tôi bỏ chạy sau khi ngược bốn tên tra công

Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công - (Chương 72) - Tác giả Miêu Bát Tiên Sinh Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Tóm tắt truyện Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công. Tên truyện: Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công; Thể loại: Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên Không; Tác giả: Miêu Bát Tiên Sinh; Nội dung truyện Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công Giới Thiệu Đọc truyện hay đam mỹ sắc , đam mỹ sủng , đam mỹ ngược , đam mỹ tổng tài , đam mỹ cổ đại , đam mỹ xuyên không . Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công - (Chương 132) - Tác giả Miêu Bát Tiên Sinh Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Bạn đang đọc truyện Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công của tác giả Miêu Bát Tiên Sinh.Trong lòng Kỷ Kiêu, cậu là một hình bóng đặc biệt, khiến Kỷ Kiêu nhớ mãi không quên. Nhưng mọi người đều cho rằng, có trân trọng cậu đến thế mà cậu không biết quý trọng, còn dám lừa. gạt Kỷ Kiêu, ác độc châm ngòi quan hệ của hắn ta với người yêu. 1. [Edit]Tôi bỏ chạy sau khi ngược bốn tên tra công - Wattpad; 2. Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công - Truyện Full; 3. Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công (Wattpad.VN) 4. Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công - GetTruyen; 5. Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công; 6. Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Bỏ qua nội dung [Tên truyện] Tôi bỏ chạy sau khi ngược bốn tên tra công.[Tác giả] Miêu Bát Tiên Sinh/猫八先生 [Thể loại] Đam mỹ, chủ thụ, xuyên sách, hiện đại, dị năng, nghịch tập, nhẹ nhàng, sảng văn, HE, 1v1, thanh thuỷ văn. [Tình trạng bản gốc] 136 chương 133 chương chính văn – 3 chương ngoại truyện [Nguồn raw] Tấn Giang và trạng edit] đã xong – đang betaEdit by Axianbuxian1212/03/2021 – 28/08/2021 Đây là bộ truyện đầu tiên mình edit, sẽ có nhiều thiếu xót, mong mọi người đóng góp với mình nhé! Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! [BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC! CẢM ƠN!] MỤC LỤC Văn án Chương 01Chương 02Chương 03Chương 04Chương 05Chương 06Chương 07Chương 08Chương 09Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136 END Bạn đang đọc truyện Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công của tác giả Miêu Bát Tiên Sinh. Chiều tối, trong phòng học không có một bóng người, sau khi được ánh hoàng hôn phủ lên ngược lại cũng không có vẻ quạnh quẽ. Lộ Nhậm đẩy cửa ra đi vào, cậu có chút chần chờ, nhưng vẫn rất nhanh tìm được chỗ ngồi của Kỷ Kiêu. So với bàn học lộn xộn bên cạnh, bàn học của Kỷ Kiêu sạch sẽ có hơi quá mức. Ngoài sách vở, cốc nước ra, hầu như không có đồ dùng cá nhân nào. Lộ Nhậm liếc nhìn cửa một cái, ngẫm lại thời gian biểu của Kỷ Kiêu một chút, đánh giá đối phương sắp quay Kiêu tự hạn chế đến kinh người, sau khi ăn cơm xong, nhất định sẽ vào giờ này quay về lớp làm bài tập, nửa tiếng sau lại tới Diễn Võ Trường của trường học huấn luyện. Ba năm cấp 3, hắn đều như vậy. Lộ Nhậm trong cốt truyện này là một đại thiếu gia mắt mọc trên đỉnh đầu, thời trung học không có quan hệ gì với Kỷ Kiêu. Nhưng mỗi một cái cốt truyện cậu trải qua không biết bao nhiêu lần, chi tiết có thể nhớ lại nhiều đếm không xuể. Một vài thói quen thời học sinh của Kỷ Kiêu cũng ở trong đó. Ví dụ, hắn làm bất cứ chuyện gì đều có kế hoạch hoàn mỹ. Chỉ cần không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tuyệt đối sẽ dựa theo cái kế hoạch này mà làm."Bắt đầu biểu diễn." Lộ Nhậm kéo ghế dựa ra ngồi xuống, duỗi cái eo, bắt đầu tìm kiếm. Bàn tay cậu thò vào bên trong bàn sờ loạn một, tùy ý ném tất cả đồ gì đụng phải lên trên mặt bàn. Mấy cái bút còn có sổ các kiểu cùng sách bị cậu ném hết ra, rất nhanh liền làm cái bàn của Kỷ Kiêu hỏng bét. Nếu bạn yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Trộm Nhìn Ánh Sáng hay Nam Phụ Cải Biên Nam Nữ Chủ Tránh Xa Ta Ra. Edit - beta Axianbuxian12 Chiều tối, trong phòng học không có một bóng người, sau khi được ánh hoàng hôn phủ lên ngược lại cũng không có vẻ quạnh quẽ. Lộ Nhậm đẩy cửa ra đi vào, cậu có chút chần chờ, nhưng vẫn rất nhanh tìm được chỗ ngồi của Kỷ Kiêu. So với bàn học lộn xộn bên cạnh, bàn học của Kỷ Kiêu sạch sẽ có hơi quá mức. Ngoài sách vở, cốc nước ra, hầu như không có đồ dùng cá nhân nào. Lộ Nhậm liếc nhìn cửa một cái, ngẫm lại thời gian biểu của Kỷ Kiêu một chút, đánh giá đối phương sắp quay về. Kỷ Kiêu tự hạn chế đến kinh người, sau khi ăn cơm xong, nhất định sẽ vào giờ này quay về lớp làm bài tập, nửa tiếng sau lại tới Diễn Võ Trường của trường học huấn luyện. Ba năm cấp 3, hắn đều như vậy. Lộ Nhậm trong cốt truyện này là một đại thiếu gia mắt mọc trên đỉnh đầu, thời trung học không có quan hệ gì với Kỷ Kiêu. Nhưng mỗi một cái cốt truyện cậu trải qua không biết bao nhiêu lần, chi tiết có thể nhớ lại nhiều đếm không xuể. Một vài thói quen thời học sinh của Kỷ Kiêu cũng ở trong đó. Ví dụ, hắn làm bất cứ chuyện gì đều có kế hoạch hoàn mỹ. Chỉ cần không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tuyệt đối sẽ dựa theo cái kế hoạch này mà làm. "Bắt đầu biểu diễn." Lộ Nhậm kéo ghế dựa ra ngồi xuống, duỗi cái eo, bắt đầu tìm kiếm. Bàn tay cậu thò vào bên trong bàn sờ loạn một, tùy ý ném tất cả đồ gì đụng phải lên trên mặt bàn. Mấy cái bút còn có sổ các kiểu cùng sách bị cậu ném hết ra, rất nhanh liền làm cái bàn của Kỷ Kiêu hỏng bét. Điện thoại trong túi điên cuồng rung lên, Lộ Nhậm không buồn phản ứng, lấy điện thoại ra ném trên mặt bàn, lại xoay người sờ cái cặp sách treo bên cạnh cái bàn. "Cậu đang làm gì?" Âm thanh thanh lãnh vang lên, trong phòng học trống trải tạo ra chút tiếng