tôi như ánh dương rực rỡ quyển hạ
Shop tôi như ánh dương rực rỡ quyển hạ mia Onlineaz. Tin chắc rất nhiều bạn đang hóng Rùa Mạn lấp hố. Mong tác giả cho chúng ta một câu trả lời xứng đáng. Tôi như ánh dương rực rỡ Quyển hạ được coi là câu trả lời cho tất cả những mong chờ. Bản thân Sitetruyen thì
Thế nhưng Hàn Văn Thanh biết, màn ánh sáng mỏng manh mờ ảo chừng như vô lực kia không những có khả năng che chắn, xóa tan lực tấn công của địch nhân, mà còn có thể làm tay chân hắn bị tê dại hệt như điện giật, toàn thân vô lực; vẫn chưa hết, ngay khi hắn cố ép tinh
Với Báo Công an thành phố Hồ Chí Minh, anh Thành không phải là người đặt những viên đá đầu tiên, nhưng kể từ khi anh bước chân vào ngôi nhà này, không khí làm việc hoàn toàn khác hẳn, mở toang những cánh cửa nhiều năm đóng im ỉm, ánh dương rực rỡ mang lại những ước
Thời gian như bánh xe chậm rãi lăn đi, nghiền nát mùa xuân, đi qua mùa hạ, chạy đến mùa thu, mùa của những phiến lá vàng xơ xác, tiêu điều. đi qua mùa hạ, chạy đến mùa thu, mùa của những phiến lá vàng xơ xác, tiêu điều. Mấy ngày sau tết Trùng Dương, trong lòng tôi
Buổi hoàng hôn mỹ lệ và kiều diễm, ánh tà dương rực rỡ chiếu sắc vàng cam, phủ lên vạn vật một gam màu tươi tắn. Đứng trên nóc tòa nhà cao, dưới chân là từng dòng xe cộ nườm nượp ngược xuôi, trên đầu là ánh mặt trời sắp tắt, lòng cô bỗng dâng trào nỗi tuyệt vọng miên man.
Rực rỡ đào viên điểm ánh hồng Hương làn khói quyện giữa trời đông Gieo từ kết nghĩa êm đềm biển Giữ luật đan tình lả lướt sông Dẫu ảnh cơ bần hay bác học Dù em khá giả hoặc nhà nông Hoà niêm gép vận vần thơ trải Vẫy mực loang mầu chẳng sắc không. February 20
Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Truyện edit phi lợi nhuận và không có bản quyền – vui lòng không mang ra khỏi blog!————-Sau đó tôi hỏi anh “Thế nào mới tính là yêu?”Khi đó anh đang lái xe, nghe thế liền bảo “Đại khái so với thích thì nhiều hơn một chút.”.Bạn đang đọc Tôi như ánh dương rực rỡ quyển hạ miaRõ ràng là đáp án rất bình thường phổ biến, tôi cười cười, nhìn đèn đỏ đối diện phía bên kia đường, bỗng nhiên lại muốn hỏi anh “Nếu như so với thích nhiều hơn một chút là yêu, như vậy, so với yêu nhiều hơn một chút là gì?”.“Lại còn nhiều hơn yêu một chút?”, anh nghiêng đầu nhìn tôi, sau đó khẽ cười, nói, “Đối với tôi mà nói, chính là em.”.Xem thêm Mua Bàn Học Gấp Xuân Hòa Bcn, Bàn Học Sinh Gấp Xuân Hòa BcnMỤC LỤCLời dẫn ❤ Chương 1 ❤ Chương 2 ❤ Chương 3Chương 4 ❤ Chương 5 ❤ Chương 6Chương 7 ❤ Chương 8 ❤ Chương 9 Chương 10 ❤ Chương 11Chương 12 – 1 ❤ 2Chương 13 ❤ Chương 14Chương 15 ❤ Chương 16Chương 17 ❤ Chương 18 – 1 ❤ 2Chương 19 ❤ Chương 20Chương 21 ❤ Chương 22 – 1 ❤ 2Chương 23 ❤ Chương 24Chương 25 ❤ Chương 26Chương 27 ❤ Chương 28Chương 29 ❤ Chương 30Chương 31 – 1 ❤ 2Chương 32 ❤ Chương 33Chương 34 ❤ Chương 35Chương 36 ❤ Chương 37Chương 38 ❤ Chương 39❤❤❤ Chương 40 ❤❤❤HOÀN QUYỂN THƯỢNGEbook..Cố Mạn nói về “Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ” và bản thảoThông tin về lịch phát hành truyện tại Trung QuốcBìa truyện chính thứcẢnh minh họa truyện – 1 ❤ 267 thoughts on “Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ quyển thượng – CốMạn”Mẹ ơi..em đúg là đag mơ rồi..thât muốn khóc wá theo truyên nay đc 2 chươg ở 1nhà khác..sau đó đợi hoài đợi mãi 1 thời jan rất dài, thấy sủi tăm luôn..em rất buồn,lặn lộn đau lòg mà ko bít fải làm sao…hu hu…may mà trời rủ lòg thươg cho em đi lạc vao nhà ss..Em vô vàn vô vàn cảm ơn ss..em cảm jác như mìh đc uốg 1cốc nước lạh sau 1 khoảg thơi gian dài cuốc bộ trên sa mạc vây.*kích độg ing~*Trả lời ↓Oa oa..mung chat duoc..tuong dau la chi moi 2 chuong nua chu..ai ma ngo dc ben nha ss da den chuong 8 rui..ma ss oi cho ta hoi..phai cho bao lau nua moi co chuong moi voi nangTrả lời ↓ad ơi truyện này chỉ có 11 chương này thôi ạ??Trả lời ↓tác giả vẫn đang đăng tiếp trên trang Tấn Giang bạn nhé
Tin chắc rất nhiều bạn đang hóng Rùa Mạn lấp hố. Mong tác giả cho chúng ta một câu trả lời xứng đáng. Tôi như ánh dương rực rỡ Quyển hạ được coi là câu trả lời cho tất cả những mong chờ. Bản thân thì đang mong một cái kết viên mãn sau tất cả. Bạn đang xem Tôi như ánh dương rực rỡ tập 2 Xem Ngay Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ >>Tại Đây ContentsCố Mạn – Câu chuyện tình cảm ngọt ngào, đầy lãng mạnKết thúc sau 40 chương của Tôi như ánh dương rực rỡ quyển ThượngTựa như thấy bản thân trên từng trang truyệnThông tin bên lề về Tôi như ánh dương rực rỡ quyển HạNhững dự đoán về cái kết của Tôi như ánh dương rực rỡ quyển HạLâm Tự Sâm có thật sự là nam chính của Tôi như ánh dương rực rỡ?Tiết lộ về nam chính từ Cố MạnSự ngọt ngào, thâm tình của Lâm Tự SâmHãy cho Trang Tự một niềm tin nho nhỏHàng triệu người mong đợi Tôi như ánh dương rực rỡ quyển HạMong Hy Quang “chuẩn gắt” trong Nắng gắt tập 2Tôi như ánh dương rực rỡ, đáng mong chờ thành phim?Cố Mạn – Câu chuyện tình cảm ngọt ngào, đầy lãng mạn Có rất nhiều đường trong những câu chuyện tình yêu của Cố Mạn. Đó có lẽ là một trong những điều làm nên tên tuổi của cây bút này. Dù rằng không phải câu chuyện tình yêu nào cũng đẹp, cũng lãng mạn như thế. Những chính họ đã thổi hồn vào đó, hiện thực hóa tình yêu để chúng ta tin tưởng vào hạnh phúc. Nếu nhắc đến Cố Mạn thì chúng ta không thể quên những bộ truyện đình đám như Sam Sam đến rồi, Bên nhau trọn đời và Yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Đồng ý rằng những diễn viên và được chuyển thể mới giúp những bộ truyện ngôn tình này thành bom tấn. Những những tình tiết và câu chuyện ngọt ngào trong đó thì cũng không thể