tình yêu thế tục

Trong mối quan hệ tình cảm của các em có lẽ cũng còn nhiều điều không hài lòng về nhau. Nhưng điều khiến em khó chịu và nặng lòng suy nghĩ có nên tiếp tục tình yêu này hay không là tính cách thô lỗ, hay chửi thề, văng tục của bạn trai em. Thực tế, việc chửi thề, văng Tỷ phú giàu nhất thế giới Elon Musk (Ảnh: Getty). "Mặc dù Starlink vẫn thua lỗ và các công ty khác đang nhận được hàng tỷ USD tiền thuế, chúng tôi sẽ tiếp tục tài trợ miễn phí cho chính phủ Ukraine", tỷ phú Musk viết trên Twitter ngày 15/10. Nữ sinh văng tục với thầy giáo trong lớp học . Khánh Hòa Nữ sinh lớp 12 dùng từ ngữ tục tĩu đôi co với giáo viên trong lớp, thầy giáo cũng gọi học trò là "mày" và mắng là "bố láo".. Ông Hà Văn Thọ, Hiệu trưởng trường THPT Nguyễn Chí Thanh, thị xã Ninh Hòa, hôm nay xác nhận sự việc xảy ra tại trường hôm 13/10. Nhưng bạn ơi, tình yêu không phải như vậy, tình yêu cần sự rõ ràng và chỉ có 2 đáp án: yêu hoặc không yêu. Chuyện tình yêu luôn bị cảm xúc chi phối, chính vì thế chúng ta dễ dàng bị xoay như chong chóng, trở thành con rối lúc nào không hay, không hiểu bản thân muốn gì Tục Ngữ Về Tình Yêu Nam Nữ. SCR.VN tổng hợp những câu tục ngữ về tình yêu nam nữ đôi lứa yêu nhau khá thông dụngsau: Có yêu thời nói rằng yêu. Chẳng yêu, thì nói một điều cho xong. Làm chi dở đục, dở trong. Lờ đờ như nước cho lòng chẳng an. Có thương mình cắt tóc Vợ và chồng yêu cầu công nhận thuận tình ly hôn. Thẩm quyền công nhận thuận tình ly hôn. Thứ nhất, thẩm quyền theo vụ việc: căn cứ Khoản 2, Điều 29 Bộ luật Tố tụng dân sự 2015 (BLTTDS 2015); Tòa án có thẩm quyền giải quyết yêu cầu công nhận thuận tình ly hôn. Thứ hai, thẩm quyền theo cấp Tòa án: căn cứ Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Tác giả Trì Tổng TraThể loại Đam MỹNguồn WattpadVNTrạng thái FullSố chương 48Ngày đăng 12 tháng trướcCập nhật 12 tháng trước Trong truyện Tình Yêu Thế Tục của tác giả Trì Tổng Tra, câu chuyện xoay quanh một chàng trai thẳng tính, không cảm nhận được tình cảm của người thụ. Thụ lại là một người lịch sự, văn nhã và dễ gần. Họ gặp nhau khi chàng trai đi làm việc... tại cửa hàng lẩu cay do thụ quản lý. Mặc dù họ có sự khác biệt đáng kể về độ tuổi và tính cách, nhưng chàng trai vẫn không thể rời xa người thụ, vì cảm nhận được sự quan tâm và chiếu cố của họ. Vấn đề là, chàng trai đã hơn ba mươi tuổi, gấp đôi tuổi của người thụ. Điều này khiến anh ta băn khoăn và lo câu nói đầy ẩn ý trong truyện là “Hắn vẫn luôn bị nhốt trong ngày mưa đó. Đến nay chưa từng rời đi.” Điều đó cho thấy tình cảm không thể dứt được, bất chấp những khó khăn và sự khác biệt trong độ tuổi và tính bạn cảm thấy thích câu chuyện này, bạn có thể đọc thêm các tác phẩm khác của Trì Tổng Tra như Người Ấy Không Yêu Tôi hay Hàn Viễn. Tác giả Trì Tổng Tra Edit Cánh Cụt Sau khi thụ uống xong canh cá một mình thì nhận được một cuộc gọi. Mối tình đầu gọi cho anh, lúc này thanh âm bên kia đã yên