tôi không muốn trở thành omega
Vì sao tôi lại không còn muốn là công chúa nữa mà muốn trở thành nữ hoàng? Công chúa sẽ quá đặt hi vọng vào một bạch mã hoàng tử như mơ ước, làm tất cả chỉ để hoàng tử yêu thương và bên mình. Nhưng nếu chẳng như mơ, hoàng tử không đến hay đi mất, nàng sẽ trầm
Anh có trở về hay không là chuyện của anh, ngược lại tôi là nhất định muốn trở lại." Nguyên Trạm lần đầu nghe ngữ khí liền muốn ăn đòn quật cường như vậy của Tạ Ninh, con mắt hẹp dài hơi híp híp, lạnh lùng nói: "Cậu biết rõ tôi không thích về nhà cậu
Giờ tắt đèn cũng chính là giờ đóng cổng, chậm thì về không được. Đoạn Từ mím môi: "Cậu có thể ngủ ở chỗ này.". Lâm Dữ cười nói: "Đây là nhà của anh cậu chứ không phải là nhà cậu nha.". "Tôi đi đây.". Nhìn bóng lưng Lâm Dữ, Đoạn Từ chỉ muốn trở
Vạn Dương Trạch: "Ông chủ của Chiều Hôm không phải là người của Đế Đằng, hơn nữa bọn họ chỉ thu Omega, bằng không chính là bảo tiêu Alpha, Beta muốn vào nhất định phải có ưu thế gì đó hơn người, nhưng chỉ khi làm bộ Omega mới càng dễ thu được tín nhiệm của
Nội dung chính truyện tranh đam mỹ Đừng nói cậu yêu tôi Lâm Vũ Đồng vào buổi liên hoan cuối năm cấp ba thì nhận được lời tỏ tình từ người huynh đệ chí cốt Đàm Ngụy Vân của mình. Vốn nghĩ là cả hai là bạn thân, bây giờ Ngụy Vân lại đột ngột nói yêu, Lâm Vũ Đồng cảm thấy hơi sốc và khó chấp nhận nên lập tức bỏ chạy ra ngoài giữa lúc trời đang mưa.
Mục đích của cô ta là muốn lấy sự đồng cảm từ bạn, để cho mình cái quyền trở thành kẻ thứ ba không đáng bị lên án. Thậm chí, có người còn bày ra vẻ đáng thương và ngây thơ để luôn miệng nói rằng "Em chỉ mong anh ấy (chồng bạn) được hạnh phúc".
Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Đánh giá từ 28 lượt Truyện Tôi Không Muốn Trở Thành Omega của tác giả Lê Ngọc Diệp kể về Lâm Hàm kiếp trước là người hiện đại, trong một lần bị xe tông liền xuyên về cổ đại. Ở đây, cậu găp gỡ và đem lòng yêu hắn, giúp hắn mưu tính, tranh giành. Bỏ không viết bao nhiêu mồ hôi nước mắt, kể cả máu để từng bước trở thành một Triệu hồi sư đỉnh cấp, ra lệnh muôn thú, giúp hắn đoạt thành trì, trở thành một vị vua lớn mạnh nhất trong lịch sử. Đến khi có được cả thiên hạ thì hắn lại một đao hại chết cậu. Mang theo oán hận mà chết, Lâm Hàm không ngờ một lần nữa tỉnh dậy, bản thân đã xuyên đến tương lai. Nơi mọi thứ khoa học kĩ thuật tân tiến nhất, và cũng gặp phải một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn, chẳng những thế, khuôn mặt còn giống với hắn đến mấy phần. Đồng thời, còn gặp và quen biết thêm nhiều Alpha nhưng mà....tại sao ai cũng muốn thượng cậu thế hả????Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Hoàn Xuân hoặc Tiểu Mẹ Kế