chối bỏ. Một điều nữa về truyện Ngôn tình của Cố Mạn, đó là nét mộc mạc trong ngòi bút và cái kết tròn đầy viên mãn. Chính sự đơn thuần, giản dị nhưng cũng không thiếu tinh tế và tỉ mỉ đã đi vào những phần mơ mộng của mỗi người. Kết thúc viên mãn như đang nhắn nhủ “Hạnh phúc ngay ở phía trước, hãy nắm lấy nó”. Kết thúc sau 40 chương của Tôi như ánh dương rực rỡ quyển Thượng Chúng ta đều biết Tôi như ánh dương rực rỡ chia làm 2 phần phần 1 quyển Thượng và phần 2 quyển Hạ. Phần 1 thì đã hoàn thành với 40 chương rồi. Và chúng ta thì đang mong chờ được lấp hố với Tôi như ánh dương rực rỡ quyển Hạ. Qua 40 chương truyện, chúng ta có lẽ vẫn yêu quý một Nhiếp Hy Quang. Có lẽ không phải vì cô ham ăn hay có biệt danh dễ thương là Dưa Hấu. Mà chính sự chủ động trong tình yêu của cô, dám yêu dám ghét mới là điều thu hút nhất ở nhân vật này. Cô thích Trang Tự, vì đơn giản là cô thích anh. Cô ghét Dung Dung, dù tình chị em cùng phòng nhưng lại cư xử quá ích kỷ. Có thể cô có những nét trẻ con, có những lúc bồng bột và tiểu thư. Nhưng cô vẫn luôn hướng về những điều tươi đẹp và vui vẻ. Chuyển sang Tôi như ánh dương rực rỡ phần 2, Hy Quang và Lâm Tự Sâm vẫn những ngày hò hẹn, yêu đương. Lâm Tự Sâm thì luôn chờ đợi tình yêu nồng nhiệt của cô. “Anh đợi em tặng anh một vầng dương rực rỡ”. Trong khi đó, Trang Tự vẫn chuyên tâm vào sự nghiệp của mình. Thế giới nội tâm và tình cảm của anh cũng dần được hé mở. Một trang tự có vẻ lạnh nhạt và vô tâm cũng được dần được lột cởi nhiều hơn. Đồng thời những góc tối trong Lâm Tự Sâm cũng được phơi bày. Tựa như thấy bản thân trên từng trang truyện Ngay từ những trang đầu tiên, có lẽ những ai đã tốt nghiệp Đại học, sẽ nhìn thấy mình trong đó. Những cảm xúc, những tình huống chân thực nhất. Khi mà bạn bước chân vào những đoạn đường trưởng thành đầu tiên. Đó, là những ngày vui vẻ với hội chị em. Đồng ý là nếu có thể thuê trọ ở một mình thì rất thoải mái. Nhưng nếu được ở ký túc xá thì cũng chẳng tệ hơn đâu. Khi mà có người hiểu, lắng nghe và an ủi mình. Rồi cùng đi ăn món này món kìa, dành cho nhau những điều tốt. Đó, là những tình cảm đơn thuần và trong khiết. Tình cảm của Nhiếp Hy Quang luôn nhẹ nhàng, ấm áp như cái tên của cô. Không hề gay gắt hay chói chang để bắt người khác đón nhận. Đôi lúc cô quặn lòng đau đớn. Song vẫn mạnh mẽ, tích cực chứ không hề ủy mị. Đó là những ngốc nghếch, dại khờ và hiểu lầm. Còn nhớ lúc Dung Dung gán cho cô cái mác cướp người yêu của bạn. Rồi những lần ganh ghét, đổ cho cô chơi bẩn đạp đổ cơ hội việc làm. Những đoạn mà làm nhiều người thấy uất nghẹn. Đó, là những lo lắng về tương lại, mệt mỏi với luận văn tốt nghiệp. Nhớ hồi Hy Quang bị giáo viên mắng về luận văn tốt nghiệp. Cô thì ngốc nghếch chọn đề tài giống với Trang Tự. Cuối cùng nếu không có anh thì chắc cô cũng đã trượt tốt nghiệp Đại học rồi. Những điều ấy, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ đều nếm trải lấy một lần. Thông tin bên lề về Tôi như ánh dương rực rỡ quyển Hạ Điều đầu tiên muốn ngồi lê đôi mách chính là về tên truyện. Có một số bạn chưa biết còn thắc mắc về tên truyện. Truyện có rất nhiều tên khác nhau Tôi như ánh dương rực rỡ tập 1/ quyển Thượng/ tập 2/ quyển HạTôi như ánh dương rạng rỡ tập 1/ quyển Thượng/ tập 2/ quyển HạKiêu dương tự ngã tập 1/ tập 2Nắng gắt 1/ Nắng gắt 2 Rực rỡ và rạng rỡ là từ đồng nghĩa. Còn những cái tên kia có nghĩa như sau. Hy Quang có nghĩa là nắng sớm, nắng yếu, kiểu ánh nắng buổi sớm mai. Còn “Kiêu dương” có nghĩa là mặt trời ban trưa, mặt trời lên đỉnh. Mà mặt trời lên đỉnh thì phải nắng gắt, nắng chói chang. Như chúng ta đều biết, hiện tại Tôi như ánh dương rực rỡ quyển Hạ có 7 chương được cập nhật. Thông tin về phần 2, tác giả Cố Mạn có chia sẻ trên Weibo rằng Kiêu Dương Tự Ngã đang viết… Nếu bản chính thức tập 2 được update thì trang này sẽ thông báo cho cả nhà biết đầu tiên! Cố Mạn Nội dung 7 chương truyện của phần 2 đều do một người bạn của tác giả cập nhật. Vậy nên, cũng có một số nghi ngờ rằng, 7 chương của tập 2 không phải do chính tác giả viết. Những dự đoán về cái kết của Tôi như ánh dương rực rỡ quyển Hạ Kết thúc của Tôi như ánh dương rực rỡ là dấu chấm hỏi mà nhiều người muốn giải đáp. Bởi, với những tình tiết tác giả xây dựng, thì phần 1 này đã đủ ngọt, đủ hay và thừa đủ để biên kịch thành phim rồi. Song, bản thân Cố Mạn vẫn cho rằng cái kết chưa viên mãn. Dù cho nhiều người bao gồm bạn đọc, biên tập và cả bạn bè đều khuyên không cần viết tiếp. Có thêm Phiên ngoại nữa là đủ rồi. Nhưng cô kiên trì muốn tiếp tục viết quyển Hạ. rất đồng ý điều này, bởi thật sự cái kết vẫn chưa hề viên mãn và tròn đầy. Kết thúc phần 1 vẫn rất lưng chừng hạnh phúc. Nhiều người muốn truyện dừng lại bởi “tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Thế nhưng nếu đã vững tin vào hạnh phúc, thì đó nhất định là một hạnh phúc viên mãn, tròn đầy. Lâm Tự Sâm có thật sự là nam chính của Tôi như ánh dương rực rỡ? Tiết lộ về nam chính từ Cố Mạn Nam chính của Tôi như ánh dương rực rỡ rất đặc biệt. Bản thân Cố Mạn cũng từng tiết lộ rằng, anh không giống bất kỳ một đứa con nào trước đây của cô. Tác giả cũng mập mờ không tiết lộ danh tính, chỉ nói rằng, cách anh tiếp cận, theo đuổi và cả tấm chân tình của anh cũng rất khác. Xem thêm Mua Bán Oto Isuzu Cũ Mới Giá Xe Ô Tô Isuzu 04/2021, Mua Bán Xe Isuzu Dmax 2015 Cũ Giá Rẻ 04/2021 Đó là người sẽ cho Hy Quang lựa chọn, cho cô thỏa sức chủ động và quyết định trong tình yêu. Anh không hề vồ vập, cũng không tấn công bất ngờ khiến cô gái mình yêu siêu lòng. Tin vui là tác giả có tiết lộ, những