vọng. Lộ Nhậm không chút hoang mang, dừng tay, xoay người, nhìn thấy thiếu niên Kỷ Kiêu đang đứng sau cánh cửa. Bây giờ, Kỷ Kiêu 17 tuổi, còn chưa trở thành cổ võ tông sư uy chấn một phương kia. Là một trong bốn người phải công lược người trong sách, Kỷ Kiêu lớn lên phù hợp hết thảy những tưởng tượng tốt đẹp của thiếu niên thiếu nữ. Khuôn mặt thanh tuyển, làn da trắng nõn, giữa mặt mày lộ ra sắc bén. Có vài phần ngây ngô, mang theo sức sống bừng bừng dưới ánh mặt trời. Thời thơ ấu nhấp nhô cùng thời thiếu niên gian nan, lại khiến giữa mặt mày hắn so với bạn cùng lứa tuổi lại nhiều hơn một tia trầm ổn. Kỷ Kiêu không thích phá vỡ kế hoạch, cũng không thích người khác chạm vào đồ của hắn. Ánh mắt hắn dừng trên mặt bàn vài giây, lúc này mới chuyển tới trên người Lộ Nhậm. Thiếu niên ngồi chỗ bên cửa sổ, cằm hơi dương lên, ánh chiều tà vừa lúc nhiễm lên gương mặt tinh xảo kia màu sắc lộng lẫy. Lộ Nhậm, tiểu thiếu gia Lộ gia. Cậu là người đầu tiên Kỷ Kiêu nhớ kĩ sau khi được đặc cấp tiến vào trường cấp 3 này. Nguyên nhân rất đơn giản, Lộ Nhậm lớn lên cực kỳ phù hợp với thẩm mỹ của Kỷ Kiêu, niên thiếu mộ ngải[1]. Chỉ là, dù vẻ ngoài phù hợp thẩm mỹ cũng không cách nào che lấp được tính cách ác liệt của Lộ Nhậm. Kỷ Kiêu từ trước đến nay bình tĩnh trầm ổn cũng bị khiêu khích điểm giới hạn đến có chút tức giận. Hắn nhắm mắt lại, lặp lại từng câu từng chữ "Đây là chỗ ngồi của tôi, cậu đang làm cái gì." Lộ Nhậm nhướng nhướng mày, chẳng để ý lửa giận của Kỷ Kiêu chút nào "Tìm đồ đó, cậu không thấy à?" "......" Kỷ Kiêu im lặng một chút, giống như bị cậu nói đúng lý hợp tình đến ngây người. Điện thoại đặt ở trên mặt bàn rung một chút, sau đó liên miên không dứt. Lộ Nhậm phiền không chịu được, giơ tay cầm lên. 【 Tiểu Quân Cậu làm cái gì thế? Kỷ Kiêu sắp bị cậu tức muốn nổ luôn rồi. 】 Thông qua tiếp xúc với điện thoại, Lộ Nhậm có thể giao lưu với Tiểu Quân. 【 Lộ Nhậm Lấy lại thuốc của tôi, đồ của tôi, không được sự cho phép, sao có thể tùy tiện tặng người khác. 】 【 Tiểu Quân Cậu muốn để lộ ra sự tồn tại của Mục Thanh Đồng sao? 】 【 Lộ Nhậm Chính là muốn để cho Kỷ Kiêu biết tâm ý của người nào đó, là liệu pháp giải mẫn cảm[2], hiểu không. 】 【 Tiểu Quân Cái gì lằng nhằng thế, không phải đã nói giúp Kỷ Kiêu trị liệu bệnh cuồng yêu[3] rồi à? Sao cậu lại có thể giúp hắn nói chuyện yêu đương! 】 Tiểu Quân tự xưng Thiên Đạo, vào thời điểm Lộ Nhậm nản lòng thoái chí sau khi chết vô số lần, kéo cậu vào một không gian thần kỳ, nói cho cậu tất cả sự thật. Nói tóm lại là, thế giới mà Lộ Nhậm đang sống là một trò chơi, trò chơi yêu đương với người trong sách. Cái gì mà linh khí khôi phục, cái gì mà cổ võ tranh phong, đều là vì tô điểm cho người trong sách mà tồn tại. Lộ Nhậm dùng ba phút tiếp nhận tất cả những thiết lập thế giới đều là vì phục vụ yêu đương, bao gồm cả bản thân cậu. Đương nhiên, nhiều lần chết thảm Lộ Nhậm đây không phải là mấy người trong sách được công lược kia. Cậu chẳng qua chỉ là một pháo hôi, tác dụng duy nhất chính là thúc đẩy cốt truyện cùng tuyến tình cảm phát triển mà thôi. Kỷ Kiêu là vai chính của quyển sách này, kiểu thanh lãnh nội liễm. Lộ Nhậm dưới sự trợ giúp của Tiểu Quân, lấy thị giác của người chơi trải nghiệm toàn bộ thế giới của Kỷ Kiêu. 【Tiết tiếp theo là tiết cổ võ, chuông vào học đã vang, cậu[4] vội vội vàng vàng đẩy cửa phòng thay đồ, lại phát hiện bên trong có người. Người nọ đưa lưng về phía cửa, đang thay võ phục thuận tiện hành động, vòng eo gầy nhưng rắn chắc, chỉ là ở bên hông lại có một vết bầm lớn. Tố chất thân thể cổ võ giả khác với người thường, chỉ có vết thương nghiêm trọng mới có thể dẫn tới bầm tím. Trong lòng cậu nghĩ, người này không biết vì sao lại bị thương nặng như vậy. Ngay lúc này, người kia quay đầu lại, lộ ra một gương mặt thanh tuyển và lạnh nhạt như trăng. Là Kỷ Kiêu. Cậu theo bản năng lùi lại một bước, mặt căng đến đỏ bừng. Kỷ Kiêu là người cậu thầm thích từ lâu. Ngày đầu tiên khai giảng, cậu suýt thì đến trễ, trong lúc vội vội vàng vàng vọt vào trường học suýt chút nữa thì ngã, là Kỷ Kiêu đã đỡ cậu một cái. Từ đó về sau, cậu vẫn luôn chú ý hắn. Lúc này, cậu sờ đến hộp thuốc trong túi quần, đó là của Lộ Nhậm, bạn thân của cậu cho cậu. Lộ Nhậm đến từ Lộ gia, là cổ võ thế gia truyền thừa dài lâu. Tiểu thiếu gia Lộ gia tùy tay đưa ra một hộp thuốc, ở bên ngoài ngàn vàng khó cầu, rất có hiệu quả đối với việc chữa trị vết thương trên người cổ võ giả. Lúc này, cậu có lựa chọn A Trực tiếp đưa cho Kỷ Kiêu. B Chờ Kỷ Kiêu đi rồi lén để vào cặp sách của hắn. 】 Lúc ấy, khi Lộ Nhậm nhìn thấy mấy lựa chọn này, còn khá tò mò mà chọn A. Nếu trực tiếp đưa ra, để Kỷ Kiêu biết người chơi yêu thầm hắn, những chuyện rối loạn phía sau có phải sẽ không dính lên người Lộ Nhậm cậu nữa không. Cốt truyện tiếp tục diễn ra. 【 Kỷ Kiêu "Xin lỗi, không cần."】 Kỷ Kiêu lạnh nhạt từ chối cậu, đóng cửa rời đi. Cậu cũng không để ý Kỷ Kiêu từ chối, biết rõ tính cách đối phương chính là như vậy. Cậu vẫn rất lo lắng vết thương trên người Kỷ Kiêu, nghĩ nghĩ, quyết định lén để thuốc vào cặp sách của Kỷ Kiêu. 】 Lộ Nhậm "......" Cậu trầm mặc một lát, vẫn là nhịn không được mà phun tào[5] "Nếu đều là cùng một kết quả, vậy lựa chọn này có ý nghĩa gì?" Tiểu Quân giải thích vẫn như cũ là tất cả vì phục vụ chuyện yêu đương. Lộ Nhậm nghe xong chỉ cảm thấy đau đầu, cũng coi như đã biết bản thân tại sao lại giống như điên cuồng hận một người hay yêu một người. Đúng là buồn cười. Cậu thở dài một hơi, tiếp tục xem cốt truyện, xem những chuyện mà mình đã từng không hiểu. 