tĩnh hơn. “Cậu muốn tới đây không?” Mối tình đầu mở miệng, là một vấn đề khiến thụ phải sửng sốt. Chưa chờ thụ trả lời, mối tình đầu đã giải thích “Hôm nay là sinh nhật Lưu Giai, lần trước cậu đã gặp cô ấy ở dưới lầu công ty tôi.” Thụ nhớ tới vị nữ sĩ kia, rất xinh đẹp và lộng lẫy, khi trước cậu cho rằng cô ấy cùng mối tình đầu là một đôi. Mối tình đầu “Lưu Giai mời cậu tới, nếu cậu thật sự không muốn tới thì tôi giúp cậu từ chối.” Nghĩ đến tính cách quá mức nhiệt tình của Lưu Giai lần trước, thụ cho rằng đối phương nghe thấy cuộc gọi giữa cậu cùng mối tình đầu, cho nên thuận thế đưa ra lời mời, cũng hoàn toàn là chuyện có khả năng. Chắc hẳn mối tình đầu cảm thấy với tính cách của anh, sẽ không thích mấy chuyện sôi động kiểu này, cho nên đưa ra lời giúp anh từ chối. Có lẽ do trong nhà trống rỗng, quá lạnh, hoặc là canh cá thật sự khó uống, thụ gấp gáp muốn ăn thứ gì đó nóng. Cậu đã đồng ý, mối tình đầu chưa nói gì, sau khi cho cậu địa chỉ xong thì kết thúc cuộc trò chuyện. Thụ đi qua đi lại trong nhà, cuối cùng thay áo sơ mi cùng quần tây sạch sẽ, dùng thêm cả sáp vuốt tóc để vuốt bộ tóc quá dài ra sau đầu. Không phải là anh không biết chăm chút cho bản thân, chỉ là ngày thường công việc làm ăn quá bận rộn, không có thời gian nhàn hạ. Hiện tại anh tham dự sinh nhật Lưu Giai với tư cách là bạn của mối tình đầu, dù có như nào thì cũng không thể quá thất lễ. Sau khi dọn dẹp đơn giản, thụ lại cân nhắc chọn quà. Lúc này dường như mối tình đầu đoán được suy nghĩ của anh nên nhắn qua WeChat rằng không cần mua quà đâu, mang một bó hoa tới là được. Sau khi thụ tới hội sở mà mối tình đầu gửi, mới phát hiện quy mô của buổi tiệc sinh nhật này thật sự rất lớn. Bể bơi âm hưởng, rượu champagne ngon. Tới nơi rồi gọi điện cho mối tình đầu, chỉ vì ở đây thật sự quá nhiều người, nên anh mới không vào tìm. Sau khi mối tình đầu hỏi chỗ anh đang thì bảo anh đứng im đừng nhúc nhích. Chưa được bao lâu, mối tình đầu đã xuất hiện ở trước mặt anh, khi thấy anh thì rõ ràng hắn đã ngây ngẩn cả người. Thụ cười thẹn thùng, giơ hoa trong tay “Tôi mới mua một bó đó, đẹp không?” Mối tình đầu nhìn hoa, không hiểu tại sao mà có vẻ như hắn không vui lắm, ừ một tiếng, xoay người trở về, đưa thụ đi vào. Lưu Giai là nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật, đã hơi say. Thấy thụ tới thì rất vui vẻ tiến lên, thân thiết mà bắt tay anh, kéo anh đến trên sô pha “Lương Thiên, anh tới rồi.” Anh với Lưu Giai còn chưa gặp nhau được vài lần, tuy sự quen thuộc của đối phương không đến mức làm anh xấu hổ, nhưng vẫn có gì đó không được tự nhiên. Nhưng anh vẫn đưa hoa cho đối phương, Lưu Giai ôm hoa, ngọt ngào mà nói tiếng cảm ơn. Mối tình đầu vừa định ngồi ở bên cạnh thụ, Lưu Giai đã ngửa đầu nói “Anh đi lấy đồ ăn cùng bánh kem cho Lương Thiên đi.” Mối tình đầu bất đắc dĩ nhìn cô một cái, đứng dậy rời đi. Lưu Giai giữ được thụ, thần bí hỏi “Anh là bạn học của anh họ tôi nhỉ.” Lúc