tin buồn là nó cũng chẳng đáng giá bao nhiêu. Khi cả 2 người đàn ông trong truyện đều có đặc điểm này. Tác giả cũng từng một lần lên tiếng Ai là nam chính có quan trọng đến thế? Tôi thật sự hy vọng mọi người sau khi đọc truyện, điều còn đọng lại là nội dung, diễn biến của truyện. Cố Mạn Một điều đáng buồn khác, Cố Mạn cũng bắt chúng ta phải chờ đợi 14 năm rồi để biết được đáp án, biết được cái kết. Vậy nên có phải Lâm Tự Sâm hay không, đành chờ đợi thêm thôi. Hãy cùng Admin chờ, có được không? Sự ngọt ngào, thâm tình của Lâm Tự Sâm Chúng ta đều biết, anh biết Hy Quang từ rất lâu, thầm thích cô. Nhưng chính vì đó mà đã xuất hiện hiểu lầm. Lúc Dưa Hấu mới đi làm, anh ra sức bóc lột sức lao động, lấy việc công trả thù riêng. Càng ngày, Cố Mạn càng khắc họa rõ hơn về anh. Khắc họa về người đàn ông có biệt hiệu “Đệ nhất cầm thú Y khoa”, để rồi Hy Quang phải thốt lên trong đầu “Thật khốn nạn”. Nhưng chính nét vô sỉ liêm sỉ gì tầm này lại tạo nét sức hút của anh. Con gái thường thích trai hư mà. Tình cảm của anh, sự dịu dàng của anh, chúng ta đều thấy rõ. Và bản thân cũng vậy, cũng rất thích anh. Thích sự dịu dàng, sự quan tâm, sự chở che từ anh. Thích sự thâm tình của anh. Lâm Tự Sâm theo đuổi cô ấy, là mang đến hạnh phúc cho cô ấy, chứ không phải gánh nặng cho cô ấy, nên cô ấy không phải xin lỗi, không ai nên xin lỗi với tình cảm của mình cả, điều trái tim muốn làm không ai có thể ngăn cản. Tuy nhiên, cũng nhìn nhận một cách chính đáng về mặt xấu. Khi trong một lần, anh biệt tăm biệt tích bỏ đi mà không nói một lời. Nhìn sự hoang mang lúc đấy của Dưa Hấu mà mình cũng thấy hoang mang theo. Một điều khác, tình cảm của Hy Quang với anh vẫn mơ hồ và chưa rõ ràng. Đó có phải thật lòng yêu hay thương hại hay không thì chưa thể biết. Bởi tâm lý con người buồn cười lắm. Phải đợi thôi. Hãy cho Trang Tự một niềm tin nho nhỏ Bản thân là một người đọc truyện rất chậm. Cũng chính bởi vậy mà mình cảm được nhân vật tốt hơn. Đồng thời nhìn vấn đề ở một góc khác. Trang Tự là con nhà nghèo, hay nói chính xác là không có tiền. Và anh cũng biết, nhà Hy Quang rất giàu. Chính cô còn cho anh vay tiền để làm phẫu thuật cho mẹ. Có tự ti hay không? Có đấy. Đàn ông là vậy đấy. Thích một người thật lòng nhưng không có gì trong tay mà chưa dám biểu lộ, chưa thể đường đường chính chính đến với cô. Trong những năm tháng đại học, anh cố gắng cho tương lai sự nghiệp của mình. Ra trường rồi, anh phát triển mảng đầu từ để ngày càng trở nên thành đạt. Cũng có một thời gian, anh lạnh nhạt hơn với Dung Dung. Những điều thể hiện tình cảm của anh dù ít nhưng thấm. Lần anh thức mấy đêm trắng để làm luận văn tốt nghiệp cho Hy Quang. Anh cũng cho Hy Quang lựa chọn khi mà hỏi cô bằng một câu hỏi đầy ẩn ý. Các bạn có thể tham khảo “Chi tiết quả nho” tại đây Hàng triệu người mong đợi Tôi như ánh dương rực rỡ quyển Hạ Có rất nhiều người chờ đợi, vậy nên cũng có rất nhiều ý kiến khác nhau về cái kết truyện. Và phần lớn các bạn thường ủng hộ Lâm Tự Sâm. Thậm chí, có một số bạn sợ đùng một cái, Trang Tự đột nhiên trở thành nam chính. Nhiều ý kiến cho rằng, tình cảm của Hy Quang đã chuyển hướng cho Lâm Tự Sâm. Cô yêu anh không phải bởi sự thương hại. Trang Tự đã vuột mất cơ hội. Quả nho to cũng không còn dành cho anh nữa. Nếu như coi Trang Tự là cơn mất ngủ, thì Lâm Tự Sâm chính là một liều thuốc an thần của Hy Quang. Anh đã bên, sẵn sàng làm tất cả để cô vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng mình cũng tin tưởng, cho dù Trang Tự và Hy Quang không đến với nhau. Cố Mạn cũng sẽ phơi bày nội tâm của anh, về chân tình và cách thể hiện tình cảm của anh. Tuyệt đối đừng nản chí, cũng đừng quên tìm thấy hạnh phúc của chính bản thân mình nhé. Mong Hy Quang “chuẩn gắt” trong Nắng gắt tập 2 Đợi Cố Mạn viết cái kết cho Tôi như ánh dương rực rỡ quá lâu. Lòng có chút nản, đợi ký đường để ngọt chết người đọc vTự nhiên nghĩ đến một tên khác của truyện là Nắng gắt. Thầm nghĩ, cuộc đời đôi khi phải sống thật gắt. Bởi như thế, tuổi trẻ này mới có thể rực rỡ Nắng gắt tập 2, Nhiếp Hy Quang vẫn còn chút gì đó dịu dàng và ngây dại. Cô vẫn cố gắng vì công việc, vẫn có một tình yêu nhẹ nhàng với nhiều thú thêm một đoạn ngược tàn tâm, để cho nhân vật được lột xác mạnh mẽ, để chúng ta thấy Hy Quang sống chuẩn gắt thì truyện liệu có hay hơn không?Nói đến đây tự nhiên muốn tự tay viết tiếp truyện quá. Nhưng mà vẫn hơi sợ tay non, đặt bút viết lại bị gạch đá thì thảm lắm. Ý tưởng của mình bắt đầu bằng 2 từ đam mê và khát khao. Nói về đam mê, mình vẫn chưa rõ Hy Quang yêu thích là điều gì. Chả lẽ là công việc nội trợ, nấu ăn,… rồi trở thành một người vợ ngoan để truyện thêm chút biến cố, nhà phá sản, đặt Trang Tự vào vai ác hại cô. Để cho cô nhận ra niềm đam mê về kinh doanh hay một sự nghiệp nào xây dựng một niềm khát khao, một điều gì đó mà cô ham muốn mạnh mẽ. Rồi kể chuyện về hành trình đạt được ước mơ với đam mê mạnh mẽ từ khi, những điều đó lại khiến cuộc đời của nhân vật sống gắt hơn. Còn các bạn thì sao. Muốn một cái kết nhẹ, ngọt ngào chỉ vì yêu. Hay một cuộc đời chuẩn gắt như thế? Tôi như ánh dương rực rỡ, đáng mong chờ thành phim? Thật ra, cũng không nghĩ bộ truyện nên chuyển thể thành phim. Bởi vì vẫn còn có một quyển Hạ cơ mà. Làm sao diễn viên có thể lột tả hết tâm nhân vật khi mà vẫn chưa hiểu hết tình cách của nhân vật chứ. Khi mà mọi thứ vẫn còn chấm hỏi, một bộ phim phát sóng sẽ chỉ làm sai lệch đi thông điệp và giá trị của thông điệp tác giả muốn truyền tải. Xem thêm Cách Mua Thêm Lưu Lượng 3G Viettel Theo 1, 3, 5, 7 Ngày, Mua Thêm Dung Lượng 3G Viettel Mimax Như Thế Nào Tuy nhiên, bất kể là Hy Quang thời đại học hay lúc yêu đương với Lâm Tự Sâm thì chắc chắn sẽ rất ngọt ngào và thoải mái. Link truyện dịch chuẩn cho bạn nào cần Đọc truyện Tôi như ánh dương rực rỡ quyển hạ
