên Đường Phóng Trục Giả ~ Tên khác Nồi này, tôi không vác Thể loại Đam mỹ, phản xuyên thư, dị năng, giới giải trí, chậm nhiệt, 1 v 1, HE. thuộc tính công thụ mời mọi người tự đọc tự cảm nhận Số chương 175 Biên tập Di Bản gốc RAW Với sự giúp đỡ từ nguồn QT nhà Kinzie3012, gia đình baigoogledu và con riêng baike. Bản dịch không có per và sẽ được up lên wattpad nên đừng ai lấy lý do không đọc được trên điện thoại mà mang truyện này up lên chỗ nào khác. Sau khi hoàn sẽ có bản PDF, còn bản word nếu ai thích thì tự copy mà lưu trữ. Tác phẩm này được chia sẻ với các điều khoản của giấy phép . The translation is shared with the license terms of . Văn án Diễn viên đóng thế – Giản Hoa, ngày nọ phát hiện cả người quen lẫn không quen đều thông qua mọi cách tìm kiếm cậu, ngay đến cơ quan quốc gia cũng đến tận cửa... Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Đồng chí Giản Hoa, tôi đại diện cho quốc gia đến nói cho cậu một bí mật thế giới vừa được phát hiện. Nhân vật chính Cái gì? Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Thế giới của chúng ta thật ra là một quyển sách. Nhân vật chính WTF? Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Còn cậu sẽ trở thành Boss cuối của bộ tiểu thuyết bảy tập này. Nhân vật chính... Tâm trạng của nhân vật chính như tên truyện. Kẻ xuyên sách Giáp Chúng ta là trúc mã trúc mã, tôi phải là ánh trăng sáng trong lòng cậu chứ? Kẻ xuyên sách Ất Tôi có ân với cậu, cậu phải chân thành với tôi chứ? Nhân vật chính... Kẻ xuyên sách Bính Tôi hiểu lòng người lại ân cần săn sóc, chúng ta phải thành bạn gay tốt lăn lộn cùng một chỗ chứ? Nhân vật chính... Tâm trạng của nhân vật chính như tên truyện. *Link đọc dưới bình luận
tội này tôi không nhận