Triệu Mặc cũng đã lâu không gặp được Lăng Xuyên, cứ tưởng chỉ có một mình hắn bị tách ra khỏi Lâm Hàm, ai ngờ Lăng Xuyên cũng không khác gì mình. Đã vậy tới tận bây giờ mới tìm được người, hắn so ra còn thảm hơn cả mình. Triệu Mặc ngồi xuống cạnh giường Lăng Xuyên, cả hai không hẹn mà cùng nhau vươn nắm tay ra cụng vào nhau, tình hữu nghị xem ra vẫn còn rất thân thiết. Lâm Hàm lấy một vài quả táo trước giờ vẫn trữ trong không gian ra gọt vỏ, sau đó tách đều ra thành miếng vừa ăn. Cậu đút cho Lăng Xuyên một miếng, Triệu Mặc cũng có phần. Quả táo được tẩm ướp trong linh khí dày đặc, dĩ nhiên khác xa so với táo bình thường. Vị ngọt thanh, còn hòa lẫn một chút hương vị tươi mát thanh khiết không nói nên này so với táo bình thường hơn xa không biết bao nhiêu lần, lại còn xuất hiện vào thời điểm trái cây tuyệt đối không thể tìm thấy. Lăng Xuyên và Triệu Mặc đều nhận ra khác thường, chỉ là vẫn thủy chung không hé răng hỏi nửa Hàm có bí mật của riêng cậu ấy, nếu cậu đã không nói, chắc chắn là có bất đắc dĩ riêng, bọn hắn sẽ không tự tiện đi hỏi. Huống hồ, cậu ưu tú như vậy, lại còn sở hữu dị năng và tài luyện đan dược vượt trội. Vậy thì hiện tại, cho dù cậu có lấy ra thứ gì kì lạ hơn nữa thì bọn hắn cũng sẽ không quá bất ngờ.....Trời sập tối, Lâm Vĩnh Kỳ và Mục Diệc Thần mới trở về căn cứ, sắc mặt cả hai đều không được tốt lắm, chỉ qua loa ăn bữa tối của mình rồi rời đi. Mục Diệc Thần tuy đã rất cố gắng kìm chế, nhưng vẫn là không nhịn được mà lén lúc đi đến phòng bệnh của Lăng Xuyên nhìn xem một chút. Chỉ là vừa nhìn vào đã khiến hai mắt hắn sắp tóe ra lửa. Lâm Hàm của hắn đang ngồi ở trong lòng Triệu Mặc, sau đó cả ba cùng nói nói cười cười. Hình ảnh này quả thực gay mắt, khiến Mục Diệc Thần không khỏi hai tay siết chặt thành nắm được một lúc, Lâm Hàm nhờ Triệu Mặc chăm sóc Lăng Xuyên, còn bản thân thì đi tìm mẹ Lâm. Mẹ Lâm thực ra tuổi cũng không còn trẻ nữa, cả ngày chăm sóc Mẫn Huyền to xác nhưng tâm tính lại cực kì trẻ con. Như vậy quả thực có hơi quá sức rồi, cậu phải trông Mẫn Huyền giúp mẹ Lâm, để bà còn có thời gian nghỉ ngơi. Không lại đổ bệnh thì lại càng không Lâm vừa mới ru Mẫn Huyền ngủ xong, lúc này vừa hay Lâm Hàm lại tới. Nghe lời con trai, bà căn dặn lại mấy câu rồi mới quay trở về. Cả ngày hôm nay, bà quả thực liều cái thân già này mà chạy theo chăm Mẫn Huyền. Hiện tại toàn thân xương cốt chỗ nào cũng đau đau nhức Hàm đóng cửa, sau đó quay trở lại ngồi canh ở bên giường, không biết qua bao lâu liền đã ngủ gật. Không lâu sau đó, Mẫn Huyền vốn đang ngủ say lại hít hít mũi nhỏ, hai mắt nhắm nghiền chậm rãi mở ra. Cậu ta từ từ ngồi dậy, sau đó dùng ánh mắt ngây dại nhìn chằm chằm phần gáy đang lộ ra ngoài không khí của Lâm mơ, Lâm Hàm cảm giác được một thứ gì đó ấm áp trơn trượt mơn