Chưa tới sáu giờ mà trời đã tối, chiếc xe của Lâm Tự Sâm đưa tôi lao vun vút trên cao tốc trong bóng của Lâm Tự Sâm ở Thượng Hải có rất nhiều xe, nhưng tôi lại thích mỗi chiếc xe đua Maserati màu đen này. Cứ cảm giác nó có một khí chất rất riêng, rất duy mỹ, hoa lệ nhưng lại thanh lịch, khiêm tốn. Nó chưa từng cạnh tranh về mặt tốc độ, động cơ... nhưng lại có một khí chất lịch thiệp thoát tục, khiến người ta không thể coi thường, không dám đùa cứ nghĩ rằng đó chính là Lâm Tự Sâm mà tôi quen, tôi thích dáng vẻ anh lái con ngựa nhỏ này, rất hài hòa, yên tĩnh, khiến người ta dễ dàng quên hết những nỗi niềm không vui của thế này Lâm Tự Sâm đang lái con ngựa nhỏ mà tôi thích nhất, xuyên qua con đường Thượng Hải rộng rãi yên tĩnh, nhiệt độ trong xe rất vừa vặn, âm nhạc nhẹ nhàng lơ đãng vang lên bên tai. Đó là sự thoải mái mà trước khi tôi hài lòng nhất, lúc này lại chẳng có tâm tư đâu mà trải nghiệm. Tôi mệt mỏi dựa vào lưng ghế, nhìn những tòa nhà đèn đuốc sáng choang hiện lên trong tầm mắt rồi vụt biến mất, tâm trạng rối khi ở bên Lâm Tự Sâm, tôi luôn cố ý ép mình không được nhớ người ấy, trốn tránh mọi người và tin tức có liên quan đến anh. Nhưng một cảnh tượng nào đó, một tích tắc nào đó vẫn khiến tôi chợt nhớ đến anh, sau đó nỗi nhớ nhung khó mà kiềm chế lại dâng tự nhủ rằng tôi yêu Lâm Tự Sâm, Trang Tự đã là quá khứ từ lâu rồi. Thực tế thì Lâm Tự Sâm cũng đã thành công chiếm được trái tim tôi, trở thành toàn bộ cuộc sống của tôi. Nhưng phải thừa nhận là, ở nơi sâu thẳm trong trái tim vẫn có một sự mong chờ ích kỷ về chuyện gặp lại Trang đêm tối tĩnh lặng, tôi thường nghĩ, ngược xuôi ngang dọc, đến nay chúng tôi cũng đã tìm thấy nơi chốn trở về của riêng mình. Từ trước tuy có những hiểu lầm và không vui, nhưng cuối cùng đã yên bề, đôi bên đã có kết cuộc tốt đẹp tôi đã từng yêu anh, không oán không hận, trong lòng anh cho dù chưa từng có tôi, nhưng khi nhớ về quãng thời gian ấy, chắc cũng thấy ấm áp và tươi thì dù chúng tôi không thể là bạn bè, thì khi gặp lại cũng nên nhìn nhau mỉm cười, khẽ nói câu "Lâu quá không gặp". Như vậy, chắc cũng là rất tốt đẹp phải tôi không ngờ là đã bao lâu rồi, cho tới hôm nay, kinh qua bao nhiêu chuyện, mà anh vẫn không thể nguôi ngoai, vẫn đối xử với tôi bằng vẻ mặt hà khắc căm ghét tôi như thế, đến nỗi thời gian và khoảng cách cũng chẳng thể xóa rốt cuộc là tại sao?Sau khi biết chuyện của anh và Diệp Dung, tôi lập tức buông bỏ, chưa từng dây dưa một phút nào, tôi không hề tạo ra bất kỳ tổn thương thực sự nào cho tình cảm của họ. Tại sao anh cứ căm ghét tôi, không chịu hòa bình với tôi?"Hy Quang", giọng Lâm Tự Sâm kéo tôi lại giữa vô chừng những suy nghĩ rối rắm, tôi mới nhận ra chiếc xe đã tiến vào khu phố phồn hoa."Hử?" Tôi ngồi thẳng dậy, khẽ đáp lại."Nghĩ gì thế? Gọi em mấy lần cũng không nghe thấy." Góc mặt nghiêng của Lâm Tự Sâm thoáng nụ cười, giọng nói tràn đầy sự yêu thương dịu dàng. Góc mặt của Trang Tự cũng tuấn tú y hệt Lâm Tự Sâm, nhưng giọng điệu anh nói với tôi thì bao giờ cũng tràn ngập vẻ giễu cợt khó chịu."Thế ạ? Chắc do hôm nay quá mệt thôi." Tôi thực sự rất mệt."Em vất vả rồi." Anh đưa một tay ra nhẹ nhàng xoa đầu tôi, vẫn nhìn thẳng phía trước, chăm chú lái xe và nói."Chỉ có anh tốt với em." Tôi gắng xốc tinh thần lên, nở nụ cười dịu dàng với anh."Em còn nhớ cô em họ Hinh Nhã mà anh từng nhắc với em không?" Lâm Tự Sâm cười với tôi rồi nhanh chóng quay đầu đi, vừa lái xe vừa hỏi."Nhớ chứ, sao ạ?" Tất nhiên là nhớ, con gái của Thịnh tổng, cô em họ đã cùng anh lớn lên. Lâm Tự Sâm nói cô ấy lớn lên vừa xinh đẹp vừa thông minh, kỳ quặc, là cô gái ngoài tôi ra mà anh thấy đáng yêu nhất. Lâm Tự Sâm kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện thú vị về cô bé, lần nào nhắc đến cô bé, đôi mắt anh cũng sáng rỡ vui vẻ, toát lên một thần thái rất khác biệt, giống như một cậu bé nghịch ngợm chưa trưởng thành. Điều này khiến tôi thấy rất tò mò, rốt cuộc là một cô gái thế nào lại có thể khiến một Lâm Tự Sâm xưa nay điềm tĩnh để lộ nụ cười vô tư như vậy."Lát nữa em gặp được cô bé rồi đấy." Lâm Tự Sâm cười với tôi."Lát nữa?" Tôi ngạc nhiên nhìn anh, có phần không tin vào tai mình."Ừ, cô bé nghe nói em đến Thượng Hải nên đòi gặp cho bằng được, nên anh gọi đến luôn. Bây giờ mới nói em biết, em không để bụng chứ?""Để bụng thì không..." Chỉ là nhanh quá, hoàn toàn chưa chuẩn bị đó Lâm tiên sinh à! Nói sớm thì tôi về thay đồ, trang điểm một chút. Em họ anh đẹp như thế, bạn gái anh không thể mất mặt quá lúc nói chuyện thì đã tới cửa nhà hàng, là một nhà hàng Tây cao cấp. Tôi khoác tay Lâm Tự Sâm vào trong, một cô gái trẻ từ đằng xa ra sức vẫy tay với chúng tôi, nở nụ cười tươi như hoa đào."Chị Hy Quang, chào chị, em là Hinh Nhã, cuối cùng đã gặp được người thật rồi, chị đẹp hơn trong ảnh, anh trai em đúng là có phúc." Tôi vừa ngồi xuống, Thịnh Hinh Nhã đã nắm tay tôi, nhiệt tình chào hỏi."Nghe chưa Lâm Tự Sâm, xem anh có phúc đến nhường nào kìa." Tôi nói với anh, sau đó cười với Hinh Nhã."Tất nhiên, anh có cô gái đẹp nhất thế gian này làm bạn gái thì đương nhiên là tuyệt đỉnh may mắn rồi còn gì."Tôi vốn chỉ nói đùa một câu để khuấy động không khí, ai ngờ Lâm Tự Sâm lại nắm tay tôi, nhìn tôi như thể xung quanh chẳng có ai, vẻ nghiêm túc, thâm tình sâu sắc mà trả lời khiến tôi choáng váng. Thoáng cái không biết phải tiếp lời thế nào. Cô em họ ở đây, anh chàng Lâm Tự Sâm này rõ ràng là cố ý khiêu khích tôi mà...Mặt tôi nhất định đã đỏ lên, hoặc vẻ mặt tôi lúc đó nhìn Lâm Tự Sâm hẳn rất kỳ quặc, vì Hinh Nhã nhìn tôi rồi phì cười. Cô bé mặc áo len cao cổ màu hồng đào, buộc tóc đuôi ngựa giản dị, không thoa phấn nhưng làn da nhẵn mịn trắng trẻo. Nụ cười của bé nửa dịu dàng nửa tinh nghịch, vô cùng đáng Hinh Nhã cầm thực đơn lên hỏi "Chị Hy Quang thích ăn gì?"Tôi trả lời, thân mật và dịu dàng "Chị gì cũng được, hay là Hinh Nhã giới thiệu cho chị một món đi?""