này thụ mới hiểu ra, mối quan hệ thật sự giữa Lưu Giai cùng mối tình đầu. Vừa mới gật đầu, Lưu Giai lại hỏi “Là bạn học đại học ạ?” “Cấp ba.” Thụ nói. Lưu Giai à một tiếng, rất thất vọng nói “Em còn tưởng anh là bạn thời đại học, vậy chắc chắn anh không biết Chu Ý rồi.” “Chu Ý là ai?” Thụ hỏi. Lưu Giai hóng hớt chớp chớp mắt “Người yêu cũ của anh em đó.” “Là người yêu cũ nhớ mãi không quên, khó có thể quên được.” Edit Cánh CụtNgẩn người ngồi trên xe máy, trời mưa quá cứ như vậy thì quần áo sẽ ướt đẫm, cũng dễ bị anh của hiện tại, không có tư cách để sạch nước mắt trên mặt, kéo chặt khoá kéo của áo gió, thụ chuẩn bị lái xe rời đi, cũng định sau này sẽ không tới đây này có một chiếc xe chậm rãi dừng bên cạnh, cửa sổ xe hạ xuống, khuôn mặt của mối tình đầu xuất hiện ở sau cửa gái váy đỏ ban nãy cũng đang nghi hoặc ngồi ở chỗ phó lái, thoạt nhìn cũng không hiểu tại sao mối tình đầu đột ngột dừng tình đầu nhìn thụ đến áo mưa cũng không mặc, trầm giọng nói “Cậu tới đây làm gì?”Từ sau khi bố xảy ra chuyện, thụ đã phải trải qua rất nhiều lúc khó khăn, lại nhận ra cuộc sống còn tàn nhẫn hơn so với những gì anh tưởng có thời điểm khó khăn hơn, ví như hiện “Tôi tới đưa cơm hộp.”Mối tình đầu không nói gì, nữ sinh liền nói “Chử Thiện, là người quen của anh à? Hay là để anh ấy lên xe trước đi, cảm giác trời mưa càng lúc càng lớn.”Thụ mau chóng nói “Không cần không cần, không sao đâu.”Nữ sinh hào phóng cười nói “Đã trễ thế này rồi, anh dầm mưa lái xe cũng nguy hiểm, nếu là bạn của Chử Thiện thì để chúng tôi tiễn anh một đoạn đường nhé.”Thụ nhìn mối tình đầu, xem sắc mặt của đối tình đầu không bày tỏ ý tới những lời nghe được ban nãy, rằng hai người này sẽ lập tức đi chọn thức thời thì bây giờ sẽ bảo là phải đi, nhưng khi nhìn khuôn mặt của mối tình đầu, lời từ chối vẫn không thể thốt anh không hạ quyết định, mối tình đầu nói “Nơi đây không thể dừng xe, nếu cậu muốn lên thì mau chút.”Cho đến khi vào xe, nhìn thấy quần áo của mình làm ướt ghế dựa, thụ vẫn không thể lấy lại tinh thể tin được, thế mà anh thật sự lên anh lại không có mắt đến mức đấy, lại mặt dày vô sỉ đến vậy, đúng là hếch mũi lên trời rồi vào chạy được một nửa, nữ sinh đột nhiên nhận được một cuộc gọi là có việc gấp, để mối tình đầu đưa cô đến một khi mối tình đầu đưa cô tới, nữ sinh rời đi, trong xe im gian nan, thụ mở miệng nói “Ngại quá, quấy rầy mọi người rồi.”Mối tình đầu đỡ tay lái, nhìn thụ qua gương “Nếu cảm thấy mình làm phiền người khác thì không nên lên xe nhỉ.”Lời này thật sự chạnh lòng, thụ nắm chặt đôi tay, uất ức mà gục đầu xuống “Rất xin lỗi.”Mối tình đầu nói ra một câu hờn dỗi “Nói lại địa chỉ của cậu đi, ban nãy tôi không nghe rõ.”Sau khi thụ nói xong địa chỉ, mối tình đầu lại tiếp tục khởi động dự mãi, thụ vẫn nói “Vị tiểu thư ban nãy có quan hệ gì với anh thế?”Mối tình đầu “Không liên quan đến cậu.”Thụ nhịn sự khó chịu trong lòng, tiếp tục nói “Trông cô ấy có vẻ không tệ, nếu hai người là người yêu, vậy anh không nên……”Sau khi nói xong, thụ lại cảm thấy mình không có tư cách để nói mối tình nghĩ, nếu mối tình đầu thật sự ở bên vị tiểu thư này, cũng không nên tới quán bar tìm tình một tình đầu hiểu ý trong lời nói của anh, nhưng lại cười “Không ngờ được cậu sẽ để ý chuyện như này đấy.”Sắc mặt thụ trắng bệch, dường như anh đoán được mối tình đầu sẽ nói nhiên, mối tình đầu chậm rãi nói “Chẳng phải cậu cũng thích ngoại tình hay sao?”“Có tư cách gì nói tôi?” Tác giả Trì Tổng Tra Edit Cánh Cụt Mối tình đầu yên lặng nhìn anh, sau một lúc lâu mới nói “Bây giờ em có đang tỉnh táo không?” Thụ nhấp môi cười cười, hơi thẹn thùng “Chỉ là bia thôi, không say đâu.” Tuy rằng hơi say, cũng đã nói lời xúc động ra rồi. Nhưng câu trả lời của mối tình đầu cũng phần nào khiến anh phục hồi tinh thần lại, bọn họ mới ở bên nhau chưa được bao lâu, là do anh nóng vội. Nói là hối hận thì không đúng bằng thời cơ hiện tại chưa quá ổn. Tùy tiện đưa ra một lựa chọn trọng đại ảnh hưởng tới cuộc đời, bị từ chối cũng không kỳ quái. “Xin lỗi.” “Được.” Cùng vang lên với lời xin lỗi của thụ, là câu trả lời của mối tình đầu. Hắn nói được. Thụ đã suy nghĩ xem nên bỏ qua đề tài này như nào, rồi lại làm cách gì để khiến cho bầu không khí giữa hai người đừng xấu hổ quá. Lại không nghĩ rằng mối tình đầu sẽ đồng ý. Thụ ngơ ngẩn mà nhìn mối tình đầu một hồi lâu, nhịn không được cười cười “Bây giờ còn chưa được.” Mối tình đầu nhíu mày nói “Vì sao?” Giống như hắn thật sự định đi đăng kí kết hôn ngay sau khi thụ nói ra. Hiện tại không như mong muốn, cho nên không mấy vui vẻ. Thụ lại nhịn không được hôn lên khuôn mặt của mối tình đầu “Tóm lại là hiện tại không thích hợp.” Vì sao không thích hợp? Vấn đề này hiển nhiên đã khiến mối tình đầu bối rối suốt một ngày. Cho đến lúc tối nằm trên giường dân túc, mối tình đầu vẫn đang tự hỏi vấn đề này. Sau khi thụ tắm rửa xong rồi ra ngoài, đang lau cái đầu ướt sũng thì thấy hình ảnh mối tình đầu ngồi ở mép giường nhíu mày trầm tư. “Làm sao vậy?” Thụ đi qua. Anh mặc mỗi cái áo sơmi, nhiệt độ máy sưởi vừa đủ, nên nửa người dưới anh chỉ mặc một cái quần đùi. Lộ ra đầu gối cùng mắt cá chân hồng nhạt. Anh lo lắng mà đi tới trước mặt mối tình đầu, bị mối tình đầu nắm lấy cổ tay, kéo về phía tatami. Tatami sẽ không phát ra âm thanh khi đong đưa. Thụ cố gắng bụm miệng lại, nín nhịn hết mọi tiếng rên. Đuôi mắt anh ửng hồng, rất nhanh thôi cơ thể đã ra mồ hôi, sự nhẫn nại đã phóng đại cơn khoái cảm vô hạn. Vào thời khắc đỉnh điểm đó, anh cào tới mức mối tình đầu kêu lên một tiếng trầm thấp, trước tiên phải kết thúc mọi thứ. Thụ mềm người mà ngã trên tatami, che lại cái bụng bị đau vì đâm mạnh mà thở phì phò. Mối tình đầu vẫn đè ở trên người anh, không rút ra, bướng bỉnh hỏi “Vì sao bây giờ không thích hợp?” Thụ không dám cử động, bởi vì vừa cử động là có thể dẫn đến một cuộc chiến mới. Mà anh còn chưa khôi phục thể lực, chỉ có thể