【Sau khi tan học, cậu[4] vẫn không yên lòng Kỷ Kiêu, quyết định lén đi theo hắn. Rất nhanh cậu đã đi theo Kỷ Kiêu tới hắc phố. Cậu thấy Kỷ Kiêu đi vào một sàn võ đấu ngầm, trong lòng quýnh lên, muốn đi theo vào, lại bị bảo vệ to con bên ngoài ngăn lại. Bảo vệ "Mời đưa thẻ hội viên." Cậu không lấy ra được thẻ hội viên, chỉ đành bất đắc dĩ rời đi. Khi cậu chuẩn bị về nhà, đột nhiên nghe thấy đối thoại của đám người bên cạnh. "Tên tiểu tử họ Kỷ kia, quá kiêu ngạo, hôm nay chúng ta sẽ dạy dỗ hắn một chút." "Chỉ mấy người chúng ta không đánh lại hắn." "Mày yên tâm, tao nhờ người bỏ vài thứ hay ho vào trong nước của hắn, đến lúc đó......haha." Cậu sửng sốt một chút, bước chân rời đi liền ngừng lại, nhưng lại không chắc chắn có phải là mình đã nghe lầm hay không. Cậu quyết định ở bên ngoài chờ Kỷ Kiêu ra, nói cho hắn biết tin này. Nhưng đợi hồi lâu cũng không thấy Kỷ Kiêu ra. Cậu có chút sốt ruột, kéo một người qua đường dò hỏi, mới biết được sàn đấu ngầm này có cửa sau. Cậu liền chạy qua, vừa lúc thấy đám người kia đang vây công Kỷ Kiêu. Lúc này Kỷ Kiêu còn có thừa sức đánh lại, cậu lại phát hiện bước chân hắn có hơi hỗn loạn, rõ ràng là bị người khác động tay động chân. Lúc này, cậu quyết định A Gọi điện thoại kêu người tới đây. B Báo cảnh sát. C Tự mình lên hỗ trợ. 】 Chuyện sau đó, Lộ Nhậm rất quen thuộc. Cậu chính là người công cụ xúi quẩy kia, bị một cú điện thoại của người chơi gọi tới đây, ra lệnh cho vệ sĩ đánh đuổi đám kia người đi. Lý do của Mục Thanh Đồng là y bị đám người kia bắt nạt. Lộ Nhậm là một đại thiếu gia hống hách, bảo cậu cứu người chắc chắn là không được, nhưng bắt nạt bạn của cậu cũng không được. Lúc ấy Lộ Nhậm tự nhiên không biết ở trong góc tối kia có một người bị đánh đến gần như đã mất đi ý thức - Kỷ Kiêu, đánh người xong mang liền mang vệ sĩ cùng người chơi rời đi. Lúc sau, Kỷ Kiêu mất đi ý thức lại tỉnh lại nhìn thấy hộp thuốc rơi từ trong cặp ra cùng với gia huy in ở trên. Trước khi hắn ngất đi, nhìn thấy quần áo trên người gia nhập chiến cuộc cũng có gia huy giống như vậy. Theo lẽ tự nhiên, Kỷ Kiêu đã coi Lộ Nhậm trở thành người cứu mình. Đặt ở trong lòng lâu rồi, lại biến thành ánh trăng sáng. Tất cả đều là hiểu lầm, dựa theo trình tự nào đó mà bịa ra, hiểu lầm tồn tại chỉ vì kích thích tình tiết máu chó mà thôi. Lúc này Lộ Nhậm đứng trong phòng học, đã hoàn toàn hiểu rõ logic của mọi chuyện. Tất cả, đều là để người chơi có thể vừa máu chó lại kịch tính mà giao lưu với Kỷ Kiêu mà thôi. Bây giờ, Lộ người công cụ Nhậm, trong trình độ nhất định có thể thoát khỏi khống chế của cốt truyện, quyết định bắt đầu từ nguồn gốc sửa chữa lại hiểu lầm. Con đường tình cảm giữa Kỷ Kiêu và người chơi, không liên quan đến Lộ Nhậm. Lộ Nhậm bỏ tay khỏi điện thoại, không buồn phản ứng với Tiểu Quân đang la hét. Cậu làm lơ ánh mắt phẫn nộ của Kỷ Kiêu, thong thả ung dung móc một hộp thuốc từ cặp sách treo ở một bên kia ra. "Thuốc này ở đâu ra?" Kỷ Kiêu chỉ là nhìn lướt qua hộp thuốc, nói "Tôi không biết, đây không phải lý do cậu lục đồ của tôi." Giọng thiếu niên ép tới rất thấp, Lộ Nhậm có thể nghe ra là Kỷ Kiêu cố nén tức giận, cậu cũng không để ý, tiếp tục khiêu khích. "Xem gia huy này, là gia huy của Lộ gia, thuốc này, là bí dược Lộ gia, không bán ra bên ngoài." Thiếu niên Kỷ Kiêu, rất hiếu thắng. Hắn nháy mắt liền hiểu rõ điều gì, nói "Không phải tôi trộm, trong phòng học có camera, cậu có thể tra." Lộ Nhậm cười, tiếng cười mang theo chút ác ý, "Cậu cho rằng tôi sẽ dùng loại thủ đoạn bỉ ổi này để hãm hại cậu? Tôi không có rảnh như vậy đâu." Cậu cười cười, thưởng thức vẻ mặt xanh mét mang theo xấu hổ kia của Kỷ Kiêu, lúc này mới thong thả ung dung nói tiếp. "Tôi đương nhiên là đã tra camera theo dõi rồi mới đến, thuốc này là tên tiểu tuỳ tùng của tôi, Mục Thanh Đồng lén để vào trong cặp của cậu. Chậc chậc chậc, hay cho một lòng say mê, mượn hoa dâng phật nha." Tiểu Quân ở bên trong điện thoại nghe xong toàn bộ hành trình có chút tuyệt vọng, vì sao người duy nhất thức tỉnh ý thức bản thân lại là Lộ Nhậm. Người này làm pháo hôi chết thảm nhiều lần không phải không có đạo lý, hống hách ngang ngược, mỗi một lần đều nhảy nhót ở trên điểm giới hạn của thiên mệnh chi tử. Đơn giản mà nói, nhiệt tình đi tìm chết. Lúc này, Lộ Nhậm cũng đang tìm đường chết. "Chẳng qua là cái đuôi theo sau, đưa cậu ta chút đồ tốt, lại dám lừa gạt tôi đưa cho người khác." Kỷ Kiêu không nói gì, chỉ có thể từ bàn tay hơi dùng sức của hắn mới nhìn ra chút cảm giác áp lực. Lộ Nhậm nhếch cao lông mày, tung hộp thuốc trong tay lên cao, rồi lại ném vào thùng rác phía xa. "Đồ của tôi, không được tôi cho phép, ai cũng không thể động vào." Nói xong, cậu không thèm liếc mắt nhìn Kỷ Kiêu một cái, đẩy cửa đi ra ngoài. ***Chuyên mục giải nghĩa[1] 'niên thiếu mộ ngải' - 年少慕艾 [nían shào mù ǎi] mình đã tra cụm này nhưng không ra được nghĩa, bạn nào biết thì bảo mình để mình sửa nhé. [2] 'liệu pháp giải mẫn cảm' - 脱敏疗法 [tuō mǐn liáo fǎ] là viết tắt của liệu pháp giải mẫn cảm cụ thể, còn được gọi là liệu pháp giải mẫn cảm, thuộc liệu pháp miễn dịch đặc hiệu, là một trong những cách điều trị bệnh dị ứng do chất dị ứng gây ra bao gồm hen suyễn dị ứng, hen suyễn do thuốc, viêm da dị ứng, Mục đích làm giảm các triệu chứng, rút ​​ngắn thời gian khởi phát và giảm lượng thuốc. Nguồn baidu. [3] Nguyên văn là 恋爱脑 [liàn ài nǎo] từ phổ biến trên mạng, dùng để chỉ một người khi yêu đặt tất cả sức lực và tâm trí của mình vào cảm xúc và người yêu. Nguồn baidu. Vì không tìm thấy từ nào thích hợp nên mình tạm dịch là 'cuồng yêu', bạn nào có từ gì hay hơn thì bảo mình để mình sửa lại nhé. [4] 'cậu' ở đây là người chơi tức là Mục Thanh Đồng không phải Lộ Nhậm. [5] 'phun tào' - 吐槽 - [tǔ cáo] từ vựng tiếng Trung, thường đề cập đến việc tìm ra lỗ hổng hoặc từ khóa trong ngôn ngữ hoặc hành vi của đối phương, như một cách để thể hiện sự cảm khác hoặc nghi vấn. Khi tần suất sử dụng tăng lên, ý nghĩa của nó cũng thay đổi thành chế giễu người khác hoặc chất vấn; đề cập đến nội dung chế giễu; chế nhạo; phàn nàn, Nguồn baidu. Edit - beta Axianbuxian12 Vùng trung tâm. Trải qua mấy năm phát triển, doanh địa đã phát triển trở thành một khu dân cư nhỏ, cùng loại với thị trấn loại nhỏ. Vùng trung tâm này, là nơi toàn bộ cổ võ giả trên đại lục hướng về, học viện trung tâm. Người sáng lập thì lại sống ở một nơi núi non bên ngoài khu dân cư. Lộ Nhậm lúc này đang hoài nghi cuộc đời. Ngày hôm qua đã xảy ra một ngoài ý muốn nho nhỏ, mấy năm gần đây, có lẽ có ý thức của Thương Hành ảnh hưởng, bốn hóa thân của hắn rất ít đồng thời xuất hiện bên cạnh cậu. Bốn người đều ở lục địa của từng người, mỗi năm sẽ có thời gian mấy tháng ở cùng Lộ Nhậm ở Vùng trung tâm. Đây là suy xét đến sự phát triển của Vùng trung tâm, khi bốn người đồng thời ở đây, thường xảy ra thảm trạng đánh nhau sập nhà sập cửa. Thời gian dài, tiến độ xây dựng của Vùng trung tâm, chẳng những không tiến, mà còn thụt lùi. Ngày hôm qua là ngoài ý muốn, Lộ Nhậm đột phá đến cảnh giới võ đạo, mấy người trùng hợp đều ở Vùng trung tâm. Bọn họ tổ chức một bữa tiệc chúc mừng nho nhỏ, Lộ Nhậm đã uống rượu. Cậu cũng không biết là bởi vì sau khi đạt tới cảnh giới, có thay đổi với cơ thể cậu hay là nguyên nhân gì khác. Tóm lại, Lộ Nhậm ngàn chén không say vẫn uống say. Thế là, Lộ Nhậm khi tỉnh lại, mặt đầy dấu chấm hỏi. Làm cổ võ giả, Lộ Nhậm khống chế thân thể rất kĩ càng, trước tiên cậu phát hiện không đúng. Cảm giác xa lạ lan từ xương cụt đến bên hông, một cảm giác rã rời xa lạ. Ký ức tối hôm qua hiện lên trong đầu, bắt đầu từ cảnh hôn môi. Cậu không bị gián đoạn kí ức, vẫn còn nhớ, cũng nhớ rõ đêm qua bản thân mình đã làm cái gì. Là cậu chủ động bắt đầu, tình đến nồng nhiệt, một khi bắt đầu là không thể vãn hồi. Vấn đề ở chỗ, trước khi bắt đầu, Lộ Nhậm bị quên mất một đoạn ngắn. Cậu không nhớ rõ cuối cùng người đưa mình về phòng là ai. Sau đó, tắt đèn, chỉ có thể nhìn thấy bóng, dựa vào cảm giác. Vấn đề là, bốn khí vận chi tử là cùng một linh hồn, dưới tình huống thần trí không tỉnh táo và ánh sáng không tốt, Lộ Nhậm căn bản không phân biệt được. "......" Lộ Nhậm lặng nghĩ thật lâu. Bây giờ trong phòng cậu không có ai, chỉ có đồ dùng rơi đầy đất và ga trải giường nhăn nhúm không nhìn ra hình dáng ban đầu thì có thể đoán ra tối qua rất kịch liệt. "Shhh——" Lộ Nhậm giật mình, sau lưng đau nhức làm mặt cậu nhăn lại. Cậu nhắm mắt lại, sau khi vận khí một vòng, mới ép cản giác đau nhức xuống. Cậu đứng dậy, mặc quần áo, đẩy cửa ra. Chuồn lẹ. Mãi đến Lộ Nhậm ngồi trên phi hành khí, cậu mới có thời gian sắp xếp lại chi tiết và ký ức. Thật ra cũng không thể trách Lộ Nhậm bỏ trốn, những năm gần đây, tình cảm của Lộ Nhậm và bốn khí vận chi tử đã tiến thêm một bước, nhưng trước sau chỉ dừng ở mức hôn môi mà thôi. Lộ Nhậm rất rõ ràng bốn người là một thể, đều là phân hồn của Thương Hành. Nhưng dù lý trí biết, trên mặt tình cảm vẫn có áp lực. Chỉ khi đối mặt một người còn tạm, khi mấy người họ đồng thời xuất hiện, Lộ Nhậm luôn có cảm giác bản thân là Hải vương, trong lòng có rào cản như vậy, đương nhiên không thể tiến triển đến bước tiếp theo. Không nghĩ tới, một lần đột phá, cồn làm giới hạn đạo đức của Lộ Nhậm giảm xuống không ít, thế là đã xảy ra ngoài ý muốn lần này. Lộ Nhậm nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài. Cậu không nhớ rõ rốt cuộc là ai, việc này nếu để ba người còn lại biết thì... Hậu quả không dám tưởng tượng. Lộ Nhậm từng hỏi Thương Hành, bốn phân hồn của hắn động một cái là đánh nhau túi bụi, có ảnh hưởng gì không tốt không. Lúc ấy Thương Hành nói trong tình huống bình thường thì ảnh hưởng không lớn, giữa các phân hồn cũng không thể làm tổn thương lẫn nhau. Đã có tình huống bình thường, vậy đương nhiên là có tình huống cực đoan. Ý của Thương Hành là, trong tình huống cực đoan, phân hồn cũng có khả năng sẽ giết chết một phân hồn khác. Dựa trên lý luận chuyển hóa đa nhân cách, Lộ Nhậm lý giải dễ dàng hơn nhiều. Giữa các nhân cách có thể tàn sát cắn nuốt lẫn nhau, vấn đề là, phân hồn biến mất không chỉ tạo thành thương tổn không thể đảo ngược đối với Thương Hành, Lộ Nhậm cũng không thể chấp nhận. Tóm lại, Lộ Nhậm trong thời gian ngắn đoán là lần này tuyệt đối thuộc vào tình huống cực đoan theo như lời Thương Hành nói, không thể tùy tiện đối đãi. Còn Thương Hành có thể khống chế toàn bộ tình huống, đúng lúc vì Lộ Nhậm đột phá, hắn cũng tiến vào trạng thái bế quan ngộ đạo. Thương Hành nói hắn lần này sau khi xuất quan, là có thể phá vỡ xiềng xích, cùng Lộ Nhậm rời khỏi cái thế giới nhỏ này. Phi hành khí nhanh chóng bay tới thành phố Kỳ Lân ở Đông Châu, Lộ Nhậm chỉ là tùy tiện mua chuyến bay gần nhất, cũng không để ý điểm đến. Chuyện đúng là thật khéo, phi hành khí bay tới thành phố Kỳ Lân, quê hương của Kỷ Kiêu. Những năm gần đây, ngoài việc cùng tu luyện với Lộ Nhậm ở Vùng trung tâm, phần lớn thời gian Kỷ Kiêu vẫn ở thành phố Kỳ Lân. Mà Lộ Nhậm, lại rất nhiều năm rồi chưa từng trở về. Cậu xuống phi hành khí, nhìn nơi đã trở nên gần như hoàn toàn xa lạ. Sau khi đột phá cảnh giới tông sư, tuổi thọ sẽ rất dài, bề ngoài cũng gần như không thay đổi. Vì thế, gần hai mươi năm qua đi, Lộ Nhậm vẫn là dáng vẻ thiếu niên. Sau khi giấu đi thực lực, người khác cũng nhìn không ra đây là một người đã đạt tới cảnh giới tông sư. Cậu ra khỏi sân bay, gọi một chiếc xe, đi tới trường cấp 3 Kỳ Lân một chuyến. Lộ gia ngày trước, đã rời khỏi thành phố Kỳ Lân, mà cái tên Lộ Nhậm trong kí ức của mọi người, sớm đã dần phai nhạt theo sự thức tỉnh của cậu rồi. Trường cấp 3 Kỳ Lân còn đây, chiếm diện tích lớn gấp mấy lần so với hai mươi mấy năm trước. Là trường học cũ của Kỷ Kiêu, nơi này đã trở thành trường học danh giá nhất toàn bộ Đông Châu. Khi Lộ Nhậm đến cổng trường, đã là buổi tối. Người không liên quan, tất nhiên không thể tùy ý ra vào trường học. Lộ Nhậm bị ngăn lại cổng trường, hỏi cậu có giấy