Ưm... thế thì một phần beefsteak và một phần pudding xoài, thế nào ạ? Em thích pudding xoài ở đây nhất, ngon lắm." Thịnh Hinh Nhã vừa nhớ lại món ăn vừa nhiệt tình giới thiệu."Được thôi, món mà Hinh Nhã giới thiệu chắc chắn rất ngon." Cô em gái này quá đáng yêu, chỉ tiếp xúc ngắn ngủi thôi mà tôi đã thích cô bé lắm đó quá mệt, ngủ mơ mãi không thôi, những cảnh tượng khác nhau cứ đeo bám rối bời. Giấc mơ cuối cùng, tôi bị Diệp Dung đẩy xuống bờ vực, trong tích tắc rơi xuống, tôi nhìn thấy Trang Tự ôm Diệp Dung đứng trên cao nhìn tôi cười lạnh lẽo. Nụ cười đó y hệt ban ngày, căm ghét và khó giật mình tỉnh dậy, trời đã hửng sáng. Giấc này ngủ như đánh trận, toàn thân mỏi nhừ. Dù sao cũng ngủ không nổi, tôi dứt khoát mở rèm cửa sổ, ngắm cảnh Thượng Hải ban mai, đây là nơi tôi sắp bắt đầu một hành trình hoàn toàn mới trong cuộc trời đằng xa, một vầng mặt trời đang dần nhô lên, cả Thượng Hải như được dát một lớp vàng kim óng ánh. Trên quảng trường phía dưới, những ông bà cụ dậy sớm đã tay đao tay kiếm luyện tập. Xung quanh họ, những đàn chim bồ câu bay lượn nhảy múa đón gió ban sớm, vẽ ra từng đường cong tuyệt đẹp trong không trung. Gió mát thổi từng cơn, những cành cây xanh rì đong đưa theo gió, những đóa hoa nở sớm đã để lộ hương sắc rạng ngời. Thưởng thức cảnh sắc sinh động đó, những mệt mỏi cả đêm qua của tôi đã tan biến. Uống nốt ngụm cafe cuối, thần trí đã hoàn toàn tỉnh táo. Tôi quay lưng vào trong tắm rửa, chuẩn bị nghênh đón cuộc sống mời tươi đẹp và tràn đầy hy ngồi trên con ngựa nhỏ của Lâm Tự Sâm đi làm, vừa lao nhanh trên đường cao tốc vừa thảo luận xem sáng nay ăn gì. Lâm Tự Sâm luôn khoe với tôi ở cổng Thịnh Viễn có một quán ăn rất ngon, rất nhiều người ở các khu vực quanh đó đều lái xe đến vì danh tiếng của nó. Hôm nay tôi muốn xem thử có đúng là thế xe đến gần công ty, từ xa đã trông thấy chiếc Audi đen của Trang Tự dừng trước cổng. Trang Tự ngồi ở ghế lái, Diệp Dung ngồi cạnh. Diệp Dung bưng một bát gì đó, nụ cười tươi rói áp sát lại gần giống như định đút cho anh ăn. Trang Tự không thèm nhìn lấy một cái, mặt dửng dưng nói gì đó, rồi tôi nhìn thấy sắc mặt Diệp Dung sa sầm, ngồi trở lại Tự luôn nhìn chằm chằm về phía cổng lớn như đang đợi ai đó, mà cũng như đang ngẩn ngơ. Anh chẳng có biểu cảm gì đặc biệt, đôi mắt so với thời đại học càng u uất sâu thẳm, khiến người ta không thể nhận ra cảm xúc gì trong lúc này tôi cũng hoàn toàn không có hứng thú tìm hiểu xem trong lòng anh nghĩ gì, theo chiếc xe tiến vào bãi đậu, hai người đó đã khuất hẳn tầm Trang Tự chặn ngay ở cổng, tôi cũng không có tâm trạng thưởng thức mỹ vị nữa. Dứt khoát đi thẳng từ bãi đậu xe vào thang máy lên trên, nhân lúc còn sớm sẽ dọn dẹp văn phòng một phòng tôi nằm ở trong cùng tầng 36, kế bên văn phòng tổng giám đốc, rộng khoảng hai mươi mét vuông. Nói về văn phòng thì không gian không nhỏ lắm, ánh sáng cũng rất tốt. Nhưng không hiểu sao, tôi vừa vào trong đã có một cảm giác đè nén, bức bối. Chắc vì màu sắc bàn ghế quá trầm, màu bức tranh trên tường quá nặng nề, rèm cửa sổ lại là màu xám đậm. Những màu sắc đó phối lại cùng nhau càng trở nên trang trọng, nhưng vì quá u ám nên tôi không thích để tôi trang trí, tôi nhất định sẽ đổi chiếc ghế sang ghế sofa thời thượng màu đỏ, bức tranh treo tường đổi thành tranh sơn dầu màu sắc tươi sáng, rồi thay rèm cửa thành màu tím nhạt đầy mộng mơ mà tôi thích nhất, tốt nhất là kiểu có viền ren hoa. Tôi còn muốn đặt vài chậu lan hồ điệp tôi thích nhất lên bệ cửa sổ, nếu mỗi ngày có thể làm việc trong hương hoa mê người thì chắc sẽ là một việc thú vị biết bao...Đương nhiên tôi biết những chuyện này là không thể, là một cô gái mới tới, chỉ có nước vâng dạ nghe lời, không xảy ra sai sót đã may mắn lắm rồi, còn dám kén cá chọn canh ư?Nhưng ảo tưởng một chút thì vừa tự chìm đắm trong giấc mộng tươi đẹp của mình, vừa vui vẻ mở cửa văn phòng, lại ngửi thấy một mùi hương hoa lan nhàn nhạt bay đến. Phản ứng đầu tiên, tôi tưởng đó là ảo giác. Nhưng nhìn kỹ thì đúng là trên bệ cửa sổ có vài chậu lan hồ điệp màu sắc khác nhau. Mùa này là mùa lan hồ điệp nở rộ, những đóa hoa nở bung như những con bướm màu sắc bay lượn trước cửa sổ. Gió thổi rèm cửa sổ màu tím nhạt tung bay, cả bệ cửa sổ như đang chìm trong lớp mây mù trên đỉnh núi, đầy ắp vẻ đẹp phiêu dật thần say đắm nhìn cảnh đẹp trước mắt, gần như không thể dời mắt, bỗng phát hiện ra cả văn phòng của mình đã thay mới hoàn toàn. Tường mới sơn lại, bàn ghế cũng thay mới, mà còn là màu hồng; bức tranh trên tường cũng đã thay bằng tranh sơn dầu, lại còn là tác phẩm của họa sĩ tôi thích nhất... Nhìn bao quát căn phòng, màu tím và hồng nhạt tôi thích đã xuất hiện trong từng góc nhỏ, mọi vật dụng như được sắp đặt cho riêng tôi, cái nào cũng hợp sững sờ thì Thịnh tổng gõ cửa bước vào, cười tươi hỏi tôi "Sao? Bài trí thế này có thích không?""Thịnh tổng, là ngài sắp xếp ạ? Làm sao cháu có thể..." Tôi kinh ngạc trả lời. Tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Viễn lại đích thân bài trí văn phòng cho một trợ lý quèn như tôi? Chuyện này quá là khó tổng như không nhận ra sự bàng hoàng của tôi, ông khoát tay bảo, "Gọi Thịnh tổng thì xa lạ quá, sau này nếu không có ai thì cứ gọi là 'cậu' như Tự Sâm nhé."Cậu... cậu ư? Tôi thầm toát mồ là tôi theo Lâm Tự Sâm tới đây nhưng bảo tôi gọi tổng giám đốc Thịnh Viễn danh tiếng mà xưa nay chỉ có thể nhìn thấy trên tivi, Diêm Vương mặt lạnh mà giang hồ truyền tụng là 'cậu', thì cũng đúng là... đúng là gì nhỉ???Tôi đang đơ lưỡi thì Thịnh tổng lại cười, chọc ghẹo "Xem như đã gặp phụ huynh rồi, sao, còn mắc cỡ à?"