trớn trên cổ mình, lâu lâu còn bị thứ gì đó cứng cứng nhọn nhọn quét ngang qua. Cổ là nơi mẫn cảm nhất của Omega, Lâm Hàm không tránh khỏi rùng mình một cái. Sau đó, cảm giác được phần da sau gáy bị mút vào đến có phần đau rát, Lâm Hàm mới ý thức được, đây dường như không phải là mơ. Cậu hốt hoảng mở choàng mắt, cùng lúc đó, hai cái răng nanh sắt nhọn đang kề trên cổ cậu cũng đồng loạt cắn xuống."Ahhhh". Lâm Hàm hai mắt mở to, chịu đựng cơn đau đớn từ sau gáy truyền tới, tay chân chỉ cảm thấy một trận bủn rủn vô lực. Gương mặt Mẫn Huyền phóng đại trong gang tấc, vẫn là gương mặt nhỏ nhắn ngây thơ đó, nhưng hiện tại đã nhuốm đầy sắc tươi theo răng nanh của Mẫn Huyền mà chảy ra thấm vào cổ áo của Lâm Hàm. Mẫn Huyền mặc cho Lâm Hàm vô lực vùng vẫy vẫn cố sức cắn thật mạnh, mãi một lúc lâu mới chịu buông ta sạch vệt máu trên gáy Lâm Hàm, chỉ còn lại hai dấu rănh nanh cắm sâu trên phần da thịt non mềm kia. Lâm Hàm nằm úp sấp trên giường hơi thở nặng nề, mặc cho cậu ta làm loạn. Không còn cách nào khác, tuyến thể quả là nhược điểm chí mạng của Omega. Ngay khi Mẫn Huyền cắn vào đó, toàn thân cậu đã trở nên tê dại, ngay cả chống đỡ thân thể còn vô lực, nói gì đến phản cảm tê dại theo sống lưng chạy dọc ra toàn thân, đem cơ thể cậu run rẫy liên hồi. Bên tai đột ngột bị phả hơi nóng, sau đó một giọng nói non nớt trong trẻo nhiễm chút khàn khàn vang lên bên tai Lâm Hàm."Thật thơm, sao lại thơm đến như vậy...thực muốn đem cậu nuốt chửng...". Mẫn Huyền hai mắt nhuốm đầy vọng, cậu ta cúi thấp đầu, điên cuồng vùi vào sau gáy Lâm Hàm mà hít ngửi. Thân thể một trận nóng ran như phát sốt, thân dưới cũng một trận ngứa ngáy khó nhịn. Lâm Hàm chợt nhận ra, dường như kì phát tình của cậu, hình như lại đến rồi. Lâm Hàm giật mình nhận ra điều này, sau đó lại nhìn sang Mẫn Huyền đang có xu hướng lâm vào điên cuồng đang đè ở trên người mình. Mẫn Huyền trí nhớ chỉ dừng lại tại thời điểm bản thân ba bốn tuổi, thân thể khô nóng cần được giải tỏa, lại không biết tìm chỗ để phát tiết ở đâu. Thân dưới trướng đau dữ dội, tay chân luống cuống, chỉ là mãi cũng không biết nên 'đâm' vào nơi hỏa đốt người, Mẫn Huyền gấp đến phát hoảng, lung tung đem quần áo trên người Lâm Hàm kéo ra. Rồi lại không biết nên làm gì cả, mũi chỉ điên cuồng tìm kím mùi hương thơm ngào ngạt kia mà hít ngửi. Thân dưới cứng rắn cách mấy lớp vải quần mà cọ cọ vào đùi Lâm Hàm. Rốt cục không nhịn nổi nữa, Mẫn Huyền nhịn đến sắp hỏng, hai mắt đỏ ngầu dần rơm rớm ra nước mắt, sau đó liền gục trên đầu vai Lâm Hàm mà òa khóc nức nở."Khó...hức...khó chịu quá...huhu...giúp...mau giúp tiểu Huyền đi mà...hư...hức...". Mẫn Huyền vừa nức nở vừa đem thân dưới không ngừng cọ tới cọ lui, nhỏ cũng không ngừng lắc qua lắc lại.