nhẫn nại cảm giác khác thường trong cơ thể, nhỏ giọng nói “Là không thích hợp thôi……” Mối tình đầu ấn bụng anh, nơi đó hơi nhô lên, không phải độ cung mà hình thể mảnh khảnh của thụ nên có. Hắn dùng lực ấn xuống, nháy mắt đó đôi mắt thụ liền ướt “Đừng.” Mối tình đầu nhìn nơi đó, như suy tư gì mà nói “Có phải em có băn khoăn gì khác hay không?” “Em muốn có con à?” Mối tình đầu hỏi. Đề tài này biến chuyển quá nhanh khiến thụ không theo kịp. Anh hỏi lại “Anh muốn à?” Mối tình đầu lắc đầu “Không muốn lắm.” Thụ nhẹ nhàng thở ra “Em cũng không muốn.” Cái tay ấn bụng thụ của mối tình đầu chậm rãi di đến phía sau, đỡ lấy eo giúp thụ ngồi dậy. Thụ ôm bả vai mối tình đầu, nhẹ nhàng run rẩy. Vành tai anh đỏ bừng, bị mối tình đầu tra tấn đến nói không nên lời. Mối tình đầu nghĩ nghĩ lại nói “Nếu em sinh con thì anh sẽ muốn.” Sau khi thụ nghe xong, theo bản năng cơ thể xuất hiện phản ứng. Mối tình đầu cảm giác được chỗ kia chặt lại trong nháy mắt ấy “Em thích nghe mấy lời như này à?” Thụ nhắm chặt mắt, lỗ tai đỏ bừng lên. Mối tình đầu còn không buông tha anh, tiến đến bên tai anh nói. “Nếu em có thể mang thai, hẳn là phải có từ cấp ba rồi.” Là học sinh cấp ba, chưa kết hôn mà đã có thai. Nếu thế thì cũng chẳng học tiếp được nữa, chỉ có thể tạm nghỉ học về nhà sinh con, rồi phải trải qua kỳ bú sữa dài, cuối cùng trở lại vườn trường với cơ thể ngập tràn mùi sữa. Chương kết thúc Tác giả Trì Tổng Tra Edit Cánh Cụt Mối tình đầu ngơ ngác mà nhìn tấm thẻ ngân hàng kia một hồi, đầu tiên là cười, rồi sau đó nhíu mày đỡ trán nói “Sao em có thể khiến anh vừa cảm thấy đau lòng lại vừa cảm thấy buồn cười vậy.” Ý của việc nộp toàn bộ lương cho hắn đã rất rõ ràng. Thụ đang giao quyền quản lý tài chính cho vợ trong nhà. Tuy rằng “vợ” của thụ còn có tiền hơn thụ. Cho dù biết mối tình đầu sẽ đồng ý kết hôn, nhưng mãi mối tình đầu không nhận thẻ ngân hàng vẫn khiến anh sốt ruột hơn. “Mật mã là sinh nhật anh, hay là anh thích chuyển khoản hơn?” Thụ nói. Mối tình đầu bất đắc dĩ nói “Thật ra không cần như vậy.” Thụ cố chấp nói “Anh nhận lấy đi.” Mối tình đầu vẫn nhận lấy, lại nói tiếp “Cầu hôn đã để em làm rồi, hôn lễ hẳn là nên giao cho anh.” Mối tình đầu nói “Em đã đưa cho anh quản lý tiền tồi, còn dư tiền để làm hôn lễ sao?” Những lời này, trong lúc nhất thời đã làm thụ không thể phản bác. Khi thụ đang ngây người, mối tình đầu buông cà phê xuống, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn “Có phải em đã quên cái gì hay không?” Bước quan trọng nhất còn chưa được tiến hành. Lúc này thụ mới phản ứng lại, vội vàng lấy ra cái hộp nhung đã bị cậu nắm chặt tới mức thấm mồ hôi. Đây là đôi nhẫn tốt nhất cậu có thể mua trong năng lực của cậu, dù sao cũng phải giữ lại để tặng vợ khoản tiết kiệm. Nếu mối tình đầu không thích thì mua thêm đôi nhẫn kết hôn cũng không sao. Sau khi lấy nhẫn ra, thụ đi tới trước mặt mối tình đầu, hoảng loạn muốn quỳ một gối xuống đất. Sau đó cánh