... Diêm Vương mặt lạnh đang cười thân thiết và đùa với tôi, sao tôi thấy hoảng loạn thế này?... Được thôi, chết thì chết vậy."Cậu..." Tôi nghiến răng, cười e thẹn, gọi ông vô cùng ngọt ngào."À, đúng rồi đấy." Thịnh tổng cười đến mức mặt như nở hoa, "Cô bé này đúng là vừa xinh đẹp vừa thông minh, Tự Sâm nhà cậu đúng là có phúc mấy đời mới tìm được cô bạn gái tốt như cháu."... Tôi đã làm gì? Chẳng phải chỉ gọi một tiếng 'cậu' thôi sao? Có cần khen quá mức như thế không?"Cậu à, cậu đừng nói thế, cháu ngại lắm." Trán tôi xuất hiện ba vạch đen, miệng vừa e thẹn vừa ngọt ngào cười đáp lại, nỗ lực bày ra bộ dạng vừa đoan trang vừa đáng tổng tỏ ra rất thích, nụ cười trên gương mặt ông càng tươi tắn, "Cháu và con gái cậu không hơn kém nhau là bao, cậu và bố cháu cũng qua lại rất thân thiết, bây giờ cháu lại ở cạnh Tự Sâm, nói ra thì chúng ta cũng xem như người một nhà rồi. Cháu cứ ở đây học hỏi, yên tâm làm việc, có vấn đề hoặc khó khăn gì cứ việc tìm đến cậu.""Vâng, cám ơn cậu rất nhiều." Tôi thân thiết và lễ phép trả lời, nụ cười tươi rói không chê vào đâu
Thịnh Viễn do ông nội Thịnh Tiên Dân một tay tạo dựng nên, từ một tiệm nhỏ ban đầu phát triển thành tập đoàn quy mô lớn vang danh trong giới như ngày hôm nay. Thịnh Hưng Thành có hai con trai một con gái, sau khi con cái trưởng thành, ông chia một số cổ phần của mình cho con, nhưng ông vẫn là cổ đông lớn nhất, đích thân nắm hết toàn bộ mọi việc của Thịnh nội của Lâm Tự Sâm là Lâm Quốc Đống thời niên thiếu đã theo Thịnh Hưng Thành lập nghiệp, có công lao rất lớn trong việc phát triển công ty. Lâm Quốc Đống có 10% cổ phần Thịnh Viễn, ông cũng là cổ đông duy nhất không trong dòng họ Thịnh. Cha của Lâm Tự Sâm là con trai độc nhất của Lâm Quốc Đống, sau khi Lâm Quốc Đống qua đời đã thừa hưởng 10% cổ mẹ Lâm Tự Sâm tuy lớn lên trong gia đình làm ăn buôn bán nhưng bẩm sinh có một vẻ thư sinh nho nhã rất riêng, bây giờ đều là giáo sư đại học, bình thường trừ việc giảng dạy nghiên cứu ra thì chỉ cùng bạn bè đi du ngoạn, chuyện của Thịnh Viễn họ chưa từng quan tâm. Lâm Tự Sâm sau khi bị tai nạn xe cộ đã được cha mẹ chuyển giao phần lớn cổ phần, vì thế bây giờ anh cũng là một trong những quản lý cấp cao của Thịnh là toàn bộ những hiểu biết trước đây của tôi về Thịnh Viễn và tình hình của Thịnh gia. Sáng sớm mùng 11, tôi cùng Lâm Tự Sâm đến Thịnh tiết hôm đó rất đẹp, kiến trúc toàn bộ bằng kính của Thịnh Viễn phản xạ ánh nắng chói chang, nam nữ ăn vận chỉn chu ra ra vào vào liên tục qua cánh cửa mạ vàng. Tôi nắm tay Lâm Tự Sâm đứng bên dưới tòa nhà, nghĩ đến đây sẽ là nơi mình và Lâm Tự Sâm ở bên nhau cả ngày, tòa nhà vốn lạnh lùng thô kệch trong phút chốc dường như cũng trở nên tràn ngập sinh khí và hy Tự Sâm nói về nửa năm công tác của tôi ở Tô Châu, tài vụ và một số quản lý bước đầu nắm được tình hình, bắt đầu tiếp xúc với nội dung quản lý tập đoàn với tầng lớp cao hơn, vì thế lần này anh sắp xếp cho tôi làm ở bộ phận trợ lý tổng giám đốc. Anh nói chức vụ này tôi có thể tham gia những cuộc họp cổ đông ở công ty, mà cũng có thể trợ giúp tổng giám đốc quản lý nghiệp vụ các bộ phận khác, khi ở vị trí này tôi có thể tiếp xúc với tất cả những nhân vật chủ chốt và nghiệp vụ trong công ty, là vị trí có lợi nhất, có thể rèn giũa tôi nhất mà anh có thể nghĩ rất hài lòng với sự sắp xếp của anh, vô cùng mong đợi về nghề trợ lý tổng giám đốc của tập đoàn lớn thế vào Thịnh Viễn, đầu tiên Lâm Tự Sâm đưa tôi đến ra mắt ở phòng tổng giám đốc. Tổng giám đốc là cậu của anh – Thịnh Vu Huy, truyền thông bảo rằng người này cực kỳ tinh anh, mẫn cán, tác phong nhanh nhẹn, nói một là một hai là hai, thường cho người ta cảm giác cực kỳ mạnh mẽ và lạnh lùng. Tôi vốn rất căng thẳng, ai ngờ khi Thịnh tổng nhìn thấy tôi đã rất chủ động và nhiệt tình chào hỏi, bảo tôi ngồi xuống rồi đích thân rót trà, sự nhiệt tình đó hoàn toàn khác hẳn với hình tượng lạnh lùng tàn nhẫn mà truyền thông đưa tin, thực sự khiến tôi ngạc nhiên quá với sự nhiệt tình đó, tôi hơi ngại ngùng, nhưng ông vô cùng tự nhiên nói về tình hình các phòng ban trong công ty, và cả nội dung công tác chủ yếu sau này của tôi, còn vô cùng chu đáo nói tôi biết rằng quán ăn Tây nào ở gần đây có món ăn ngon, quán ăn Trung nào hợp khẩu vị, nếu thức ăn ở công ty không quen ăn thì có thể đến đó ăn, sự thân mật chu đáo đó khiến tôi mừng rỡ vô bước ra khỏi văn phòng, tôi nói với Lâm Tự Sâm "Lời đồn đại hại chết người ta, ai bảo tổng giám đốc lạnh lẽo vô tình chứ, rõ ràng là ông chú hàng xóm thân thiết dí dỏm mà." Lâm Tự Sâm mỉm cười, nhưng không trả lời đó tôi lại được Lâm Tự Sâm đưa đi một vòng các phòng ban, đương nhiên người tôi gặp toàn là trưởng phòng, quản lý, ở chức vụ này, những nhân viên cấp dưới hình như không cần tiếp xúc. Nhưng tập đoàn lớn như Thịnh Viễn mà cấp quản lý có tới mấy chục người, tôi đi giày cao gót diễu qua lại từng phòng, vừa cười vừa trò chuyện suốt cả ngày mệt không thể tả. Cuối cùng chờ tới giờ tan sở, tôi có thể chăm sóc cho cái bụng đói đã kêu ầm ĩ hơn cả tiếng đồng hồ của mình. Lâm Tự Sâm đi lấy xe, còn tôi đứng chờ anh ở cửa."Hy Quang? Là cậu thật sao?" Lúc tôi đứng buồn chán ở cửa, suy nghĩ vẩn vơ thì một giọng nói vang lên từ phía sau. Tôi quay lại, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Diệp Dung. Nụ cười tươi rạng rỡ, cứ như nhìn thấy tôi cô ta thực sự vui mừng vậy."Dung Dung, lâu quá không gặp." Tôi cũng mỉm cười chào, biết rằng quay về Thịnh Viễn sẽ không tránh khỏi chạm mặt, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy. Tòa nhà Thịnh Viễn mấy ngàn nhân viên, có những người e rằng làm việc mấy năm tới lúc nghỉ việc cũng chưa chắc gặp được, nhưng tôi lại nhìn thấy cô ta ngay trong ngày đầu tiên đi làm, thật không rõ là nghiệt duyên nào đưa đẩy."