thông hành không. Cậu suy nghĩ, lấy điện thoại ra, mở một cái giấy chứng nhận điện tử ra. Đây là Kỷ Kiêu làm cho cậu, nói ở Đông Châu có cái giấy chứng nhận này là có thể ra vào tuỳ ý bất cứ đâu. Trường cấp 3 Kỳ Lân, chắc là cũng là có thể. Sau khi nhìn xong, thái độ bảo vệ có hơi không đúng, mắt thấy cung kính hơn nhiều, còn hỏi "Ngài có cần sắp xếp lãnh đạo trường đi tham quan với ngài không ạ?" Lộ Nhậm sững sờ, chắc biết đây là thẻ của Kỷ Kiêu. Cậu lắc lắc đầu, nói "Tôi cũng từng học ở đây, tùy ý đi dạo là được." Bảo vệ gật đầu, nói "Nhìn tuổi của ngài, chắc là mới tốt nghiệp không bao lâu, vậy chắc rất quen thuộc với trường học, xin cứ tự nhiên." Lộ Nhậm gật đầu, nhận lấy thẻ thân phận, đi vào. Cậu tìm được phòng học trước kia, ngoài ý muốn phát hiện cả khu dạy học đã bị khoá lại. Thời gian này, bên trong không có ánh sáng, tối đen như mực, không có người. Lộ Nhậm trực tiếp đề khí, nhảy lên tầng 3. Nơi này, tất cả đều quen thuộc, hình như nơi này đã trở thành địa điểm tham quan được bảo tồn hoàn chỉnh. Lộ Nhậm đẩy cửa ra, đi vào phòng học, mọi thứ bên trong đều quen thuộc. Cậu bật đèn lên, đi về chỗ bên cạnh cửa sổ, ngồi xuống vị trí đã từng thuộc về Kỷ Kiêu. Lộ Nhậm có chút thất thần, theo bản năng mò mẫm trong hộc bàn một chút, bên trong không có gì hết. "Cậu đang làm gì vậy?" Lộ Nhậm quay đầu lại, nhìn thấy Kỷ Kiêu đứng ở sau cửa. Trong khoảng thời gian ngắn, thời gian như quay trở về trước kia, ngày đầu tiên sau khi Lộ Nhậm và Tiểu Quân ký kết hiệp nghị. Ngoài việc thiếu niên đứng ở cửa giờ đã là dáng vẻ trưởng thành, vẻ trẻ con đã hoàn toàn rút đi. Kỷ Kiêu chỉ đứng ở nơi đó, như tuyết trên đỉnh núi, mang đến một loại hơi thở xâm lấn. Lộ Nhậm nhướng mày, nói "Tìm đồ đó, cậu không thấy à?" Kỷ Kiêu đi vào, nhìn cậu "Tìm cái gì?" Lộ Nhậm đứng dậy, kéo lấy cổ áo Kỷ Kiêu, hôn lên môi hắn. Sau một lúc lâu, cậu đẩy Kỷ Kiêu ra, nhíu mày, hỏi một câu. "Tối hôm đó là cậu à?" Cảm giác, rất quen thuộc. Kỷ Kiêu hơi loạn, hỏi "Hửm?" Lộ Nhậm "......" Xem ra là không phải. Tâm tư cậu quay nhanh, nhanh chóng lấp liếm "Ý tôi là, sau khi tôi uống say, là cậu đưa tôi về à?" "Ừm." Kỷ Kiêu mắt lộ ra vẻ hoài niệm, nói, "Đúng thật là lâu lắm rồi không thấy lại dáng vẻ uống say của cậu." Vô số hồi ức hiện lên trong lòng, Lộ Nhậm đang nhớ lại những đoạn ngắt quãng, nắm bắt được vài điều kinh khủng. Cậu có chút không dám tin, chầm chậm nhìn về phía Kỷ Kiêu. "Tôi, lúc trước, sau khi tôi uống say, thường làm cái gì?" Kỷ Kiêu cuối cùng cũng không nhịn được, cười khẽ ra tiếng, nói "Cậu nhớ ra rồi à?" Lộ Nhậm giống như bị sét giữa trời quang đánh trúng, cậu vẫn luôn cho rằng, Kỷ Kiêu rung động với mình, là vì hắn là phân hồn bị thế giới nhỏ này hấp dẫn. Nhưng thật sự không ngờ tới, lúc trước cậu đã làm cái gì thế này!!! Phi lễ thiếu niên Kỷ Kiêu chưa 18 tuổi, tỉnh lại lại nói hai người là anh em tốt, sau đó còn phủi mông bỏ chạy. Cặn bã, quá cặn bã. Kỷ Kiêu thấy vẻ mặt Lộ Nhậm rối rắm, sấn tới hôn lên má cậu một cái "Không sao hết, tôi rất vui." Lộ Nhậm che mặt, xua xua tay, nói "Đừng nói nữa, lịch sử đen." Để chuyển chủ để, Lộ Nhậm trực tiếp hỏi "Sao cậu đến đây nhanh vậy." "Sáng hôm đó, cậu vừa rời đi thì tôi......Chúng ta đã phát hiện." Kỷ Kiêu nói, "Sau khi cậu đột phá, có ảnh hưởng rất lớn với Vùng trung tâm." Lộ Nhậm đã hiểu, Vùng trung tâm đến từ chính không gian giới tử, Mộc bài trên cổ cậu là thứ trung gian để tiến vào không gian giới tử. Mộc Bài chỉ cần vừa rời khỏi Vùng trung tâm, bọn họ sẽ có cảm ứng ngay. Cậu cười nhạo một tiếng, nói "Vậy những người khác đâu? Cũng tới rồi à?" Kỷ Kiêu lắc đầu, nói "Đối với hướng đi của cậu, có một chút khác biệt nho nhỏ." Kỷ Kiêu nói rất nhẹ nhàng, Lộ Nhậm lại nghe ra chút hương vị khác. Rất hiển nhiên, lại là sau khi giao lưu "thân thiết", mỗi người đi một hướng. Nhưng vậy cũng tốt, tiện cho Lộ Nhậm biết rõ tình huống ngày đó. Cậu suy nghĩ, trực tiếp tiến lên một bước, đẩy Kỷ Kiêu một cái. Kỷ Kiêu thuận thế dựa vào bàn học phía sau, lại giơ tay ôm lấy Lộ Nhậm đang sáp tới, vô cùng thuần thục. Lộ Nhậm ngửi ngửi cổ Kỷ Kiêu, là hơi thở rất quen thuộc, hôm đó có mấy chi tiết. Cậu nhớ rõ, cậu dường như cắn một cái vào đầu vai người nọ. Rất mạnh. Dưới sự tức giận còn mang theo sức mạnh nguyên tố, tuy không phải là vết thương nặng gì, nhưng cũng không khép lại nhanh như vậy. Thăm dò, thì phải có một cái lý do, để tránh Kỷ Kiêu phát hiện ra manh mối gì. Lộ Nhậm giơ tay, đặt lên vai Kỷ Kiêu, nhẹ nhàng xoa xoa. "Thấy cậu mặc thế này, thì tôi nhớ dáng vẻ thiếu đánh của cậu ngày hôm đó." Lộ Nhậm vừa nói, vừa dùng sức kéo cổ áo ra Kỷ Kiêu. Phản ứng của Kỷ Kiêu, chỉ là hơi rũ mắt xuống, nhìn tay Lộ Nhậm, không có bất cứ ý phản kháng nào. Đối phương phối hợp như vậy, Lộ Nhậm được một tấc lại muốn tiến một thước, kéo áo Kỷ Kiêu xuống một nửa. Ể...... Không phải hắn. Vậy chuyện này có chút xấu hổ rồi, vẻ mặt Lộ Nhậm không đổi, cố gắng bình tĩnh "Đương nhiên, bây giờ khác rồi." Cậu muốn kéo áo lên cho Kỷ Kiêu, lại bị nắm lấy cổ tay, lực còn rất lớn. Lộ Nhậm giương mắt lên, nhìn thấy đôi mắt Kỷ Kiêu, trong mắt không nhìn ra bất cứ cảm xúc gì, sâu đến mức làm người ta có hơi hốt hoảng. ...... *** Lộ Nhậm đang ngồi ngây ngốc trên chuyến bay tới Nam Châu, cậu lại chạy trốn xuyên đêm. Tình huống có hơi xấu hổ, ngày đó ở phòng học, tình huống suýt chút nữa không thể vãn hồi. Vào thời khắc mấu chốt, lý trí Lộ Nhậm online, nhớ ra bản thân đang chạy trốn. Không thể làm loạn tiếp nữa, nhưng Kỷ Kiêu đã ẩn ẩn có dấu hiệu mất khống chế, thủ đoạn khuyên can của Lộ Nhậm, có hơi mãnh liệt một chút. Cậu đánh ngất Kỷ Kiêu, rồi chạy. Chuyện loạn thành như vậy, cậu hành động theo bản tâm, tìm được Thịnh Cảnh trước rồi nói. Lộ Nhậm gọi một cuộc điện thoại, người nghe điện thoại lại là bạn của Thịnh Cảnh. Sau khi hỏi rõ hướng đi, Lộ Nhậm biết sau khi Thịnh Cảnh trở về bị bọn họ kéo đến hội sở tụ họp. Khi cậu tới, cảnh tượng vô cùng dữ dội. Cửa lại rất trùng hợp không đóng chặt, để lại một cái khe, Lộ Nhậm có thể nghe thấy rõ ràng tiếng nói chuyện với nhau ở bên trong. Người bên trong người trừ Thịnh Cảnh, còn lại đều là những người bạn cũ của hắn. "Thịnh Cảnh, vợ cậu có tới không vậy?" "Sao...sao không tới chứ! Tôi gọi điện thoại rồi, cậu ấy chắc chắn tới." Nghe giọng nói mơ hồ của Thịnh Cảnh, có thể đoán là đã uống chút rượu, có chút không tỉnh táo. Lại có người cười nói "Xí, cậu đừng có mạnh miệng, nói nhiều năm như vậy rồi, cũng không thấy cậu mang người ta tới? Xem ra lời đồn là sự thật?" Thịnh Cảnh không nói gì. Có người tò mò hỏi "Lời đồn gì vậy?" "Nghe nói năm đó, Thịnh Cảnh ở trong lễ đính hôn, bị người ta cướp hôn. Có điều nghe nói năm đó lễ đính hôn này là gia tộc bức ép, Thịnh Cảnh vẫn luôn không vui." Người này nói rất nhỏ, dường như không xác định lắm. "Vậy vụ cướp hôn là kế hoạch của Thịnh Cảnh? Thông đồng vừa vặn có thể không cần đính hôn?" Thịnh Cảnh cả giận nói "Nói bậy cái Chương 1 Tất cả là vì phục vụ yêu đương Edit – beta Axianbuxian12 Chiều tối, trong phòng học không có một bóng người, sau khi được ánh hoàng hôn phủ lên ngược lại cũng không có vẻ quạnh quẽ. Lộ Nhậm đẩy cửa ra đi vào, cậu có chút chần chờ, nhưng vẫn rất nhanh tìm được chỗ ngồi của Kỷ Kiêu. So với bàn học lộn xộn bên cạnh, bàn học của Kỷ Kiêu sạch sẽ có hơi quá mức. Ngoài sách vở, cốc nước ra, hầu như không có đồ dùng cá nhân nào. Lộ Nhậm liếc nhìn cửa một cái, ngẫm lại thời gian biểu của Kỷ Kiêu một chút, đánh giá đối phương sắp quay về. Kỷ Kiêu tự hạn chế đến kinh người, sau khi ăn cơm xong, nhất định sẽ vào giờ này quay về lớp làm bài tập, nửa tiếng sau lại tới Diễn Võ Trường của trường học huấn luyện. Ba năm cấp 3, hắn đều như vậy. Lộ Nhậm trong cốt truyện này là một đại thiếu gia mắt cao hơn đầu, thời trung học không có quan hệ gì với Kỷ Kiêu. Nhưng mỗi một cái cốt truyện cậu trải qua không biết bao nhiêu lần, chi tiết có thể nhớ lại nhiều đếm không xuể. Một vài thói quen thời học sinh của Kỷ Kiêu cũng ở trong đó. Ví dụ, hắn làm bất cứ chuyện gì đều có kế hoạch hoàn mỹ. Chỉ cần không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tuyệt đối sẽ dựa theo cái kế hoạch này mà làm. “Bắt đầu biểu diễn.” Lộ Nhậm kéo ghế dựa ra ngồi xuống, duỗi cái eo, bắt đầu tìm kiếm. Bàn tay cậu thò vào bên trong bàn sờ loạn, tùy ý ném tất cả đồ gì đụng phải lên trên mặt bàn. Mấy cái bút còn có sổ tay các kiểu cùng sách bị cậu ném hết ra, rất nhanh làm cái bàn của Kỷ Kiêu hỏng bét. Điện thoại trong túi điên cuồng rung lên, Lộ Nhậm không buồn phản ứng, lấy điện thoại ra ném trên mặt bàn, lại xoay người sờ cái cặp sách treo bên cạnh cái bàn. “Cậu đang làm gì?” Âm thanh thanh lãnh vang lên, trong phòng học trống trải tạo ra chút tiếng vọng. Lộ Nhậm không chút hoang mang, dừng tay, xoay người, nhìn thấy thiếu niên Kỷ Kiêu đang đứng sau cánh cửa. Bây giờ, Kỷ Kiêu 17 tuổi, còn chưa trở thành cổ võ tông sư uy chấn một phương kia. Là một trong bốn người phải công lược trong sách, Kỷ Kiêu lớn lên phù hợp hết thảy những tưởng tượng tốt đẹp của thiếu niên thiếu nữ. Khuôn mặt thanh tuyển, làn da trắng nõn, giữa mặt mày lộ ra sắc bén. Có vài phần ngây ngô, mang theo sức sống bừng bừng dưới ánh mặt trời. Thời thơ ấu nhấp nhô cùng thời thiếu niên gian nan, lại khiến giữa mặt mày hắn so với bạn cùng lứa tuổi lại nhiều hơn một tia trầm ổn. Kỷ Kiêu không thích phá vỡ kế hoạch, cũng không thích người khác chạm vào đồ của hắn. Ánh mắt hắn dừng trên mặt bàn vài giây, lúc này mới chuyển tới trên người Lộ Nhậm. Thiếu niên ngồi chỗ bên cửa sổ, cằm hơi dương lên, ánh chiều tà vừa lúc nhiễm lên gương mặt tinh xảo kia màu sắc lộng lẫy. Lộ Nhậm, tiểu thiếu gia Lộ gia. Cậu là người đầu tiên Kỷ Kiêu nhớ kĩ sau khi được đặc cấp tiến vào trường cấp 3 này. Nguyên nhân rất đơn giản, Lộ Nhậm lớn lên cực kỳ phù hợp với thẩm mỹ của Kỷ Kiêu, niên thiếu mộ ngải[1]. Chỉ là, dù vẻ ngoài phù hợp thẩm mỹ cũng không cách nào che lấp được tính cách ác liệt của Lộ Nhậm. Kỷ Kiêu từ trước đến nay bình tĩnh trầm ổn cũng bị khiêu khích điểm giới hạn đến có chút tức giận. Hắn nhắm mắt lại, lặp lại từng câu từng chữ “Đây là chỗ ngồi của tôi, cậu đang làm gì vậy.” Lộ Nhậm nhướng nhướng mày, chẳng để ý lửa giận của Kỷ Kiêu chút nào “Tìm đồ đó, cậu không thấy à?” “……” Kỷ Kiêu im lặng một chút, giống như bị cậu nói đúng lý hợp tình đến ngây người. Điện thoại đặt ở trên mặt bàn hơi rung lên, sau đó liên miên không dứt. Lộ Nhậm phiền không chịu được, giơ tay cầm lên. 【 Tiểu Quân Cậu làm cái gì thế? Kỷ Kiêu sắp bị cậu tức muốn nổ luôn rồi. 】 Thông qua tiếp xúc với điện thoại, Lộ Nhậm có thể giao lưu với Tiểu Quân. 【 Lộ Nhậm Lấy lại thuốc của tôi, đồ của tôi, không được sự cho phép, sao có thể tùy tiện tặng người khác. 】 【 Tiểu Quân Cậu muốn để lộ ra sự tồn tại của Mục Thanh Đồng sao? 】 【 Lộ Nhậm Chính là muốn để cho Kỷ Kiêu biết tâm ý của người nào đó, là liệu pháp giải mẫn cảm[2], hiểu không. 】 【 Tiểu Quân Cái gì lằng nhằng thế, không phải đã nói giúp Kỷ Kiêu trị liệu bệnh cuồng yêu[3] rồi à? Sao cậu lại có thể giúp hắn nói chuyện yêu đương! 】 Tiểu Quân tự xưng Thiên Đạo, vào thời điểm Lộ Nhậm nản lòng thoái chí sau khi chết vô số lần, kéo cậu vào một không gian thần kỳ, nói cho cậu tất cả sự thật. Nói tóm lại là, thế giới mà Lộ Nhậm đang sống là một trò chơi, trò chơi yêu đương với người trong sách. Cái gì mà linh khí khôi phục, cái gì mà cổ võ tranh phong, đều là vì tô điểm cho người trong sách mà tồn tại. Lộ Nhậm dùng ba phút tiếp nhận tất cả những thiết lập thế giới đều là vì phục vụ yêu đương, bao gồm cả bản thân cậu. Đương nhiên, nhiều lần chết thảm Lộ Nhậm đây không phải là mấy người trong sách được công lược kia. Cậu chẳng qua chỉ là một pháo hôi, tác dụng duy nhất chính là thúc đẩy cốt truyện cùng tuyến tình cảm phát triển mà thôi. Kỷ Kiêu là vai chính của quyển sách này, kiểu thanh lãnh nội liễm. Lộ Nhậm dưới sự trợ giúp của Tiểu Quân, dưới góc nhìn của người chơi trải nghiệm toàn bộ tuyến Kỷ Kiêu. 