tay anh đã bị mối tình đầu nắm lấy, kéo đến trên người. Thụ không giữ được trọng tâm, mông ngồi lên đùi mối tình đầu. Nếu vừa rồi thụ chỉ hơi đỏ mặt, thì hiện tại đã rất xấu hổ. Không biết dàn nhạc giấu ở nơi nào mà âm nhạc đã ngừng nửa nhịp. Mối tình đầu cũng không chú ý tới việc âm thanh cung quanh tạm dừng, hắn bóp sau cổ thụ, định hôn đối phương. Hắn cho rằng ông chủ của nhà ăn đã cho mọi người đi hết. Thụ giãy giụa nói “Anh để em xuống trước đã! Nếu không……” Lời còn chưa dứt, Lưu Giai mặc váy ngắn bó sát người thổi cái loa nhỏ mở cửa ra, mang theo một đống người xông vào nơi cầu hôn. Vốn dĩ đang ồn ào mà sau khi nhìn thấy tư thế của thụ và mối tình đầu, tất cả đều khựng lại một giây. Sau đó thụ bỗng nhảy dựng lên từ đùi mối tình đầu, đầu gối còn đụng phải cái bàn, vang lên một tiếng lớn. Anh cầm nhẫn “Còn chưa đeo nhẫn đâu.” Lưu Giai không hổ là người giỏi khuấy động bầu không khí, nháy mắt đó lập tức cầm lấy microphone “Thế hiện tại để nhóm chúng tôi cùng quan sát cảnh trao nhẫn của cặp đôi này!” Âm thanh ồn ào đã làm giảm sự xấu hổ, máy quay phim quay hết mọi thứ lại. Vào theo sự dũng mãnh của đám người còn có bóng bay với đủ loại màu sắc. Mọi thứ khác xa với lúc thụ tập luyện, tay chân luống cuống, chóng mặt nhức đầu. Nhưng sự hạnh phúc của hôm đó phải nhiều hơn tất cả thời điểm. Kể cả đó không phải lần cầu hôn hoàn mỹ, nhưng cảm giác khi nhẫn xuyên qua ngón tay anh. Cả đời hứa hẹn dành cho mỗi tình đầu đã vòng ở nơi ngón áp út của anh. Cuối cùng mối tình đầu hôn lên môi anh, độ ấm cùng hơi thở quen thuộc đều khiến tất cả những điều gì chưa được hoàn mỹ đều trở nên hoàn mỹ tựa giấc mộng. Giống như giữa hè năm đó, khi thụ và mối tình đầu vẫn là học sinh cấp ba, cả hai cùng ngồi ở nhà ăn này, cùng ngồi bên một bàn cơm. Thụ gấp một tờ giấy, thắt một cái nơ, để mối tình đầu vươn ngón áp út ra. Anh lấy tờ giấy kia tròng lên ngón áp út của mối tình đầu. Mối tình đầu gỡ tờ giấy xuống, mở ra tờ giấy đã gấp. Mặt trên viết hai câu, là bí mật mà trong lòng cả hai đều hiểu rõ mà không nói ra. Lương Thiên 18 tuổi nói với Chử Thiện 18 tuổi rằng. Em thích anh, em biết anh cũng thích em. Cho nên chúng ta ở bên nhau được không? Mối tình đầu ôm lấy sau gáy thụ, cái nhẫn trên ngón áp út lóng lánh. Trước một giây hôn lấy đối phương, hắn nhẹ giọng nói. “Được.” Edit Cánh CụtCó một nhân thê thụ lớn tuổi, thích một chàng trai tiếc chàng trai trẻ ấy lại thẳng tưng, ở bên thụ cũng chỉ vì lưu luyến sự cưng chiều của trai trẻ ấy cha không thương mẹ không yêu, đến cấp ba cũng chưa học xong đã bỏ học để đi làm đi làm ở quán lẩu cay của thụ. Vẻ ngoài của thụ trông lịch sự, văn người hơn ba mươi tuổi, đối với chàng trai trẻ chỉ có mười bảy tuổi thì lớn hơn cả một con hơi già rồi, cho nên chàng trai trẻ chướng mắt thụ đối xử tốt với cậu, cho cậu phòng để ở, cho cậu quần áo để mặc, còn để cậu quay lại học cấp nhất sau khi học xong, thi đậu đại học tốt thì sau này mới