Đúng là lâu quá không gặp, liên hoan hồi Tết cậu cũng không đến, cậu có biết mọi người đều rất nhớ cậu không?" Diệp Dung bước tới kéo tay tôi, thân mật nói, cứ như tôi thật sự là bạn bè tốt làm cô ta ngày đêm mong nhớ không biết tiếp tục diễn kịch với cô ta, nên chỉ cười mà không nói, hy vọng cô ta nhanh chóng buông tha tôi, nhanh chóng kết thúc màn kịch gặp lại nhau "mừng rỡ kích động" bất ngờ này, sau đó đôi bên không liên quan gì nhau nữa."Hy Quang, chẳng phải cậu đang đi làm ở Tô Châu sao? Sao lại ở đây?" Diệp Dung mặc kệ sự im lặng của tôi, đổi chủ đề, giọng nói vẫn thân mật vô cùng."Tớ đi làm ở đây." Tôi vẫn mỉm cười, khách sáo và lịch sự, nhưng giọng nói đã có vẻ bực bội."Gì cơ?" Mặt Diệp Dung tràn ngập vẻ sững sờ không dám tin. "Sao cậu... Trang Tự, anh đến rồi hả?" Sắc mặt Diệp Dung từ kinh ngạc chuyển sang mừng rỡ, nhảy nhót vượt qua tôi xuống bậc thang, bỏ lại mình tôi đờ đẫn đứng ở cửa Thịnh Viễn kẻ qua người bao lâu rồi, khi lại nghe cái tên "Trang Tự", tôi vẫn có một cảm giác không chân thực như kiểu thời gian không gian lẫn lộn. Từng cảnh tượng hôm đó ở hành lang mà tôi đã ngỡ trôi xa lắm rồi, bỗng dưng lại tràn ngập đầu óc như nước lũ, tất cả đều rõ rệt cứ như mới chỉ là hôm lòng tôi bỗng thấy sợ hãi, tôi tưởng mình đã thờ ơ từ lâu, nhưng Trang Tự đứng ngay dưới bậc thềm, sau lưng tôi, tôi lại không dám nhìn anh, tôi vẫn sợ nhìn thấy anh. Lúc này, tôi thật sự hy vọng mình có thể đứng quay lưng lại với anh như thế này, đợi anh đi rồi sau đó giả vờ như chưa từng gặp gỡ."Nhiếp Hy Quang", giọng nói xa vời nhưng quen thuộc vang lên, tôi biết mình không còn cơ hội trốn chạy nào nữa."Trang Tự, chào cậu, lâu quá không gặp." Tôi quay lại, dùng nụ cười nhã nhặn nhất để che giấu nỗi hoảng tới sáu giờ mà trời đã tối, chiếc xe của Lâm Tự Sâm đưa tôi lao vun vút trên cao tốc trong bóng của Lâm Tự Sâm ở Thượng Hải có rất nhiều xe, nhưng tôi lại thích mỗi chiếc xe đua Maserati màu đen này. Cứ cảm giác nó có một khí chất rất riêng, rất duy mỹ, hoa lệ nhưng lại thanh lịch, khiêm tốn. Nó chưa từng cạnh tranh về mặt tốc độ, động cơ... nhưng lại có một khí chất lịch thiệp thoát tục, khiến người ta không thể coi thường, không dám đùa cứ nghĩ rằng đó chính là Lâm Tự Sâm mà tôi quen, tôi thích dáng vẻ anh lái con ngựa nhỏ này, rất hài hòa, yên tĩnh, khiến người ta dễ dàng quên hết những nỗi niềm không vui của thế này Lâm Tự Sâm đang lái con ngựa nhỏ mà tôi thích nhất, xuyên qua con đường Thượng Hải rộng rãi yên tĩnh, nhiệt độ trong xe rất vừa vặn, âm nhạc nhẹ nhàng lơ đãng vang lên bên tai. Đó là sự thoải mái mà trước khi tôi hài lòng nhất, lúc này lại chẳng có tâm tư đâu mà trải nghiệm. Tôi mệt mỏi dựa vào lưng ghế, nhìn những tòa nhà đèn đuốc sáng choang hiện lên trong tầm mắt rồi vụt biến mất, tâm trạng rối khi ở bên Lâm Tự Sâm, tôi luôn cố ý ép mình không được nhớ người ấy, trốn tránh mọi người và tin tức có liên quan đến anh. Nhưng một cảnh tượng nào đó, một tích tắc nào đó vẫn khiến tôi chợt nhớ đến anh, sau đó nỗi nhớ nhung khó mà kiềm chế lại dâng tự nhủ rằng tôi yêu Lâm Tự Sâm, Trang Tự đã là quá khứ từ lâu rồi. Thực tế thì Lâm Tự Sâm cũng đã thành công chiếm được trái tim tôi, trở thành toàn bộ cuộc sống của tôi. Nhưng phải thừa nhận là, ở nơi sâu thẳm trong trái tim vẫn có một sự mong chờ ích kỷ về chuyện gặp lại Trang đêm tối tĩnh lặng, tôi thường nghĩ, ngược xuôi ngang dọc, đến nay chúng tôi cũng đã tìm thấy nơi chốn trở về của riêng mình. Từ trước tuy có những hiểu lầm và không vui, nhưng cuối cùng đã yên bề, đôi bên đã có kết cuộc tốt đẹp tôi đã từng yêu anh, không oán không hận, trong lòng anh cho dù chưa từng có tôi, nhưng khi nhớ về quãng thời gian ấy, chắc cũng thấy ấm áp và tươi thì dù chúng tôi không thể là bạn bè, thì khi gặp lại cũng nên nhìn nhau mỉm cười, khẽ nói câu "Lâu quá không gặp". Như vậy, chắc cũng là rất tốt đẹp phải do tôi ngụy trang quá tốt nên vẻ mặt Trang Tự có một tích tắc đờ đẫn. Tôi chú ý thấy sau lưng anh có một chiếc Audi đen, từ góc độ của tôi nhìn sang, trần xe rất cao rộng, thân xe có đường nét rất đẹp, nhìn chiếc xe toát lên một khí thế bá đạo, hoành tráng. Đọc tin tức trong nhóm bạn bè, tôi đã biết công ty thưởng cho anh chiếc Audi này vì thành tích vượt trội của Trang Tự, nhưng khi thực sự nhìn thấy, trong lòng vẫn có cảm giác khó tả. Trong ấn tượng của tôi, tuy Trang Tự rất xuất sắc về mọi mặt, nhưng lại có tính cách cực kỳ lãnh đạm, không tranh chấp với đời, bây giờ lại lăn lộn trong giới hạng A, chỉ nửa năm đã vượt qua hết thảy, không biết đã bỏ ra bao nỗ lực vất vả, kinh qua bao nhọc nhằn khiến anh phải đau khổ."Dung Dung nói, cậu đi làm ở đây?" Trang Tự hỏi, anh nhìn thẳng vào tôi, hỏi bằng một giọng nghi ngại nhưng mang vẻ dò đoán."