Tịch Thuần nói cảm ơn với hắn lần nữa, hỏi thăm nhau đôi ba câu, sau đó định rời đi thì nhìn thấy bóng dáng Lâm Hàm đang từ ngã rẽ bước tới đôi con ngươi lóe qua áng sáng lạnh, Tịch Thuần vờ như trượt chân mà ngã nhào vào lòng Triệu Mặc. Đến khi Lâm Hàm đi tới, vừa vặn thu vào mắt tình cảnh hai người đang ôm Hàm cũng không biết diễn tả cảm xúc trong lòng mình lúc này như thế nào nữa. Cậu tin tưởng Triệu Mặc, nhưng dù vậy. Khi nhìn thấy người đàn ông của mình tiếp xúc thân mật với người khác, lửa giận vẫn là đè nén không là, cậu cũng đã rất nhanh bình tĩnh trở lại. Hai tay đút túi quần, vẻ mặt bình thản, thong thả bước tới trước mặt hai người bọn Mặc sau khi bất ngờ bị Tịch Thuần ôm lấy, thế nhưng hắn cũng rất nhanh đã đẩy cậu ta ra."Cậu sao vậy?". Triệu Mặc khó hiểu nhìn Tịch Thuần, sau đó dư quang ánh mắt liền bắt gặp bóng dáng của Lâm Hàm."Xin...xin lỗi. Chân tôi...chân hình như bị bong gân rồi, cho nên đi không vững được!". Tịch Thuần vội xua tay xin lỗi, sau đó vì sợ hắn nghi ngờ nên dịch ra, duy trì một khoảng cách nhất định với Triệu Mặc."Em huấn luyện xong rồi sao, có mệt lắm hay không?!". Từ lúc nhìn thấy Lâm Hàm, sự chú ý của Triệu Mặc đã không còn đặt ở chỗ Tịch Thuần cũng không rõ Tịch Thuần vừa nói cái gì, chỉ lo thay Lâm Hàm lau lau mồ hôi trên trán, đưa nước khoáng còn vặn sẵn cả nắp chai. Tận tình chu đáo hết Hàm rất tự nhiên mà đón nhận chăm sóc ân cần từ hắn, trong khi uống nước, ánh mắt cậu cũng âm thầm đánh giá trên dưới trên người Tịch Thuần lúc này, nội tâm đã tức điên lên, nhưng ngoài mặt vẫn không thể hiện mảy may. Cậu ta thậm chí còn diễn rất sâu, bày ra khuôn mặt mờ mịt mà hỏi Triệu Mặc."Ah, hai người quen biết nhau sao?!"."Đâu chỉ là quen biết. Anh ấy là Alpha của riêng tôi!". Không đợi Triệu Mặc đáp lời, Lâm Hàm đã giành thế chủ động đánh một đòn phủ trách tên lại nghe quen như vậy, lúc nãy cậu đã ngờ ngợ ra rồi. Đến tận khi nãy, nhìn cái cách rẻ rách mà cậu ta cố tình làm để tiếp cận Triệu Mặc. Cậu đã nhớ ra cậu ta là ai trách nguyên chủ trước kia ghét cay ghét đắng cậu ta như thế. Giờ thì cậu đã hiểu được phần nào cảm giác của cậu ấy không phải là do nguyên chủ quá độc ác hay ích kỉ. Cậu tin rằng, cho dù là bất kỳ ai, khi đối mặt với loại bạch liên hoa suốt ngày giả nai này thì cũng không thể bình tĩnh nổi thôi, nếu cậu ta đã muốn chơi, vậy cậu sẽ phụng bồi đến cùng. Để xem, ai mới là người cười cuối cùng."Thật...thật sao?!". Tịch Thuần khuôn mặt dần trở nên biến sắc, sau đó có chút gấp gáp mà từ biệt hai người bọn họ..... "Rầm".Tịch Thuần đóng sầm cửa một cái thật mạnh, sau đó ngã phịch lên trên giường. Khuôn mặt cậu ta dần trở nên vặn vẹo đáng sợ, hoàn toàn nhìn không ra dáng vẻ thanh thuần dịu ngoan trước ta lôi ở tủ đầu giường ra một tấm ảnh, gương mặt người trong ảnh bị rạch nát đến không còn nhìn ra được hình dạng ban đầu. Ở xung quanh còn viết lên vô số hàng chữ đỏ chói, nội dung bên trên toàn là những lời lẽ chưởi bới thô thiển."Alpha của riêng mày sao? Mày nghĩ mày là ai chứ? Triệu Mặc chỉ là vui đùa nhất thời với mày loại Beta không có khả năng sinh con đẻ cái ấy, mày nghĩ mày sẽ giữ được anh ấy bên mình sao? Hừ, thật ngây thơ quá dù anh ấy có thật sự yêu mày đi chăng nữa, thì với thân phận của một Beta, mày nghĩ Triệu gia sẽ chấp nhận cái loại như mày sao?Chỉ có tao, chỉ có Omega như tao mới đủ tư cách để sánh vai cùng anh ấy đi đến cuối chờ rồi xem, tao nhất định sẽ đoạt lại được anh ấy, đồng thời cũng sẽ đạp mày xuống bùn lầy, mãi mãi không ngóc đầu lên nổi!".Tịch Thuần đem