có tương lai tươi sáng, thụ đã đem lòng khuyên nhủ chàng trai trẻ về điều này từ trai trẻ trở về học, giữa cậu với thụ thật ra không có mối quan hệ vì cậu luôn cảm thấy nếu có xảy ra chuyện gì thì thật ghê tởm, giống như cậu bị bao tốt với cậu cũng do thụ nguyện thế hai người sống chung, chủ yếu là thụ nuôi chàng trai khi chàng trai trẻ lên đại học thì không muốn ở cùng thụ đã là sinh viên, còn cứ dây dưa với ông chủ quán lẩu cay thì chẳng ra của thụ cũng coi như là lớn, mấy năm nay làm ăn buôn bán cũng đã thấy được đủ loại chuyện với đủ loại nhiên có thể thấy được vẻ ghét bỏ trong mắt chàng trai lòng chưa chắc không buồn, nhưng vẫn giả bộ không đầu tiên anh thấy chàng trai trẻ này đã cảm thấy đứa nhỏ này không nên như nên vì sai lầm nhất thời mà làm hỏng tương lai tươi đẹp của đó thành tích của thụ cũng rất tốt, nhưng vào lớp 12 thì trong nhà có chuyện, bố là trụ cột bị tai nạn giao thông, khiến gia đình phải bán nhà rồi bị thiếu cũng không qua được mà rời khỏi nhân không thể chịu nổi, thụ đành phải từ bỏ đại học, trở về tiếp nhận quán lẩu cái đã qua nhiều năm như vậy, nợ đã trả xong, nhưng thanh xuân của anh cũng rộn cùng làm việc cật lực suốt ngần ấy năm, kết quả là cái gì cũng không có bạn bè, không có người yêu, đến mẹ cũng đã qua đối với chàng trai trẻ, trừ bỏ suy nghĩ đó thì anh cũng muốn cậu trở thành người rằng anh biết, chàng trai trẻ khinh thường thích gương mặt của chàng trai trẻ, cũng thích tinh thần phấn chấn của chàng trai trẻ lại tiếp tục từ chối trả lời cuộc gọi của anh, thụ gửi phí sinh hoạt tháng này cho chàng trai khi đóng cửa hàng thì thụ hơi muốn uống nghe nói bên cạnh đường có quán bar mới mở, khách rất đặc biệt thay riêng một chiếc áo sơ mi hơi hơi tươm tất, đi đến quán bar đầu không nhận ra điểm khác thường của quán bar đó vì bên trong có cả các cô đến khi hai người đàn ông bên cạnh bắt đầu hôn nhau, thụ mới nhận ra mình đã đến nhầm mọi thứ đã người tới muốn uống rượu cùng, thụ không từ chối được nên tỉnh lại lần nữa thì thụ đã ở khách phòng tắm có người đang tắm rửa, thụ ngơ ngẩn ngồi ở trên giường, eo rất đau, mông cũng không khí tràn ngập mùi vị kì quái, anh muốn xuống giường, khi nhìn thấy thùng rác bên cạnh vứt ba cái áo mưa đã dùng, khuôn mặt lập tức trắng rõ ràng, anh bị người khác chưa bao giờ nghĩ tới, loại chuyện này sẽ xảy ra trên người anh khó coi, mà dáng người thì cũng không là đánh giá của chàng trai trẻ về anh, như anh mà cũng có thể xảy ra chuyện này ư?Cửa phòng tắm mở ra, xuất hiện kẻ đã làm chuyện xấu với rất giống với chàng trai trẻ, nhưng lớn tuổi hơn mà cũng trưởng thành hơn, một người đàn ông tuấn mỹ xuất hiện trước mặt đàn ông dùng khăn lông lau tóc, thấy thụ đang đỏ mắt ngồi ở mép nghĩ, hắn vẫn nói “Đã lâu không gặp.”Thụ liếc mắt một cái đã nhận ra người đàn ông là bạn học hồi cấp 3 của thụ, cũng là mối tình đầu của thụ, người đàn ông mà thụ đã từng yêu, từng khắc cốt ghi tâm.

tình yêu thế tục