【 Tiết tiếp theo là tiết cổ võ, chuông vào học đã vang, Mục Thanh Đồng vội vội vàng vàng đẩy cửa phòng thay đồ, lại phát hiện bên trong có người. Người nọ đưa lưng về phía cửa, đang thay võ phục thuận tiện hành động, vòng eo gầy nhưng rắn chắc, chỉ là ở bên hông lại có một vết bầm lớn. Tố chất thân thể cổ võ giả khác với người thường, chỉ có vết thương nghiêm trọng mới có thể dẫn tới bầm tím. Trong lòng Mục Thanh Đồng nghĩ, người này không biết tại sao lại bị thương nặng như vậy. Ngay lúc này, người kia quay đầu lại, lộ ra một gương mặt thanh tuyển và lạnh nhạt như trăng. Là Kỷ Kiêu. Cậu theo bản năng lùi lại một bước, mặt căng đến đỏ bừng. Kỷ Kiêu là người cậu thầm thích từ lâu. Ngày đầu tiên khai giảng, cậu suýt thì đến trễ, trong lúc vội vội vàng vàng vọt vào trường học suýt chút nữa thì ngã, là Kỷ Kiêu đã đỡ cậu một cái. Từ đó về sau, cậu vẫn luôn chú ý hắn. Lúc này, cậu sờ đến hộp thuốc trong túi quần, đó là của Lộ Nhậm, bạn thân của cậu đưa cho cậu. Lộ Nhậm đến từ Lộ gia, là cổ võ thế gia truyền thừa dài lâu. Tiểu thiếu gia Lộ gia tùy tay đưa ra một hộp thuốc, ở bên ngoài ngàn vàng khó cầu, rất có hiệu quả đối với việc chữa trị vết thương trên người cổ võ giả. Lúc này, cậu có lựa chọn A Trực tiếp đưa cho Kỷ Kiêu. B Chờ Kỷ Kiêu đi rồi lén để vào cặp sách của hắn. 】 Lúc ấy, khi Lộ Nhậm nhìn thấy mấy lựa chọn này, còn khá tò mò mà chọn A. Nếu trực tiếp đưa ra, để Kỷ Kiêu biết người chơi yêu thầm hắn, những chuyện rối loạn phía sau có phải sẽ không dính lên người Lộ Nhậm cậu nữa không. Cốt truyện tiếp tục diễn ra. 【 Kỷ Kiêu “Xin lỗi, không cần.” Kỷ Kiêu lạnh nhạt từ chối cậu, đóng cửa rời đi. Cậu cũng không để ý Kỷ Kiêu từ chối, biết rõ tính cách đối phương chính là như vậy. Cậu vẫn rất lo lắng vết thương trên người Kỷ Kiêu, nghĩ nghĩ, quyết định lén để thuốc vào cặp sách của Kỷ Kiêu. 】 Lộ Nhậm “……” Cậu trầm mặc một lát, vẫn là nhịn không được mà phun tào[4] “Nếu đều là cùng một kết quả, vậy lựa chọn này có ý nghĩa gì?” Tiểu Quân giải thích vẫn như cũ là tất cả vì phục vụ chuyện yêu đương. Lộ Nhậm nghe xong chỉ cảm thấy đau đầu, cũng coi như đã biết bản thân tại sao lại giống như điên cuồng hận một người hay yêu một người. Đúng là buồn cười. Cậu thở dài một hơi, tiếp tục xem cốt truyện, xem những chuyện mà mình đã từng không hiểu. 【Sau khi tan học, Mục Thanh Đồng vẫn không yên lòng Kỷ Kiêu, quyết định lén đi theo hắn. Rất nhanh cậu đã đi theo Kỷ Kiêu tới hắc phố. Cậu thấy Kỷ Kiêu đi vào một sàn võ đấu ngầm, trong lòng quýnh lên, muốn đi theo vào, lại bị bảo vệ to con bên ngoài ngăn lại. Bảo vệ “Mời đưa thẻ hội viên.” Cậu không lấy ra được thẻ hội viên, chỉ đành bất đắc dĩ rời đi. Khi cậu chuẩn bị về nhà, đột nhiên nghe thấy đối thoại của đám người bên cạnh. “Tên tiểu tử họ Kỷ kia, quá kiêu ngạo, hôm nay chúng ta sẽ dạy dỗ hắn một chút.” “Chỉ mấy người chúng ta không đánh lại hắn.” “Mày yên tâm, tao nhờ người bỏ vài thứ hay ho vào trong nước của hắn, đến lúc đó……haha.” Cậu sửng sốt một chút, bước chân rời đi liền ngừng lại, nhưng lại không chắc chắn có phải là mình đã nghe lầm hay không. Cậu quyết định ở bên ngoài chờ Kỷ Kiêu ra, nói cho hắn biết tin này. Nhưng đợi hồi lâu cũng không thấy Kỷ Kiêu ra. Cậu có chút sốt ruột, kéo một người qua đường dò hỏi, mới biết được sàn đấu ngầm này có cửa sau. Cậu liền chạy qua, đúng lúc thấy đám người kia đang vây công Kỷ Kiêu. Lúc này Kỷ Kiêu vẫn thừa sức đánh lại, cậu lại phát hiện bước chân hắn có hơi hỗn loạn, rõ ràng là bị người khác động tay động chân. Lúc này, cậu quyết định A Gọi điện thoại kêu người tới đây. B Báo cảnh sát. C Tự mình lên hỗ trợ. 】 Chuyện sau đó, Lộ Nhậm đã rất quen thuộc. Cậu chính là người công cụ xúi quẩy kia, bị một cú điện thoại của Mục Thanh Đồng gọi tới đây, ra lệnh cho vệ sĩ đánh đuổi đám người kia đi. Lý do của Mục Thanh Đồng là y bị đám người kia bắt nạt. Lộ Nhậm là một đại thiếu gia hống hách, bảo cậu cứu người chắc chắn là không được, nhưng bắt nạt bạn của cậu thì cũng không được. Lúc ấy tất nhiên Lộ Nhậm không biết ở trong góc tối kia có một người bị đánh đến gần như đã mất đi ý thức – Kỷ Kiêu, đánh người xong mang thì mang vệ sĩ và người chơi rời đi. Lúc sau, Kỷ Kiêu mất đi ý thức đã tỉnh lại, nhìn thấy hộp thuốc rơi từ trong cặp ra cùng với gia huy in ở trên. Trước khi hắn ngất đi, nhìn thấy quần áo trên người gia nhập chiến cuộc cũng có gia huy giống như vậy. Theo lẽ tự nhiên, Kỷ Kiêu đã coi Lộ Nhậm trở thành người cứu mình. Đặt ở trong lòng lâu rồi, lại biến thành ánh trăng sáng. Tất cả đều là hiểu lầm, dựa theo trình tự nào đó mà bịa ra, hiểu lầm tồn tại chỉ vì kích thích tình tiết máu chó mà thôi. Lúc này Lộ Nhậm đứng trong phòng học, đã hoàn toàn hiểu rõ logic của mọi chuyện. Tất cả, đều là để người chơi có thể vừa máu chó lại kịch tính mà giao lưu với Kỷ Kiêu mà thôi. Bây giờ, Lộ người công cụ Nhậm, trong trình độ nhất định có thể thoát khỏi khống chế của cốt truyện, quyết định bắt đầu từ nguồn gốc sửa chữa lại hiểu lầm. Con đường tình cảm giữa Kỷ Kiêu và người chơi, không liên quan đến Lộ Nhậm. Lộ Nhậm bỏ tay khỏi điện thoại, không buồn phản ứng với Tiểu Quân đang la hét. Cậu làm lơ ánh mắt phẫn nộ của Kỷ Kiêu, thong thả ung dung móc một hộp thuốc từ cặp sách treo ở một bên kia ra. “Thuốc này ở đâu ra?” Kỷ Kiêu chỉ là nhìn lướt qua hộp thuốc, nói “Tôi không biết, đây không phải lý do cậu lục đồ của tôi.” Giọng thiếu niên ép tới rất thấp, Lộ Nhậm có thể nghe ra là Kỷ Kiêu cố nén tức giận, cậu cũng không để ý, tiếp tục