tấm ảnh vò lại siết chặt trong tay, ánh mắt bị oán độc bao phủ đến đỏ ngầu. Khóe môi dần nhếch lên một nụ cười đầy dã tâm thâm lúc này, bạn cùng phòng của cậu ta cũng đã từ sân huấn luyện trở về. Cửa phòng mở ra, Tịch Thuần cũng vội điều chỉnh nét mặt của mình, sau đó nhanh tay nhét tấm ảnh đã bị vò nát xuống dưới gối."Ah, cậu về rồi sao? Sao không đợi bọn tớ về chung luôn? Tuy rằng ở lây cũng khá an toàn, nhưng cũng có nhiều Alpha như vậy, nhỡ xảy ra chuyện gì không hay với cậu thì sao?!".Hứa Thiên vừa bước vào phòng đã cằn nhằn, nhưng cũng đều xuất phát từ quan tâm đến Tịch Thuần."À, lúc nãy tớ có hơi khát, cho nên mới về trước một chút. Lần sau tớ sẽ đợi cậu mà!". Tịch Thuần cười hiền lành, sau đó bước xuống khỏi giường rót cho Hứa Thiên cốc nước lạnh."Chờ đã, Thuần Thuần à. Tay cậu bị sao vậy?!". Hứa Thiên nhận lấy cốc nước, cũng nhanh chóng nhìn ra vết băng gạc trên tay Tịch Thuần."Không...không sao đâu. Do tớ bất cẩn thôi!". Tịch Thuần ánh mắt có vẻ lãng tránh, vội rụt tay lại giấu ra đằng sau. Hnay toi học hai buổi nên đuối quá, gắng gõ xong chap này ròi tranh thủ ngủ sớm thoy. Chúc mọi người ngủ ngon nhé╯з╰.
Tên [ Đam Mỹ ] Tôi không muốn trở thành Omega Thể loại Hiện đại, xuyên không, NP. Lâm Hàm kiếp trước là người hiện đại, trong một lần bị xe tông liền xuyên về cổ đại. Ở đây, cậu găp gỡ và đem lòng yêu hắn, giúp hắn mưu tính, tranh giành. Bỏ không biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt, kể cả máu, từng bước trở thành một Triệu hồi sư đỉnh cấp, ra lệnh muôn thú, giúp hắn đoạt thành trì, trở thành một vị vua lớn mạnh nhất trong lịch sử. Thế nhưng đến khi có được cả thiên hạ, hắn lại một đao hại chết cậu. Mang theo oán hận mà chết, Lâm Hàm không ngờ một lần nữa tỉnh dậy, bản thân đã xuyên đến tương lai. Nơi mọi thứ khoa học kĩ thuật tân tiến nhất, và cũng gặp phải một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn, chẳng những thế, khuôn mặt còn giống với hắn đến mấy phần. Đồng thời, còn gặp và quen biết thêm nhiều Alpha khác nhưng mà....tại sao ai cũng muốn thượng cậu thế hả????Truyện này do Lê Ngọc Diệp cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon
Tên Tôi Không Muốn Trở Thành Omega! Tác giả Moguri Emu Thể loại Boy love, Isekai, Comedy, Omegaverse Trans + Edit Cecil *Nhắn nhủ nho nhỏ Vì mình edit từ bản eng nên khi nào bản eng update thì mới có chap, vậy nên tiến độ sẽ siêu siêu chậm luôn QAQ Giới thiệu Họa sĩ manga đầy hoài bão – Taisei Kuji là phụ tá của chị cậu, một mangaka BL nổi tiếng. Một ngày nọ, Taisei không may bị một chiếc xe tải đâm trúng và cậu nhận ra mình đã chuyển sinh vào thế giới omegaverse do chị gái mình vẽ! Mục Lục ……
Bạn đang đọc truyện Tôi Không Muốn Trở Thành Omega của tác giả Lê Ngọc Diệp. Bỏ không viết bao nhiêu mồ hôi nước mắt, kể cả máu để từng bước trở thành một Triệu hồi sư đỉnh cấp, ra lệnh muôn thú, giúp hắn đoạt thành trì, trở thành một vị vua lớn mạnh nhất trong lịch sử. Đến khi có được cả thiên hạ thì hắn lại một đao hại chết cậu. Mang theo oán hận mà chết, Lâm Hàm không ngờ một lần nữa tỉnh dậy, bản thân đã xuyên đến tương lai. Nơi mọi thứ khoa học kĩ thuật tân tiến nhất, và cũng gặp phải một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn, chẳng những thế, khuôn mặt còn giống với hắn đến mấy phần. Đồng thời, còn gặp và quen biết thêm nhiều Alpha nhưng mà....tại sao ai cũng muốn thượng cậu thế hả????Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như Bất Tuần hay Một Tên Bệnh Thần Kinh Nói Yêu Tôi
tôi không muốn trở thành omega