Ừ", tôi vẫn chưa thoát khỏi vẻ cảm thương kỳ lạ ban nãy, trả lời anh với vẻ hụt hẫng."Thế thì chúc mừng Nhiếp tiểu thư, cuối cùng đã tìm thấy phiếu cơm cả đời, sau này không lo âu gì nữa.""..." Một câu nói đã đánh tan mọi thương cảm và xót xa trong tôi. Quả nhiên là Trang Tự, mạnh mẽ đến mức hoàn toàn không cần sự thương xót và đồng cảm của bất cứ ai. Trước kia nói tôi là ký sinh trùng của bố mẹ, bây giờ lại ám chỉ tôi bám đại gia, trải qua bao chuyện mà anh vẫn hà khắc với tôi, không hề thay cảm thấy giận dữ, nhưng trong một khắc lại không biết nói gì để phản kích, chỉ im lặng đứng đó. Có lẽ tôi cũng bị anh mỉa mai quen rồi, bây giờ cũng không muốn giải thích gì, chỉ muốn anh mau chóng đưa Dung Dung của anh đi xa, hai người ấy tôi chỉ mong sau này không bao giờ gặp Trang Tự lại không làm theo ý tôi, anh đứng đó, nhìn chằm chằm tôi không chút che giấu, cũng không nói gì, chỉ im lặng giống tôi, cực kỳ nhẫn nại nhìn tôi, cứ như đang chờ tôi lên tiếng. Nhưng tôi có thể nói gì? Không lẽ anh còn mong tôi sẽ tự kiểm điểm trước mặt anh?Tôi thực không rõ rốt cuộc anh có ý gì, nhất định phải hùng hồn ép người như thế, nhìn tôi câm nín và rồi hổ thẹn, bày ra mọi sự tủi nhục mới cam lòng hay sao?Tôi rất muộn phiền, không muốn ở lại đây phút nào nữa. May là điện thoại của Lâm Tự Sâm đã đến, anh nói bên này kẹt xe không đến được, bảo tôi đi vòng qua đường kia đến chỗ như bám được ngọn cỏ cứu mạng, vẻ mặt vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh và lịch sự cáo từ Trang Tự và Diệp Dung "Xin lỗi, người yêu mình bảo mình sang đó, đi trước nhé, hôm khác lại nói chuyện." Miệng nói hôm khác nói chuyện mà trong lòng lại nghĩ, đừng bao giờ gặp lẽ là ảo giác, tôi nhìn thấy ánh mắt Trang Tự vụt tối xuống, khóe môi giật giật như đang mỉa mai. Tôi mệt mỏi quá rồi, không muốn suy đoán sự thay đổi tâm lý phức tạp của anh nữa, quay lưng vội vã rời khỏi cái nơi đau buồn
Học kỳ thứ 2 năm tư ấy, là thời kỳ khó khăn nhất tôi phải trải qua trong quãng thời gian học đại học. Ngày hội tuyển dụng liên tiếp, đủ loại phỏng vấn chồng chất, luận văn phản biện đau đầu phiền phức, lại còn một loạt tiệc chia tay “không say không về”…Tất cả chỉ có thể dùng “rối loạn” để đễn tả, mà mỗi người lại giống như một con quay không ngừng, không tự chủ được cứ mãi xoay tròn. Cho đến tận khoảnh khắc phải dừng lại. Tối ngày hai mươi ba tháng sáu, A Phân, bạn giường trên của tôi, trở thành người đầu tiên chia tay Nam Kinh. Cô ấy đi Hạ Môn, một nơi cách rất xa, tôi chỉ biết tên nơi ấy. Tôi chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày, tôi sẽ khóc, đuổi theo tàu hỏa đang rời đi, cho đến khi tàu rít gào tăng tốc và đi mất. Tôi vẫn luôn là một đứa trẻ hạnh phúc khỏe mạnh. Tôi vẫn chưa thật sự hiểu được ly biệt. Cho đến giờ khắc này. Về sau, chúng tôi có thể sẽ không gặp lại nhau nữa. Về sau, chúng tôi dù có gặp lại nhau, cũng chỉ có thể gặp một lúc, rồi lại phải chia tay. Biết đâu chúng tôi lúc đó sẽ không đau lòng như bây giờ, bởi vì chúng tôi đã không còn quan trọng với nhau, hoặc vì chúng tôi đã trở nên mạnh mẽ. Nhưng mà giờ này khắc này, bạn phải đi rồi, tôi chỉ có thể ở sân ga, vừa đi vừa khóc. Tạm biệt nhé, tuổi thanh xuân cuối cùng của chúng tôi. Chúng tôi đã không còn có thể sống như những đứa trẻ. Chúng tôi đã tốt nghiệp rồi. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Tôi như ánh dương rạng rỡ Cố Mạn Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh Cố Mạn Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ Quyển Thượng Cố Mạn Thiếu Niên Tuyệt Sắc Cố Mạn Anh Sẽ Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Cố Mạn Sam Sam Đến Đây Ăn Nè! Cố Mạn
Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ là truyện đứng thứ 69 trong top 100 bán chạy năm 2014.“Lời xin lỗi không nên có nhất trên thế giới này, chính là xin lỗi vì tình yêu của chính mình.”Tôi Như Ánh Dương Rạng Rỡ là tác phẩm mới nhất của Cố Mạn, tác giả của những tiểu thuyết ăn khách tại Việt Nam trong thời gian vừa qua "Bên Nhau Trọn Đời", "Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên", "Sam Sam Đến Đây Ăn Nào".Một câu chuyện mang đậm phong cách lãng mạn nhẹ nhàng và khó quên của Cố Mạn, những cung bậc tinh tế trong tình yêu được tác giả đưa vào câu chuyện một cách khéo léo, người đọc có cảm giác như hòa cùng nhân vật chính trải nghiệm qua những thăng trầm trong tình cảm của với các độc giả yêu thích truyện của Cố Mạn, chính lối hành văn nhẹ nhàng, hài hước mà không kém phần sâu sắc của tác giả là yếu tố hấp dẫn người đọc ngay từ những trang văn đầu tiên. Tôi như ánh dương rạng rỡ là một trong những tác phẩm mang đầy sức cuốn hút như thế của Cố vật nữ chính Nhiếp Hy Quang với biệt danh Dưa Hấu là một cô gái với vẻ ngoài mềm mại, dịu dàng nhưng bên trong lại rất cá tính và mạnh mẽ. Đối với Dưa Hấu, hạnh phúc đơn giản là những điều bình dị và gần gũi trong cuộc sống. Sinh ra trong một gia đình khá giả nhưng gia đình cô cũng không hạnh phúc khi bố cô lại yêu một người phụ nữ yêu mà Dưa Hấu dànhcho Trang Tự không ủy mị mà trầm lặng, ấm áp. Trang Tự là một nhận vật nam chứa đầy mâu thuẫn. Anh ta yêu Dưa Hấu nhưng lại để mặc cô hiểu lầm chuyện mình với Dung Dung mà không một lời giải thích. Trong khi đó, anh chàng Lâm Tự Sâm lại xuất hiện với một tư thái hoàn toàn khác. Mạnh mẽ và tràn đầy quyết đoán, anh công khai tình cảm mình dành cho Dưa Hấu, bảo vệ và luôn đứng về phía cô bất cứ lúc nào “Anh đợi em tặng anh một vầng dương rạng rỡ”.Cố Mạn đã đem đến cho độc giả một tác phẩm tuyệt vời với cách xây dựng hình ảnh, tính cách nhân vật đầy cá tính.
tôi như ánh dương rực rỡ quyển hạ