khiêu khích. “Xem gia huy này, là gia huy của Lộ gia, thuốc này, là bí dược Lộ gia, không bán ra bên ngoài.” Thiếu niên Kỷ Kiêu, rất hiếu thắng. Hắn nháy mắt liền hiểu rõ điều gì, nói “Không phải tôi trộm, trong phòng học có camera, cậu có thể tra.” Lộ Nhậm cười, tiếng cười mang theo chút ác ý, “Cậu cho rằng tôi sẽ dùng loại thủ đoạn bỉ ổi này để hãm hại cậu? Tôi không có rảnh như vậy đâu.” Cậu cười cười, thưởng thức vẻ mặt xanh mét mang theo xấu hổ kia của Kỷ Kiêu, lúc này mới thong thả ung dung nói tiếp. “Tôi đương nhiên là đã tra camera theo dõi rồi mới đến, thuốc này là tên tuỳ tùng nhỏ của tôi, Mục Thanh Đồng, cậu ta lén để vào trong cặp của cậu. Chậc chậc chậc, hay cho một lòng say mê, mượn hoa dâng phật nha.” Tiểu Quân ở bên trong điện thoại nghe xong toàn bộ hành trình có chút tuyệt vọng, tại sao người duy nhất thức tỉnh ý thức bản thân lại là Lộ Nhậm. Người này làm pháo hôi chết thảm nhiều lần không phải không có đạo lý, hống hách ngang ngược, mỗi một lần đều nhảy nhót ở trên điểm giới hạn của thiên mệnh chi tử. Nói đơn giản, nhiệt tình tìm chết. Lúc này, Lộ Nhậm cũng đang tìm đường chết. “Chẳng qua là cái đuôi theo sau, đưa cho cậu ta chút đồ tốt, lại dám lừa gạt tôi đưa cho người khác.” Kỷ Kiêu không nói gì, chỉ có thể từ bàn tay hơi dùng sức của hắn mới nhìn ra chút cảm giác áp lực. Lộ Nhậm nhếch cao lông mày, tung hộp thuốc trong tay lên cao, rồi lại ném vào thùng rác phía xa. “Đồ của tôi, không được tôi cho phép, ai cũng không thể động vào.” Nói xong, cậu không thèm liếc mắt nhìn Kỷ Kiêu một cái, đẩy cửa đi ra ngoài. *** Chuyên mục giải nghĩa [1] niên thiếu mộ ngải’ – 年少慕艾 [nían shào mù ǎi] mình đã tra cụm này nhưng không ra được nghĩa, bạn nào biết thì bảo mình để mình sửa nhé. [2] liệu pháp giải mẫn cảm’ – 脱敏疗法 [tuō mǐn liáo fǎ] là viết tắt của liệu pháp giải mẫn cảm cụ thể, còn được gọi là liệu pháp giải mẫn cảm, thuộc liệu pháp miễn dịch đặc hiệu, là một trong những cách điều trị bệnh dị ứng do chất dị ứng gây ra bao gồm hen suyễn dị ứng, hen suyễn do thuốc, viêm da dị ứng, Mục đích làm giảm các triệu chứng, rút ​​ngắn thời gian khởi phát và giảm lượng thuốc. Nguồn baidu. [3] Nguyên văn là 恋爱脑 [liàn ài nǎo] từ phổ biến trên mạng, dùng để chỉ một người khi yêu đặt tất cả sức lực và tâm trí của mình vào cảm xúc và người yêu. Nguồn baidu. Vì không tìm thấy từ nào thích hợp nên mình tạm dịch là cuồng yêu’, bạn nào có từ gì hay hơn thì bảo mình để mình sửa lại nhé. [4] phun tào’ – 吐槽 – [tǔ cáo] từ vựng tiếng Trung, thường đề cập đến việc tìm ra lỗ hổng hoặc từ khóa trong ngôn ngữ hoặc hành vi của đối phương, như một cách để thể hiện sự cảm khác hoặc nghi vấn. Khi tần suất sử dụng tăng lên, ý nghĩa của nó cũng thay đổi thành chế giễu người khác hoặc chất vấn; đề cập đến nội dung chế giễu; chế nhạo; phàn nàn, Nguồn baidu. Văn án Chương 2 Tên gốc 渣四个渣攻后我跑路了Tên truyện Tôi bỏ chạy sau khi ngược bốn tên tra công. Tác giả Miêu Bát Tiên Sinh/猫八先生Thể loại Đam mỹ, chủ thụ, xuyên sách, hiện đại, dị năng, nghịch tập, nhẹ nhàng, sảng văn, HE, 1v1, thanh thuỷ văn. Tình trạng bản gốc 136 chương 133 chính văn - 3 chương ngoại truyệnNguồn convert wikidichTình trạng edit ongoing~~~Edit - beta Axianbuxian1212/03/2021Đây là bộ truyện đầu tiên mình edit, sẽ có nhiều thiếu xót, mong mọi người đóng góp với mình nhé! Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!Văn ánTrong lòng Kỷ Kiêu, cậu là một hình bóng đặc biệt, khiến Kỷ Kiêu nhớ mãi không quên. Nhưng mọi người đều cho rằng, có người trân trọng cậu đến thế mà cậu không biết quý trọng, còn dám lừa gạt Kỷ Kiêu, ác độc châm ngòi quan hệ của hắn ta với người Cảnh và cậu là cặp đôi chơi cùng nhau từ nhỏ, người người đều cho rằng hai người là thanh mai trúc mã, nhưng mà cậu lại quá khiến người chán ghét, cứ bu bám lấy Thịnh Cảnh, làm tất cả mọi thứ để ép Thịnh Cảnh đính hôn với Diễn có một tình nhân nhỏ, khi mọi người thấy cậu, họ đều cho rằng cậu là một người không biết tự lượng sức, càng không biết thân biết phận, đã nói rõ chỉ là thế thân, nhưng lại mơ tưởng có thể lấy được trái tim Thời Chỉ cùng cậu là đối thủ một mất một còn của Nghiêm Chỉ, tất cả mọi người đều cảm thấy cậu tự tìm đường chết, dám can đảm cướp người trong lòng của thiên chi kiêu Nhậm đã chịu đủ việc làm người công cụ trong trò chơi tình yêu rồi, cậu thật sự không có hứng thú với chuyện yêu đương.***Có một ngày, lực lượng áp chế của cốt truyện biến Nhậm Tạm biệt đi đồ đàn ông tồi, tôi muốn đi lên đỉnh cao của võ thuật, trở thành người mà các người đều không thể đánh thế, cốt truyện trở nên kỳ Kiêu Ánh trăng sáng? Nốt ruồi son? Đều là cùng một người, hống hách ngang ngược đều là tôi cam tâm tình nguyện cưng Cảnh Hủy bỏ đính hôn? Tôi không đồng ý, tôi lừa được đính hôn bằng bản lĩnh, vì sao phải hủy Diễn Tiền đều cho em hết, nhận lấy chân tình của tôi được không?Nghiêm Chỉ Có một câu nói gọi là 'yêu nhau lắm, cắn nhau đau', chính là nói tôi với Lộ Nhậm, cậu ấy đánh càng ác chứng minh tình cảm của chúng tôi càng tốt.***Ngày nọ, bốn vị cổ võ tông sư trấn thủ bốn phương mở một cuộc họp, lúc nói chuyện phiếm bèn nói về người mình trân quý trong Kiêu Em ấy tên là Lộ Nhậm, là ánh trăng sáng của Cảnh & Thời Diễn & Nghiêm Chỉ Thật trùng hợp, người trong lòng của tôi cũng tên là Lộ Nhậm Mở của liền nhìn thấy người trong sách đã từng ngược mình đang hội họp, làm sao mới có thể toàn thân rút lui, online chờ, rất -Nhắc nhở1, Công là cùng một Bối cảnh là trò chơi tình yêu của người trong sách, thiết lập phần lớn là vì phục vụ tuyến tình Dị năng, xuyên sách, sảng văn, nghịch khóa tìm kiếm Vai chính Lộ Nhậm ┃ vai phụ Kỷ Kiêu, Thịnh Cảnh, Thời Diễn, Nghiêm Chỉ ┃Khác...Một câu tóm tắt Bị ngược thì làm sao bây giờ? Ngược lại chứ sao!Quyết định Nhân sinh phải phấn đấu!

tôi bỏ chạy sau khi ngược bốn tên tra công